Jump to content

mysunlight

Thành viên
  • Content Count

    65
  • Joined

  • Last visited

Posts posted by mysunlight


  1. BÔNG HOA CỦA TÔI

     

    Ôi bông hoa

    từ trên trời ?

    từ dưới đất ?

    chaúng ai biết

    tôi biết

    hôm đó khi tôi thức dậy nó mọc trên ngực tôi

    nơi trái tim – nó cắm rễ và ăn sâu lên trí óc

    đau

    buốt

    nhưng nó là bông hoa chưa bao giờ có trên đời

    chỉ một cách duy nhất

    trong đỏ

    như máu tôi và màu mắt tôi

    và nó mang hình trái tim

    - Của tôi ! Của tôi !

    tôi hét lên như thế

    nhưng chẳng ai thèm nghe

    Mặc kệ !

    bông hoa cười mỉa mai

    tỏa sáng trên ngực ấm trong lớp áo rách tả tơi .

     

    10h25’/24/02/2005


  2. BÔNG HOA CỦA TÔI

     

    Ôi bông hoa

    từ trên trời ?

    từ dưới đất ?

    chaúng ai biết

    tôi biết

    hôm đó khi tôi thức dậy nó mọc trên ngực tôi

    nơi trái tim – nó cắm rễ và ăn sâu lên trí óc

    đau

    buốt

    nhưng nó là bông hoa chưa bao giờ có trên đời

    chỉ một cách duy nhất

    trong đỏ

    như máu tôi và màu mắt tôi

    và nó mang hình trái tim

    - Của tôi ! Của tôi !

    tôi hét lên như thế

    nhưng chẳng ai thèm nghe

    Mặc kệ !

    bông hoa cười mỉa mai

    tỏa sáng trên ngực ấm trong lớp áo rách tả tơi .

     

    10h25’/24/02/2005


  3. THỜI GIAN

     

    Hôm nay

    là ngày mai của hôm qua

    là hôm qua của ngày mai

    Ngày mai

    là hôm qua của ngày kia

    Ngày kia

    là ngày mai của ngày mai

    là hôm qua của ngày kìa

    -Nhàm chán !- Tôi nói thế

    chẳng ai nói gì

    Ngày mai cũng như hôm nay

    Hôm qua cũng như hôm kia

    Cuộc đời vẫn thế - đếm mãi một con số 0

    Ngẩng đầu hỏi chiếc lá rơi từ cây xuống trời:-Tại sao ?

    Lá bảo :Hãy xuống đây tôi sẽ nói cho

    - Nhưng làm thế nào ?Tôi không thể !

    Tôi ước lượng phải mất trăm triệu năm mới xuống đến nơi

    Và khi đó

    thời gian vẫn cứ trôi

    ngày hôm qua là hôm nay,là ngày mai,là ngày kia,là ngày kìa ...

     

    0h/23/02/2005

     

    (nguồn :http://evan.com.vn)


  4. MẮT EM

     

    Em

    mắt vàng

    nhìn

    như thiêu đốt

    Kìa ! Rừng âm u nơi trái tim bao chàng trai rực lửa

    Hòn Mặt Trời

    bơi thuyền trong mắt em

    kiêu hãnh như hai miệng núi lửa

    lan máu

    Ta cuồng

    vốc máu mắt em lên uống

    Cháy

    thân ta tan vào máu em

    Cây cháy

    Nhà cháy

    Cả thế giới chết cháy

    Ngày mai

    biển mắt em thay áo mới cho cả vũ trụ

    hồi sinh

    tất cả

    và ta lọt lòng trong tay em

    Mắt em là hòn than nhỏ

    dâng hai tay hứng lấy

    nhóm bếp .

     

    9h25’/23/02/2005


  5. THỜI GIAN

     

    Hôm nay

    là ngày mai của hôm qua

    là hôm qua của ngày mai

    Ngày mai

    là hôm qua của ngày kia

    Ngày kia

    là ngày mai của ngày mai

    là hôm qua của ngày kìa

    -Nhàm chán !- Tôi nói thế

    chẳng ai nói gì

    Ngày mai cũng như hôm nay

    Hôm qua cũng như hôm kia

    Cuộc đời vẫn thế - đếm mãi một con số 0

    Ngẩng đầu hỏi chiếc lá rơi từ cây xuống trời:-Tại sao ?

    Lá bảo :Hãy xuống đây tôi sẽ nói cho

    - Nhưng làm thế nào ?Tôi không thể !

    Tôi ước lượng phải mất trăm triệu năm mới xuống đến nơi

    Và khi đó

    thời gian vẫn cứ trôi

    ngày hôm qua là hôm nay,là ngày mai,là ngày kia,là ngày kìa ...

     

    0h/23/02/2005


  6. RƠI VỀ PHÍA MẶT TRỜI

     

    Nhiều khi muốn chết

    Tôi không xứng làm một thằng người để chết

    Vậy thì lại sống

    Sống như thế nào ?

    Tôi không biết chẳng ai nói cho tôi biết cả .

    Lê trái tim mòn cạnh trên đường đời lả nghiêng về phía vực hút

    móc mắt áp vào từng hạt bặm trần thế

    ghểnh mũi lên hứng lấy giọt tinh khí và chất ngất mùi gây xác chết

    Những bóng người ngổn ngang , vần vũ quanh tôi

    Một cơn bão lá đi qua đổ ầm cơn thác lũ vào trí não

    tôi nghiệm ra rằng tất cả rồi cũng phải rơi

    Ừ, mọi người rồi cũng phải rơi

    tôi cũng phải rơi nhưng rơi như thế nào ?

    Tôi cũng không biết

    Thấy một con đại bàng rơi từ trời xuống một vũng nước

    cánh dài rộng vô tri trước những giọt nước tù

    chịu chết trong im lìm .

     

    Nếu rơi , tôi sẽ rơi về phía Mặt Trời .

     

    23h30’/05/08/2005


  7. VÀNG

     

    Lá vàng

    Nắng vàng

    Đời cũng vàng

    Vàng nắng hay vàng lá ?

    Chẳng biết

    Ngồi một mình nhìn vàng gắt ăn lá xanh

    Rụng rời

    tả tơi

    lá vàng rơi

    Sóng vàng trên đất bơi bơi bơi bơi

    bơi về đâu ? xô tôi về đâu ?

    Rồi lá càng vàng vàng

    Rồi nắng cũng thôi vàng

    lá vàng

    lá vàng

    lá vàng nắng vàng đi đâu ?

    Lá ôm cuộc đời tôi vàng

    vàng tất cả những gì qua đôi mắt ấy .

     

    Ngày mai nắng lại vàng

    gió đã thổi lá vàng bay đi xa mặt đất

    Nắng vàng

    nắng vàng

    nắng vàng lá vàng đã đi xa mãi

    Nắng ôm cuộc đời tôi vàng

    vàng tất cả những gì qua đôi mắt ấy .

     

    trưa 04/05/2005


  8. CÁI ĐỒNG HỒ

     

    0

    0

    0

    0

    0

    0

    0

    Cái đồng hồ quái quỷ

    kim không chạy và thời gian đi ngủ

    Thức mãi để chờ một cái nhích của kim giây

    Hôm nay Hôm qua ?

    Hôm nay Ngày mai ?

    tôi không biết Tôi Không Biết TÔI KHÔNG BIẾT

    Chờ

    Đếm

    Nó không chạy để mà đếm !

    Chạy đi

    Chạy đi

    Chạy đi

    Nó không thèm chạy !

    0 giờ

    Tôi đi về phía bờ âm phủ

    gục ngã trước điên cuồng thác loạn xoáy sâu

    hiện lên trước mắt là chuỗi óc tâm linh tôi từ khi ra đời

    đặc một màu , không mùi, không vị , câm muôn thủa

    Chuỗi óc đâm mầm tương lai

    -Mầm đen !

     

    Đáp

    Tôi vươn mình về phía Mặt Trời .

     

    31/07/2005


  9. ĐÔI LỜI

    Với tôi , thơ không phải là một con thuyền trôi trên biển chữ nghĩa để đưa người ta ra một chân trời xa tít . Con thuyền kia phải là một chiếc tàu ngầm siêu hạng , biển chữ nghĩa kia phải là biển tâm hồn đặc sâu của người làm thơ và cũng là của mọi người . Và người làm thơ , điều duy nhất mà anh ta có thể làm là là trở thành người cầm lái nhạy bén lái tàu ngầm ngụp lặn trong bể sâu tâm hồn đó để săn bắt những con cá cảm xúc lớn , để gom nhặt những viên ngọc trai chữ nghĩa về se thành chỉ dệt thành tấm thàm thơ tuyệt vời . Những cảm xúc kia không phải là thứ rung lên nhẹ nhẹ , êm êm mà nó chính là cái cảm xúc được vang lên từ đáy vực đen hun hút hay cất cánh từ đỉnh núi mây trời . Và đích đến cuối cùng để thơ la` cho người ta thấy tâm hồn họ đang trải ra trước mắt cùng với cuộc sống xung quanh mà người làm thơ không hề nói trực tiếp , làm cho người ta tuy đứng dưới mặt đất mà vẫn mỉm cười ngóng vọng lên Mặt Trời đỏ rực .


  10. ĐÔI LỜI

    Với tôi , thơ không phải là một con thuyền trôi trên biển chữ nghĩa để đưa người ta ra một chân trời xa tít . Con thuyền kia phải là một chiếc tàu ngầm siêu hạng , biển chữ nghĩa kia phải là biển tâm hồn đặc sâu của người làm thơ và cũng là của mọi người . Và người làm thơ , điều duy nhất mà anh ta có thể làm là là trở thành người cầm lái nhạy bén lái tàu ngầm ngụp lặn trong bể sâu tâm hồn đó để săn bắt những con cá cảm xúc lớn , để gom nhặt những viên ngọc trai chữ nghĩa về se thành chỉ dệt thành tấm thàm thơ tuyệt vời . Những cảm xúc kia không phải là thứ rung lên nhẹ nhẹ , êm êm mà nó chính là cái cảm xúc được vang lên từ đáy vực đen hun hút hay cất cánh từ đỉnh núi mây trời . Và đích đến cuối cùng để thơ la` cho người ta thấy tâm hồn họ đang trải ra trước mắt cùng với cuộc sống xung quanh mà người làm thơ không hề nói trực tiếp , làm cho người ta tuy đứng dưới mặt đất mà vẫn mỉm cười ngóng vọng lên Mặt Trời đỏ rực .


  11. Ui.. bác gì .. hơi già một tý ơi ! có cơn gió đến nhà bác ghé chơi .. bác có nước chè như nước ngọt gì không mời gió đi nào :lol: Chúc bác hạnh phúc khi vào và đăm chiêu khi ra trong trang " thơ chẻ " nhé !

    Chào congiodem , cảm ơn vì đã ghé qua nơi hoang vu rậm rạp , ít ai đặt chân này .Ít nhất thì bạn cũng thật tốt ( dù bạn cũng chỉ là 1 lữ khách vãng lai ) . Đến với tôi thì tôi quý lắm , lấy tấm lòng yêu thương thân tình , lấy sản vật duy nhất của nhà làm ra ( là mấy bài thơ chẳng ra gì ) để tiếp đón . Thôi thì tình cảm là chính , cú tôi tiếp bạn bằng cái thơ này chắc bạn " tôi " quá !( hi` )

    Bạn chỉnh lí lại cái tên " thơ chẻ " cũng hay ( tôi ngu thật , thế mà ko nghĩ ra ) . Nối thế này ko biết có ai tức ko , đôi khi tôi nghĩ là ... " thơ rẻ " .Có ai tức tối gì thì kẻ này xin só rì ve rì múc ! :)


  12. các bạn đọc bài này để " đổi món " nhé !

     

    RƠI VỀ PHÍA MẶT TRỜI

    Nhiều khi muốn chết

    Tôi không xứng làm một thằng người để chết

    Vậy thì lại sống

    Sống như thế nào ?

    Tôi không biết chẳng ai nói cho tôi biết cả .

    Lê trái tim mòn cạnh trên đường đời lả nghiêng về phía vực hút

    móc mắt áp vào từng hạt bặm trần thế

    ghểnh mũi lên hứng lấy giọt tinh khí và chất ngất mùi gây xác chết

    Những bóng người ngổn ngang , vần vũ quanh tôi

    Một cơn bão lá đi qua đổ ầm cơn thác lũ vào trí não

    tôi nghiệm ra rằng tất cả rồi cũng phải rơi

    Ừ, mọi người rồi cũng phải rơi

    tôi cũng phải rơi nhưng rơi như thế nào ?

    Tôi cũng không biết

    Thấy một con đại bàng rơi từ trời xuống một vũng nước

    cánh dài rộng vô tri trước những giọt nước tù

    chịu chết trong im lìm .

     

    Nếu rơi , tôi sẽ rơi về phía Mặt Trời .

     

    23h30/5/8/2005


  13. Cảm ơn congiodem đã tặng mình bài thơ và lại còn khen thơ mình nữa . Mình tham gia diẽn đàn thơ trẻ từ lâu mà có lẽ ít ai biết mình , ít ai chịu đọc thơ mình. Đọc và góp ý cho mình thừong xuyên nhé !

    Mình cũng rất yêu thơ văn và cũng đam mê dấn thân . ko biết congiodem có vậy ko ? Như bạn nói đấy , dính vào thân cái chữ "thơ " là biết rằng thân mình sẽ khổ , cuộc đời chẳng có gì ngoài cía hồn thơ ( nhưng khổ thân cho mình , hồn thơ của mình mục nát quá , dở hơi , nghèo nàn quá , thành ra thơ cũng chẳng ra gì .) Post vài bài nên ko biết mọi ngưòi có thấy khó chịu vì " ngửi " phải mấy vần thơ " bốc mùi " hay ko nữa ! Hi` ! Thôi cố ngửi vậy nhé !


  14. Lần đầu tiên tôi dc đọc thơ của TNTV là bào thơ "Chán " này . Tôi đã ấn tượng với nó . Chia sẻ với các bạn liền :

    CHÁN

     

    Em chán những tên dặt boyband

    Chán đàn ông nhường bạn gái trả tiền thuốc lá

    Chán những câu hỏi: “Em G or B” trên Net

    Khát một ánh nhìn

    lênh loang đêm

    giật sốt

    Dù chàng họ Sở

    Em lột áo là Kiều.


  15. RU TÌNH

     

    Tim yêu ơi hãy ngủ ngoan

    Vầng trăng đã khuyết có tròn lại đâu

    Không còn chi để cho nhau

    Thôi thì tặng chút niềm đau dạt dào

    Tim yêu ơi hãy ngủ nào

    Em về bên ấy còn đâu mà chờ

    Thiên đường chỉ một giấc mơ

    Mối tình đầu có bao giờ vẹn nguyên

    Em đi về phía bình yên

    Chỉ mình tôi ở một miền bão giông

    Giờ còn chi để mà mong

    Còn chi để ngóng, để trông bây giờ

    Hồn tôi đã lạc vào mơ

    Xin dang dở một chút thơ tặng đời

    Em không còn của riêng tôi

    Tôi về yêu lấy một thời đã qua.

     

    Buôn Ma Thuột, 25.8.2002


  16. NHÀ THƠ VÀ CON DẾ

     

    Bản nhạc buồn con dế hát về đêm

    Con dế hát một mình trong bụi cỏ

    Những ưu phiền ai sẻ chia cùng nó

    Con dế buồn, tôi cũng lại buồn hơn

    Đêm khuya rồi con dế có lạnh không

    Sao cứ mãi ngân nga điệu hát sầu khản cổ

    Trong tiếng hát đâu là thương nhớ

    Đâu là buồn day dứt nỗi niềm riêng

    Thời gian thì dài, tiếng hát cứ triền miên

    Ai đồng cảm cùng nỗi niềm dế nhỏ?

    Tôi cũng là một con dế nhỏ

    Giữa cuộc đời đầy phong ba bão tố

    Khắc khoải nhớ thương khan giọng một mình

    Giữa bon chen tất bật phố phường

    Ta lạc lõng như người hành tinh khác

    Giả thật ngổn ngang nghĩa tình lẫn lộn

    Ta khù khờ đâu biết thực hư

    Đêm một mình ngồi trăn trở ưu tư

    Nhấp chén trà đắng như cuộc đời vốn đắng

    Ngày tháng cứ trôi viết giữ mình có đặng

    Chợt khát thèm một tiếng nói tri âm.

    Những ưu tư trăn trở xếp thành vần

    Thành bài thơ như bài hát buồn của dế

    Giọng thơ buồn ngân nga nơi trần thế

    Con dế buồn, tôi cũng lại buồn hơn.

    Trong giấc mơ, tiếng dế vẫn chập chờn…

    Đ.L.P


  17. LỜI RU CHO EM

     

    Dửng dưng trao một lời yêu

    Cho anh em có nghĩ nhiều không em

    Trao rồi em gửi vào quên

    Mình anh thắc thỏm đêm đêm đợi chờ

    Ru tình bằng những vần thơ

    Ru em bằng những mong chờ khát khao

    Suốt đời thơ thẩn chiêm bao

    Ngẩn ngơ ngơ ngẩn khi nào cho thôi

    Thân như cánh lục bình trôi

    Mãi đi tìm kiếm một người tri âm

    Yêu em anh chỉ âm thầm

    Mà em gỗ đá lặng câm cả đời

    Lục bình vẫn lững lờ trôi…

    Đà Lạt. 15.1.2003


  18. VÔ ĐỀ II

     

    Ta chẳng còn ai

    giữa cuộc đời nhỏ nhen tầm thường và vị kỷ

    Em bỏ ta đi để lại khoảng trống khôn cùng.

    Ta cũng biết cuối cùng của tình ta bao giờ chẳng thế

    vẫn an ủi mình: Hãy tự tại ung dung.

    Em cũng thế

    mà Đời thì cũng thế

    chẳng hơn ai

    - vẫn nhỏ nhặt tầm thường

    Ta ảo tưởng, ta được người tri kỷ

    Bỗng giật mình, ta lại thấy ta thương.

    Đời như thế thôi ta đành chấp nhận

    mượn men cay mong khuây khoả cơn sầu

    chẳng cần ai hiểu ta - Chỉ cần ta là đủ

    thoát được đời rồi ta sẽ hết khổ đau.

     

    Đà Lạt, tháng 3/2003


  19. Giới thiệu tác giả: Tên thật là Đoàn Anh Duy; sinh ngày 30.7.1983; tại xã Lai Thành, huyện Kim Sơn, tỉnh Ninh Bình; lớn lên tại Buôn Ma Thuột. Viết văn, làm thơ và nghiên cứu văn hoá dân gian. Hội viên Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Lâm Đồng; hội viên CLB Sáng tác Trẻ Lâm Đồng; Biên tập viên tạp chí Đà Lạt Trẻ (NXB Thanh Niên). Địa chỉ hiện nay: 02 - Nguyễn Du - Đà Lạt. Điện thoại: 0909317247. Năm 2002 đậu vào khoa Ngữ văn Đại học Đà Lạt. Đã nghỉ giữa chừng. Dự tính năm 2006 sẽ là học viên khoá 8 Trường viết văn Nguyễn Du - Hà Nội.


  20. Tự sự Vi Thuỳ Linh: Tôi dệt tầm gai chờ hạnh phúc

     

     

    Tôi rất thích tên Linh của mình, do ông nội đặt, nó thật nhiều ý nghĩa. Thùy Linh - cánh tay thiêng. Mỗi câu thơ bay lên như sợi tầm gai, như cánh chim khắc khoải... Đã hơn 8 năm cầm bút, 2.200 bài báo, 200 bài thơ, 2 vạn giọt nước mắt...

    Từ hồi cấp 2 đến khi hết đại học báo chí tôi luôn được các thầy giáo yêu mến. Sau này càng lúc càng nhiều người đàn ông thích tôi. Không phải vì tôi xinh đẹp. Có thể vì tôi hay. Và khác lạ.

    Nhưng vào lúc cảm thấy có thể "chủ soái" được nhiều trái tim, tôi lại mông lung về người đàn ông đích thực và vĩnh viễn của mình. Vẫn biết đời người quá ngắn và không có sự tuyệt đối nhưng tôi luôn kiếm tìm và hướng tới, trong thơ tôi đấy là sự tái hiện giấc mơ miên viễn...

    Tôi muốn nhiều người nhớ đến thơ tôi, nhưng họ mặc định điều đó như môt "điều kiện của giá trị" về tôi, cứ như thể nếu không gắn đến thơ thì tôi không là gì để gây ấn tượng? Thực sự tôi thấy mình rất ấn tượng, vì là một người đàn bà trẻ, đầy thanh xuân và đích thực nồng nàn. Tôi sẽ thanh xuân cả ở tuổi 50 vì thái độ sống.

    Cô đơn và nỗi buồn là gia tài bền bỉ của tôi. Thơ tôi, vì thế nhiều buồn. Nhưng cả con người tôi, như cái cây buồn đầy sức sống. Sáng tạo là cuộc dấn thân nhọc nhằn, nguy hiểm, thậm chí có thể tử nạn. Nhưng tôi đã chọn sự tận hiến đến cùng, can trường theo đuổi đến cùng. Dù không còn ai làm thơ, tôi vẫn làm thơ. Chỉ có một độc giả, tôi vẫn làm thơ, mãnh liệt và thành thật.

    Tôi nhấn mạnh sự thành thật, vì đã ngấy lắm xung quanh, người ta "diễn" quá nhiều. Mô phạm và sáo mòn, ngụy tạo và hèn nhát. Tôi tránh xa những điều ấy. Vì tôi luôn dám sống, dám là mình, khi nhiều người sống khác cơ thể của mình và phó mặc sự tha hóa. Tôi tôn vinh thân thể và những gì thuộc về con người đẹp đẽ như một kẻ si tình và duy mỹ chung thân.

    Tôi làm nhiều kẻ "nhảy dựng" lên khi viết về những cái lưỡi khuấy đảo đầy sự giả dối và những con người mặt thật là mặt nạ giễu đầy phố. Một số người kêu ca tôi viết về tình dục, kêu rất to, như thể đó là tội lỗi là lĩnh vực không... thuộc về con người. Tôi không viết về tình dục mà là viết về tình yêu. Tình yêu đích thực hòa quyện thể xác và tâm hồn; tình dục với tôi, nằm trong tình yêu, nó không phải là đề tài riêng, mà nó thuộc về và là biểu hiện của tình yêu và sự sống của tôi. Tôi cực nhọc tìm ngôn ngữ, hình ảnh, biểu tượng, để bùng vỡ tràn trề sức xuân, chất sống của tôi, không kìm giữ lảng tránh hay lẩn trốn, không đi theo đám đông, phong trào, như con thú tách khỏi bầy, tìm con đường riêng, không bao giờ yếu hèn trước những thử thách. Tôi solo sáng tạo, solo khát vọng, solo ước mơ, solo niềm tin, solo Linh.

    Nhiều lần, tôi nhận được câu hỏi: "Sao làm được nhiều thế?". Tôi có 2 tập thơ được in: Khát (1/1999, NXB Hội Nhà văn), Linh (10/2000, NXB Thanh niên), xin tái bản không được, giấy phép cho Vili (36 bài, tập thơ thứ ba), đã chờ một năm rưỡi chưa được cấp. Tháo vát, tôi có thể làm được nhiều việc và nếu nhẫn nại tham lam hơn, chắc giàu hơn lúc này nhiều lần. Nhưng tôi không trục lợi, tranh thủ, không muốn cái gì tận dụng hay sự dễ dàng. Tôi là nhà thơ viết báo, tôi coi trọng sáng tạo bậc nhất. Mà đích thực nhà thơ, khó mà giàu, từ xưa đã thế, nay vẫn thế (!). Nhưng tôi muốn giàu vật chất một cách xứng đáng.

    Tôi đã giàu tâm hồn, dù tuổi thơ thật thiếu thốn và cơ cực. Gần như không có đồ chơi, con "chút chít" bóp không kêu, cá chép đỏ và gà trống bằng nhựa mua thời bao cấp. 12 năm đi học toàn dùng sách giáo khoa cũ, mặc quần áo thừa, váy cũ cắt sửa lại và thèm kem, ôi, nhất là kem! Tôi đã vặn trộm dây đồng hàng rào nhà hàng xóm, đổ xà phòng "Con mèo" khỏi hộp, để đổi lấy "kem mút kem mút" trong những thùng kem hiện ra diệu kỳ sau tiếng bóp từ quả bóng cao su lắp kèn - âm thanh đặc thù của người bán kem rong. Thèm được ăn kem thỏa thuê để môi cóng lại, được đọc sách giáo khoa mới, thắt nơ diêm dúa và váy sặc sỡ, những ao ước ấy chở sau chiếc xe đạp cũ của cha tôi đến hết tuổi thơ mà mãi mãi cảm giác thèm khát không hóa thành sự thoả nguyện hôm nay, khi tôi có thể làm được những ao ước ấy, bằng tiền của mình.

    Tháng 11 này, tôi sẽ có mặt ở Paris, với tư cách là đại diện đầu tiên của Việt Nam được mời dự Liên hoan thơ quốc tế Val-de-Marne lần thứ 7. ở đó, tôi sẽ đại diện cho Viêt Nam, phát ra tín hiệu Việt Nam riêng biệt và tự tin, qua thơ và tham luận: "Sức sống và tín hiệu Việt Nam trong thơ Vi Thùy Linh".

    Tôi làm thơ hiện đại, nhưng không phủ nhận truyền thống. Trong thơ và trong đời, tôi muốn là cô gái Việt Nam mới, mang sức sống của thế hệ mới, với sinh khí khác. Tôi luôn sống cật lực như thể ngày mai sẽ chết.

    Có người đã ví tôi như Hồ Xuân Hương, như Vệ Tuệ - cô gái Thượng Hải hiện tượng văn học của Trung Quốc đương đại vì sự bạo liệt và nổi loạn. Thực ra, ví như thế, họ chẳng hiểu gì cả. Tôi không bao giờ và không thể là Hồ Xuân Hương hay Vệ Tuệ! Vì tôi là Vi Thùy Linh. Vì tôi không nổi loạn, những gì tôi viết ra, chính tôi - hằng có.

     

    Vi Thuỳ Linh

    Theo Đẹp


  21. Xin chào các bạn . Tôi trẻ ?, tôi già ? , tôi cô đơn ? , các bạn cũng ko cần quan tâm đúng ko ? Uh , mỗi người 1 việc , hơi sức đâu mà quan tâm chuyện ko đâu . Mà nếu các bạn quan tâm đến tôi thì tôi cũng lấy làm lạ , và có khi lại tự hỏi : hay mình điên nên người ta mới để ý đến mình ? Tài mọn , nhưng chí lại cao ( thế mới đau !) nên chẳng làm ra trò trống gì . Sống vậy vờ theo thời gian và chết lúc nào mọi người ko hay- vì làm gì có ai thèm biết đến tôi làm gì . Tôi cũng chẳng buồn , vì thực sự , tôi cũng có để ý đến bạn đâu ? Thế là hòa .

    Một mình lang thang trên cuộc đời cũng được 1 thời gian khá dài rồi mà vẫn chưa biết mình sẽ đi về đâu . Thơ làm thì nhiều mà lại dở hơi , cám hấp , tình yêu ẻo lả , lằng nhằng , nhạt nhẽo... Ừ thì thôi , biết làm sao khi bất tài . Chỉ dám mong chẳng ai nghĩ nó là thơ mà chỉ nghĩ là 1 đống chữ minh họa cho cái nỗi lòng điên điên . Cũng vui !

     

    Tôi trẻ , tôi ghẻ...( nhưng ko hề rẻ _)

    Tôi già , tôi hay la cà...( nhưng ko là ma )

    Cô đơn , tơn tơn , cơn cơn ,... ( nhưng ko trống trơn)

     

    Bạn biết tôi là ai ko ?

    ( hi` ! , tôi là tôi , con bố , con mẹ tôi , và cũng chẳng biết bạn là ai ). Vậy thì đừng trả lời câu hỏi này nhé , vì bạn làm sao biết trả lời tôi thế nào. đành thôi , khi khác tôi sẽ giới thiệu - bằng cách của tôi !

     

    Tặng các bạn đoạn chữ này :

     

     

    RƠI VỀ PHÍA MẶT TRỜI

     

    Nhiều khi muốn chết

    Tôi không xứng làm một thằng người để chết

    Vậy thì lại sống

    Sống như thế nào ?

    Tôi không biết chẳng ai nói cho tôi biết cả .

    Lê trái tim mòn cạnh trên đường đời lả nghiêng về phía vực hút

    móc mắt áp vào từng hạt bặm trần thế

    ghểnh mũi lên hứng lấy giọt tinh khí và chất ngất mùi gây xác chết

    Những bóng người ngổn ngang , vần vũ quanh tôi

    Một cơn bão lá đi qua đổ ầm cơn thác lũ vào trí não

    tôi nghiệm ra rằng tất cả rồi cũng phải rơi

    Ừ, mọi người rồi cũng phải rơi

    tôi cũng phải rơi nhưng rơi như thế nào ?

    Tôi cũng không biết

    Thấy một con đại bàng rơi từ trời xuống một vũng nước

    cánh dài rộng vô tri trước những giọt nước tù

    chịu chết trong im lìm .

     

    Nếu rơi , tôi sẽ rơi về phía Mặt Trời .


  22. TÌNH THU

     

    Nắng dịu , trời trong , mây cô đơn

    Ngón cây xang tóc đứng một mình

    Mặt hồ trong mắt lung linh ánh

    Thi sĩ đa tình ôm tim non

     

    Chào nắng , chào mưa , đón khí thanh

    Lành lạnh da tơ thiếu nữ rùng

    Cô ấy hôm qua còn tươi nói

    Hôm nay sao lòng mây trôi giăng ?

     

    Thi sĩ lang thang chiều thu ngả

    Xuống cây , xuống cỏ , xuống muôn hoa

    Trời xanh ôm ấp tim yeu mến

    Nghe lòng tương tư đoá miệng hoa .

     

    15/09/2004

     

    (Nguồn : http://evan.com.vn )

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

Footer title

This is an example of a list.

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

×
×
  • Create New...