Jump to content
Sign in to follow this  
  • entries
    5
  • comments
    0
  • views
    1,850

Cầu Vồng thao thức bóng trăng

Sign in to follow this  
thanhtinh

312 views

Mai Thanh Tịnh

 

Bản thảo tập thơ:

 

 

 

Cầu Vồng

 

thao thức

 

bóng trăng

 

 

(Sắp xuất bản)

 

2009

 

...........................................................................................................

 

 

Bông Hồng đen

 

 

 

Trắng đen hai màu...

 

Em và ta trong đêm, dưới ánh trăng bóng đôi bàn tay nắm chặt

 

Ánh mắt lơ ngơ,trái tim rộn nhịp, lâu đài sừng sững chìm dưới phố đông

 

Văng vẵng bên tai khúc nhạc thôi miên, đêm òa vỡ, hơi thở ấm nồng

 

Thiên thạch rực hồng thiêu cháy, tận cùng đáy biển con sóng cuộn dâng

 

Tan vào nhau...

 

Dấu chân đơn côi nhạt nhòa

 

Nụ hôn nóng bỏng nồng nàn khao khát, vũ trụ thay màu thời gian chết lặng

 

Vòng tay ghì chặt rạo rực tình hồng, mùa đông lặng lẽ dạt vào quá khứ thương đau

 

Ta trộn ngày vào đêm,đắng ngọt xa gần thành chén yêu thương nừng thơm khát vọng

 

Chỉ có hai màu trắng đen ta cùng em chọn gam màu tối làm nền tương phản tình yêu

 

Đẹp huyền bí hoa hồng...

 

Ngân vang tiếng chuông đêm sánh đặc nỗi nhớ nhung vô hạn

 

Ta cô đơn hay hạnh phúc, bông hồng óng ánh pha lê

 

Từ cầu vồng không màu, long lanh ánh mắt si mê bùng ngọn lửa, đốt ta hóa bông hồng vĩnh cửu

 

Bông hồng đen vẫn mãi mãi ta và em...

 

 

 

Mê khúc

 

 

 

Đêm từng đêm ta vẫn ngồi lặng lẽ...

 

Nhâm nhi giọt buồn chờ vì sao muộn hỏi han

 

Nhấm nháp miếng cô đơn lót dạ, ấm cơn mơ nhòa nhạt tềnh toàng

 

Lấy cọng si mê gõ lên bờ mong đợi tiếng thạch sùng rệu rã cuối đêm hoang

 

Màn trời đen róc rách chén sầu, ly nhung nhớ sủi men tràn lênh láng

 

Bài hát thời gian ngân nga lảo đảo gió về đâu câu hẹn ước lạnh lùng

 

Bàn chân nhịp dập dềnh trên sỏi đá thương đau, nghe lạo xạo mùa ái ân sần sượng

 

Tiếng đàn oán than réo rách, cần đàn cong vô tội bần bật rung chiều nắng gắt xa xăm

 

Đêm từng đêm ta vẫn ngồi vọng ảo...

 

Ngày đoàn viên đàn kiến nhỏ lang thang về tổ hai hàng

 

Con dế lửa nhỏng đít kêu vang bạn tình quẩn quanh bờ cỏ

 

Cá trừng nhau ái ân cuồng sóng mặt hồ rung rinh đám bèo khao khát

 

Em rạng ngời bên lối nhỏ chờ ta ...

 

Nụ hôn nồng đốt bờ môi cằn cỗi cháy đê mê trả nợ tháng ngày dài

 

...

 

Đêm từng đêm ta vẫn ngồi mê tỉnh,khúc buồn thương tí tách giọt miên man...

 

 

 

 

 

Cà phê nhớ

 

 

 

Giọt cà phê nâu long lanh

 

Bông phượng tím lảo đảo rụng

 

Nỗi nhớ dựng bóng hình ai lẫn trong màn sương chiều lốm đốm

 

Trầm mặc

 

Ưu tư dẫn lối đi hoang...

 

Em một nửa...

 

Giải khát bằng cơn sầu

 

Dòng tin nhắn cõng tình yêu dật dờ theo con sóng

 

Cóng lạnh lòng

 

Cà phê Bốn mùa ...lặng lẽ

 

Mùa nhung nhớ lên ngôi...

 

 

 

Xuân mãi xanh

 

 

Lộc biếc ấm hơi nhú gọi mùa

 

Ngày đông lẫn khuất dịu cơn mưa

 

Mảnh nắng thật thà loang bậu cửa

 

Bên thềm thèn thẹn bóng xuân sang

 

 

 

Áo xống chung chiêng sắc rộn ràng

 

Gió đồng hoa cỏ phảng phất hương

 

Nhà thấp nhà cao màu tươi rói

 

Tiếng nhạc lời ca nhộn phố phường

 

 

 

Nơi nào ai biết lắm nhớ thương

 

Nguyện cầu côi cút khúc tiêu tương

 

Một kiếp người thôi ta yêu dấu

 

Xuân mãi mãi xanh đến bạc đầu

 

 

Ngày tình yêu không nhau

 

 

 

Nhặt câu kinh chắp vá

 

Lượm ngôn ngữ yêu thương

 

dán lên phù điêu Thần Thánh

 

Valentine rực rỡ màu hồng

 

 

 

Ngày tôn vinh tình yêu

 

Không có em ...

 

ta gom từng cọng nhớ

 

Ủ mầm yêu trong từng hơi thở

 

Dấu niềm riêng tận đáy ngu ngơ

 

 

 

Valentine,xuân và thơ

 

Thiếu điều gì mà đời thêm nợ?

 

Trăng vẫn còn,sông bên bồi bên lở

 

Đêm tình nhân lau bạc tóc lơ phơ

 

 

 

Ta lang thang tìm kiếm mịt mờ

 

Mua niềm vui,bán nỗi buồn không chợ

 

Ngày tình yêu cô đơn mắc cỡ

 

Ta và em nụ hôn cháy cơn mơ

 

 

 

Valentine em và nỗi nhớ

 

Ngày không nhau tờ lịch tím vô hồn

 

 

 

Chạm lá chiều sương

 

 

 

Chạm chiếc lá rơi cuối chiều lãng đãng

 

Thác vỗ về dòng sông cuống mơn man

 

Tiếng vọng xa xuýt xoa bờ giận dỗi

 

Níu sương mù bàn tay vắng hoang liêu

 

 

 

Cánh cửa buồn mạng nhện đá rong rêu

 

Mây u uất xám màu hờn đàng điệu

 

Mèo cuốn đuôi phó mặc đời - tiu ngỉu

 

Câu hẹn hò lỗ đỗ bóng ngày xiêu

 

 

 

Ta thương em phận yếu mềm tơ liễu

 

Tay đưa ngang điềm nhiên giọt lệ ngà

 

Trăng than thở cơn mưa nguồn tháng hạ

 

Lặng thời gian chết lịm ánh sao mờ

 

 

 

Em tìm em trong ngày vùi nỗi nhớ

 

Ta ngấm buồn rệu rã úa cơn

 

 

 

Giấc mộng xuân

 

 

 

Gió bão mịt mùng cánh chim chênh chao trú mưa không tổ cỏ khô

 

Từng đợt sóng xô vây cá mỏng manh chèo chống, trốn đâu rạn đá vô tình

 

Mưa sa nước nổi bèo dạt về đâu phiêu du một đời giông tố

 

Con thuyền không lái lặn hụp bến mơ phận kiếp lênh đênh

 

Ngày vắng tênh...

 

Màu nắng hững hờ

 

Mây chẳng thèm trôi về miền khô hạn

 

Con chuồn chuồn bay thấp bay cao đảo mắt đợi chờ ngao ngán

 

Rệu rã cơn mê nghẹn nấc ngày hoang

 

Thèm một ráng chiều vàng...

 

Mong con đường lầy lội đừng trơn ray rứt buốt đau ngón chân ngược dốc

 

lối về chông chênh lời hát độc hành lành lạnh bờ môi

 

Ước một vệt bình minh

 

Ưng ửng nụ hồng má sương sớm mai thoảng vội

 

Thảm cỏ thẹn thùng súng sính áo xanh tươi

 

Một ngày...

 

hừng nắng..

 

Tiếng chim hót sau màn sương mờ ảo

 

Giấc mộng ngọt ngào xuân thắm ngàn hoa...

 

Đêm hoang dã

 

 

Đêm ngang tàng ...

 

Cánh rừng hoang ú ớ cơn mơ

 

Triền dốc dưới bóng trăng mờ ảo

 

Gợi cơn say nguyên thủy quay về

 

Lối mòn cong phơi mình hơn hớn

 

Sương đẫm núi trần, gió hì hục từng cơn

 

Đơn độc cây tùng chới với bên dòng suối cạn

 

Mò mẫm dưới ánh sáng hắt hiu mân mê miền cỏ rối

 

Giục giã gọi mời bần bật thú hoang

 

Quay cuồng đêm rực lửa rộn ràng

 

Tê cứng mạch nguồn âm vang khúc giao hoan đờ đẫn

 

Không gian chật hẹp dồn tiếng nấc thời gian

 

Lời thiết tha vọng từ rừng ma chao đảo

 

Rạo rực cuồng phong giông tố ngọt ngào

 

Cơn mưa nguồn giật mình tưới vội

 

Lầy lội cánh rừng hổn hển suối khe

 

Đêm bát ngát hương yêu thiên nhiên gọi mùa hoa lá

 

Hả hê đời hoang dại tình ca...

 

 

 

Trên đồi thông nghe hát "Đồi thông kim"

 

 

 

Vi vút thông xanh, trời xanh, tóc em xanh

 

Lang-Biang lời nguyền hắt hiu vùi xứ lạnh

 

Hơi thở Cao Nguyên ru khẽ khàng thầm lắng

 

Lời hát trôi nghiêng se thắt thung lũng vàng

 

 

 

Rút ruột máu tằm-"màu buốt cháy khung toan"

 

"Xa xót ngày đau"gió trêu xiên kẽ nắng

 

Hồn lữ khách lêu bêu cuối trời lãng đãng

 

Thinh lặng mơ màng xao xuyến "những hình kim"

 

 

 

Lê gót rong rêu miền đào mộng khướt mèm

 

"Chạm lá thông kim" ngậm mềm sương men nhớ

 

Rỉ rót suối vàng giọt đàn rưng rưng đổ

 

Ngấm rượu thông kim say lảo đảo vần thơ

 

 

 

Nhặt lá nương ngày tình chín mọng cơn mơ

 

Trong ngần Mi- mô-sa bờ môi ngọt lịm

 

Khúc hát "Đồi thông kim" chim rừng bịn rịn

 

Ta hóa cây thông thắp lửa phía em tìm...

 

 

 

Valentine say

 

 

 

Valentine ngày say

 

Không có hoa và nửa dòng tin nhắn

 

Chẳng nụ hôn chẳng lời âu yếm

 

Ngày tình yêu nũng nịu trôi êm

 

 

 

Đêm Valentine chưa tỉnh

 

Không tấm thiệp ghi lời dấu ái

 

Trắng giấc mơ,lưng tròng nhẫn nại

 

Nửa câu thơ bật khóc riêng ai

 

 

 

Sáng tinh mơ tỉnh giấc

 

Ngày đã qua...

 

Tình yêu còn đó

 

Valentine bỏ ngỏ

 

Ngấn rung cung bậc hẹn hò

 

 

 

Em có giận

 

Ngày cũng qua...

 

Bởi thời gian vội vã...

 

 

 

Ngày Tình yêu luôn có trong ta...

 

 

 

Tìm

 

 

Ta tìm giữa miên trùng bạt gió

 

Lời yêu thương trăn trở oằn mình

 

Em thác ghềnh ta neo màu nhớ

 

Lăn lốc chỏng chơ hạt bụi mòn

 

 

 

Tìm miên man cằn khô hơi thở

 

Nưng nức nắng mai tóc ngày thơ

 

Thoảng hương bay nghệch ngờ bình dị

 

Giấc mơ nghèo ảo ảnh tình si

 

 

 

Mưa vụng về lem dấu người đi

 

Trắng soi đêm ánh đèn già cỗi

 

Câu thơ tình ngậm đau viết vội

 

Sương phủ mờ lạnh khát bờ môi

 

 

 

Tìm lời ca rũ rượi hụt lời

 

Nước lớn ròng Bìm bịp ỉ ôi

 

Con cú kêu chín mùa bệnh hoạn

 

Điếng tim yêu rách nát giận hờn

 

 

 

Ta vẫn tìm, tìm trong hoài vọng

 

Bóng nghìn trùng trắng nẻo hư không ...

 

 

 

Xin một lần cho một đời em

 

 

 

Bóng trăng mờ ảo chân chất quê mùa lơ lững bên chùa nguyện cầu vạn cổ

 

Ngày bước dật lùi nguây nguẩy thời gian khép mình đêm xuống

 

Tay với rụng rời tình xưa nhàu nát người đi rộn rã bóng ai âm thầm

 

Tóc dài tơ vương hẹn ngày thoát tục hóa giải mùa sầu gói khúc bi thương

 

Nợ vấn vương...

 

Đời ái ngại...

 

Tự soi gương, gương nhòa năm tháng ...

 

Tự ngắm mình bạc trắng như vôi...

 

 

 

Phía xa xăm bóng người gầy guộc đổ chiều theo bóng gập thời gian

 

Con đường còn xa,chân trần rướm máu, từng bước từng bước chạy theo lời gió mờ mịt tương lai

 

Tiếng chuông trầm buồn từ miền cô tịch đổ dài ngấn rung con tim quạnh thắt

 

Chập chờn cơn mơ lửa thiêu địa ngục,rực sáng hào quang vụt mờ vụt hiện

 

Một gã điên chặn đường xin mớ tóc trinh nguyên để dành đan mành tình ái

 

Thật xa vời ...

 

 

 

Hy vọng một lần tiếng kinh cầu bỗng thành khúc hát gọi mùa sau

 

Xin một lần, cho một đời, em vẫn là em của giấc vàng ngàn năm trần tục

 

Cho bóng trăng nghiêng soi dấu chân ngày...

 

 

 

Nồng nàn

 

 

 

Nồng nàn thiêu rụi đêm hoang

 

Lữa tim bùng cháy miên man mây trời

 

 

 

Bồng bềnh dạ khúc không lời

 

Nghe nghiêng đổ bởi bờ môi ngọt ngào

 

 

 

Ngực tràn nhịp thở trăng sao

 

Nóng bừng tan chảy tuôn trào dung nham

 

 

 

Đất trời chẳng biết Bắc - Nam

 

Còn cơn lốc xoáy giữa tâm dại cuồng

 

 

 

Ta gom tất cả yêu thương

 

Hòa trong gió tan trong sương - nồng nàn

 

 

 

Đêm yên bình bên biển

 

 

 

Biển âm vang nhịp Gi nang hồi giục

 

Quyện con tim rạo rực trống Baranưng

 

Con sóng say sưa vũ điệu âm dương Klai Kluk

 

Em đắm mê tia chớp phía chân trời

 

 

 

Gió biển nhẹ nhàng môi khẽ cây phong ba

 

Em và ta lặng lẽ ...

 

Ta và em si mê...

 

Quyến rủ tự tình kèn Xaranai huyền bí trói hồn ta chặt với hồn em

 

 

 

Mắt biển đen mắt em bỏng cháy, sóng vẫn đùa máu cuồn cuộn chảy

 

Nương náu tim em ta tịch lặng yên bình...

 

 

 

Biển Phan Rang 4/2009

 

 

 

Em trở về

 

 

 

Em về góc phố nhỏ lạnh lùng

 

Nơi mỗi ngày rục chín nhớ nhung

 

Nơi ngổn ngang giọt buồn rơi rụng

 

Nơi cô đơn đeo đẳng dầm mình

 

 

 

Em trở về góc phố lặng thinh

 

Một thoáng thôi nguyên sơ quay lại

 

Phút bên người nồng say ân ái

 

Cơm quắn khô hoang hoãi rã rời

 

 

 

Em trở về ngày nắng chưa phai

 

Mây ngủ gật cuối trời mê tỉnh

 

Gió rưng rưng điệu đàn bịn rịn

 

Nhạc không lời ray rứt khôn nguôi

 

 

 

Em trở về chốn ấy không đôi

 

Đêm vỡ nát bờ môi cằn cỗi

 

Ngày vu vơ bùng nhùng tơ rối

 

Đếm vô cùng mặn đắng dần trôi

 

 

 

Em trở về thương cảm riêng tôi

 

Con dế than não nùng diệu vợi

 

Đêm quánh đen u sầu dẫn lối

 

Tôi lạc miền hoang vắng - em tôi !

 

 

Có một Huế và ta như thế

 

 

 

Có một Huế không vương màu tím Huế

 

Ta vẫn hoài cuộn chảy những đê mê

 

Dòng Hương Giang lững lờ như chưa thể

 

Tìm nơi về phía ấy biển xanh

 

 

 

Có một Huế không Kinh thành cổ kính

 

Ta đắm mình ngơ ngác lặng thinh

 

Không đền đài - em lung linh tòa ngọc

 

Mẹ cho đời cổ tích một mê cung

 

 

 

Có một Huế vắng tóc dài lưng ong

 

Ta rộn ràng say men ai nghiêng đổ

 

Đường Phượng bay - phượng ghen hờ không nở

 

Ưng ửng phố xinh má ai hồng

 

 

 

Có một Huế thiếu Tràng Tiền sáu vài mười hai nhịp

 

Ta nửa đời cỏ mọc phía bên thương

 

Bởi cấm thành một lần ăn trái cấm

 

Em đốt ta bừng cháy đất Thần Kinh

 

 

 

Có một Huế và ta như thế...

 

 

Đợi ngày nắng

 

 

 

Phương ấy mưa chốn này đất nhão

 

Từng giọt rung nhịp gõ xanh xao

 

Đàn bướm nhỏ về đâu nương náu

 

Cỏ ngập chơi vơi lá úa nhàu

 

 

 

Dây bìm bìm vấn vương bờ dậu

 

Cánh buồm nao thao thức heo may

 

Ngày chưa nắng xát xao màu nhớ

 

Cội Si già hốc mắt trầm sâu

 

 

 

Tiếng côn trùng ai oán đêm sâu

 

Trời vẫn đen huyễn ngắt một màu

 

Ai than thở chút tình xa ngái

 

Gió não nùng ngâm khúc bi ai

 

 

 

Mưa cứ rơi đẫm đậm mi ngài

 

Tay nhỏ che nụ cười ướt sũng

 

Ánh mắt gầy quầng thâm hoài vọng

 

Đợi nắng về ngồi đếm mung lung

 

 

Mưa chìm riêng bóng

 

 

 

Cơn mưa ngấm ngày nắng lạnh

 

Đêm rụng lao xao nỗi buồn

 

Lội trong cơn mê bì bỏm

 

Giấc mòn xếp nhớ ngược râu

 

 

 

Chập chờn cơn ngủ hằn đau

 

Sương giăng kín triền mơ ảo

 

Rong rêu nghe mùa lạo xạo

 

Rì rầm phiên khúc xốn xao

 

 

 

Tình xa vi vút gió cao

 

Mưa nguồn phía em chan muối

 

Lũ mòn nhẵn đầu đá cuội

 

Mây trời rưng chớp xa xuôi

 

 

 

Ta say ánh mắt bờ môi

 

Đắm mình men si tình cỗi

 

Không em ta lần tơ rối

 

Mưa chìm riêng bóng -ngày trôi

 

 

Ngày em xa

 

 

 

Cầu vồng - sắc tím ngây thơ

 

Tim yêu rạo rực rẻo chờ gió mây

 

 

 

Cõng mưa trĩu tấm vai gầy

 

Môi chưa ấm,xót xa ngày hư không

 

 

 

Tình xa mù mịt long đong

 

Cuối trời nỗi nhớ mành buông não nề

 

 

 

Ngày em lặng khóc quay về

 

Ta như cháy giữa lời thề yêu thương

 

 

Phục chế

 

 

 

Âm âm những bản giả trên đời

 

Na ná cái xưa cùng tên tuổi

 

Hao hao di vật của một thời

 

Nhìn cũ lắm - thực ra là mới

 

 

 

Những vật dụng dân dã rất đời

 

Cái bàn ăn gãy chân bạc thếch

 

Đôi đũa què gầy guộc mỏng manh

 

Trông xưa lắm - chỉ là phục dựng

 

 

 

Những bút tích mèm cũ rưng rưng

 

Chiếc vòng ngọc mờ hoen năm tháng

 

Vương miện kia thật giả vô chừng

 

Người đời phục chế được vật xưa

 

 

 

Có tình yêu vùi trong nỗi nhớ

 

Nụ hôn say đẫm ướt cơn mưa

 

Bận ái ân dâng trào tan nhịp thở

 

Mới hôm qua đã thấy lu mờ

 

 

 

Phục chế được không? tình yêu vỡ

 

Ta về - sưu tập cổ tình xưa...

 

 

Gói tình em

 

 

 

Gói tình lơ thơ em đầu đỉnh dốc

 

Ta lần tìm rươm rướm máu tay khô

 

Dốc nghênh cao sương mù xõa tóc

 

Cẩm tú cầu thương cảm đứa ngây ngô...

 

 

 

Gói tình chênh chao em ngày nắng đỏ

 

Ta lạc chiều rám cháy dấu chân thô

 

Cà phê đợi giọt đắng hờn canh cách

 

Phượng tím rơi vạt sân vắng ơ hờ...

 

 

 

Gói tình lênh bênh em vàng than thở

 

Ta chơi vơi màn nước chơi vơi

 

Con le le dầm mình run hồ lạnh

 

Buốt chiều ai áo gió mong manh...

 

 

 

Gói tình em lơ lửng ngàn thông xanh

 

Từng ngọn nến đốt trời cao đỏng đãnh

 

Vỗ giấc đêm mắt thâm quầng trăng lạnh

 

Vai vắt nỗi buồn dốc đá nghiêng suông

 

 

 

Gói tình em - tình ta...

 

 

 

 

Cung đàn lỡ nhịp

 

 

 

 

 

Phượng hồng chưa chớm, mắt cay

 

Mưa thâm tím hạ xám mày nắng hoa

 

 

 

Giọt lừng khừng rụng xuýt xoa

 

Tơi mùa cỏ biếc nhạt nhòa sương mơ

 

 

 

Đầu cành quyên bói lơ ngơ

 

Cuối truông nửa bóng dật dờ gió suông

 

 

 

Chao mày phụng phịu chiều ruông

 

Thầm thào xơ xác tiếng chuông ướt mèm

 

 

 

Hạ nồng chưa úa môi sen

 

Ngó lên cau nẫu trầu têm sượng sần

 

 

 

Trái mùa - mưa! khúc dối gian

 

Cung tơ luống nhịp vấp đàn lỡ dây

 

 

Nỗi buồn mùa đông

 

 

 

Công trường im ắng anh thợ xây ngồi nhìn cái bay rỉ úa mưa vẫn rơi hũ gạo dần vơi

 

Xám xịt trời màu cơm áo tả tơi dáng người chạy chợ

 

Mưa quýt lông mày bác xe ôm hom hem góc phố,mắt nhìn không thấy người khách muộn - lơ ngơ

 

Tờ vé số khép mình túi bóng, dấu chân trần nước xóa - em bơ phờ

 

Luống rau mới lú mầm lao đao người tảo tần chăm bón mắt sâu trăn trở

 

Cánh đồng sâu có kiếm được chút mồi cho con nhỏ lặn lội bóng cò

 

Bữa cơm tối khói mù củi ướt,mẹ già sợ cơm nhão lạnh lòng con

 

Đường rừng con sên được mùa bác tiều phu gánh mùa đông lam lũ

 

Mưa cứ mưa...

 

Tiếng rao đêm rè theo hơi gió rít,người bán hàng rong có khách ăn khuya?

 

Tiếng chổi tre sền sệt nhọc nhằn,ngày mai phố phường đẹp mặt

 

Ngọn đèn bão lắc lư trên đường sắt,an toàn những chuyến tàu qua

 

Mái nhà liêu xiêu giọt mưa cóng lạnh, hơi ấm nồng mẹ hiền nước mắt

 

Lạnh lắm nỗi buồn gối chiếc, từng giọt cà phê lăn xuống đơn côi

 

Buôn buốt hồn ai, dõi mắt vào đêm mịt mùng nghe tiếng thở dài khắc khoải

 

Tôi ngồi đếm mưa,đếm nỗi đau và nỗi buồn rách rưới

 

Trời mưa đau lắm bao người...

 

 

Phố làng

 

 

 

Làng ở phố hây má hồng thôn nữ

 

Công viên xanh bờ ruộng bãi ngô

 

Thăm bạn hiền tên đường không thèm nhớ

 

Vương rẻo chờ làng Điếu, Đại An

 

 

 

Phố ở làng ngạt ngào hương hoa cỏ

 

Mái đình cong lề thói nếp vườn quen

 

Ngày giỗ tết không vịt gà mua chợ

 

Cau anh gần tay với mái trầu em

 

 

 

Làng trong phố hoa bốn mùa chúm chím

 

Mùi rạ rơm thơm ký ức tuổi thơ

 

Bến Đồng Soi đò neo đằm mạn nhớ

 

Nước Cọ Dầu tìm bóng hẹn ngẫn ngơ

 

 

 

Phố trong làng, làng trong phố nên thơ

 

Hoa sim tím hé cười ven đường mới

 

Sánh màu quê nước chè tươi mời gọi

 

Phố hay làng vẫn ấm áp - vành nôi

 

 

 

Vãn ngày

 

 

Xin đừng trôi đám mây chiều ngủ sắc

 

Cho mắt ai buồn ngày tháng phôi phai

 

Chút lụa là lăn cuối mùa ái ngại

 

Cọng rơm vàng hương lúa -nõn bờ vai

 

 

 

Giữa vô cùng bong bóng níu chơi vơi

 

Những sắc màu giòn tan ngày nắng đổ

 

Hoa chán chường hững hờ không buồn nở

 

Hoàng hôn đùa lối nhỏ tím vu vơ

 

 

 

Mùa chưa sang nụ hoa lần thương nhớ

 

Hương thoảng nồng cho đáy mắt ai cay

 

Ngọn gió chiều hôn tóc ngày bỡ ngỡ

 

Xin đừng xa - buốt lạnh trái tim khờ

 

 

Thị tình

 

 

 

Ngọt ngào đường mật không chừng

 

Dây yêu thương buộc luống đường ai hay

 

Cười ư!sao mắt đượm cay

 

Khóc gì mấy đổi trời đày lưng quen

 

Thêm vôi miệng rát rướm ghèn

 

Cháo hành môi chạm chuông mèn đong đưa

 

Rượu ngày be bét cũng vừa

 

Váy em tưng hửng mà chưa được lòng

 

Gió mưa vần vũ quay vòng

 

Mai cỏ úa cạn đáy lòng còn nhau

 

Trăng ngày nguyệt tận đẩu đâu

 

Vòng tay tròn trịa bạc đầu tròn trăng

 

Tủi hờn non nỏn búp măng

 

Mo nang gõ mõ giùng giằng í ơi

 

Lời thề lủng lẳng đưa nôi

 

Tình trôi lửng chửng xè môi cháo hành

 

 

Tự cảm Xuân

 

 

 

Mâm cơm ấm cúng hương trầm nghi ngút tiễn đưa năm cũ về dĩ vãng buồn vui

 

Cây mai vàng chớm nụ xinh xinh đón chào xuân về gieo mầm ngày mai sây quả ngọt

 

Cây sầu đông rụng vài bông còn sót cuối mùa khe khẽ,không đủ làm tím ngày xuân sao ngân ngấn chiều hôm

 

Tiếng cười con trẻ vô tư, buồn thương chốn nao bóng hồng quạnh quẽ

 

Phố xá lung linh ánh đèn xa xỉ, ai ngồi bên song đếm kỷ niệm trôi lãng đãng cuối trời

 

Xuân nõn nà, xuân phơi phới, góc phố nào còn rũ ruột ngày đông

 

Năm cũ qua năm mới về lên chùa lễ Phật, tờ lịch sang trang vái lạy nỗi niềm riêng

 

Đấng linh thiêng có cứu rỗi linh hồn, đơn độc lang thang đếm bước chân lặng lẽ

 

Chiều chủ nhật đầu năm xám lễ, cầu Chúa ban ân, buồn não ơi!đừng lối cũ quay về

 

Xin mảnh nhỏ niềm vui dù chỉ là mộng ảo, giấc lơ mơ nghe thú gọi yêu thương

 

Có còn không tiếng vọng cuối con đường, chỏm tóc cây nêu dật dờ mới cũ

 

Rượu ấm bờ môi cay nồng xua cái lạnh...

 

Buồn hay vui say còn say... nghiêng ngã

 

Xuân đã về đông ray rứt ngày xa ...

 

 

 

Dòng tin nhắn...

 

 

 

Dòng tin nhắn say khướt mèm tội nghiệp

 

Phía mong chờ trời nắng gắt khô môi

 

Mặc thời gian trôi đi về miền cỏ biếc

 

Ánh trăng suông lặng lẽ ngã lưng đồi

 

 

 

Dòng tin nhắn cuối trời lăn theo sóng

 

Gió bờ xa gợn heo hắt long đong

 

Dấu chân loang vết hoang phế lưng tròng

 

Sao lấp lóa nhạt nhòa đêm lạnh vắng

 

 

 

Dòng tin nhắn khép mình trôi bến lặng

 

Phía yêu thương gầy guộc bóng trăng nghiêng

 

Sợ cơn gió lay cánh sầu rơi rụng

 

Giang tay che lồng ngực muốn vỡ tung

 

 

 

Dòng tin nhắn gánh gồng nỗi nhớ mong

 

Còng lưng mảnh môi hôn chao cánh võng

 

Giọt sương mơ trong vắt liếc mặt trời

 

Lặn hụp một đời dòng tin nhắn chơi vơi...

 

 

Lời hẹn đỉnh Sa Mù

 

 

 

Lồng lộng mái nhà Sa Mù* xanh ngắt

 

Sương cụng đầu lơ lững vờn mây

 

Ta tỉnh mê vịn lưng trời hút gió

 

Đường lượn lờ dải lụa võng cơn say

 

 

 

Ôi ! Sa Mù huyền ảo thiên thai

 

Khéo thiên nhiên thủy mặc diệu kỳ

 

Ngắm hoàng hôn buông hồn theo khói đá

 

Lốc cốc mõ trâu thong thả dốc dài

 

 

 

Cô gái Vân Kiều gùi bóng núi nghiêng vai

 

Vẫn tươi xinh búp măng rừng non nõn

 

Thèn thẹn đưa nụ cười bông cúc dại

 

Mắt mơ màng chống chếnh nắng chiều phai

 

 

 

Trường Sơn ơi! Sa Mù ơi!

 

Ta gọi vang giữa đại ngàn non thẳm

 

Tiếng vọng chập chùng già núi hồi lai

 

Mùa lại lên Sa Mù trở lại

 

Hội Sim rượu cần hẹn cạn suối - nồng môi...

 

 

 

 

 

*Sa Mù là một con đèo thuộc đường Trường sơn bắc Hướng Hóa ,Quảng Trị

 

 

Khờ bất tử

 

 

 

Cỏ rối bời - gió trêu

 

Mây cuộn ngày nắng ấm

 

Bão giông giục thủy triều

 

Cỏ hóa đá ngây ngô

 

 

 

Năm tháng có vu vơ

 

Bông đùa lời chân thật

 

Tim nghèo đâu dư dật

 

Gói tình xẻ chia ai

 

 

 

Rượu còn ngấm còn say

 

Ngã nghiêng giằng sợi nhớ

 

Tóc vương mềm hơi thở

 

Tình đượm buồn - giá như

 

 

 

Có loài hoa bất tử

 

Gọi mãi bên biển chiều

 

Cơn mưa khùng lữ thứ

 

Dạt cuối trời liêu xiêu

 

 

 

Có phải lúc ta yêu

 

Ta hóa khờ bất tử

 

Cho biển chiều giận dữ

 

Bờ vẫn hoài lặng yên

 

 

 

Thao thức bóng trăng

 

 

 

Em đắm mình trong giấc mơ cổ tích

 

Màu khói sương hư ảo dối lừa

 

Con tim nhỏ tội tình máu ứa

 

Đóng cửa - lối đi rêu phủ lặng câm

 

 

 

Em ôm mối tơ ngày lận đận

 

Đêm vu vơ tìm hư ảo bạn bầu

 

Đếm tiếng mưa,đếm thời gian ngớ ngẩn

 

Cơn ngủ vụng về lửa đốt canh sâu

 

 

 

Em níu cánh diều gió hẹn mùa ngâu

 

Bầu trời cao còn xanh màu hy vọng

 

Lối về kia mấy nhịp cầu đen trắng

 

Câu thơ vàng héo úa giữa mênh mang

 

 

 

Ta cầu vồng thao thức võng ánh trăng

 

Mùa cỏ rối liêu xiêu đầu ngọn đắng

 

Phía mờ xa câu kinh cầu khoảng lặng

 

Mở cửa - Ngày sau lời trăng hát miên man

 

 

Vần tháng giêng

 

 

 

Màn mưa giêng lất phất

 

Cỏ lún phún gợi mùa

 

Ngày vãn chiều lật đật

 

Áo phủ bụi sương hoa

 

 

 

Lang thang một mình ta

 

Mắt nhìn miền xa thẳm

 

Chồi buồn im sau lá

 

Mầm xanh khoe đẫy đà

 

 

 

Giêng tim tím nụ cà

 

Hồn nhiên vàng bông bí

 

Con ong tìm thi vị

 

Má dậy thì phây phây

 

 

 

Trái đất vẫn còn quay

 

Giêng không ngoài quy luật

 

Ta và em có thật

 

Sao vẫn hoài hư không

 

 

 

Ra vào mỏi ngóng trông

 

Đứng ngồi dài nỗi nhớ

 

Nằm nặng đau nhịp thở

 

Ngủ chùng chình giấc mơ

 

 

 

Giêng níu quằn sợi tơ

 

Nhện giăng vòm lận đận

 

Ta yêu thời lẫn thẫn

 

Lại một mùa giêng hai

 

 

Nhặt chút tình khê

 

 

 

Nhùng nhằng mây trắng mùa yêu

 

Loay hoay gió ngược trớ trêu lạc mùa

 

 

 

Lá đa luẩn quẩn sân chùa

 

Lao xao cơn ngủ, lùa thùa giấc mơ

 

 

 

Tiếng chuông ngấn, tình xa mờ

 

Chông chênh sợi nhớ bơ phờ khói sương

 

 

 

Đêm dài hoe mắt đèn đường

 

Soi mình bóng cũ phố phường tỉnh - mê

 

 

 

Câu kinh tịnh độ não nề

 

Gõ lên ký ức vụng về xanh xao

 

 

 

Thơ buồn đưng đững hàng cau

 

Nghe ươn ướt lạnh nát nhàu đê mê

 

 

 

Lặng ngồi nhặt chút tình khê

 

Hong bờ môi ấm vỗ về tháng năm...

 

 

 

Búp măng từ khóm tre già

 

 

 

Thân tặng:Nguyễn Duy Yên

 

 

 

Khóm tre già mọc trối

 

Bên dòng Ô Lâu gió mặn mòi

 

Gốc sận sù rễ bạc màu luống tuổi

 

Cung cúc trời xa cặm cụi tương lai...

 

...

 

Một búp măng bụ bẫm vươn vai

 

Tre Việt nhú măng bên kia nửa bán cầu

 

Tôi sướng ran nghe tin qua điện thoại

 

Mừng khôn xiết

 

Măng mọc từ tre cổi bốn mấy năm

 

Vẫn đứng thẳng giống tre

 

Vẫn riu ríu khóc nhè

 

Vẫn giúi đầu vú mẹ

 

Mạnh mẽ bên tre cha

 

...

 

Trưa hai hai tháng ba

 

Bạn tôi

 

Lần đầu làm bố

 

Mong trời xa gốc tre Việt ngàn đời

 

 

 

3/2009

 

 

 

Giấc mơ bình minh

 

Tặng: Các em nhiễm chất Dioxin

 

 

 

Tôi nhìn trời cao trong xanh

 

Qua rồi một thời binh lửa

 

Bát ngát rừng xanh hồi sinh

 

Tươi non hoa lá quê mình

 

 

 

Tôi nhìn mùa cam rực chín

 

Hương thơm bờ môi ngọt lịm

 

Sao tôi xa xót con tim

 

Nỗi đau em tôi âm thầm

 

 

 

Lạnh căm cóng ngày nắng ấm

 

Ai gieo chi cơn sóng ngầm

 

Hãi hùng da cam năm tháng

 

Chồi xinh chưa hé đã tàn

 

 

 

Tôi nhìn em! Lòng tự vấn

 

Em nhìn tôi ! Giấc mơ ngoan

 

Bình minh lên trời lại sáng

 

Nhân loại ơi! hảy yêu thương

 

 

Lạc đêm

 

 

 

Đêm oằn mình gánh gồng màn đen thẳm

 

Những vì sao a dua trốn chạy theo mảnh Trăng nông nỗi biệt tăm

 

Mưa hạ bất chừng giọt ngắn dài luộm thuộm ỏng eo

 

Ánh chớp từ phía mây xa lục tìm mảnh thinh không khép vội

 

Trầm cảm vươn vai cuồng nộ bảo bọc bóng đơn độc chơi vơi

 

Lạc đêm lang thang miền không em nỗi nhớ bời bời

 

Em có còn ngày thương đau rưng rức khô môi

 

Mong lửng khuất nỗi buồn, quá khứ chôn sâu đón ngày nắng tưới

 

Ranh giới phù du lạnh toát suy tư, mong manh chốn nao nguồn cội

 

Xin một đời, một em, một tôi, một tình yêu cỗi

 

Bừng cháy mưa đêm đốt lỡ dở muộn phiền

 

Đêm khát khao lang chạ, vẽ cơn mơ bỏng rát thần tiên

 

Rạo rực nồng nàn ánh mắt bờ môi, lũ rửa dòng sông rắm rối

 

Em lạc em chênh chếch miền ký ức rã rời

 

Ta lạc đêm...

 

Đêm nát nhàu vụn vỡ ngổn ngang...

 

 

 

Thèm chút giọng quê

 

 

 

Khói chiều vấn sợi tơ vương

 

Làng êm ả nhớ, ruộng nương lắng ngày

 

Giọng quê võng cánh cò bay

 

Thương thân lúa mảnh, thương tay chai sần

 

 

 

Rơm vàng men ủ mé sân

 

Tre lơ thơ lá ngại ngần trêu sương

 

Hoa khoai tím , bông bí vàng

 

Ngày nao phơn phớt điệu đàng tóc thơm

 

 

 

Quê nghèo nhão nhoẹt nồi cơm

 

Giấc mơ vi vút diều ôm gió ngàn

 

Mái đình cong giọng ve khan

 

Cối xay kin kít buồn lan chái nhà

 

 

 

Tha hương rốn mẹ ruột ta

 

Thèm nghe một chút thật thà giọng quê...

 

 

Đóng ô cửa phía phủ phàng

 

 

 

Đóng một ô cửa tôi luôn mở vào ngày mới

 

Ô cửa vô duyên uốn cong chiều gió luồng khí dối gian lồng ngực đục ngầu

 

Đóng một ô cửa vụng về đón nắng màu tối âm u vĩnh vờ sang trọng - tang tóc điêu linh

 

Đóng một ô cửa bóng bẩy lời ngoa một luồng âm thanh ngọt ngào - bức bối

 

Rang rảng tiếng chuông rình rang tiếng mõ ngỡ thật an lành - rỗng tuếch vô tâm rì rầm u minh công phu lót chiếu nặn nhào phù phiếm âm bản câu kinh

 

Đóng một ô cửa ánh sáng vô hồn loang vệt tính toan cầu vồng hư ảo tô màu kẽ sắc lạ lẫm ưa nhìn diệu kỳ lung linh trên nền vải tục

 

Đóng một ô cửa diêm dúa xạ hương nưng nức điệu đàng dấu mặt trùm khăn ngàn hoa tỏa ngát từ túi đong đưa loãng mùa nắng hạn

 

Đóng một ô cửa ánh mắt dối lừa ướt át mưa sa long lanh sương sớm - dấu kín tâm hồn xoi mói niềm đau

 

Đóng một ô cửa cắn môi tĩnh tâm ...

 

 

 

 

 

Chia xa ngậm ngùi

 

 

 

Bùi ngùi ngậm giọt sương cay

 

Người đi - chết lặng nắng gầy úa phai

 

 

 

Mành khuya đọng tiếng thở dài

 

Màn sương rũ, mối u hoài cuộn vương

 

 

 

Gió ngâm chi khúc tiêu phong

 

Để ai não ruột, lưng tròng lặng câm

 

 

 

Thương con Cuốc đội mưa dầm

 

Gọi tìm quá khứ tháng năm khản lời

 

 

 

Vo tròn khao khát bờ môi

 

Đong giọt nhớ, đếm đầy vơi giọt sầu

 

 

 

Quạnh hiu loang đẫm đêm sâu

 

Vàng cau rưng rức tím trầu chơ vơ

 

 

 

Ngàn sau bến vẫn đợi chờ

 

Người về mang nắng xóa bờ cách ngăn

 

 

Bão gần bờ

 

 

 

Mặt biển gầm từng cơn sóng khùng dựng ngược, gió tiếp tay cơn áp thấp gần bờ

 

Đáy biển đau, đau từ tận cùng nền cát bạc, con sao biển ngây ngô hé hy vọng yên bình

 

Tin bão xa lục địa ngủ im lìm , cơn ngủ chập chờn vô tâm tên nát rượu

 

Trời xanh trong màu xanh lừa dối dấu đám mây xa đợi dốc nước tơi bời

 

Lời khấn nguyền từ vạn kiếp đớn đau - Không linh nghiệm đấng linh thiêng bó gối

 

Thông tin cầu cứu truyền miệt mài vô vọng, mái lều vẹo xiêu sao chịu gió cấp điên cuồng

 

Em có khóc cũng thừa trong rối rắm, cánh tay nào em tựa mảnh lưng cong

 

Anh chới với đâu đỡ đần vạt khổ, buồn vương mang rúng rính tấm vai trần

 

Chỉ cầu mong cơn áp thấp chơi rong, quên chốn nhỏ cho bóng trăng yên ả

 

Biển như xưa sóng êm đềm không hờn dỗi, vỗ bờ xa lời hát yêu thương

 

Cho cánh buồm đong đưa mùa gió thuận, sao biển lung linh nháy mắt sao trời

 

Cho lứa đôi hong tình đêm bờ bãi

 

Cho ngàn năm xanh thẳm mắt em xanh...

 

 

 

Đất mẹ ngọt ngào

 

Thương tặng:Hải lăng quê tôi

 

 

 

Hải Lăng ơi! quê mẹ yêu ơi!

 

Khúc hát đưa nôi Ô lâu lắng đôi bờ

 

Lúa đồng chiêm ươm vàng mùa thương nhớ

 

Cát bạc đầu cháy bỏng giấc mơ trưa

 

 

 

Vĩnh Định êm đềm ai trao gởi duyên xưa

 

Mỹ Thủy bãi ngang dập dìu sóng múa

 

Đã qua rồi thương đau thời binh lửa

 

Trà Lộc ta về chiều nắng hát vu vơ

 

 

 

Rượu Kim Long men ủ bến mong chờ

 

Cá Cu Hoan thơm hương đồng ngầy ngậy

 

Em gái làng cười tươi vào vụ cấy

 

Cho ai say ngây ngất cả hoàng hôn

 

 

 

Ôi quê mình đẹp lắm Hải lăng ơi!

 

Cho đôi ta tìm nhau đêm diệu vợi

 

Gió miên man ru tình yêu ngày mới

 

Ấm áp ngọt ngào đất mẹ Hải Lăng ơi!

 

 

Nửa chiều gọi xuân

 

 

 

Xuân về lặng lẽ bên thềm

 

Sương giăng mù lối ướt mềm gót tơ

 

Nụ tình nở rộ bến mơ

 

Riêng ta lạc giấc lơ ngơ đông gầy

 

 

 

Mong manh áo mỏng vòng tay

 

Se bờ môi lạnh cõi ngày hư hao

 

Tìm trong hơi thở ngọt ngào

 

Chút men nồng ấm xuân nào ngây ngô

 

 

 

Đầu non lộc biếc nhú hờ

 

Cuối ghềnh đá cuội tróc trơ dầm mình

 

Luống mùa hỏi tóc còn xanh

 

Để về ươm ngọn gió lành rong rêu

 

 

 

Bạc ngày phơ phất bóng nêu

 

Trắng ta nẽo vắng nửa chiều gọi xuân

 

 

Gánh giấc chiêm bao

 

Thơ: Mai Thanh Tịnh

 

 

 

Sương ngọt giăng ngang mờ bóng núi

 

Trăng trốn rèm mây loáng đồi thông

 

Sợi nhớ ta treo lần dốc đá

 

Vay trả tìm nhau nợ chân chùng

 

 

 

Cao nguyên lơi lã dâng hào phóng

 

Ngờm ngợp ngàn hoa giữa mênh mông

 

Lặng lẽ khép mình em cúc dại

 

Ta lấm bụi đường nặng cánh ong

 

 

 

Ngọn gió loay hoay vòng thung lũng

 

Hằn dấu hai đầu khoảng không nhau

 

Cạn chén mắt gầy cơn vụng dại

 

Quán cà phê lạnh rối giọt nâu

 

 

 

Hơi núi mùa thương về neo đậu

 

Có buồn không ? em có buồn đâu

 

Em ngây thơ vẫn chiều xuống phố

 

Vẫn gánh vơi đầy giấc chiêm bao...

 

01/2010

 

 

 

 

Mặc định ngày

 

 

 

Mặc định ngày treo lững lơ vách núi

 

Định vị hời dấu tích - chấm buồn nghiêng

 

Đá trơ trơ lặn bóng chiều mắt thẳm

 

Róc rách nguồn lời thủ thỉ rừng thiêng

 

 

 

Núi sừng sững đùa mây ngây ngất gió

 

Cỏ bạc đầu chờ xuân chốn xa xăm

 

Nhòa nhạt bóng bụi mờ cơn mê đắm

 

Giọt nắng chiều chênh chếch tháng năm

 

 

 

Dòng sông đằm chờ suối gọi sủi tăm

 

Neo dấu mốc giữa dại khờ lẫn thẩn

 

Thác lũ trần cheo leo dòng lỡ phận

 

Ngụm mơ hồ bờ môi ướt ngấm say

 

 

 

Tự đóng đinh cho đệnh mệnh nốt gầy

 

Buộc mảnh hồn tả tơi nhòe thao thức

 

Mặc vòng xoay vũ vần vầng hư thực

 

Lặng miên man lạnh ngắt - mặc định ngày...

 

 

 

 

 

Lơ mơ ta và em

 

Thơ: Mai Thanh Tịnh

 

 

 

Ta khản giọng giữa mây trời xứ lạnh

 

Vẫn còn em lắng đọng phía bè trầm

 

Mùa sương nhớ câu ca nào lơ đểnh

 

Dã quỳ rung cung bậc âm thầm

 

 

 

Lơ ngơ lạc ngàn thông vi vút

 

Chân lặng thầm hồn treo lững thác mê

 

Màu nắng dật dờ trưa thiếu ngủ

 

Loang vệt hờn hoàng hôn tím ngô nghê

 

 

 

Vách núi gù dựng ngược đê mê

 

Đếm vu vơ tán thông già lầm lủi

 

Quanh co đèo nối hai đầu mưa bụi

 

Kẻ trộm xuân len lén nhặt chiều tà

 

 

 

Ừ! xa lạ ta và em xa lạ

 

Ta lơ mơ như em cũng lơ mơ...

 

Đà Lạt 01/2009

 

 

 

Giấc xuân

 

 

 

Bước thẹn thùng thập thò xuân đầu ngõ

 

Em làng Hoa má ửng sắc vườn quê

 

Tàu chuối nõn - non tươi từ sau bão

 

Môi thêm giòn trong trẻo tiếng em thơ

 

 

 

Thành phố trẻ niềm vui còn mắc cỡ

 

Nụ xuân hồng bối rối hồn thơ

 

Gió kháo nhau nhẹ đưa từng hơi thở

 

Xuân khe khẽ nụ hôn đầu

 

 

 

Ngày nắng ấm khoác lên mùa đông cũ

 

Chiều Đông Hà phơn phớt giọt sương mơ

 

Cánh én liệng chao nghiêng sợi nhớ

 

Khúc nhạc mềm gọi lá hát miên man

 

 

 

Triền cỏ biếc dế ca vang tìm bạn

 

Khao khát hẹn hò phía tay đan

 

Bờ vai tựa nuỗn nà năm tháng

 

Khép đợi chờ òa vỡ giấc xuân sang

 

 

 

Gieo hạt không tên

Thơ: Mai Thanh Tịnh

 

 

 

Nốc cạn bầu xuân mà hồn vàng thu úa,

 

Im ỉm thời gian hoang lạnh bến chờ

 

Con đường đá gập ghềnh hành trình giải tỏa

 

Giấc ngủ man khai sâu thẳm cơn mơ

 

 

 

Giả định khàn khàn câu dân ca mới

 

Nghe thời gian phiêu dạt khúc ru buồn

 

Tìm tứ lạ sắc nghiêng mùa chới với

 

Cũ rích âm thanh nước giọt lá khô

 

 

 

Ta phiêu du thác ghềnh còn nặng nợ

 

Lắng con tim ray rứt nhịp dại khờ

 

Mùa nắng mới nôn nao mầm hy vọng

 

Hạt không tên gieo mơ ước đồng hoang

 

 

 

Đợi màu xuân nhuộm xanh ngời năm tháng

 

Nhuộm xanh ta và xanh nắng thu vàng

 

2/2010

 

 

Vẽ đồ thị nụ cười

Thơ: Mai Thanh Tịnh

 

 

 

Gió thì thầm lời em xa xôi miền thơm ngọt

 

Giọt nắng xuân lỗ đỗ rớt khiêm nhường cành mai nở vội

 

Hát chơi vơi,cười chơi vơi,khóc chơi vơi...chơi vơi

 

Tràng hắt hơi nồng mũi em nhắc ta hay ráng chiều cùng mây chạm chén

 

Màu tết ngu ngơ quây ta bốn mặt, nhạt màu đêm trơ trống phía không em

 

Cảm tác một nụ hôn xanh đan lên làn môi chín héo

 

Giang vòng tay ôm bờ vai mịn màng giả tưởng dối lừa cơn khát trăng treo

 

Khói thuốc loằng ngoằng lạc đường giấc ngủ nẻo về khờ khật đêm hoang

 

Sờ soạng tìm chút hương cỏ dại phảng phất từ cơn mưa nguồn luống cuống

 

Vớt hẹn hò chết trôi hô hấp mỏng manh hơi ấm muộn màng

 

Xuân đã về mùa riêng chưa tới, mưa dầm khoảng nhớ oằn cong

 

Hoang tưởng vẽ đồ thị một nụ cười ngất ngưỡng

 

Vụng về ngang dọc nếp thời gian...

 

Xuân Canh Dần

Sign in to follow this  


0 Comments


Recommended Comments

There are no comments to display.

Guest
Add a comment...

×   Pasted as rich text.   Paste as plain text instead

  Only 75 emoji are allowed.

×   Your link has been automatically embedded.   Display as a link instead

×   Your previous content has been restored.   Clear editor

×   You cannot paste images directly. Upload or insert images from URL.

Loading...

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

Footer title

This is an example of a list.

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

×
×
  • Create New...