Jump to content

hoaiduyen

Thành viên
  • Content Count

    4
  • Joined

  • Last visited

Community Reputation

3 Neutral

About hoaiduyen

  • Rank
    Cấp bậc:

Profile Information

  • Giới tính
    Nữ
  1. Bánh chưng , bánh giầy đi...vé số không ? … Mọi âm thanh xen lẫn vào nhau trong những cơn mưa không ngớt của thời tiết Sài Thành ! Như thường ngày , Em dõi theo những con hẻm nhỏ nơi chợ đến Giáo Đường để tâm tình và cầu nguyện một ngày học tập và làm việc. Hôm ấy, Em cũng đến như mọi hôm, em đang ngơ ngác suy nghĩ điều gì , bỗng âm thanh cắt ngang “ xẹt” !” xẹt” ! làm em giật bắn cả mình. À , thì ra là Cô nhân viên quét dọn đang thoăn thoắt đôi tay đưa từng miếng rác cái ly nhựa nhỏ nằm lăn lốc trên đường…thoáng một chốc làn đường sạch hẳn. Ngay lúc ấy, mọi cảnh vật tự nhiên nhòa xuống, ánh sáng của đèn đường chói vàng rực từ từ mờ dần trong đôi mắt của Nó, mà thay vào đó là hình ảnh mờ ảo nơi căn nhà ở vùng quê … Cũng nhanh thật, em lên vùng đất xa mà gần, lạ mà bây giờ đã rất quen cũng được gần sáu năm rồi, chứ ít ỏi gì đâu. Nhưng sao hình ảnh quê nhà cứ đọng mãi trong em không thể nào phai nhạt cả. Nhà em thì không khá giả gì, nằm len lỏi trong con đường ngoằn ngèo, sâu tít … nhưng điều làm em hạnh phúc và tự hào nhất là tình thương của mọi người dành cho em. Em là đứa con gái không được thùy mị, từ nhỏ với đầu tóc tém giống con trai, được cái là nhìn dễ thương với chiếc răng mà mọi người cho là răng khểnh,nhưng thật chất là có phải khểnh gì đâu chứ, nụ cười thì luôn trên môi, ai nói gì cũng cười, có la cũng thế…hồn nhiên và vô tư là đó! em nhớ mãi,ngày đầu tiên khi em bước vào lớp một. Ngày khai trường,với bộ đồng phục quái quái, chiếc quần sort ngắn,rồi còn cái áo trắng phông rộng nữa nhìn như bé “Boy”. Sáng hôm đó em dậy sớm chỉnh tề mọi thứ,vèo vèo… người anh trai chở em trên chiếc xe đạp giàn ngang,cũ kĩ, nghĩ lại vui vui, mà thương anh của em nhiều hơn. Ngày tháng cứ dần trôi, em lớn dần trong tình yêu thương và đùm bọc của gia đình, từng đòn roi khi không ngoan, những lời âu yếm khi em không khỏe, những giot nước mắt của má trong đêm,vội gạt đi khi em vô tình nhìn thấy, còn ba em luôn làm những món đồ chơi mà bạn bè phải ganh tị, nào là đèn ông sao, đũa banh thẻ, còn cả kính vạn hoa nữa …em tự hào lắm! em hạnh phúc khi có ba, có má,rồi có mấy ông anh trai thật tuyệt , luôn yêu thương lo lắng, mà có lúc nào cho em biết đâu.Còn chị và nhỏ em của em, luôn an ủi và giúp đỡ em mỗi khi gặp khó khăn, làm có em mạnh mẽ hơn gấp trăm gấp ngàn lần…rồi nhớ đến các cháu, đến người ông thân yêu và tất cả những gì là kỷ niệm của em, …bỗng nỗi nhớ cắt ngang khi dòng nước mắt nóng nóng lăn đều trên má của em…khung cảnh đường phố Sài Thành lại hiện ra trước mắt em. Vẫn tiếng rao, vẫn dòng người tấp nập và đèn sáng rực rỡ. Thế là một ngày của em đã kết thúc với bao hồi ức cứ ẩn, cứ hiện trong tâm trí em…em lại len lỏi trong từng con đường nhỏ nơi xóm chợ để trở về căn gác trọ thường ngày, là chốn dừng chân nơi vùng đất khách này .Và như thế em gác lại bao nỗi nhớ để hòa vào giấc ngủ,bắt đầu một ngày mới với bao rộn rã và tấp nập, nhưng đối với em mọi điều từ em thôi. Em sẽ mãi sống chậm và chậm giữa chốn tấp nập, để cảm nhận yêu thương và đem yêu thương đến mọi người! Và Em bỗng cất tiếng hát vu vơ “ Sống trên đời sống, cần có một tấm lòng, để làm gì em biết không? Để gió cuốn đi…để gió cuốn đi”…Và tự nhủ rằng “ ngủ ngon nhé mày, ngày mai là một ngày thật tuyệt với bao yêu thương và hoài bảo Duyên à!, cố lên" 'Hoài Duyên'-Tigon
  2. Bánh chưng , bánh giầy đi...vé số không ? … Mọi âm thanh xen lẫn vào nhau trong những cơn mưa không ngớt của thời tiết Sài Thành ! Như thường ngày , Em dõi theo những con hẻm nhỏ nơi chợ đến Giáo Đường để tâm tình và cầu nguyện một ngày học tập và làm việc. Hôm ấy, Em cũng đến như mọi hôm, em đang ngơ ngác suy nghĩ điều gì , bỗng âm thanh cắt ngang “ xẹt” !” xẹt” ! làm em giật bắn cả mình. À , thì ra là Cô nhân viên quét dọn đang thoăn thoắt đôi tay đưa từng miếng rác cái ly nhựa nhỏ nằm lăn lốc trên đường…thoáng một chốc làn đường sạch hẳn. Ngay lúc ấy, mọi cảnh vật tự nhiên nhòa xuống, ánh sáng của đèn đường chói vàng rực từ từ mờ dần trong đôi mắt của Nó, mà thay vào đó là hình ảnh mờ ảo nơi căn nhà ở vùng quê … Cũng nhanh thật, em lên vùng đất xa mà gần, lạ mà bây giờ đã rất quen cũng được gần sáu năm rồi, chứ ít ỏi gì đâu. Nhưng sao hình ảnh quê nhà cứ đọng mãi trong em không thể nào phai nhạt cả. Nhà em thì không khá giả gì, nằm len lỏi trong con đường ngoằn ngèo, sâu tít … nhưng điều làm em hạnh phúc và tự hào nhất là tình thương của mọi người dành cho em. Em là đứa con gái không được thùy mị, từ nhỏ với đầu tóc tém giống con trai, được cái là nhìn dễ thương với chiếc răng mà mọi người cho là răng khểnh,nhưng thật chất là có phải khểnh gì đâu chứ, nụ cười thì luôn trên môi, ai nói gì cũng cười, có la cũng thế…hồn nhiên và vô tư là đó! em nhớ mãi,ngày đầu tiên khi em bước vào lớp một. Ngày khai trường,với bộ đồng phục quái quái, chiếc quần sort ngắn,rồi còn cái áo trắng phông rộng nữa nhìn như bé “Boy”. Sáng hôm đó em dậy sớm chỉnh tề mọi thứ,vèo vèo… người anh trai chở em trên chiếc xe đạp giàn ngang,cũ kĩ, nghĩ lại vui vui, mà thương anh của em nhiều hơn. Ngày tháng cứ dần trôi, em lớn dần trong tình yêu thương và đùm bọc của gia đình, từng đòn roi khi không ngoan, những lời âu yếm khi em không khỏe, những giot nước mắt của má trong đêm,vội gạt đi khi em vô tình nhìn thấy, còn ba em luôn làm những món đồ chơi mà bạn bè phải ganh tị, nào là đèn ông sao, đũa banh thẻ, còn cả kính vạn hoa nữa …em tự hào lắm! em hạnh phúc khi có ba, có má,rồi có mấy ông anh trai thật tuyệt , luôn yêu thương lo lắng, mà có lúc nào cho em biết đâu.Còn chị và nhỏ em của em, luôn an ủi và giúp đỡ em mỗi khi gặp khó khăn, làm có em mạnh mẽ hơn gấp trăm gấp ngàn lần…rồi nhớ đến các cháu, đến người ông thân yêu và tất cả những gì là kỷ niệm của em, …bỗng nỗi nhớ cắt ngang khi dòng nước mắt nóng nóng lăn đều trên má của em…khung cảnh đường phố Sài Thành lại hiện ra trước mắt em. Vẫn tiếng rao, vẫn dòng người tấp nập và đèn sáng rực rỡ. Thế là một ngày của em đã kết thúc với bao hồi ức cứ ẩn, cứ hiện trong tâm trí em…em lại len lỏi trong từng con đường nhỏ nơi xóm chợ để trở về căn gác trọ thường ngày, là chốn dừng chân nơi vùng đất khách này .Và như thế em gác lại bao nỗi nhớ để hòa vào giấc ngủ,bắt đầu một ngày mới với bao rộn rã và tấp nập, nhưng đối với em mọi điều từ em thôi. Em sẽ mãi sống chậm và chậm giữa chốn tấp nập, để cảm nhận yêu thương và đem yêu thương đến mọi người! Và Em bỗng cất tiếng hát vu vơ “ Sống trên đời sống, cần có một tấm lòng, để làm gì em biết không? Để gió cuốn đi…để gió cuốn đi”…Và tự nhủ rằng “ ngủ ngon nhé mày, ngày mai là một ngày thật tuyệt với bao yêu thương và hoài bảo Duyên à!, cố lên" [Tigon- Hoài Duyên]
  3. Ba BA Ai bảo rằng BA không được khóc Những lúc buồn BA dấu vào đấy thôi Vì nghĩ rằng: " Ta đây phải mạnh mẽ" Để đàn con được che chở yêu thương Rồi một ngày con chợt nhận ra rằng BA cũng muốn quan tâm lắm đấy chứ Có những lúc con gọi điện về nhà Ba bắt máy nhưng con hỏi rằng Má đâu? Con nghĩ lại chắc Ba nghe buồn lắm Chỉ 1 câu sao không hỏi thăm Ba Yêu thương ba thì luôn luôn yêu đó Nhưng chắc nghĩ Ba mạnh mẽ lắm rồi. Đừng nghĩ thế người con yêu dấu àh Ba rất vui khi được con hỏi thăm Đó là nguồn động lực cho Ba đó Hỡi các con thân thương của ba à! Cảm ơn ba vì sẽ chia tâm tình Con hiểu rằng Ba cũng cần chia sẽ Bên cạnh Má người gần gũi bên con Ba luôn là điểm tựa của Gia đình Con yêu Ba yêu luôn cả Má nữa Nhưng nói sao cho hiểu thấu lòng Con Nguyện Thượng Đế ban muôn ngàn phúc lộc Cho gia đình ta mãi yêu thương nhau. [Tigon- Hoài Duyên]

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

Footer title

This is an example of a list.

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

×
×
  • Create New...