Jump to content

tranthanhxuan

Thành viên
  • Content Count

    86
  • Joined

  • Last visited

Posts posted by tranthanhxuan


  1. H O A T Ầ M X U Â N

     

    Anh tìm em suốt cả mùa đông

    Chỉ gặp ngọn tầm xuân khô cháy

    gai góc cuối mùa ẩn chìm đâu đấy

    Chạm lòng người bao nhiêu nỗi đau!

    Gió heo may lùa trắng bạc máí đầu

    Tìm ánh Sao Hôm cho ấm lại

    Ngập trời tây lang thang mây dại

    phủ lấp hoàng hôn...

    Cái nắng héo mùa đông sao cứ bồn chồn!

    Hờ hững không thắm vào cây lá.

    *

    Anh đi tìm em dọc những ngày xuân

    Trời rét căm căm hoa đào không nở được!

    Hoa ngày tình phai gầy không sắc nước!

    Như tiếng thở dài buồn nhớ thương ai?

    Mua ướt tháng giêng, mưa ngập tháng hai

    Giậu trước nhà đầy hoa tầm xuân nở

    Tim tím hồng, ngẩn ngơ chò ngọn gió

    Tầm Xuân...Tầm Xuân...Tầm Xuân...

    Trưa cuối mùa, cái nắng chưa xanh

    Hoa Đào muộn tỏa hương dìu dịu

    Ôi ! hoa cười yểu điệu

    Phải lòng hoa chưa uống đã say!

    Ôm hương mùa run rẩy bàn tay!


  2.  

    CHUNG THỦY

     

    CHƯƠNG I

     

    NGÀY:

    Chồng đi xa về hỏi vợ:

    - Em! nhà có chung thủy với anh không?

    -Không chung thủy với anh thì còn chung thủy với ai?

    - Còn anh ?

    -Anh cũng vậy!

     

    CHƯƠNG II

     

    ĐÊM:

    Hai vợ chồng đang ngủ say bên nhau, sau giây phút ân ái. Vợ bỗng nhiên nói mơ với giọng hốt hoảng:

    - anh ơi! nhà em nó đã về.

    - Chồng cũng hốt hoảng, lặng lẽ lao qua cửa để thoất thân.


  3. [si

    ze=5][/size]

     

     

    LỖI HẸN

     

    Và thế là một lần anh lỗi hẹn

    Cho hồn em lơ lửng lá vàng bay

    Nước Tây hồ vẫn một màu lam tím

    Mái quán chờ vẫn đợi ở đâu đây?

    Anh đi đâu mà trưa buồn vỗ sóng

    Li cafe cháy đắng cả lòng người

    Niềm vui tan nhỏ giọt màu nâu gắt

    Anh yêu ơi! anh lạc lối đâu rồi?

     

    Hãy mau về

    nơi ta hò hẹn

    Cái rét nửa mùa đã dọn lối xuân sang

    câu hát đợi, suốt đời không thể hát

    nỗi nhớ anh như gió rét lang thang...

     

    Trưa không nắng ngưc hồ run nhè nhẹ

    vỗ sóng lao xao về bến không cùng

    Một mình em giữa vòng trời nước

    Mỏi mắt chờ anh, bến Đợi ngập mênh mông!


  4. [c

    lor=#FF8C00][/color]ĐÊM NGUYỆT THỰC

     

    Em thơ thẩn bên hồ soi bóng

    Lẫn với hoa đào và ánh trăng xuân

    Anh sững sờ ôm bóng trăng thanh

    Trong mê đắm trăng run mờ hao khuyết

    Đêm huyền ảo dải Ngân hà mờ mịt

    Em ngời ngời một bóng sao đêm

    Anh ngập chìm trong ánh mắt tình em!

    Đêm nguyệt thực đưa anh vào cõi mộng

    Trái tim anh hay sóng hồ vỗ sóng?

    Tà áo em bay tím cả mặt hồ

    Bóng sao hôm nhấp nhánh bến trăng mờ

    Đêm nguyệt thực hay cuộc tình vũ trụ?

    Trái đất ôm trăng quay cuồng trong điệu vũ

    Ngực trăng phập phồng thổn thức...lá đa bay!

    Bỏ bùa cho trâu chú cuội hát đêm ngày

     

    Đêm nguyệt thực

    sao hôm lên sáng rực !


  5. bai tho trừu tuong qua. minh doc ko hieu hety nghia, ý tho lúng túng, cach dien dat cung that ky.

    chuc ban viet ngay cang hay cho moi ng cung dc thuong thuc nhung bai tho day an tuong nhe

     

    Cảm ơn bạn đã góp ý. Nhưng xin phép được bàn lại với bạn đôi điều về thơ, mong bạn thông cảm.Văn vần thì diễn đạt theo logic văn xuôi. Còn thơ có cái logic nội tại riêng của nó. Hình ảnh thơ luôn phát triển mang tính đột biến, có như vậy mới tạo ra những bất ngờ và để lại trong lòng bạn đọc những dấu hỏi mà. Như bạn đã biết : làm thơ là một sự giải tỏa cảm xúc chứ đâu chỉ có kĩ thuật . Tôi chưa có dịp đọc thơ bạn, nhưng nhiều bài tôi dọc thấy người làm thơ quá dễ, chỉ là sự chắp vần không hơn.

    Nhờ sự góp ý của bạn , tôi mới nhận ra là thơ của mình vì sao lại kén người đọc như vậy. Một làn nữa in cảm ơn bạn


  6. bai tho trừu tuong qua. minh doc ko hieu hety nghia, ý tho lúng túng, cach dien dat cung that ky.

    chuc ban viet ngay cang hay cho moi ng cung dc thuong thuc nhung bai tho day an tuong nhe

     

    Cảm ơn bạn đã góp ý. Nhưng xin phép được bàn lại với bạn đôi điều về thơ, mong bạn thông cảm.Văn vần thì diễn đạt theo logic văn xuôi. Còn thơ có cái logic nội tại riêng của nó. Hình ảnh thơ luôn phát triển mang tính đột biến, có như vậy mới tạo ra những bất ngờ và để lại trong lòng bạn đọc những dấu hỏi mà. Như bạn đã biết : làm thơ là một sự giải tỏa cảm xúc chứ đâu chỉ có kĩ thuật . Tôi chưa có dịp đọc thơ bạn, nhưng nhiều bài tôi dọc thấy người làm thơ quá dễ, chỉ là sự chắp vần không hơn.

    Nhờ sự góp ý của bạn , tôi mới nhận ra là thơ của mình vì sao lại ken người đọc như vậy. Một làn nữa in cảm ơn bạn


  7. [

     

     

    HOA ĐÀO MÙA THU

     

    Có gì lạ thế hoa ơi!

    mà đào hoa lạc vào trời mùa thu?

    Sapa không vệt sương mù

    Mà hoa cứ nở như mơ giữa ngày

    Hay vì nhớ quá đất này?

    mà hoa nở lại cho say tình đời

    Hay vì thương quá hoa ơi!

    mà hoa trở lại tìm người hoa yêu?

    Khèn ai khản tiếng chim chiều

    Váy ai xòe với khăn piêu dập dờn

    Thác tuôn bạc trắng sườn non

    Cầu mây hay giải lụa vờn trong mây

    Bóng đào nghiêng ngả chén say

    cả Hàm rồng cứ như bay lên trời

    San lùng...thắng cố...đầy vơi...

    Chiều thu xe ngựa rối bời đường mây

    tiếng chim mách lẻo vòm cây

    Động lòng hoa đứng đợi ngày...cô đơn!


  8. [/left]

     

    ĐÊM RÁCH !

     

    Đêm ném anh vào nỗi cô đơn

    Anh đi tìm dấu chân em

    Bóng tối đong đầy mỗi bước

    Kỉ niệm cuốn anh trôi ngược

    về một thời xa vắng em ơi!

    Cái thời em tóc lửng mắt buông lơi

    Còn ngỡ ngàng trước lời trăng gió.

    Mảnh vườn xuân em không bỏ ngỏ

    Nhưng lại khép hờ

    anh như cánh bướm nhởn nhơ

    Mắc phải phấn hương tình say đắm

    Mắt em cười-cho anh lóng ngóng

    Môi em hôngf-cho anh hoá ngây ngô

    Em hồn nhiên-sao anh lại thẫn thờ...

    Ôi khao khát giọt hồn trinh bạch

    Em đã cho anh

    nụ hoa đầu phấn hương thơm sạch

    Và bình minh he hé của đời

    Tình mở đến muôn nơi

    Động tình yêu

    tí tách giọt tình thạch nhũ

    Hang tình hun hút gió

    Đèo tình ngầm ngậm mây

    Biển tình reo réo đêm ngày

    Quán ăn tình

    mặn ngọt chát chua vào nỗi nhớ...

    Bóng tối cho anh nhìn rất rõ

    Gương mặt tình vò võ cô đơn.

    Anh đi tìm em

    Chỉ thấy lá khô đong đầy bóng tối.

    Ánh đom đóm lập loè

    đuổi bóng đêm vồi vội

    *

    Đêm không còn lành nữa, người ơi !





  9. GIEO MÙA

    Anh gieo vào hồn em
    Mảnh trăng nghiêng dậy thì con gái,
    Mong một mùa
    Gặt vầng trăng tròn tuổi đôi mươi
    Em đã đi qua cái mùa chín đó rồi
    Vầng trăng xế bóng anh đổ dài trên cỏ!

    Anh gieo vào hồn em
    Những lời tình lỡ cỡ,
    Bối rối lòng thiếu nữ ngây thơ,
    Mỗi bước em đi cỏ rối tóc chờ
    Và cỏ hát lời xanh thì con gái
    Nhưng thôi rồi
    Miền xanh em để lại
    Và bến tình thức dậy gió heo may
    Cỏ ngả vàng, héo úa chân mây,
    Chỉ còn lại cỏ may
    Tím nhọn mầu thương nhớ !

  10. Đọc mấy bài thơ của bạn, lòng đã buồn lại buồn thêm. Bởi người đi mang niềm vui đi, để cho người ở lại một trời buồn trông ngóng. Càng trông lại càng không thấy bóng hình xưa, một mình đối diện với thinh không lặng vắng đến mênh mông. Tôi không ở vào tình cảnh này, nhưng rất đồng cảm với Hương Vân. Xin gửi mấy câu thơ thể hiện nỗi buồn ảo não:

     

    Bơ vơ tiếng quạ kêu chiều

    Hoàng hôn đổ bóng tiêu điều bến sông

    Bóng ai ngơ ngẩn chờ trông

    Thuyền không đậu bến, người không thấy về!


  11.  

    HOA QUỲNH

     

    Không thích ánh mặt trời

    Đốt mình trong e thẹn

    Phấp phỏng chờ đêm đến

    Nở làm vầng trăng thanh.

    *

    Không nẩy ra từ cành

    Buông theo chiều lá khuyết

    Vườn chiêm bao thiêm thiếp,

    mơ màng...Quỳnh hiện ra.

    *

    Ai bối rối lờ ca

    Cho cành giao quân quýt.

    ÔI sao lòng tha thiết

    Nâng niu một đoá Quỳnh.

    *

    Mơ hồ ánh trăng thanh,

    Mong manh như lụa mềm,

    Mỏng mơ và trinh bạch,

    Cài lên tóc huyền đêm.

    *

    Đêm mang mầu mắt em

    Cho đất trời say đắm

    Hồn em như lụa trắng

    Đã hoá mình thành hoa!

     

    thân tặng hoa quỳnh

     

    Trần Thanh Xuân


  12. cái lắt léo, của ca dao

     

    -Anh vể ván cho dầy

    Đóng thuyền cho chắc đón thày mẹ sang.

    - Thuyền lớn quan bắt chở lương

    Còn con thuyền nhỏ chờ nàng sang sông

    Chờ nàng anh đứng anh trông

    Anh trông trông mãi mà không thấy nàng.

     

    Khinh anh chèo chống lang thang

    Bến kia nàng đã sang ngang cùng người


  13. XƯ HOA ĐÀO

     

    "ai lên xứ Hoa Đào "

     

    Ta lên xứ Hoa Đào

    Một chiều xanh mắt lá

    Ngọn gió Đông chưa về

    Tiếng chim hờ hững quá !

    *

    Cành Đào nơi đầu tay

    Không nở màu say đắm

    Mặt trời nhoè trong mây

    Suối buồn hoàng hôn tắm.

    *

    Nữ chúa mải đi đâu?

    Để hồn hoa phai nhạt!

    Ta đi tìm câu hát

    Chỉ thấy rừng mênh mông!

    *

    Đường rừng lắm gai chông

    Ngựa cúi đầu, bước một

    Đừng "Bắt cô trói cột"

    Đời sầu lắm chim ơi!

    *

    Mong hoa đừng rụng rơi

    Dưới bàn tay vụng dại

    Vượt qua đèo "Con Gái"

    Ngựa xe về nơi đâu!


  14. CHIỀU MƯA HÀ NỘI

     

     

    Chiều buồn mưa mãi không thôi

    Mây đâu mà kéo ngập trời, hỡi em!

    Rượu tình chưa kịp lên men

    Phải đem ra uống cho quên nỗi sầu

    Đường vui? mưa xoá còn đâu!

    Hai bên phố chẳng có cầu sang...sông,

    Xe bơi như vịt lội đồng

    Lòng buồn chìm đắm giữa sông...xe... người...

    Nhì nhằng sấm chớp cuối trời

    Tìm đâu cho thấy nụ cười trong mưa!


  15. SƠN NỮ

    thân tặng Nông An Thảo

     

    Cứ tưởng em là con gái sông Hương

    Giọng nói ngọt ngào chất Huế du dương.

    Nào đâu biết

    Sơn nữ bước ra từ câu hát

    Mang hồn thơ

    ngan ngát hương quỳnh

    Giữa Thảo nguyên xanh...

    *

    Giữa Thảo nguyên xanh...

    Câu hát lượn mơ hồ như khói núi

    Đưa người vào giấc mộng đêm tình

    Núi ngả nghiêng hát lại lời em hát,

    Hoa cỏ chao mình khe khẽ rung rinh...

    Thảo nguyên xanh!

    Thảo nguyên xanh!

    Mặt trời lên rực rỡ

    Lửng lơ treo ở đầu cành,

    Con suối reo... giật mình...làn hương thoảng,

    Mây trắng như ngựa lồng

    thấp thoáng

    Bóng em đi

    Em gửi hình cho suối

    Em gửi tình cho mây

    Cho con chim rừng theo em hót mê say

    Vách đá chung chiêng ầm ào thác đổ

    *

    Sơn nữ ơi!

    Giữa hai chiều cỏ xanh và mây gió

    Mắt đưa ngang cắt một nét trăng thề,

    Tiếng đàn tính đêm tình bối rối...

    Con ốc sòng quanh quẩn mãi trong khe.

    *

    Hoa không có tay mà giữ người ở lại!

    Hương rừng thơm cho lòng thơm mãi

    Như cành giao quấn quýt hoa Quỳnh.

    Có cánh chim nào ngược Thảo nguyên xanh?

    Một thoáng ''Quỳnh hương" cho người vào ''đêm trắng''!

    Thảo nguyên xanh...

    Thảo nguyên xanh...

     

     

    21-7-2009

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

Footer title

This is an example of a list.

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

×
×
  • Create New...