Jump to content

Hoangthaiha

Thành viên
  • Content Count

    11
  • Joined

  • Last visited

Community Reputation

0 Neutral

About Hoangthaiha

  • Rank
    Cấp bậc:

Contact Methods

  • Website URL
    http://blog.360.yahoo.com/canhcungxanh
  • ICQ
    0
  1. Sex: bình dị và thiêng, chưa ai cấm những điều bình dị không được thiêng cả. Đúng hok bạn!? Ừ! Thì bạn cứ cho là CDBT không bình dị, vì cảm nhận văn học còn tuỳ vào quan điểm cá nhân nữa. Điều này thì vô chừng. Thân!
  2. Ầm ĩ là do thiên hạ muốn vấy lên. Cánh đồng bất tận bình gị quá chứ còn gì nữa! Tình dục thì cũng là điều hết sức bình dị. Mệt! Hớ một tý là sex, các bạn chui ra từ đâu, vì sao các bạn có mặt trên đời này? Trả lời được câu hỏi này các bạn sẽ thấy sex rất thiêng liêng. Chấm hết!
  3. Hê hê! Nhìn qua nhìn lại chỉ thấy bé Đức Quỳnh là xinh xắn nhất!!! Có cô Mạnh Hà nữa kìa! Vui thật! Chúc mừng buổi offline của Thơ trẻ hỉ! Hôm đó định đăng ký đi nhưng kẹt nỗi chưa lãnh lương nên...Hê hê! Vả lại nếu đăng ký chắc gì bé Đức Quỳnh đã đồng ý hỉ!!! Tại hạ hủn dém mạo hiểm!!! Hí hí!
  4. Mình không hề thấy sự giống nhau nào ở hai tác phẩm này cả. Nhưng rõ ràng một điều rằng các phương tiện truyền thông "ăn theo" nhiều quá làm nhiều người cảm thấy giống. Cái buồn cười là hai tác giả đã ngán tận cổ và chẳng ai than thở gì về tác quyền, chỉ có mấy bác phóng viên là hỏi giúp nhiệt tình nhất. Vì sao hai nhà văn đứng ở hai đầu thái cực (vì bị nghi là chôm chỉa của nhau) lại không ra tranh luận mà lại đứng chung một chuyến tuyến, tức là gần như cảm thông với nhau. Chuyện đạo văn có hay không sẽ do chính lương tâm và trách nhiệm của nhà văn trả lời, các tác phẩm của họ có bị đạo của nhau hay không có những nhà lý luận phê bình giải quyết...Khi chưa có một dấu hiệu nào rõ ràng cho sự đạo thì chúng ta không nên ép nhà văn như một tội đồ, một phạm nhân cần phải "giải thích" sao cho thỏa đáng. Phạm Thanh Khương đâu phải là tội phạm để đi hỏi cung? Anh còn nhiều việc để làm hơn là đi giải thích cho cái sự thật mà báo chí quá thổi phồng lên, hơn cả sự mong đợi của dư luận. Tôi thấy thương cho cả hai nhà văn này và mệt...dư luận. Xin lỗi! Nếu sự thật này làm nhiều người phật ý.
  5. Xin cám ơn và trân trọng lời nhắn nhủ khá bùi tai của chị nha! Không hiểu sao đã có rất nhiều người nhận xét thơ H giống chị vậy. Có thể nó có thể làm ngộp một ai đó nhưng thực sự H không thể viết khác cảm xúc của mình. Hay là chị thử xem một bài thơ mà H viết cách đây khoảng 8 năm nhé! Có lẽ là H chỉ biết làm mọ người thoải mái hơn bằng những câu thơ này thôi. Còn bây giờ H chịu rồi đấy chị Nhathao ạ! DÒNG SÔNG VÀ NGỌN NÚI Nhà em bên ngọn núi anh ở cạnh dòng sông, núi và sông xa lắm sao lại là nhớ mong. đã qua một mùa đông tình em không trở lại dòng sông đêm thở dài lặng buồn mà không nói sông khát khao dạt tới ôm tròn ngọn núi cao sao em không chỉ lối? cho dòng sông tràn vào. em ơi! đến khi nào anh về bên em được dòng sông đêm cuộn trào mà đau bờ con nước thôi đành ôm mộng ước sâu thẳm và nhớ thương, nơi nào em có nhớ dòng sông kia vẫn buồn.
  6. Cám ơn chị Nhã Thảo thật nhiều nha! Vì cũng không có nhiều thời gian nên CCX ít lên mạng và không trả lời cho chị được. Những hình ảnh mà chị nói không phải là trong "tập thơ" của CCX vì CCX chưa đủ lực để ra mắt một tập thơ nào cả chị ạ! Đó chỉ là một trang thơ cá nhân. Thật vui khi nghe chị thích những hình ảnh trong trang cá nhân ấy, đó là những hình ảnh được lấy từ mạng và một số là của người em ở nước ngoài cho phép sử dụng chị ạ! Nếu chị cần thì có thể cho CCX biết email của chị. CCX sẽ gửi cho chị những hình ảnh ấy trong thời hạn sớm nhất có thể. Thân mến!
  7. Ôi! Chỉ biết xin lỗi vì thơ mình đã làm bạn phải bị như thế! Hic hic! Nhưng mình không cố ý như thế đâu! Rất cảm ơn bạn đã đọc qua thơ mình dù chỉ một lần rồi bỏ đi luôn...Hihi
  8. Chào anh Ngô Hữu Đoàn! Lời đầu tiên CCX xin đón nhận ý kiến mà anh đóng góp. Có lẽ CCX hơi hồ đồ khi nhận xét như thế nhưng thực lòng mà nói cũng góp ý cho tác giả thôi chứ không có động cơ nào. Rất mong tác giả cùng những bạn yêu thơ thông cảm. Tuy nhiên góp ý chỉ là góp ý còn quyền sáng tác như thế nào thì vẫn xin tôn trọng tác giả. Nhưng anh Ngô Hữu Đoàn ơi! Thơ không dỡ nhưng đọc cứ trôi tuồn tuột theo CCX nghĩ không mâu thuẩn (Xin lỗi nếu hiểu nhầm ý của anh) đâu. Vì có những bài thơ đọc xong thấy nó lưng lửng anh ạ! Không thể cho là dở vì trong bài thơ ấy vẫn có ít nhiều hình ảnh đẹp, ngôn ngữ hay nhưng cứ trôi tuồn tuột bởi vì những bài thơ hơi sáo, hình ảnh đẹp nhưng dường như chỉ đẹp chấm hết mà không hế thấy sự xuất hiện của cái tình, cái ý trong thơ, có thể hiểu nôm na là thiếu cảm xúc chân thực. CCX đã từng đọc thơ của nhiều người, phải công nhận rằng có nhiều bạn trẻ hôm nay làm thơ rất mới và đầy tâm trạng nhưng cũng có những bài thơ chỉ như một gian hàng bày biện đủ mọi sản phẩm rất đẹp, rất lộng lẫy nhưng vô hồn đến kỳ lạ, nó gợi cho ta cảm giác hình như đã đọc một bài nào na ná như thế nên không đọng lại trong lòng người yêu thơ (Như CCX chẳng hạn, tất nhiên vẫn còn nhiều người khác yêu thích kiểu thế này). Đôi lúc lại gặp một bài thơ nào đó rất bình thường nhưng có một chi tiết nào đó rất ấn tượng, làm mình nhớ mãi. Vậy mới thấy nói chuyện về thơ văn quả là một chuyện không đơn giản tý nào phải không anh! Thân mến chào anh và hy vọng chúng ta sẽ trao đổi với nhau trên tinh thần đoàn kết và thân ái!!! CCX luôn mong muốn được nhận những lời khuyên từ phía anh cũng như mọi người.
  9. Lời đầu tiên CCX xin cám ơn các anh em đã ghé thăm những bài thơ của CCX. CCX bước vào thơ cũng khá lâu rồi, nhưng không hiểu sao là dù gửi đi rất nhiều nơi vẫn không thấy ai đăng. Thế nên cứ một mình lầm lũi với con đường riêng của mình. Ai làm thơ cũng muốn mình nổi tiếng, CCX cũng không ngoại lệ. Song, nổi tiếng không phải là cái đích mà CCX muốn đến mà cái chính yếu là được nói lên nỗi lòng mình trong thơ và hy vọng được sự chia sẻ và đồng cảm. Nhiều người từng nghe CCX đọc thơ thường chê là thô thiển quá! Nhưng không biết vì sao mình vẫn không muốn thay đổi lối thơ của mình. Được anh em động viên CCX cũng xin coppy lại một số bài với mong muốn được sự đánh giá, phê bình công tâm từ diễn đàn thơ trẻ của chúng ta. ĐÔI MẮT ĂN ĐÊM (của H) treo mắt vào đêm, em cố tìm hai đốm lửa bên trong cánh cửa sắt đã khóa then, để nghĩ rằng anh cũng đang nhìn em, mà nào biết rằng chỉ có riêng em là bóng ma ẩn hiện bên rèm hoa mỗi tối, chỉ riêng em là dòng sông sốc nổi, vỡ lối những cuộc tình, trần tục mình bên những lối trăng hoang... em muốn vục anh vào vũng lầy màu ối vỡ như kéo mặt trời vào dãy đồi nặng nợ gió thổi, sương đầm một thuở yêu đương còn lại gì ngoài những vết thương nên em biết mình phai chiều nắng bạt, một dòng sông, đáy trơ từ đỉnh cạn, làm sao dìm trăng thỏm xốn lòng đêm. nào phải là con nước đầu tiên, trinh nguyên từ đỉnh nguồn, ngạo mạn buông mình len vào những bãi bờ sệt cát, em đã nếm giọt nước nào mặn chát, được cất lên từ sự phản bội ủ bằng chăn đêm, lên men bằng cô độc, đã lao vào lốc, đã khóc bằng máu, còn làm sao được những thứ anh cần: thánh thiện, ngây ngô, hồn nhiên, chưa bám bụi. thanh xuân anh, hoàng hôn em tàn lụi. bất lực nhìn... rong ánh mắt ăn đêm. PHÍA KHÔNG ANH phía em về tuyệt nhiên không có dấu chân anh. những dấu chân tóe ngang em trong những chiều gió nổi. ran rát đồi, nứt rộc rội bờ khe. hoang tàn đêm giữa vũ trụ màu mè. em chỉ thấy một lối về sâu hoẳm con đường không anh thiếu ánh mặt trời cắm từ trên đỉnh nóc. con đường không anh những vì sao cũng quên thôi mọc... tháng năm buồn trằn trọc khúc ba mươi tre trét soi môi, tô phấn mắt em cười, một nụ cười dòn rụm như giấy khô để hiện trong gương con đàn bà có đôi mắt đỏ nhòe nhọet trong đêm nham thạch bung lên màu ứ bầm nhũn mềm. loang lổ qua cánh đồng nực mùi quả hoa thối vụ nụ nở, nhụy bung, côn trùng gặm lá. vẽ chi anh con đường nghiệt ngã. con đường khát dấu... tóe thềm hoa. ẢO ẢNH KHÁT sẽ một ngày rơi trên cánh tay em cánh thiệp hồng màu huyết rong tóe lên từ khốc mắt em.... sau những đêm nguyệt hạn. buồng lệ em róc cạn chẳng thể tìm giọt nước xót tình nhau. từ những lần anh rơi chiếc hôn sâu, gió cũng vội rướn cong triền ngực dại như hoảng sợ loài người đang nghi ngại, ta mỏi mòn tựa bóng ma oằn quái mong ngày tàn nắng rục ánh trăng lên ngật ngưỡng ngày, vật vưỡng đêm, ta cố nhét cái âm dương vờ vịt, mơ một ngày se thít kín thịt hoa. khi âm là cái hang tối xuề xòa, mất dạ con, tưởng tượng bãi đá mòn là buồng nhụy non thiếu noãn chuỗi ngày ấy tháng năm ta bấn loạn. sống đẫn đờ đo hạnh phúc hom hem. tự bao giờ em muốn giết màn đêm treo nhung nhớ, trói thẹn thùng nghiệt ngã muốn tan vào trăng uống sương khuya với bất kỳ gã đàn ông dù quen, dù lạ để quên mình thối quả giữa chừng xuân. để biết mình tràn ứ huyệt ái ân ram ráp bờ non, nũng tròn thung lũng xoáy lửa từ đáy rực trào bưng đỉnh dậy. em cuống cuồng. bưng bít vệt trăng lây. CÕI LẠC (của H) Cũng là tình, cũng là yêu cũng là nhớ, lẽ là điều tất nhiên em yêu anh đến cuồng điên đến đêm vỡ mật, hớ duyên rạt lòng. cũng là chờ, cũng là mong cũng là khát, cũng là sông đợi mùa yêu nhau đã có gì chưa? hây hay gió nổi bên chùa thiếu kinh điểm trang biết có ai nhìn? phấn son cũng lạnh khi mình thiếu nhau, môi trơ khóe, mắt quầng sâu, bôi chi khi lệ nhoè câu chung tình. bước ngang anh cứ lặng nhìn! muốn vô chẳng dám lại rình rập hoa, vườn khuya là của anh mà! quả căng nứt kẻ, hương xòa bãi hoang. vệt tình trải bến trăng loang lòng ta ai cắt mà mang nỗi niềm vì anh đã có tình riêng? hay ta lạc cõi mà kiêng xứ phàm, anh là bưởi, em là cam chung nhau nẩy nụ tạp nham thối trần, củi rơm gần mãi cứ gần, bén sao trước ngõ trời vần vũ đe ừ ! thôi sớm tối đi về, nhớ nhau nở một nụ xòe...để đau. ừ! thì an ủi đời nhau, bằng câu truyện cổ trầu cau...để buồn. KHOẢNH KHẮC SINH TÔI Là giây xúi quẩy những linh hồn lìa xác, là phút ngắc ngứ, là giờ mù tịt để mẫu thịt thòi đời, là ngày mẹ tôi đánh rơi mảnh lòng hỗn độn, bụng thôi phì nộn, da mừng rúm giải thoát cơ căng, là ngày cha tôi đi xa cũng phải nhớ: bắt đầu chuỗi nhọc nhằn, mẹ khóc van đêm, phố dài cười cợt, là lúc gió núi đè mặt trời bẹp dí, mặt đất thôi tinh khôn trong khoảnh khắc, chốc lát đã mắc sai lầm, tình yêu mất xác nơi mù tăm, để lại những hờn căm...và tội lỗi, bà mụ trong cơn giận dỗi sau khi nốc rượu đắng thay môi, là tháng đơn côi, là năm tủi phận, thế kỷ thù hận u ám khói sượng mùi, chập chững quê tôi bước trên bờ ruộng hạn, chen chúc đạn, chông mìn... ấy là lần nhìn cuộc sống đầu tiên bằng đôi mắt, chính tôi... GIÓ CHƯỚNG Ta nốc cạn môi nhau khi ông mặt trời vừa liếm xong ngọn đồi cháy xạm, cố sức đẩy chăn đêm che kín mặt mình, để không nhìn thấy bóng anh trượt dài chảy từ ngọn đồi đổ xuống đáy thung lũng bằng giọt lệ của trăng. vũ trụ hình chiếc ly thủy tinh không còn nguyên vẹn vì những vết rạn màu xanh, hay tình yêu của em dành cho anh? em đặc xá anh bằng nụ hôn thay cho buổi tiệc cuối đời, thôi gảy bản tình hoang mà anh đã viết bằng sự mãnh liệt ngu ngơ và vật vờ hy vọng. nấm mồ trơ lồng lộn trên bạt sóng, bia đá xanh chỏng ngược thở thườn thượt dội bờ cố bám lấy triền cát để cắm mình trên hoang mạc. ta nhìn đêm ngơ ngác, thì thào. tình yêu sẽ nở ra sao khi lá níu cành rỉ nhau lời trăn trối như anh và em yêu đương lần sau cuối, để rơi nhau... gối chăn run phụt máu từ đỉnh cao bật lệ non em trao lời tiễn biệt, em về đâu làm sao mà anh biết khi gió mùa chướng nổi phía đầu sông... ĐỢI MÙA Bước ngang sông, anh chẳng ngước nhìn dòng nước em cằn kiệt, làm sao mà anh biết, bất trắc, ngục ngoặc trong em những con trăng mang hình lưỡi liềm, đâm vào em rỉ ngọt lời ân ái. chúng nói sẽ yêu em! để em quên, quên mất rằng thế giới này đâu chỉ có riêng em-một dòng sông duy nhất!? bước ngang sông, sao anh chẳng động lòng, chả lẽ nào nổi nhớ anh chỉ là vô ích, khi em tha thiết gọi anh về, với khát vọng đam mê vĩnh cửu. dù trong em đã ngập tràn mưa lũ cuốn xoáy phù sa. bước ngang sông, mặt trời anh chói lòa, em-còn lại gì ngoài một khe nước hẹp, vẫn nẩy mình... hy vọng một mùa yêu. TRĂNG NHẠT Sáng nay nắng trở mình Không còn nhớ đêm qua mình trú ngụ nơi đâu Chỉ thấy trên đầu những hạt sương còn vướng lại: ngai ngái mùi Em khẽ cười khi thấy những vệt hoen trên da mình không rõ gốc tích U tịch trăng. Có thể rằng đêm qua gối chăn vùng vằn hơi lạ Vì những dấu chân ngà còn sót lại bên thềm Không biết của ai! Sáng nay em thở dài. Hơi thở trượt nhoài về quá khứ, nhàn nhạt tình anh. Sáng nay trời vẫn xanh Em vẫn nhập nhằng lòng căng đợi gió Bờ cát chờ một cơn sóng nhỏ Quét ngang qua Đánh sập mùa bão hòa ân ái Bạc thếch tình. Không thấy ai trong đời mình Để khóc, để nhớ... Điện thoại trên tay run run Hiển thị một con số lạ Có thể một gã nào nhầm số Để đặt vài giọt sương cho đêm nay Ừ thì em, nhờn cảm xúc, không biết diễn tả lời kháng cự Hay không muốn vụt khỏi tay mình Mọi sự thể nghiệm nào Và cũng không muốn làm ai đau Vì một câu từ chối. Từ khi biết trăng chảy vào đêm bất tận Chẳng phải của riêng anh. Nào phải của riêng em. LŨNG ĐOẠN ĐÊM Như một bào thai non Tình yêu em dãy dụa linh hồn, vật vã chết mòn khi còn nằm trong bụng mẹ. Đã biết là như thế Sau cơn mưa đêm em vẫn là em. Là lũng đoạn đêm, Em nhìn thấy thịt da mình nhũn mềm, loã thể trên cánh tay của một gã đàn ông rất lạ... Ngày anh về xa qúa – hoen rỉ mảnh tình hoang. Khi bờ ngực căng sữa đã chực chảy tràn. Mà miền gió anh chẳng thể nào bập lên bão tố, Không thể dấn thân thành một gã tình nhân man rợ. Xối ngược nhau. Ánh trăng kia còn trơ trẽn trên đầu, Hờ hững rong đêm, vục trắng đồng sương lạnh. Thì anh ơi đừng trách: “ sao em không giữ nổi mình, không thủ tiết trinh – lấp liếm mùa thiếu nữ" Trong lúc anh chưa hiểu nổi mùi thịt da quyến rũ hơn hàng vạn lần hương hoa hồng – thứ nước hoa mà suốt thế kỷ này anh cứ thẩy lên người em. Lũng đoạn đêm. Em hằn học những dòng kinh muộn phiền, khoả lấp đam mê bằng những lời cứu rỗi. Huyền hoặc những lời nguyền để thánh hoá mình vô cảm trước cám dỗ thiêng liêng. Em từ biệt những tháng ngày bình yên – dẫm chân lên những vũng đời rất vội... Ngày yêu mình chưa tới...xõa tóc mình, em mặc gió tung chơi.
  10. Mời các bạn click chuột vào đây: http://caohaiha.blogspot.com/ để xem thơ. Rất cần sự nhận xét và đánh giá của các bạn. Thân mến!
  11. Thơ không dở nhưng không ấn tượng, hình ảnh đẹp nhưng không mới, cảm xúc sáo rỗng nếu không muốn nói là không có. Nói chung đọc xong thấy trôi tuồn tuột. Có thể làm buồn lòng tác giả nhưng chỉ xin có vài lời như thế! Hy vọng sẽ nhìn đươc những sáng tác mới hơn!

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

Footer title

This is an example of a list.

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

×
×
  • Create New...