| |
|
Tên chủ đề |
Trả lời |
Người viết chủ đề |
Lượt xem |
Hành động cuối |
| Thông báo |
 |
|
Thông báo: Nội quy Diễn đàn Văn học Trẻ |
- |
Thợ Làm Vườn |
18880 |
--
Bài viết cuối bởi: Thợ Làm Vườn
|
 |
|
Thông báo: Hướng dẫn cách gõ tiếng Việt trên Diễn đàn Văn học Trẻ |
- |
Thợ Làm Vườn |
19665 |
--
Bài viết cuối bởi: Thợ Làm Vườn
|
| Chủ đề diễn đàn |
 |
|
|
0
|
myeuhn |
609 |
4th November 2009 - 12:51 PM Bài viết cuối bởi: myeuhn |
Vãn cảnh là tên một bài thơ tứ tuyệt, có đánh số 114, được trích trong cuốn
Nhật ký trong tù của
Hồ Chí Minh, trang 239, do Nxb Chính trị Quốc gia ấn hành tháng 7 năm 2007.
Bài thơ phiên âm như sau:
Mai khôi hoa khai hoa hựu tạ,
Hoa khai hoa tạ lưỡng vô tình;
Hoa hương thấu nhập lung môn lí
Hướng tại lung nhân tố bất bình.
Bản dịch*:
Hoa hồng nở, hoa hồng lại rụng
Hoa tàn hoa nở cũng vô tình
Hương hoa bay thấu vào trong ngục
Kể với tù nhân nỗi bất bình
Nhưng rất nhiều phê bình đã nhận định rằng “ Bài thơ có nhiều hơn một nỗi thương hoa”. Điều đó có đúng không, mời bạn đọc bài viết trên trang :
http://vietnamrank.com/thovietco
 |
 |
|
8
|
Thợ Làm Vườn |
2,531 |
18th August 2008 - 12:14 PM Bài viết cuối bởi: hoangliencong |
Hai Sắc Hoa Ti Gôn
Tác giả: TTKH
Một mùa thu trước, mỗi hoàng hôn
Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn
Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc,
Tôi chờ người đến với yêu đương.
Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng
Giải đường xa vút bóng chiều phong
Và phương trời thẳm mờ sương cát,
Tay vít dây hoa trắng cạnh lòng.
Người ấy thường hay vuốt tóc tôi,
Thở dài trong lúc thấy tôi vui,
Bảo rằng: "Hoa dáng như tim vỡ,
Anh sợ tình ta cũng thế thôi !"
Thuở đó nào tôi có hiểu gì
Cánh hoa tan tác của sinh ly,
Cho nên cười đáp: "Màu hoa trắng
Là chút lòng trong chẳng biến suy".
Đâu biết lần đi một lỡ làng,
Dưới trời gian khổ chết yêu đương.
Người xa xăm quá ! -- Tôi buồn lắm,
Trong một ngày vui pháo nhuộm đường...
Từ đấy, thu rồi, thu lại thu,
Lòng tôi còn giá đến bao giờ?
Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ...
Người ấy, cho nên vẫn hững hờ.
Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạt lẽo của chồng tôi,
Mà từng thu chết, từng thu chết
Vẫn giấu trong tim bóng một người.
Buồn quá hôm nay xem tiểu thuyết
Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa
Như hồng tựa trái tim tan vỡ
Và đỏ như màu máu thắm pha !
Tôi nhớ lời người đã bảo tôi
Một mùa thu trước rất xa xôi...
Đến nay tôi hiểu thì tôi đã,
Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi !
Tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ,
Chiều thu, hoa đỏ rụng. Chiều thu
Gió về lạnh lẽo chân mây trắng,
Người ấy sang sông đứng ngóng đò.
Nếu biết rằng tôi đã lấy chồng
Trời ơi ! Người ấy có buồn không?
Có thầm nghĩ tới loài hoa vỡ
Tựa trái tim phai, tựa máu hồng?
 |
|
|
5
|
nguyen nguyen |
2,318 |
18th August 2008 - 12:05 PM Bài viết cuối bởi: hoangliencong |
THƠ TÌNH CUỐI MÙA THU
Hồ Quang
Có một ngôi nhà cuối lối rẽ thời gian
Một lần trong đời mình gặp nhau đã đến
Giờ còn không dấu chân kỷ niệm
Khi đường xưa mùa lại tiếp mùa
Ai bảo sang thu hoa cúc bình yên
Cánh hoa mỏng ẩn bao điều day dứt
Màu hoa kiên tâm sau bao nhiêu còn mất
Tôi biết rồi mình không thể thờ ơ
Sao anh đến làm gì cho năm tháng bão giông
ước mơ rụt rè đã một lần nhóm lửa
Chút đa mang hoá nẻo về tan vỡ
Cho tôi biết buồn trước những ngã ba
Với mùa thu câu thơ có thể tái sinh
Trăng sáng lại những hẹn thề hư ảo
Mặt biển biếc xanh sau những ngày giông bão
Kỷ niệm sẽ khôi nguyên khi khép lại riêng mình
Chỉ tiếc những điều chưa kịp nói cùng anh
Câu thơ không thể ngân qua điệp trùng vách núi
Đành gửi lại mùa thu những gì chưa kịp nói
Khi anh xa anh đã quá xa rồi...
 |
|
|
1
|
thichtambinh |
1,214 |
18th August 2008 - 11:29 AM Bài viết cuối bởi: hoangliencong |
[size="4"][/size]Thích Thiện Long
(tặng những chỏm tóc)
Em bỏ lại khung trời tuổi mộng
Bước chân đi duyên kiếp tự thuở nào
Câu kinh Phật sớm hôm bầu bạn
Gối thềm khuya mơ một vì sao.
Hương hoa sứ ngạt ngào bay trong gió
Tiếng chuông ngân lồng lộng bóng trăng rằm
Manh áo vá còn nguyên mùi nhang khói
Bóng em ngồi hun hút xa xăm…
Em hiền dịu tinh khôi quá đỗi
Trần gian kia phủ phục nét em cười
Trong nắng sớm bên giàn thiên lý
Chắp tay nhìn bóng hạt sương rơi.
Tôi lang bạt đi tìm lẽ sống
Rồi gặp em giữa chốn Ta-bà
Chiếc chỏm tóc in hình dấu hỏi
Chợt giật mình Phật chẳng đâu xa.
Huế, 2001
Thích Thiện Long
 |
 |
|
0
|
Mr Ngố |
862 |
29th June 2008 - 02:08 PM Bài viết cuối bởi: Mr Ngố |
Hoa trắng thôi cài trên áo tím
Kiên giang (Hà Huy Hà)
Lâu quá không về thăm xóm đạo
Từ ngày binh lửa cháy quê hương
Khói bom che lấp chân trời cũ
Che cả người thương góc giáo đường
Mười năm trước em còn đi học
Áo tím điểm tô đời nữ sinh
Hoa trắng cài duyên trên áo tím
Em còn nguyên vẹn tuổi băng trinh
Quen biết nhau qua tình lối xóm
Cổng trường đối diện ngó lầu chuông
Mỗi lần Chúa nhật em xem lễ
Anh học bài ôn trước cổng trường
Thuở ấy anh hiền và nhát quá
Nép mình bên gác thánh lầu chuông
Ðể nghe khe khẻ lời em nguyện
Thơ thẩn chờ em trước thánh đường
Mỗi lần tan lễ chuông ngừng đổ
Hai bóng cùng đi một lối về
E lệ em cầu kinh nho nhỏ
Thẹn thùng anh đứng lại không đi
Sau mười năm lẻ anh thôi học
Nức nở chuông trường buổi biệt ly
Rộn rã từng hồi chuông xóm đạo
Khi nàng áo tím bước vu quy .
Anh nhìn áo cưới mà anh ngỡ
Chiếc áo tang liệm kín khối sầu
Hoa trắng thôi cài trên áo tím
Giữ làm chi kỹ vật ban đầu
Em lên xe cưới về quê chồng
Dù cách đò ngang cách mấy sông
Vẫn nhớ bóng vang thời áo tím
Nên tình thơ ủ kín trong lòng
Từ lúc giặc ruồng vô xóm đạo
Anh làm chiến sĩ giữ quê hương
Giữ mầu áo tím cành hoa trắng
Giữ cả trường xưa nóc giáo đường
Giặc chiếm lầu chuông xây ổ súng
Súng gầm rung đổ gạch nhà thờ
Anh đem gạch nát xây tường lũy
Chiếm lại lầu chuông giết kẻ thù
Nhưng rồi người bạn đồng song ấy
Ðã chết hiên ngang dưới bóng cờ
Chuông đổ ban chiều hồi vĩnh biệt
Tiễn anh ra khỏi cổng nhà thờ
Hoa trắng thôi cài trên áo tím
Mà cài trên nắp áo quan tài
Ðiểm tô công trận bằng hoa trắng
Hoa tuổi học trò mờ thắm tươi
Xe tang đã khuất nẻo đường
Chuông nhà thờ khóc tiễn người ngàn thu
Từ đây tóc rũ khăn sô
Em cài hoa trắng trên mồ người xưa.
 |
|
|
4
|
tronquaybietbay |
1,826 |
3rd April 2008 - 06:31 PM Bài viết cuối bởi: tronquaybietbay |
Tròn rất thích bài thơ này nên post lên để mọi người cùng đọc. Tác giả thực sự của bài thơ là ai đang là điều gây tranh cãi với nhiều người.
ĐÔI DÉP
Bài thơ đầu anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết thành thơ
Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau
Cùng bước, cùng mòn, không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia
Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở nên khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu
Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh
Đôi dép vô tri khắng khít song hành
Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi
Không thể thiếu nhau trên bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Nhưng tôi yêu em bởi những điều ngược lại
Gắn bó đời nhau bằng một lối đi chung
Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia .
 |
|
|
0
|
nothink |
895 |
2nd April 2008 - 10:35 AM Bài viết cuối bởi: nothink |
Ly Cà phê tháng tư
Chu Minh Khôi
Xin đừng mời tháng tư một ly cà phê
Ta sợ hoa xoan mất ngủ
Dẫu bỏ muỗng đường vào câu hát cũ
Chẳng làm ngọt môi nhau.
Đành từ chối ly cà phê em trao
Kẻo mất ngủ cả một đời xa xứ
Xưa trót uống một ngụm môi thiếu nữ
Có ai ngờ không ngủ suốt mười năm.
Nhỏ xuống tháng tư từng giọt đắng long tong
Quán thời gian không bán ngày xa cũ
Ký ức bồn chồn bên tháng tư vần vũ
Xoan không nói gì chỉ tím phía người đi.
Đây là 1 bài thơ khá hay mà mình rất thích. Gửi tặng các bạn xem như món quà làm quen. Tháng tư đến mang trong mình những kỉ niệm về 1 người con gái đã xa
 |
|
|
0
|
khach_langdu |
1,206 |
21st August 2007 - 08:25 PM Bài viết cuối bởi: khach_langdu |
Ngàn mai gió cuốn chịm bay mỏi
Dặm liễu sương sa khách bước dồn
Mình rất thích 2 câu thơ nay trong bài "Cảnh chiều hôm" của bà Huyện Thanh Quan. Nhưng mình chưa hiểu rõ nghĩa của hai câu này.Ai có thể giải nghĩa cho mình đc không. Minh xin cảm ơn.
 |
 |
|
2
|
nguyenanh |
1,798 |
15th August 2007 - 09:25 PM Bài viết cuối bởi: LongPhi |
Áo Lụa Hà đông
- Nguyên Sa -
Nắng Sài gòn anh đi mà chợt mát
bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông
anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng
anh vẫn nhớ em ngồi đây tóc ngắn
mà mua thu dài lắm ở chung quanh
linh hồn anh vội vã vẽ chân dung
bay vội vã vào trong hồn mở cửa
gặp một bữa, anh đã mừng một bữa
gặp hai hôm thành nhị hỹ của tâm hồn
thơ học trò anh chất lại thành non
và đôi mắt ngất ngây thành chất rượu
em không nói đã nghe từng gia điệu
em chưa nhìn mà đã rộng trời xanh
anh trông lên bằng đôi mắt chung tình
với tay trắng, em vào thơ diễm tuyệt
em chợt đến, chợt đi, anh vẫn biết
trời chợt mưa, chợt nắng, chẳng vì đâu
nhưng sao đi mà không bảo gì nhau
để anh gọi, tiếng thơ buồn vọng lại
để anh giận, mắt anh nhìn vụng dại
giận thơ anh đã nói chẳng nên lời
em đi rồi, sám hối chạy trên môi
những tháng ngày trên vai buồn bỗng nặng
em ở đâu, hỡi mùa thu tóc ngắn
giữ hộ anh màu áo lụa Hà Đông
anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
giữ hộ anh bài thơ tình lụa trắng
 |
|
|
0
|
thichtambinh |
1,142 |
5th July 2007 - 03:15 PM Bài viết cuối bởi: thichtambinh |
Bay về ổ chín từng cao
con chim giã biệt chào mái hiên
nước lang thang cháy xà miền
vòng quanh ngõ nọ mà triền miên chi
tôi người thủy thủ ra đi
chân trời thấy nước đợi kỳ lên mây
sao đêm đố xuống triều đầy
ai đưa kiếm vút ngang mày hư không
gió theo cánh ngỗng ngang trời
chớ sương tuyết cũ lại đời phiêu linh
từ đây ta hẹn với mình
hồn trong cõi mộng biên đình chưa tan
đầu hiên cung bậc điêu tàn
lần kia đổ giậu giọng vàng xô mau
lạnh lụng dấu bước bờ sau
mấy đời ly biệt về đau trong mình
năm sầu sa mạc nín thinh
đi vào giá buốt mông mênh cuối trời
---o0o--[size="4"][/size]
 |
|
|
0
|
thichtambinh |
1,088 |
5th July 2007 - 03:09 PM Bài viết cuối bởi: thichtambinh |
Bùi Giáng
--------------------------------------------------------------------------------
Nỗi buồn nỗi khổ đời xưa
Nỗi sung sướng đến móc mưa bất ngờ
Đời xưa đất đá đều đờ đẫn điên
Đời này đất đá cằn khô
Điên duỗi dọc, điên ngửa nghiêng
Điên là hạnh phúc thần tiên ở đời
Điên rồi rốt cuộc hỡi ôi
Cũng đành chấm dứt lìa đời hết điên
1996
---o0o---
[size="4"][/size]
 |
|
|
0
|
Lien Thuy |
1,132 |
17th May 2007 - 05:16 PM Bài viết cuối bởi: Lien Thuy |
Tui dang tim nhung bai tho cua nha tho Hoai Vu. Co ai giup tui di!!! Cang nhieu cang tot nhe. Thanks

 |
 |
|
1
|
xương_rồng_đỏ |
1,493 |
29th April 2007 - 09:29 PM Bài viết cuối bởi: tranthanhxuan |
Cái rét đầu mùa anh rét xa em
Đêm dài lạnh, chăn chia làm hai nửa
Một đắp cho em ở vùng sóng bể
Một đắp cho mình ở phía không em
 |
|
|
3
|
Nguyễn |
1,547 |
23rd April 2007 - 02:36 AM Bài viết cuối bởi: Nguyễn |
NHỚ XUÂN QUỲNH
Nếu một ngày
Quỳnh thức dậy
Thấy mình là giọt nước trong
Trên dòng sóng nổi
Nếu một ngày
Quỳnh thức dậy
Thấy mình là hạt muối
Nằm phơi bờ bãi lặng mênh mông
Có nghe một người
Biết yêu dòng sông
Thắm mối tình biển mặn…
Có nghe một người
Buông tóc rối
Thả hồn mình ra khơi
Chờ mong ai đó
rất xa
cười…
Điều gì
Day dứt trong tôi?
Như trái khô một lần rơi
Vào nước mắt …
Như bờ môi xưa
Run rẩy bao bí mật
nét môi đời…
Như một người
Đem hoa tươi
gửi người trăn trở…
“Nếu ngày mai
Em không làm thơ nữa…” *
Bao lòng thuyền rạn vỡ như tôi ?
Sông . Như đêm nào
Lại mang sợi tóc lẻ loi,
Tìm trái khô
Biết nhỏ
Nước -mắt -người !…
Bùi Thụy Đào Nguyên
*Thơ Xuân Quỳnh
 |
|
|
0
|
Ngô Hữu Đoàn |
1,307 |
13th September 2006 - 07:58 AM Bài viết cuối bởi: Ngô Hữu Đoàn |
HAI HÀNG ME Ở ĐƯỜNG GIA LONG
Hôn rách mặt mà sao còn nghi ngại ?
Nhớ điên đầu sao cứ sợ chia tan ?
Mỗi lòng người một lý lẽ bất an
Mỗi cuộc chết, có một hình thức, khác
Mỗi đắm đuối có một mầm gian ác
Mỗi đời tình, có một thú, chia ly
Chiều nắng âm thầm chào biệt lũ lá me
Lá me nhỏ, như nụ cười hai đứa, nhỏ
Tình cũng khó theo thời cơm áo, khó
Ta dìu nhau đi dưới bóng nợ nần
Em bắt đầu thấy ân hận, chưa em ?
Vì lỡ nói thương anh, cái thằng quanh năm túng thiếu
Ân hận, có, thì hãy nên, ráng chịu
Hãy xem như cảnh ngộ đã an bài
Như địa cầu không thể ngược vòng quay
Như Chúa, Phật phải gay go trước giờ lên ngôi Phật, Chúa
Tình cũng khó theo thời cơm áo, khó
Nên mới yêu, mà cư xử rất vợ chồng
Rất thiệt tình khi lựa quán bình dân
Khi nói thẳng: "Anh gọi cà phê đen bởi hụt tiền uống cà phê đá"
Mỗi cuộc sống thăng trầm, phải mua bằng nhục nhã
Mỗi mặt trời, phải trả giá một hoàng hôn
Đêm, chẳng còn cách khác tối tăm hơn
Nên mặt mũi ta đây, bùn cứ tạt
Môi thâm tím bận nào tươi tắn, hát
Em nhớ vờ hoan hỉ vỗ tay khen
Để anh còn cao hứng cười duyên
Còn tin tưởng nụ hôn mình, vẫn ngọt
Khăn tăm tối hãy ngang đầu quấn nốt
Quấn cho nhau, quấn bạo, quấn cuồng điên
Vòng sau cùng sẽ gặp quỷ Sa Tăng
Bởi hạnh phúc mơ hồ như, Thượng Đế
Đời, vốn không nương người thất thế
Thì thôi, ô nhục cũng là danh
Mình nếu chọn đời nhau làm dấu chấm
Mỗi câu văn đâu được chấm hai lần
Nguyễn Tất Nhiên
1973
 |
 |
|
0
|
xương_rồng_đỏ |
1,289 |
17th August 2006 - 04:00 PM Bài viết cuối bởi: xương_rồng_đỏ |
TỰ HÁT
Chả dại gì em ước nó bằng vàng,
Trái tim em anh đã từng biết đấy.
Anh là người coi thường của cải,
Nên nếu cần anh bán nó đi ngay.
Em cũng không mong nó giống mặt trời,
Vì sẽ tắt khi bóng chiều đổ xuống,
Lại mình anh với đêm dài câm lặng,
Mà lòng anh xa cách với lòng em.
Em trở về đúng nghĩa trái tim,
Biết làm sống những hồng cầu đã chết,
Biết lấy lại những gì đã mất,
Biết rút gần khoảng cách của yêu tin.
Em trở về đúng nghĩa trái tim em,
Biết khao khát những điều anh mơ ước,
Biết xúc động qua nhiều nhận thức,
Biết yêu anh và biết được anh yêu.
Mùa thu nay sao bão giông nhiều ?
Những cửa sổ con tàu chẳng đóng ?
Dải đồng hoang và đại ngàn tối sẫm ?
Em lạc loài giữa sâu thẳm rừng anh.
Em lo âu trước xa tắp đường mình,
Trái tim đập những điều không thể nói,
Trái tim đập cồn cào cơn đói,
Ngọn lửa nào le lói giữa cô đơn.
Em trở về đúng nghĩa trái tim em,
Là máu thịt, đời thường ai chẳng có,
Vẫn ngừng đập khi cuộc đời không còn nữa,
Nhưng biết yêu anh cả khi chết đi rồi.
== Xuân Quỳnh ==
 |
 |
|
0
|
xương_rồng_đỏ |
1,254 |
17th August 2006 - 03:57 PM Bài viết cuối bởi: xương_rồng_đỏ |
Tháng mười trời trải nắng hanh
Có cô hàng phố phơi chăn trước thềm
Gió qua lay động bức rèm
Tấm gương trong suốt ánh đèn nê-ông.
Tôi không có một căn phòng
Lang thang suốt những năm ròng tuổi thơ
Gia tài là mấy vần thơ
Dẫu bao người đọc vẫn chờ đợi ai
Núi cao biển rộng sông dài
Tôi đi khắp chốn tìm người tôi yêu
Tấm khăn và những đường thêu
Nghe trong điệu hát những điều say mê.
"Có anh dũng sĩ trở về
Tấm huân chương dưới nắng hè chói chang"
Đêm dài thức nhớ lang thang
Người yêu tôi với con đường mùa đông
Anh là của những dòng sông
Của miền gió cát, của vùng bão mưa
Anh là của những vần thơ
Còn phần nào để bây giờ của em.
ở bên hàng phố trước thềm
Hoa phong lan, điệu nhạc êm buổi chiều
Vị chua là bát canh riêu
Vị cay là trái hạt tiêu đất mình
Em không có đến bức mành
Để che nắng gió cho anh tháng ngày
Gia tài chỉ có bàn tay
Đường gân xanh, vết chai dày từ xưa
Gia tài chỉ có bài thơ
Bao năm viết để bây giờ tặng anh.
 |
 |
|
0
|
xương_rồng_đỏ |
1,312 |
17th August 2006 - 03:52 PM Bài viết cuối bởi: xương_rồng_đỏ |
Cuối trời mây trắng bay
Lá vàng thưa thớt quá
Phải chăng lá về rừng
Mùa thu đi cùng lá
Mùa thu ra biển cả
Theo dòng nước mênh mang
Mùa thu và hoa cúc
Chỉ còn anh và em
Chỉ còn anh và em
Là của mùa thu cũ
Chợt làn gió heo may
Thổi về xao động cả:
Lối đi quen bỗng lạ
Cỏ lật theo chiều mây
Đêm về sương ướt má
Hơi lạnh qua bàn tay
Tình ta như hàng cây
Đã bao mùa gió bão
Tình ta như dòng sông
Đã yên ngày thác lũ.
Thời gian như là gió
Mùa đi cùng tháng năm
Tuổi theo mùa đi mãi
Chỉ còn anh và em
Chỉ còn anh và em
Cùng tình yêu ở lại...
- Kìa bao người yêu mới
Đi qua cùng heo may.
 |
 |
|
0
|
nguyenanh |
1,297 |
19th June 2006 - 11:42 AM Bài viết cuối bởi: nguyenanh |
Cần thiết
- Nguyên Sa -
Không có anh lấy ai đưa em đi học về ?
Lấy ai viết thư cho em mang vào lớp học?
Ai lau mắt cho em ngồi khóc?
Ai đưa em đi chơi trong chiều mưa ?
Những lúc em cười trong đêm khuya,
Lấy ai nhìn những đường răng em trắng?
Đôi mắt sáng là hành tinh lóng lánh
Lúc sương mù ai thở để sương tan
Ai cầm tay cho đỏ má hồng em
Ai thở nhẹ cho mây vào trong tóc ...
Không có anh nhỡ một mai em khóc
Ánh thu buồn trong mắt sẽ hao đi
Tóc sẽ dài thêm mớ tóc buồn thơ
Không có anh thì ai ve vuốt?
Không có anh lấy ai cười trong mắt
Ai ngồi nghe em nói chuyện thu phong
Ai cầm tay mà dắt mùa xuân
Nghe đường máu run từng cành lộc biếc?
Không có anh nhỡ ngày mai em chết
Thượng đế hỏi anh sao tóc em buồn
Sao tay gầy sao đôi mắt héo hon
Anh sẽ phải cúi đầu đi vào địa ngục ...
|
|
|