Jump to content

Nguyên Mai

Thành viên
  • Content Count

    122
  • Joined

  • Last visited

  • Days Won

    16

Everything posted by Nguyên Mai

  1. MUỐN MỘT LẦN ĐƯỢC NẮM LẤY BÀN TAY Em muốn nắm tay anh đi trên phố ngược xuôi Chỉ nắm tay thôi, và lặng im không nói Cho dẫu yêu thương cứ mơ hồ đến vậy Cũng đừng buông tay em giữa phố đông người Có thể đi cùng em không anh? Chỉ một lần thôi! Bởi em biết chẳng thể theo anh đến cùng trời cuối đất Nụ cười của em giữa phố đông là rất thật Hãy để em được một lần nắm lấy bàn tay Em hứa rằng sẽ chỉ yêu đến thế này thôi Đủ để buông tay nhìn anh xa tầm với Đủ để nhớ anh trong mỗi bài thơ viết vội Đủ để quên, và đủ để dại khờ Phố đã lên đèn và em vẫn bơ vơ Người vẫn ngược xuôi còn mình em đứng lại Em đã biết thì ra mình khờ dại Gom hết đơn phương có đủ một cuộc tình? (Nguyên Mai)
  2. MÙA THU ĐI RẤT VỘI Em viết cho anh bài thơ về tháng chín mùa thu Con chim sẻ gật gù trên mái nhà rêu cũ Cây bàng dưới mái hiên chắc gì anh còn nhớ Những chiếc lá cứ rơi thầm theo bước anh xa Em viết cho anh một bài thơ không có cách chia Những dòng chữ buồn như dòng tóc rối Trong những tháng năm, mùa đi rất vội Dòng chữ nào kịp đến bên anh Em muốn kể anh nghe về những chiếc lá còn xanh Như tình yêu bốn mùa còn thắm Nhưng em biết, tình giờ xa xôi lắm Chiếc lá cũng rơi trong một sớm cuối mùa Tháng chín về rồi, trời vẫn còn mưa Cơn mưa nào cũng nhắc em về chuyện tình lỡ dở Ngưu Lang - Chức Nữ bên cây cầu nhỏ Có cây cầu nào anh bỏ ngỏ đợi em? Tháng chín về rồi anh, ra phố mà xem Em mặc váy hồng, và nụ cười rất mới Anh biết đấy, mùa thì đi rất vội Tình đi xa, tình có lại về gần? (Nguyên Mai)
  3. Chú Ngocdinh ơi! Cháu lỡ thích thơ của chú và muốn mang qua facebook cho mọi người cũng đọc, được không ạ? Nếu được thì bút danh cháu nên để là gì ạ? Cháu thấy hơi tiếc một chút vì thơ chú có nhiều bài không có nhan đề.
  4. HÃY ĐƯA TAY CHO ANH NÀO CÔ GÁI Này em Cuộc đời này quá chật hẹp, bon chen Hay là anh và em cùng nhau bỏ trốn? Nếu mà em muốn Hãy chìa tay cho anh Anh sẽ dắt em về vùng hoa cỏ biếc xanh Và bạt ngàn mây trắng Bởi cuộc đời thì trôi qua nhanh lắm Chẳng giữ được đâu em Tuổi trẻ tan nhanh như một que kem Giữa ngày hè oi ả Em đừng soi gương làm gì cả Đừng thở dài vì những nếp nhăn Anh đã yêu em từ cả ngàn năm Từ khi chúng ta còn hiền như cây trái... Hãy đưa tay cho anh nào cô gái! Anh sẽ đưa em về với biển hoang sơ Với ngàn năm sóng vỗ thờ ơ Và bờ cát dài hoang hoải Những bộn bề của nhọc nhằn ta phải Quên đi thôi em Thế gian này chỉ có anh - em Và một tình yêu như là rất cũ... Hãy đưa tay cho anh, và thôi đừng ủ rũ... (Nguyên Mai)
  5. 13 trang rồi nè! Mình mới viết được có 6 trang
  6. VIẾT TẶNG NHỮNG MÙA XANH - Có những mùa xanh còn ở lại cùng em Thành phố ngủ vùi trong những ngày mưa bão Em mang đến bên đời nụ cười gượng gạo Nếu buồn thì hãy cứ khóc đi em Anh chẳng còn gì ngoài bàn tay chằng chịt vệt thời gian Vụng về lau đôi mắt em nhòe nước Và vẫn còn cho em bờ vai chưa ướt Ngồi xuống bên đời và hãy tựa vào nhau - Anh bảo rằng hãy cứ tựa vào vai Và từ ấy em cho mình quyền được yếu đuối Cho mình cái quyền được giận hờn vô tội Và nếu buồn thì cứ khóc lên thôi Bởi đã có người lau giùm em những giọt nước mắt rồi Em nhõng nhẽo và ỷ vào anh đến vậy Cứ ngỡ rằng ta sẽ đi qua bao mùa xanh mãi Hoa cúc vẫn vàng trước ngõ nhà ai Nhưng hoa cúc đã úa rồi và mùa đã xa xôi Cơn mưa trước hiên nhà cũng mong bàn chân anh tới Em tự lau nước mắt cho mình, dù vẫn nhớ anh đến vậy Những ngày cách xa, em đã hiểu ra rồi Em hiểu rằng anh cũng cần một bờ vai Cũng cần một bàn tay để nắm qua những tháng ngày giông gió Em chỉ có một bàn tay bé nhỏ Nhưng sẽ theo anh nối lại những mùa dài... Hãy về lại bên em nhé, yêu dấu của em ơi! (Nguyên Mai)
  7. Viết cho thành phố lạ, một ngày mưa... Thành phố lạ lùng trong những ngày tháng không anh Trời chưa dứt cơn mưa Lại òa lên cơn nắng Em thấy lòng mình nhiều khi trống vắng Mà đôi lúc lại lấp đầy cả những nhớ mong Thành phố lạ lùng trong những nỗi ngóng trông Hoa nở trái mùa, người đi ngược lối Nụ cười nào dường như cũng vội Chỉ mình em Mưa ướt tóc mềm Thành phố lạ lùng lại lạ lùng thêm Chú sẻ bên hiên nhà buồn không hót nữa Anh trở về không mang theo cho em gì cả Ngoài một lời chia tay Thành phố mùa này vẫn lạ lùng thay... Em vẫn đi về, một mình trên phố vắng Thì ra yêu thương, ngoài ngọt ngào còn có thêm vị đắng Đắng đến tận cùng, đắng đến tận mai sau... (Nguyên Mai)
  8. Bỗng dưng lại cảm thấy tủi thân, chạnh lòng... Phải quên đi cảm giác này, để tiếp tục...
  9. ANH CÓ NGHE KHÔNG ANH? Anh có nghe không anh? Mưa rơi nhòe trên phố Mùa hạ về qua ngõ Mùa hạ ướt mưa rồi... Em giờ đã xa xôi Hẳn là anh không nhớ Bàn tay em quá nhỏ Bàn tay ướt mưa rồi... Muốn nói một lời thôi Với nhau, dù đã lỡ Mây trôi thờ ơ quá Muốn nói mà đành thôi... Đành thôi ta xa nhau Mùa hạ về lối cũ Tình yêu thành dang dở Tháng ngày thành hư vô... .Nguyên Mai.
  10. CHỈ RIÊNG EM THÔI Chỉ là ảo tưởng của riêng em thôi Rằng chất chứa tình yêu trong đôi mắt ấy Cho dù anh chưa bao giờ nói Em vẫn tin yêu thương đâu chỉ nói bằng lời Chỉ là nhớ thương của riêng em thôi Giấu mình vào những tháng năm dài nông nổi Chẳng biết khi nào anh trở lại Em vẫn tin, vẫn ngây ngốc đợi chờ Chỉ là nỗi buồn của riêng em thôi Ngoài kia, hạ xôn xao lá hát Chỉ có trong em là nắng chiều đã nhạt Chẳng biết làm sao với những tháng năm dài... .Nguyên Mai.
  11. Hai câu cuối bị lạc mất vần rồi bạn ơi, nếu sửa được thì bài thơ sẽ tuyệt hơn ^^ Mà bạn hay viết "thinh" thành "thing" lắm nhé!
  12. Mình cần phải quên đi cái cảm giác này, và tiếp tục...
  13. EM LẠI TÌM RA MÌNH, GIỮA NHỮNG CÔ ĐƠN Em biết giấu mình vào đâu trong những ngày tháng cô đơn Đường rộng hơn giữa trăm ngàn nỗi nhớ Có ngả đường nào lại không thôi nhắc nhở Về anh, về anh, về anh... Những ngả đường dài hơn khi ta xa nhau Mà tháng năm lại trở nên ngắn ngủi Thoắt hạ, thoắt thu, rồi đến đông lầm lũi Tay em lạnh dần trong những nhớ mong Mình chia xa rồi, anh có nhớ không? Mà lạc giữa phố đông, chỉ em là không nhớ Cứ dại khờ đợi anh nơi đèn vàng cuối phố Cứ mặc mưa ướt dần lạnh cả những ngón chân Em trở về đời thường rồi, anh có biết không? Những ngày tháng gian nan rồi sẽ qua không dấu vết Thì ra xa nhau nào đâu ai chết Em lại tìm ra mình, giữa những nỗi cô đơn... .Nguyên Mai. 9.6.2014
  14. http://nguoitreviet.vn/co-the-bay-len-2/ (Không biết đăng bài kiểu này có bị BQT mắng không nữa ^^
  15. Hóa ra Cánh Phù Dung Mỏng còn là học sinh cấp 3 à? Đọc thơ cứ ngỡ là phải lớn hơn chút nữa cơ ^^
  16. CHUYỆN CỦA NGÀY XƯA... Em chẳng còn trẻ nữa Để mặc áo dài và đứng dưới tán bằng lăng Đợi chờ một người Trong những tháng năm Người chẳng bao giờ biết Kí ức ngày xưa Giờ trôi xa mải miết Chẳng còn cánh chuồn chuồn trên đồng cỏ ngày xưa Chẳng còn anh, cô ấy, và những mùa hạ ướt mưa Chẳng còn cả em của những ngày xưa ấy Em vẫn thường nhớ về mình của những ngày trẻ dại Và đôi lúc nhớ anh Từng mùa hạ cứ trôi qua trên tán lá mướt xanh Có những lời yêu thương em chưa từng nói Bởi tháng năm thì cứ trôi qua rất vội Có những thương yêu chỉ kịp giữ lại trong lòng... .Nguyên Mai.
  17. Thú thật là tôi rất, rất, rất ghen tị với các bạn trẻ ấy. có rất nhiều điều khiến tôi phải ghen tị, buồn phiền. Nhưng thôi, cái gì là của mình rồi sẽ là của mình... Cứ hi vọng và đừng buồn phiền gì cả, ngốc ạ! ^^
  18. CHẲNG THỂ QUÊN ĐƯỢC NGƯỜI LÀ LỖI CỦA RIÊNG EM Nếu lỡ chẳng thể nào quên được nhau Nhưng cũng chẳng thể đi cùng nhau đến cùng trời cuối đất Yêu là cứ chông chênh giữa hai bờ được - mất Ta biết làm gì? Ta chẳng biết làm gì để thức dậy khỏi cơn mê Ngay cả khi yêu thương đã chia thành hai ngả Nếm giọt nước mắt của mình mà sao nghe mặn quá Ngày người quay lưng... Với dòng đời, ta đã trở thành người dưng Với người, em đã thành xa lạ Chẳng có lí do gì để hờn trách cả Chẳng thể quên người là lỗi của riêng em -Nguyên Mai-
  19. Từng đọc được ở đâu đó rằng: Vô sản cũng là một loại tài sản. Cũng giống như bài thơ Không đề, Không đề cũng là một kiểu nhan đề. Rồi không cảm xúc cũng là một loại cảm xúc... Thế là cứ băn khoăn mãi: Không vui phải chăng cũng là một loại niềm vui? Bây giờ là tháng 5. Quanh đi quẩn lại, bao nhiêu năm qua vẫn không thoát khỏi cái vòng lo lắng, thất vọng, buồn tủi... Giá có ai đó nói với mình rằng: ừ thì không vui cũng là một loại niềm vui! Dù gì thì cũng phải cố mà thoát khỏi nó. Ừ thì tất cả chỉ như gió thoảng mây trôi...
  20. Bác vẫn sáng tác đều quá! Chúc bác luôn vui! Dạo này cháu chả thể viết được nữa, chả hiểu sao nữa...
  21. Mong chờ và mong chờ. Cứ tin, yêu, rồi phép màu sẽ tới! ^^
  22. KHông làm sao xóa bỏ được cái cảm giác lo lắng và căng thẳng này, dù biết như thế là không tốt... Mong chờ một sự bình yên!
  23. GỌI NẮNG Nắng có về không anh? Để em đợi hoài trong mùa vắng Giữa những hàng cây đứng lặng Nắng có về không anh? Sau lưng ta là con đường màu xanh Những năm tháng đợi chờ dài trong từng giấc ngủ Vần thơ viết trăm lần vẫn chưa sửa đủ Anh có về không anh? Những lối mòn em về, những lối mòn không anh Đường ngược gió và mắt cay, tóc rối Những đợi chờ và nhớ thương dẫu biết là nông nổi Ai dắt em qua những tháng năm dài? Em đã quên hết những vần thơ gửi người Tần ngần mãi giữa những trang giấy trắng Chỉ có một câu hỏi cứ vang lên từ sâu thẳm? Ai gọi nắng về nối lại những giấc mơ? .Nguyên Mai.
  24. Chỉ là luôn tự nhắc nhở mình cố gắng thôi bạn ạ! Vì những điều tốt đẹp nhất!

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

Footer title

This is an example of a list.

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

×
×
  • Create New...