<?xml version="1.0" encoding="utf-8" ?>
<rss version="2.0">
<channel>
	<title>Diễn đàn Văn học Trẻ</title>
	<description></description>
	<link>http://diendan.thotre.com/index.php</link>
	<pubDate>Fri, 10 Sep 2010 19:01:20 -0400</pubDate>
	<ttl>3</ttl>
	<item>
		<title>TÌNH MƠ .</title>
		<link>http://diendan.thotre.com/index.php?showtopic=21053</link>
		<description><![CDATA[<!--sizeo:2--><span style="font-size:10pt;line-height:100%"><!--/sizeo--><!--coloro:#0000FF--><span style="color:#0000FF"><!--/coloro--><div align='left'>TÌNH MƠ .<br /><br /><br />Ngày xưa ai nói lời yêu<br /><br />Bây giờ chợt vỡ giữa chiều cuối thu<br /><br />Tình mơ như kiếp phù du<br /><br />Đôi ta vỡ theo bụi mù hư không<br /><br /><br />Trách chi thân phận má hồng<br /><br />Trăm năm vẫn bạc ,long đong giữa đời<br /><br />Người thương khóc cánh hoa rơi<br /><br />Ta thương ta vẫn chơi vơi cuối đường<br /><br /><br />Ngày xưa ai nói lời thương<br /><br />Bây giờ đã lỡ tình trường đắng cay<br /><br />Tình mơ theo tháng năm dài<br /><br />Phù du -đôi ta đã hoài tháng năm<br /><br /><br />Trách chi trời đất xa xăm<br /><br />Sông kia vẫn thấp - núi nằm vẫn cao<br /><br />Người thương khóc phận lao đao<br /><br />Ta thương ta giữa xôn xao đời thường<br /><br /><br />Ai ru ai giấc mộng thường<br /><br />Ta ra ta giữa sông tương lạnh lùng...<br /><br /><br /></div><!--colorc--></span><!--/colorc--><!--sizec--></span><!--/sizec-->]]></description>
		<pubDate>Fri, 10 Sep 2010 03:21:03 -0400</pubDate>
		<guid>http://diendan.thotre.com/index.php?showtopic=21053</guid>
	</item>
	<item>
		<title>Chúc mừng thành viên thotre.com đạt giải Văn học tuổi 20</title>
		<link>http://diendan.thotre.com/index.php?showtopic=21049</link>
		<description><![CDATA[Lễ trao giải Cuộc thi Văn học tuổi 20 lần IV (do Hội Nhà văn TP Hồ Chí Minh, Báo Tuổi Trẻ và Nhà xuất bản Trẻ phát động ngày 24-3-2009) đã được tổ chức tại trụ sở Báo Tuổi trẻ sáng 5-9. Sau hơn một năm phát động, cuộc thi đã nhận được 197 tác phẩm - phần lớn là truyện ngắn - của các tác giả mọi miền đất nước gửi về dự thi. Có 23 tác phẩm được chọn vào chung khảo và sau một tháng làm việc, Ban giám khảo chung khảo đã chọn 9 tác phẩm trao giải.<br /><br /><div align='center'><img src="http://thotre.com/uploads/News/pic/1283768961.thotre.jpg" border="0" class="linked-image" /><br /><i>Chín tác giả đoạt giải Văn học tuổi 20 lần IV, từ trái qua:<br />Võ Diệu Thanh, Trương Anh Quốc, Nguyễn Thị Mạnh Hà, Hương Thị,<br />Nguyễn Thiên Ngân, Mai Anh Tuấn, Thiên Di, Đỗ Duy và Cát Miên</i></div><br /><br />Và Lệ Bình Quan (bút danh của Mai Anh Tuấn), tác giả từng đoạt giải nhất cuộc thi thơ online trên thotre.com đoạt giải 3 với tiểu thuyết "Giảng đường yêu dấu". Thành viên soitrang của diễn đàn Thotre.com (tên thật là Nguyễn Thị Mạnh Hà) đoạt giải tư với truyện dài "Giấc mơ bên gốc vú sữa".<br /><br /><div align='center'><img src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A2/00/02/Picture-1737.jpg" border="0" class="linked-image" /><br /><i>Tác giả Nguyễn Thị Mạnh Hà (phải) nhận giải tư với truyện dài "Giấc mơ bên gốc vú sữa",<br />một tập truyện được nhà văn Nguyễn Đông Thức đánh giá là chân thành, giàu cảm xúc.</i></div><br /><br /><div align='center'><img src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A2/00/02/Picture-1741.jpg" border="0" class="linked-image" /><br /><i>Tác giả Mai Anh Tuấn đoạt giải ba với tập truyện "Giảng đường yêu dấu".<br />Tác giả sinh năm 1983 tại Quảng Sơn - Quảng Trạch - Quảng Bình</i></div><br /><br />Thay mặt BQT diễn đàn xin gửi lời chúc mừng đến Mai Anh Tuấn, Nguyễn Thị Mạnh Hà và tất cả các tác giả đoạt giải.<br /><br /><b>BQT Thotre.com</b>]]></description>
		<pubDate>Wed, 08 Sep 2010 06:18:54 -0400</pubDate>
		<guid>http://diendan.thotre.com/index.php?showtopic=21049</guid>
	</item>
	<item>
		<title>Quê Mẹ</title>
		<link>http://diendan.thotre.com/index.php?showtopic=21043</link>
		<description><![CDATA[Chiều mộc đường quê én liệng bay!<br />Nắng xiên nắng chiếu đôi vai gày!<br />Da mốc khô sương ngàn đêm trắng!<br />Canh cà dưa muối bữa no say..!<br />.......................................<br />Chiều hạ đường xưa bông cỏ may!<br />Có 3 đứa trẻ nghịch quên ngày! <br />Lơ thơ ngoài nội cò đang mải!<br />Nắng cũ chiều quen dệt tóc mây..!]]></description>
		<pubDate>Wed, 08 Sep 2010 03:11:41 -0400</pubDate>
		<guid>http://diendan.thotre.com/index.php?showtopic=21043</guid>
	</item>
	<item>
		<title>HƯƠNG XUÂN .</title>
		<link>http://diendan.thotre.com/index.php?showtopic=21041</link>
		<description><![CDATA[<!--sizeo:3--><span style="font-size:12pt;line-height:100%"><!--/sizeo--><!--coloro:#0000FF--><span style="color:#0000FF"><!--/coloro--><div align='left'>HƯƠNG XUÂN .<br /><br /><br />Như có mùa xuân vừa qua đây<br /><br />Một chút ấm áp trái tim gầy<br /><br />Có làn gió thoảng nghe man mác<br /><br />Hương xuân nhè nhẹ... thoáng hương bay ...<br /><br /><br /><br /></div><!--colorc--></span><!--/colorc--><!--sizec--></span><!--/sizec-->]]></description>
		<pubDate>Tue, 07 Sep 2010 04:38:06 -0400</pubDate>
		<guid>http://diendan.thotre.com/index.php?showtopic=21041</guid>
	</item>
	<item>
		<title>Tỉnh giấc thu</title>
		<link>http://diendan.thotre.com/index.php?showtopic=21019</link>
		<description><![CDATA[<img src="http://dotructhanh.songanlanh.net/wp-content/uploads/2010/08/leaf-300x225.jpg" border="0" class="linked-image" /><br /><br />Lại một mùa thu tới<br />Cho lá vàng khẽ bay<br />Tĩnh lự đêm thanh vắng<br />Nhân gian vẫn ngủ say.<br /><br />Hôm qua làm tia nắng<br />Cho vạn vật sinh sôi<br />Hôm nay làm mây trắng<br />An nhiên bay giữa trời.<br /><br />Chưa một lần chợt đến<br />Nào có lúc ra đi<br />Nhìn cuộc đời trìu mến<br />Yên vui trong xuân thì.<br /><br /><i>(dotructhanh – <a href="http://dotructhanh.songanlanh.net/2010/08/15/tinh-giac-thu/" target="_blank">15/08/2010</a>)</i>]]></description>
		<pubDate>Sun, 05 Sep 2010 10:41:36 -0400</pubDate>
		<guid>http://diendan.thotre.com/index.php?showtopic=21019</guid>
	</item>
	<item>
		<title>Vịnh đời thường</title>
		<link>http://diendan.thotre.com/index.php?showtopic=21018</link>
		<description><![CDATA[<img src="http://dotructhanh.songanlanh.net/wp-content/uploads/2010/08/sunshine-300x249.jpg" border="0" class="linked-image" /><br /><br />Chuyện gì cũng sẽ qua thôi<br />Dù mưa, dù nắng, dù buồn, dù vui<br />Dẫu cho mây phủ kín trời<br />Thì rồi cũng trả cho đời ánh dương<br /><br />Có khi sống giữa gió sương<br />Có khi lại rất bình thường, thảnh thơi<br />Nhiều khi thong thả dạo chơi<br />Ngay sau những lúc vừa ngồi buồn thiu<br /><br />Thôi nay buông giọt nắng chiều<br />Thả hồn như những cánh diều tự do<br />Cho lòng hết những âu lo<br />Quay về an trú bến đò không tên.<br /><br /><i>(dotructhanh – <a href="http://dotructhanh.songanlanh.net/2010/08/15/vinh-doi-thuong/" target="_blank">15/08/2010</a>)</i>]]></description>
		<pubDate>Sun, 05 Sep 2010 10:28:35 -0400</pubDate>
		<guid>http://diendan.thotre.com/index.php?showtopic=21018</guid>
	</item>
	<item>
		<title>Nhớ Mùa Thu Xưa</title>
		<link>http://diendan.thotre.com/index.php?showtopic=21017</link>
		<description><![CDATA[<!--coloro:#2E8B57--><span style="color:#2E8B57"><!--/coloro--><!--sizeo:5--><span style="font-size:18pt;line-height:100%"><!--/sizeo--><b>Nhớ Mùa Thu Xưa</b><!--sizec--></span><!--/sizec--><!--colorc--></span><!--/colorc--><br /><br /><img src="http://i282.photobucket.com/albums/kk259/nguyenvanquoc/muathu.jpg" border="0" class="linked-image" /><br /><br /><!--sizeo:4--><span style="font-size:14pt;line-height:100%"><!--/sizeo--><!--coloro:#48D1CC--><span style="color:#48D1CC"><!--/coloro--><i><b>Chiếc lá vàng rơi hay cánh bướm<br />Đậu trên vai một sớm Thu sang<br />Con đường xưa một chiều nắng muộn<br />Một mình tôi ngồi nghĩ miêm man<br /><br />Thương em ở quê xa cách trở<br />Chẳng quản đường xa . anh lại thăm<br />Thương em nghèo sống đời gian khổ<br />Trải lòng mình giữa ánh sáng trăng<br /><br />Vuốt ve suối tóc thời con gái<br />Nhẹ nhàng hôn trong nắng lung linh<br />Kỷ niệm yeu đương anh còn giữ mãi<br />ấm long nhau ngay giữa quê mình<br /><br />em đến ngày Thu mới chớm vàng<br />giờ đây Thu đổ lá mêng mang<br />giòng sông cũ ta cùng soi bóng<br />mới đấy mà xa đến ngút ngàn<br /><br />thời gian trôi như lá vàng rơi<br />nhớ em lòng dạ rối bời bời<br />những ngày bên nhau trăng Thu tỏ<br />tình duyên chẳng lẽ vậy mà thôi</b></i><!--colorc--></span><!--/colorc--><!--sizec--></span><!--/sizec-->]]></description>
		<pubDate>Sun, 05 Sep 2010 01:01:17 -0400</pubDate>
		<guid>http://diendan.thotre.com/index.php?showtopic=21017</guid>
	</item>
	<item>
		<title>NÀY ĐÊM TRỜI ĐẤT NGẨN NGƠ</title>
		<link>http://diendan.thotre.com/index.php?showtopic=20993</link>
		<description><![CDATA[<br />NÀY ĐÊM TRỜI ĐẤT NGẨN NGƠ<br /><br />Này đêm trời đất ngẩn ngơ<br />Ánh trăng trông cũng thẫn thờ tội thay<br />Mây mờ lẫn khuất bay bay<br />Gió thì hiu hắt đang say tình đời<br /><br />Gió qua cành lá lả lơi<br />Mặt hồ gợn sóng, lá rơi lìa cành<br />Sương đêm kẻ lá long lanh<br />Mong manh đón ánh trăng vàng trong đêm<br /><br />Êm êm sông chảy lặng thinh<br />Lập lờ đưa tiễn lục bình đêm nay<br />Sao thời giăng lối mây bay<br />Đất trời thấm một men say ân tình<br /><br />Kìa căn gác nhỏ yên bình<br />Bên ô cửa sổ in hình bóng ai<br />Nhớ ai mặc gió đùa mây<br />Má hồng, môi thắm đêm thâu thẫn thờ<br /><br />Kìa ai thả hồn vẫn vơ <br />Bay theo làn gió, trăng mờ men say<br />Buồn buồn theo áng mây bay<br />Viết nên tâm trạng cơn say tâm tình<br /><br />Bao giờ gió cuốn mây đi<br />Lá ơi khoan vội chia ly khỏi cành<br />Sương kia bớt chút mong manh<br />Cho hồ lặng sóng in hình bóng trăng./.<br />                               VH 27/08/2010<br /><br />TP thấy buồn quá biết phải làm gì bây giờ! Ôi cs…]]></description>
		<pubDate>Wed, 01 Sep 2010 10:28:11 -0400</pubDate>
		<guid>http://diendan.thotre.com/index.php?showtopic=20993</guid>
	</item>
	<item>
		<title>Tình thương mênh mang</title>
		<link>http://diendan.thotre.com/index.php?showtopic=20987</link>
		<description><![CDATA[<img src="http://dotructhanh.songanlanh.net/wp-content/uploads/2010/04/ocean-250x187.jpg" border="0" class="linked-image" /><br /><br />Mưa xuống, biển chẳng đầy<br />Mưa tạnh, biển không vơi<br />Yêu thương là thế đấy<br />Trải rộng khắp muôn nơi.<br /><br /><i>(dotructhanh – <a href="http://dotructhanh.songanlanh.net/2010/04/13/tinh-thuong-menh-mang/" target="_blank">13/04/2010</a>)</i>]]></description>
		<pubDate>Wed, 01 Sep 2010 05:24:48 -0400</pubDate>
		<guid>http://diendan.thotre.com/index.php?showtopic=20987</guid>
	</item>
	<item>
		<title>Ngày mới</title>
		<link>http://diendan.thotre.com/index.php?showtopic=20986</link>
		<description><![CDATA[<img src="http://dotructhanh.songanlanh.net/wp-content/uploads/2010/07/smiling_benal-300x248.jpg" border="0" class="linked-image" /><br /><br />Buổi sáng thức dậy nhẹ nhàng thôi<br />Đừng quên giữ nụ cười trên môi<br />Một ngày khởi sự êm ái thế<br />Làm sao không mến yêu cuộc đời!<br /><br /><i>(dotructhanh – <a href="http://dotructhanh.songanlanh.net/2010/07/05/ngay-moi/" target="_blank">23/05/2010</a>)</i>]]></description>
		<pubDate>Wed, 01 Sep 2010 05:16:18 -0400</pubDate>
		<guid>http://diendan.thotre.com/index.php?showtopic=20986</guid>
	</item>
	<item>
		<title>Hoa lính</title>
		<link>http://diendan.thotre.com/index.php?showtopic=20960</link>
		<description><![CDATA[<!--sizeo:5--><span style="font-size:18pt;line-height:100%"><!--/sizeo--><b>Hoa lính</b><!--sizec--></span><!--/sizec--><br /><br /><br />Hoa lính xưa những người lính cũ<br />Chiến trường xưa nằm lại mịt mùng...<br />Người ở lại giờ bóng xế gương sáng soi<br />Chiến trường xưa, thành phố mới hôm nay<br />Lung linh nhộn nhịp, sắc màu ấm no<br />Những nghĩa trang, người xưa cũ<br />Những nỗi đau xen lẫn cả tự hào<br />Những bông hoa, những tấm gương<br />Không bao giờ héo…<br />Cuộc sống phát triển tiếp bước<br />Chuyện đã qua hóa thành lịch sử<br />Trong thâm tâm những điều ấp ủ<br />Ơn cha ông, truyền thống anh hùng...<br />Hoa lính nay những người trẻ tuổi<br />Đang ngày đêm canh giữ đất trời<br />Vì Đảng, vì dân, vì bình yên tổ quốc<br />Vẫn kiên cường hy sinh gian khó<br />Bởi xưa nay, ngày mai luôn cần có<br />Những bông hoa mang tên lính dâng đời./.]]></description>
		<pubDate>Sun, 29 Aug 2010 22:20:48 -0400</pubDate>
		<guid>http://diendan.thotre.com/index.php?showtopic=20960</guid>
	</item>
	<item>
		<title>EM VỚI NGHÌN NĂM</title>
		<link>http://diendan.thotre.com/index.php?showtopic=20955</link>
		<description><![CDATA[<br /><!--sizeo:3--><span style="font-size:12pt;line-height:100%"><!--/sizeo-->Viết về nghìn năm đâu dễ khi mình là người ngoại tỉnh của thủ đô.<br />Nhưng thấy cũng có người mặc xác , ngoại tỉnh cũng viết về Hà Nội đoạt giải như thường, mà còn là giải thưởng cao sang là thơ mới ẹ chứ. Đọc những bài thơ đoạt giải thấy đồng tâm nhất trí rất cao, ai cũng tán thưởng “dấu xưa xe ngưa hồn thu thảo”, cảm xúc vời vợi với mặt nước Hồ Gươm, hoàng hôn Tây Hồ, loanh quanh Tháp Bút, Ngọc Sơn, lang thang 36 phố phường với hoài niệm Thạch Lam, với thanh lịch Tràng An giờ xa vời vợi…<br />Thế là đủ để dâng lên nghìn năm trân trọng.<br />Thế nhưng nghìn năm chẳng lẽ chỉ vì nghìn năm hay chỉ có nghìn năm. Thơ có cần ngoài nghìn năm mà vẫn nghìn năm không, tắc tị quá. Thơ ca, văn chương đặt hàng bây giờ trăm hoa đua nở, riết rồi lồ lộ cái kĩ thuật ba ngày làm 200 bài hài cú, kinh thật.<br />Học lời kêu gọi nói đi đôi với làm, người viết cũng xin trình ra bài thơ thẩn (định tâm dấu  một nghìn năm). Đọc qua nhớ bỏ qua . Thành kính tri ân nghìn năm.<!--sizec--></span><!--/sizec--><br /><br /><br /><br /><!--coloro:#2F4F4F--><span style="color:#2F4F4F"><!--/coloro--><!--sizeo:4--><span style="font-size:14pt;line-height:100%"><!--/sizeo-->Khi có mười cuộc đời, em sẽ có nghìn năm<br />Mười cuộc đời tính bằng công thức<br />Mỗi người chồng sống trăm năm chẵn,<br />Em mười chồng vừa đủ nghìn năm.<br /><br />Em không chồng , hai mươi cũng bỏ<br />Em không chồng, trăm tuổi như không<br />Em không chồng, ngàn năm gió thoảng<br />Em có chồng, mười cái ngàn năm.<br /><!--sizec--></span><!--/sizec--><!--colorc--></span><!--/colorc--><br />29-8-2010]]></description>
		<pubDate>Sun, 29 Aug 2010 04:32:59 -0400</pubDate>
		<guid>http://diendan.thotre.com/index.php?showtopic=20955</guid>
	</item>
	<item>
		<title>NGÔI NHÀ PHÍA SAU</title>
		<link>http://diendan.thotre.com/index.php?showtopic=20952</link>
		<description><![CDATA[<b>Ngôi nhà phía sau</b><br /><i>Người dịch: Narziss</i><br /><br />Chúng tôi sống trong ngôi nhà phía sau, không nhìn thấy được đường phố: cửa sổ sau hướng ra bức tường đá xám của thành phố, cửa sổ trước nhìn qua sân hướng thẳng vào nhà bếp và buồng tắm của ngôi nhà phía trước. Những căn hộ trong ngôi nhà trước rộng rãi và thoải mái trong khi căn hộ của chúng tôi chật chội và trông thật vô duyên. Những phụ nữ trong ngôi nhà trước ở trong những căn phòng gọn gàng, trên tầng cao nhất nhìn xuống chóp nhọn của nhà thờ thánh Etienne, nhưng dưới mái hiên của ngôi nhà chúng tôi những phòng ngủ cửa mở toang trong bóng tối hướng vào dãy hành lang rỉ sét. Sinh viên và những anh chàng độc thân nghèo ngủ ở đó dùng chung phòng vệ sinh và cả cầu thang. Nhiều khách trọ trong căn nhà trước là viên chức cao cấp, nhà phía sau là những chủ hiệu, người chào hàng, nhân viên bưu chính về hưu và giáo viên độc thân. Tất nhiên, chúng tôi không thể trách những người ở ngôi nhà trước về sự sung túc của họ, nhưng cũng cảm thấy bị bức xúc vì cảnh ấy, vẫn cảm nhận có cái gì khang khác. Dẫu vậy đây không phải là lý do giải thích đầy đủ cho sự khó chịu xưa nay vẫn tồn tại giữa hai ngôi nhà.<br /><br />Tôi thường ngồi bên cửa sổ lúc hoàng hôn, dõi mắt nhìn trời, lắng nghe những âm thanh từ những con người phía bên kia. Thời gian trôi qua, những chú chim bồ câu đậu lại trên cửa sổ mái nhà, dòng xe cộ bóp nghẹt con phố nhỏ bên kia giảm bớt đi và truyền hình trong các căn hộ lấp đầy thinh không với những giọng nói và âm thanh đầy bạo lực. Chốc chốc, tôi lại nghe tiếng nắp thùng rác vang lên từ dưới sân, rồi thoáng có bóng người mang chiếc thùng nhựa rỗng vào một trong những ngôi nhà.<br /><br />Thùng rác trước giờ vẫn luôn là nguồn xấu hổ của những người khách trọ phía trước nhưng giờ đây bầu không khí đã khiến họ ngại đi đổ rác. Họ không bước ra sân nếu thấy có người khác hiện diện ở đấy. Tôi thấy bóng họ ở ô cửa trước nhà lúc họ chờ đợi. Thấy không có ai trong sân, họ trút thùng rác và bước nhanh qua những viên đá lót đường mong không ai bắt gặp họ ở đấy một mình. Một số các bà lớn tuổi trong ngôi nhà phía trước cùng đi xuống với nhau, từng cặp.<br /><br />Vụ giết người xảy ra cách đây gần 1 năm mang vẻ hiếu kỳ vô hại. Kẻ giết người là một người đàn ông đáng kính, đã có gia đình, sống trong ngôi nhà của chúng tôi và người phụ nữ nạn nhân là một trong những số ít những người tử tế sống trong ngôi nhà phía trước. Quả thực, bà là một trong nhưng người  thường kết giao với những người trong ngôi nhà đàng sau.  Ông Martin không có lý do gì để giết bà. Tôi chỉ có thể nghĩ ra được là ông ta bị khùng do thất vọng, nhiều năm ông từng muốn sống trong ngôi nhà phía trước và càng ngày ông càng thấy rõ là điều đó là vô vọng.<br /><br />Trời nhá nhem tối, các cánh cửa chớp đang được khép lại. Tôi đứng bên cửa sổ, thấy hai người gặp nhau trên sân cạnh mấy chiếc thùng rác. Có lẽ bà ấy nói gì điều gì đấy với ông ta, hoàn toàn trong sáng và thân thiện, tuy nhiên sự việc lại khiến ông lại nhận ra mình khác với người đàn bà và những người trong ngôi nhà phía trước tới mức nào. Lẽ ra bà không nên nói gì với ông ấy -- những người bên kia hầu như chẳng mấy ai chuyện trò với chúng tôi.<br /><br />Ông vừa mới đổ rác trong thùng xong thì bà đến. Bà có nét gì đấy thật duyên dáng đến nỗi dù đang khuân chiếc thùng vẫn mang dáng dấp quý phái. Tôi cho rằng ông thấy chiếc thùng của bà thật đều, dù cũng môt loại thùng nhựa màu vàng thông thường như của ông, nó lại trông có vẻ sáng hơn, rác trong ấy cũng có vẻ nhiều màu sắc hơn rác trong thùng của ông. Có lẽ ông chú ý thấy chiếc áo của bà sạch sẽ và mát mẻ làm sao, nó dịu dàng quàng lấy đôi chân đẹp, mạnh khỏe của bà. Ông nhận ra được cái mùi ngọt ngào phảng phất từ chiếc áo ấy lẫn cái nước da sáng của bà trong ánh chiều muộn. Đôi mắt bà ánh lên vẻ cuồng nhiệt của cái hạnh phúc mà bà đang thụ hưởng, mái tóc bà lấp lánh màu bạc, phồng lên dưới những chiếc kẹp. Ông vừa cúi xuống cào rác bên trong thùng bằng con dao cùn thì bà bước ra lướt trên những viên đá lót đường tiến về phía ông.<br /><br />Lúc ấy trời tối quá, đến nỗi đập vào mắt ông đầu tiên chỉ có cái màu trắng của chiếc váy. Ông im lặng, một cách cẩn trọng và lịch sự - ông chưa bao giờ nói chuyện với người nào ngôi nhà bên kia -- nhanh chóng lẩn tránh ánh mắt của bà. Nhưng không còn kịp nữa, bà đã đáp lại ánh mắt ấy và mở lời. <br /><br />Có lẽ bà đã nói điều gì đấy một cách hờ hững chẳng hạn như nhận xét về một buổi tối êm đềm nhẹ nhàng. Nếu bà không cất tiếng, có lẽ ông đã không mất tự chủ vì cái âm thanh dịu dàng qua giọng nói của bà. Nhưng trong một thoáng ấy, hẳn ông đã nhận ra rằng buổi tối với ông chưa từng bao giờ được êm đềm như với bà. Hoặc giả, trong giọng nói của bà có cái vẻ gì quá đỗi tử tế, có cái vẻ hạ cố đủ để khiến ông nhận ra mình buộc phải lưu lại ở vị trí của mình. Tất cả những điều ấy khiến ông không còn có thể kiểm soát mình nữa. Ông đứng bật dậy, như có cái gì trong ông đã vào sẵn vị trí và chỉ bằng một nhát, ông đâm con dao vào cổ bà.<br /><br />Tôi chứng kiến từ phía trên. Sư việc xảy ra thật nhanh và lặng lẽ. Tôi không làm gì cả. Trong một lúc, thậm chí tôi không hiểu ra được điều mình đã thấy được, cuộc sống bình lặng ở đây đã hầu như lấy đi của tôi cái khả năng phản ứng. Nhưng cũng có điều đáng chú ý trong cảnh tượng ấy: ông là một người khỏe mạnh , cường tráng, một thợ săn đầy kinh nghiệm và bà thì thật mỏng manh, yêu kiều như một chú hươu. Động tác của ông mang vẻ đẹp cổ điển và bà đã đổ sập xuống trên bờ lề, lặng lẽ như sương sớm tan đi trên mặt hồ. Ngay cả lúc tôi có thể suy nghĩ trở lại, tôi cũng chẳng làm được điều gì.<br /><br />Trong khi tôi quan sát, một vài người đến cửa sau của ngôi nhà phía trước và chiếc cửa trước của nhà chúng tôi, họ chững lại với thùng rác trên tay khi thấy bà nằm ở đó và ông thì đứng bất động phía trên. Dưới chân ông là chiếc thùng rác, được cạo vét sạch sẽ, tay bà vẫn còn nắm chặt chiếc tay cầm và rác đã vương vải trên các tảng đá bên cạnh bà, điều lạ lùng và gây choáng cho chúng tôi y như chính vụ án mạng. Mỗi lúc một có thêm khách trọ tụ tập, đứng nhìn từ lối đi. Môi họ đang động đậy nhưng tôi chẳng nghe thấy gì vì tiếng ồn của mấy chiếc máy truyền hình chung quanh.<br /><br />Tôi cho rằng sở dĩ không ai có phản ứng gì ngay do là vụ án mạng đã xảy ra tại địa giới không-của-ai-cả. Nếu nó xảy ra trong nhà của chúng tôi hay nhà của họ, người ta đã có biện pháp: có thể chậm rãi trong nhà chúng tôi và nhanh chóng trong nhà của họ. Nhưng sự thể là người ta đầy hoài nghi: những người trong ngôi nhà phía trước ngại hạ mình tới mức dây vào sự việc nầy và những người trong nhà chúng tôi lại ngại đảm nhận trách nhiệm tới mức ấy. Rốt cuộc chính người gác dan lại xử lý công việc. Xác người xấu số được công ty mai táng đem đi và ông Martin được cảnh sát quản lý. Sau khi đám đông giải tán, người gác dan dọn dẹp đống rác vương vãi rửa sạch những viên đá lót đường và trả lại mấy chiếc thùng rác cho từng nhà.<br /><br />Chừng một hai ngày, những người trong hai ngôi nhà rõ ràng là bị chấn động. Người ta bàn tán trong tiền sảnh, trong nhà những giọng nói giống như gió xuyên qua cây lá trước cơn bão, trong nhà họ, những âm tiết đầy tự tin tuôn ra bất tận. Cuộc gặp gỡ giữa những người khách trọ hai ngôi nhà trở nên mang tính bạo lực hơn; người trong nhà chúng tôi ngoảnh mặt, hất hàm quay đi khi gặp những người bên kia ngoài phố và có cái vẻ gì đấy trên khuôn mặt của chúng tôi khiến những cuộc nói chuyện bị cắt ngắn khi chúng tôi tiến vào tầm có thể nghe được câu chuyện của họ.<br /><br />Nhưng khi tiền sảnh im lặng trở lại và trong một khảng thơig gian, dường như chẳng có gì thay đổi nhiều. Có lẽ sự cố nầy nằm ngoài sự hiểu biết của chúng tôi nên không ảnh hưởng gì, tôi nghĩ vậy. Điều khác biệt duy nhất dường như là cái nhìn trống rỗng trên khuôn mặt những người trong ngôi nhà như thể chúng đã tan biến vào trong cơn sốc. Nhưng dần dà, tôi bắt đầu nhận ra rằng sự việc đã để lại một ấn tượng sâu sắc. Sự mất lòng tin ngập tràn không khí cùng với nỗi bất an. Những người trong ngôi nhà phía trước e ngại chúng tôi  và giờ đây không còn mối liên lạc nào nữa. Giết chết người phụ nữ ngôi nhà phía trước, ông Martin đã hủy hoại thêm một thứ: chúng tôi đã mất đi những dấu vết cuối cùng của lòng tự trọng trước những con người kia, vì lẽ chúng tôi mặc nhiên nhận lấy trách nhiệm về tội ác đó. Giờ đây không còn lý do gì để chúng tôi phải giả vờ nữa. Sự thật là một số người không bị ảnh hưởng và tiếp tục khoác lấy những tấm vải nhân cách tơi tả một cách tự hào. Nhưng hầu hết những người trong ngôi nhà phía sau đều đã thay đổi.<br /><br />Cô y tá đêm sống bên kia đối diện với tôi, sáng nào cũng đi làm về, tôi thường tỉnh giấc nghe chùm chìa khóa sắt nặng nề chạm vào cách cửa gỗ kêu loảng xoảng, tiếng chiếc chìa khóa kêu cách cách trong ổ khóa. Cuối buổi chiều, cô thường lại ra đi loay hoay ở chiếu nghỉ, trên những tấm đệm lót bằng vải, phủi bụi trên lan can . Giờ đây cô ngồi sau cánh cửa nghe radio, ho nhè nhè. Chị Lamartine, người thường để cửa mở hé, lắng nghe các câu chuyện trên diễn ra trên lối đi, đôi khi cảm thấy bị hấp dẫn đến nỗi chìa chiếc mủi qua khe hở, đưa ra một vài lời nhận xét, bây giờ cũng mất tăm ngoại trừ lúc cô ra ngoài với chiếc khăn voan màu xanh phủ lên đầu vào sáng sớm ngày Chủ Nhật có lễ Mass, . Người hàng xóm của tôi trên tầng hai, Bà Bac để đồ giặt ra ngoài trong mọi thời tiết cho đến lúc mùi chua bay vào tận chỗ tôi ngồi. Nhiều người ở trọ không còn giặt chiếu lau chân. Người ta cảm thấy xấu hổ về quần áo của mình và khoát áo mưa khi họ ra ngoài. Mùi ẩm ướt ngập lối đi,  những chú bé giao hàng và những người chào hàng sờ soạng tìm đường lên xuống thang gác không có vẻ thoải mái. Tệ hại nhất là mọi người trở nên cáu kỉnh và ti tiện: chúng tôi không còn chuyện trò, kể chuyện cho những người ngoài cuộc và để lại những vết bùn đất trên chiếu nghỉ chân của nhau.<br /><br />Cũng thật lạ kỳ nhiều nhà trong thành phố cũng gặp phải những mối quan hệ xấu như chúng tôi: lúc nào cũng có sự thỏa hiệp miễn cưỡng giữa hai ngôi nhà cho đến khi sư cố làm nổ tung và tình hình bắt đầu trở nên tồi tệ. Người trong ngôi nhà trước khóa chặt mình trong cái nhân cách lạnh lùng và những người trong ngôi nhà sau mất lòng tự tin, khuôn mắt họ xám đi vì hổ thẹn.<br /><br />Gần đây tôi phát hiện mình suýt ném hạt táo xuống sân và nhận ra mình đã bị nhấn chìm bởi ảnh hưởng của ngôi nhà phía sau đến mức nào. Những tấm kính cửa sổ phòng tôi trở nên mờ và những nét hoa văn của làn bụi đất ghi dấu lại trên viền của tấm ốp tường. Nếu tôi không rời đi bây giờ thì sẽ không còn có thể gắng gượng được bao lâu nữa chẳng. Tôi phải thuê một căn hộ ở một khu khác trong thành phố và thu vén các thứ của mình.<br /><br />Tôi biết rằng khi đến chào những người láng giềng, những người tôi đã khá hòa hợp, một số người sẽ không mở cửa và những người khác thì nhìn tôi như thể họ chưa từng quen biết. Nhưng sẽ có một vài người có thể thu góp cái tinh thần bất khuất xưa cũ và niềm kiêu hảnh sổ sàng để bắt tay và chúc tôi may mắn.<br /><br />Cái vẻ tuyệt vọng trong mắt họ sẽ khiến tôi cảm thấy hổ thẹn về sự ra đi của mình. Nhưng tôi không còn cách nào khác để giúp họ. Trong bất kỳ trường hợp nào, tôi ngờ rằng vài năm sau mọi việc sẽ trở lại bình thường. Thói quen sẽ khiến những người ở đây lấy lại được sự ngăn nắp tạm bợ, những câu chuyện phiếm cay chua về số người trong ngôi nhà đàng trước, sự tiết kiệm trong những cuộc mua sắm nhỏ nhặt, sự hòa nhã nơi nào không có hiểm nguy. Và khi những người trong hai ngôi nhà chuyển đi và được thay thế bởi những người khác, toàn bộ câu chuyện sẽ dần dần được tiếp nhận và lãng quên. Rốt cuộc, những nạn nhân duy nhất sẽ chỉ là bà Martin, bản thân ông Martin và người phụ nữ dịu dàng đã bị ông hạ sát.<br /><br /><br /><br />]]></description>
		<pubDate>Sat, 28 Aug 2010 11:00:17 -0400</pubDate>
		<guid>http://diendan.thotre.com/index.php?showtopic=20952</guid>
	</item>
	<item>
		<title>tho cho mot ngay</title>
		<link>http://diendan.thotre.com/index.php?showtopic=20950</link>
		<description>chao tat ca moi nguoi rat vui duoc lam quen voi tat ca cac ban tren moi mien to quoc</description>
		<pubDate>Sat, 28 Aug 2010 00:34:09 -0400</pubDate>
		<guid>http://diendan.thotre.com/index.php?showtopic=20950</guid>
	</item>
	<item>
		<title>Khúc Nhạc Chiều</title>
		<link>http://diendan.thotre.com/index.php?showtopic=20949</link>
		<description><![CDATA[<!--coloro:#FF8C00--><span style="color:#FF8C00"><!--/coloro--><!--sizeo:5--><span style="font-size:18pt;line-height:100%"><!--/sizeo--><b>Khúc Nhạc Chiều</b><!--sizec--></span><!--/sizec--><!--colorc--></span><!--/colorc--><br /><br /><br /><!--coloro:#A0522D--><span style="color:#A0522D"><!--/coloro--><!--sizeo:4--><span style="font-size:14pt;line-height:100%"><!--/sizeo--><i>Gió sông Hồng thổi ta về kí ức<br />Rạng đông lên háo hức những ược mơ<br />Nụ hôn đầu xôn xao tưở trước<br />Điệu val-sơ nhè nhẹ kiêu sa<br /><br />Hè nóng bỏng những chùm Phượng đỏ<br />Gió chưa về sấu đã rơi rơi<br />Em đi xa để lòng ai nhung nhớ<br />Để Bằng lăng nở tím cả trời<br /><br />Chiều Hồ Tây nắng lung linh nhảy múa<br />Hiệu bánh tôm tấp nập kẻ vào ra<br />Hồ Trân võ ngất ngây mùi hoa sữa<br />Hà nội chiều , tiếng nhạc Trịnh đung đưa<br /><br />Trăng bàng bạc ..Hà nội Thu rực rỡ<br />Năm cửa ô dìu dặt cờ bay<br />Khắp phố phường một mầu cờ đỏ<br />Khúc nhạc chiều… hay tiếng đắm say</i><!--sizec--></span><!--/sizec--><!--colorc--></span><!--/colorc-->]]></description>
		<pubDate>Fri, 27 Aug 2010 11:00:26 -0400</pubDate>
		<guid>http://diendan.thotre.com/index.php?showtopic=20949</guid>
	</item>
	<item>
		<title>cô đơn</title>
		<link>http://diendan.thotre.com/index.php?showtopic=20948</link>
		<description><![CDATA[<br /><br />       hè ơi!<br /><br /><br />mùa hè ơi! sao mà cô đơn quá<br /><br />mi đến làm chi cho ve kêu sầu thảm<br /><br />cho sân trường vắng những tà áo trắng <br /><br />cho phượng buồn nở những đóa chia ly<br /><br />ta rét mi đã ngăn bước tình ta<br /><br />tình yêu đầu ta mới tỏ hôm qua<br /><br />sao mi đến cho tình ta xa cách<br /><br />không biết ngày khai trường con gặp lai nữa không em?<br /><br />]]></description>
		<pubDate>Fri, 27 Aug 2010 10:05:08 -0400</pubDate>
		<guid>http://diendan.thotre.com/index.php?showtopic=20948</guid>
	</item>
	<item>
		<title>Kính mừng thọ Đại Tướng</title>
		<link>http://diendan.thotre.com/index.php?showtopic=20942</link>
		<description><![CDATA[<br /><!--coloro:#0000FF--><span style="color:#0000FF"><!--/coloro--><!--sizeo:4--><span style="font-size:14pt;line-height:100%"><!--/sizeo--><!--fonto:Times New Roman--><span style="font-family:Times New Roman"><!--/fonto-->BÁC LÀ ĐẠI TƯỚNG – BÁC LÀ ÔNG TIÊN !<br /><br /><br /><br />Đi qua hai thế kỷ<br />Sống trọn một kiếp người<br />Bác là vị Đại Tướng ?<br />Là Ông Tiên giữa đời !<br /><br />Hà Nội nghìn năm rồi<br />Nghìn năm trong binh lửa<br />Bao máu xương đã đổ<br />Cho một ngày bình yên ?<br /><br />Đại Tướng của lòng dân<br />Ông Tiên của trăm họ<br />Giữa đời thường có thật<br />Việt Nam bỗng rạng ngời ! <br /><br />Nhẫn vì dân, vì đời<br />Nhẫn vì non, vì nước<br />Ông Tiên – Võ Nguyên Giáp <br />Chữ Nhẫn hóa chữ Tâm ! *<br /><br />Ôi mong sao nước Nam <br />Ông Tiên sẽ mãi mãi <br />Sáng soi tình nhân ái<br />Giữ bền cùng nước non !<br /> <br />Hà Nội, ngày 27.8.2010<br />Kiều Anh Hương <!--fontc--></span><!--/fontc--><!--sizec--></span><!--/sizec--><!--colorc--></span><!--/colorc--><br />* Ý thơ của Đại Tướng Võ Nguyên Giáp :"Chữ Tâm, chữ Nhân xem ra cũng gần" (trong bài thơ NHẪN !)]]></description>
		<pubDate>Fri, 27 Aug 2010 03:05:16 -0400</pubDate>
		<guid>http://diendan.thotre.com/index.php?showtopic=20942</guid>
	</item>
	<item>
		<title>cô đơn</title>
		<link>http://diendan.thotre.com/index.php?showtopic=20940</link>
		<description><![CDATA[Tôi về tìm em<br /><br /><br /> tôi về tìm em em biết không?<br /><br />tôi đã đi qua những cánh đồng <br /><br />vườn hồng ngày ấy nay đã chết<br /><br />tôi biết tìm em đâu hỡi em<br /><br /><br /><br /><br />người bảo rằng em đã theo chồng<br /><br />vườn hồng từ đó cũng tàn khô<br /><br />em về nơi ấy phương trời mới<br /><br />bỏ lại mình tôi với vườn hồng<br /><br /><br /><br /><br />vườn hồng ngày ấy hoa nhiều lắm <br /><br />ong bướm bay quanh những cánh hồng<br /><br />em ngồi chải tóc bên cành lá<br /><br />tôi vuốt tóc em không nói năng<br /><br /><br /><br /><br />chồng em có biết tôi hay không<br /><br />có biết em yêu những cánh hồng<br /><br />cánh hồng tôi hái trong vườn cũ<br /><br />để tặng cho em em nhớ không<br /><br /><br /><br /><br />bao giờ <br /><br />để kể tôi nghe chuyện tơ hồng<br /><br />nguyện thề em nói trong vườn cũ <br /><br />có ánh trăng vàng với dòng sông<br /><br /><br /><br />                                        <br /><br /><br />nếu biết là em đã có chồng (*)<br /><br />tôi  về tôi  cưới manh vườn xưa<br /><br />tôi trồng trên ấy hoa hồng thắm <br /><br />là máu của tôi em biết không?<br /><br /><br /><br /><br /><br /><br />  (*)   nếu biết là em đã có chồng :hai sắc hoa tigon của ttkh<br /><br />]]></description>
		<pubDate>Fri, 27 Aug 2010 00:46:28 -0400</pubDate>
		<guid>http://diendan.thotre.com/index.php?showtopic=20940</guid>
	</item>
	<item>
		<title>HẠT MƯA !</title>
		<link>http://diendan.thotre.com/index.php?showtopic=20937</link>
		<description><![CDATA[<!--sizeo:2--><span style="font-size:10pt;line-height:100%"><!--/sizeo--><!--coloro:#0000FF--><span style="color:#0000FF"><!--/coloro--><div align='left'>HẠT MƯA !<br /><br /><br />Hạt mưa rơi -rơi trên đường trần trụi<br /><br />Vỡ tan rồi -khi những hạt mưa tuôn<br /><br />Phố chợt nhòa trong mắt xa xôi<br /><br />Mưa làm dáng- hay lòng mưa đau thật ?<br /><br />Hạt mưa rơi - trên đường đời góp nhặt<br /><br />Tan cùng nhau thành bọt nước cuối nguồn<br /><br />Mưa - mưa tuôn...<br /><br />như giọt nước mắt buồn<br /><br />Khe khẽ rớt -hay vội vàng rơi rớt ???</div><!--colorc--></span><!--/colorc--><!--sizec--></span><!--/sizec-->]]></description>
		<pubDate>Thu, 26 Aug 2010 12:12:53 -0400</pubDate>
		<guid>http://diendan.thotre.com/index.php?showtopic=20937</guid>
	</item>
	<item>
		<title>cô đơn</title>
		<link>http://diendan.thotre.com/index.php?showtopic=20934</link>
		<description><![CDATA[Mưa<br /><br />mưa rơi sao rơi mãi?<br /><br />mưa có hiểu lòng tôi?<br /><br />mưa làm tôi nhung nhớ <br /><br />về một người đã xa<br /><br /><br /><br /><br />mưa rơi sao rơi mãi?<br /><br />mưa ướt cả bờ vai<br /><br />mưa làm tim đau nhói <br /><br />rồi mưa cũng ra đi<br /><br /><br /><br /><br />mưa rơi sao rơi mãi?<br /><br />mưa ướt cả con đường<br /><br />mưa làm mờ dấu vết<br /><br />những bước chân em qua<br /><br /><br /><br />mưa ơi!sao rơi mãi ?<br /><br />mưa có biết tôi buồn <br /><br />mưa cuốn đi tất cả <br /><br />chẳng để lại gì sao<br /><br /><br /><br />mưa ơi! đừng rơi nửa <br /><br />hãy giữ lại giùm tôi <br /><br />chút hoài niệm thương nhớ <br /><br />về một thời đã qua<br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /><br />]]></description>
		<pubDate>Thu, 26 Aug 2010 10:41:58 -0400</pubDate>
		<guid>http://diendan.thotre.com/index.php?showtopic=20934</guid>
	</item>
</channel>
</rss>