RSS - Diễn đàn Văn học trẻ Trang chính || Tin văn || Chuyên đề || Không gian thơ || Trong vườn văn || Tác giả - Tác phẩm || Lý luận - Phê bình || Xem-Nghe-Đọc

Chào mừng Khách ( Đăng nhập | Đăng kí )

2 Trang V  < 1 2  
Reply to this topicStart new topic
Tự tình...
đá đơm bông
post Nov 8 2009, 01:35 PM
Bài viết #16


Cấp bậc:
*

Nhóm: Thành viên
Bài viết: 22

Gia nhập: 1-April 09
Thành viên thứ: 6,713



hj, lâu lắm giờ hắn mới lại trở về. Vui có, buồn cũng lắm khi.
Chỉ là một khối những trống rỗng. Trống rỗng đến vô cùng...hoàn toàn.



Lang thang mỏi rã kiếp người
Cuối đường vẫn lắm nụ cười lạ xa


Chỉ là một định luật. Thế thôi


Lại về nhắm mắt ngủ vùi
Như ngàn năm vẫn chôn vùi nhân gian

Ta. Về thôi....
Go to the top of the page
 
+Quote Post
đá đơm bông
post Jan 31 2010, 10:39 PM
Bài viết #17


Cấp bậc:
*

Nhóm: Thành viên
Bài viết: 22

Gia nhập: 1-April 09
Thành viên thứ: 6,713



Ngày.....



Lạ thật, mỗi lần nghe "Bình yên" là mỗi lần hắn khác. Có lẽ chất trần gian trong hắn cũng mài mòn dần theo với nhịp cuộc sống mỗi ngày.
Hắn bây giờ lạ....Ngay cả chính hắn cũng lạ khi nghĩ về bản thân. Mà có lẽ hắn lạ thật nếu đem hắn ra đứng bên cạnh một ai đó trong đời. Nếu một ai đó nghĩ rằng hắn nghiện kiếm hiệp như cái cách hắn kiếm tìm một nửa, như hai câu thơ Tú Yên đã từng viết:
Ta chờ tri kỷ ghé thăm
Cho tròn giấc mộng ngàn năm trong đời

thì có lẽ hắn cũng sẽ "uh" thật.

Lòng ta se sẽ câu kinh bình yên
Có khi nào...Có khi nào hắn đợi chờ một thời điểm để hắn có thể dứt khoát với quyết định của riêng mình?
Cứ chờ xem smile.gif

Go to the top of the page
 
+Quote Post
đá đơm bông
post Feb 21 2010, 12:17 AM
Bài viết #18


Cấp bậc:
*

Nhóm: Thành viên
Bài viết: 22

Gia nhập: 1-April 09
Thành viên thứ: 6,713



Đêm....

Ngày...

Đêm nay, bỗng dưng hắn lại muốn viết. Hắn cũng không rõ sẽ viết gì. Từng phím chữ vẫn ngập ngừng, ngập ngừng viết mãi chẳng thành câu....

Năm mới đã đến, bỏ lại tất cả những gì của ngày xưa cũ, của được - mất, dở - hay. Hắn ngồi đây chỉ có những gì rất riêng còn sót lại, rơi mãi vào lòng.

Thời tiết bỗng lạnh hơn trong mấy ngày này, lạnh hơn thật nhiều. Cái lạnh như luồng hơi thở của những ngày cũ, dẫu ấm nồng mà như thật lạnh khi hắn đã có hướng đi cho riêng mình.

Lời bài hát như đong đầy hơn, rót vào lòng hắn những gì là xót xa, là thứ tha, là những lời cầu chúc hạnh phúc thật nhiều cho ngày đầu năm.

"Sorry seems to be the hardest word"....có lẽ là thế thật, hắn nhỉ?...

Hắn muốn bỏ lại tất cả vào miền nhớ, để thỉnh thoảng tự mình lang thang mong tìm gặp lại của những ngày xưa. Vậy mà.....

Khóc có nước mắt. Đó là điều rất hiển nhiên. Vậy mà sao khi hắn cười, nước mắt bỗng cứ chảy dài. Hoặc có đôi khi, nước mắt hắn bỗng cứ thế chợt tuôn, nhẹ nhàng như kẻ trộm. Chảy khẽ ở một khóe mắt rồi đến mũi, đến miệng để hắn nếm vị mằn mặn ở đầu môi. Hắn bỗng lại thấy buồn cười. Thật ngộ....

Đêm dần qua, những ngày nghỉ dần qua. Hắn cũng dần qua, vượt qua tất cả những điều hắn vẫn còn lẩn quẩn chưa chịu bước qua. Uh, có lẽ là hắn ngốc thật khi mà tất cả những gì thuộc về miền nhớ hắn sẽ không quên được bao giờ.

Thời khắc nửa đêm sao bỗng mênh mông và dài vô tận, tựa như một sợi chỉ dài, cứ kéo dài mãi chẳng chịu đến cuối một đầu. Như hắn giờ này cũng chợt lạnh lòng, thơ hắn giờ này cũng chợt rơi đến khoảng không nào. Có lẽ thơ cũng đã chết từ lâu, hắn ơi?...
[/color]
Go to the top of the page
 
+Quote Post
đá đơm bông
post Mar 30 2010, 11:58 PM
Bài viết #19


Cấp bậc:
*

Nhóm: Thành viên
Bài viết: 22

Gia nhập: 1-April 09
Thành viên thứ: 6,713



Ngày....


Điện cúp.
Xóa hết tất cả những gì hắn chưa kịp lưu...
Có lẽ hắn chưa hề có thói quen giữ lại cảm xúc cho riêng mình. Những gì hắn viết thuộc về những cảm xúc lúc bấy giờ, hắn mặc định là của những cảm xúc lúc bấy giờ. Hắn không muốn lưu lại hay cất giữ vào một nơi nào đó để lại lần dở ra xem... Hắn e ngại...Hắn để mặc cho mình thả trôi những dòng cảm xúc ấy, cũng chẳng buồn nhặt lại hay tự nhận cho của riêng mình. Cứ để mặc...nổi trôi.....dập duềnh.....



Vào lớp học, hắn rùng mình từng cơn...Cơn mưa đêm qua ko đủ sức để quật ngã hắn nhưng cũng đủ để hắn lại nhớ anh quay quắt, cuống cuồng....
Cái thói quen một mình lang thang lại trỗi dậy trong hắn. Vòng khắp 4 tầng nhà sách, xàng xê dọc bờ sông Hàn lại quẩn quanh với đường biển mù khơi...Hắn như kẻ mộng du đi bán xăng lẻ chạy khắp hết phố phường mới chịu dừng bến về nhà....
Phố phường lành lạnh từng cơn, dòng người ngược xuôi vô tình...ĐN hôm nay lạnh cũng bỗng ấm lại bằng những chiếc áo ấm dày cộm, những chiếc khăn quàng cổ bay bay, bằng những người trước-sau khoảng cách liền kề hạnh phúc...



Hít vội thật sâu để hắn cảm nhận hết cái lạnh của những ngày cuối tháng ba....Hít vào mà chẳng kịp giữ lại chút gì. Cái không khí ấy sao mà lành lạnh, thiếu thiếu và hụt hẫng một cách mơ hồ...

Xe vẫn chạy đều đều, người vẫn ngược xuôi dưng dửng...Thoáng vù qua thoáng lại rì rì ở mép sau...Những mặt người....những dáng vóc...những con số xe....vẫn vù vù lướt đi như những chiếc lá vô tình, cứ rơi mà chẳng kịp lưu lại chút dư âm ngày mùa

Có những lúc trên đường đời tấp nập
Ta vô tình đã đi lướt qua nhau
Mắt lơ đãng đâu ngờ đang để mất
Một tâm hồn ta đợi đã từ lâu




Có lẽ nào....?


Xe vẫn chạy, chầm chậm qua nhịp sông Hàn...Dư âm của cuộc thi bắn pháo hoa vẫn còn đó. Những chiếc đèn hoa đăng vẫn dập duềnh con nước, lững lờ, tự tại...mặc người xe hối hả, mặc dòng đời cuộn trôi...Sóng sánh mặt nước sông Hàn nhấp nhô sáng tối... hư ảo...huyễn hoặc...



Có - không cũng chỉ là một trò chơi, được - mất cũng là một tấn trò đời...Thua đã khổ, mà được cũng chẳng chắc gì là vui hơn. Hắn biết đôi lúc hắn sẽ để vuột mất cơ hội cho chính mình. Vậy thì sao chứ. Hắn không khổ thì họ khổ, mà họ không khổ thì hắn khổ....Thôi thì đừng ai phải chịu cái đáng khổ ấy để cây đứng bóng, biển thôi xạt xào....
Hắn mỉm cười an nguyện...ru lòng....



Biển về đêm mờ ảo, heo hút lạnh hồn...chỉ thưa thớt một đôi ba tiếng của ngoài kia dội vào, lạc lỏng...rơi lóc cóc vào lòng đại dương... Im lìm....
Hắn lại đi hoang trước biển thêm một lần...Dường như những gì khuất tất trong hắn sẽ phần nào dịu lại trước mênh mông đại ngàn. Để người chia sẻ đã khó, tìm được người sẻ chia lại càng khó hơn...Hắn cứ ậm uh rồi cũng nguôi ngoai, rồi cũng như trò chơi thổi bóng ngày nào... Uh thì rồi cũng sẽ qua, chút phai phôi liệu có là gì, chút đá sỏi cuộc sống liệu có làm hắn phải chùng chình gót chân....?



Cứ gắng bước để lại thấy bình minh, hắn ơi!!!
Go to the top of the page
 
+Quote Post

2 Trang V  < 1 2
Reply to this topicStart new topic
1 Người đang đọc chủ đề này (1 Khách và 0 Người Ẩn Danh)
0 Thành Viên:

 

RSS .::Phiên bản rút gọn::. Thời gian bây giờ là: 11th September 2010 - 05:04 AM
:: Bản quyền © 2005 - Thơ Trẻ. Mã nguồn: IP. Board phiên bản 2.3.6 ::
Diễn đàn Văn học trẻ là một hệ thống mở, Ban quản trị không chịu trách nhiệm về nội dung do thành viên đưa lên.
Diễn đàn được xây dựng và phát triển bởi các thành viên Diễn đàn Văn học trẻ. Mọi chi tiết xin liên hệ e-mail: admin@thotre.com