Jump to content

Lathu

Thành viên
  • Content Count

    527
  • Joined

  • Last visited

Everything posted by Lathu

  1. Tiễn tháng tư .. Em tiễn mùa hoa kèn theo gió Em tiễn cánh hoa trắng theo mây Em tiễn tháng tư qua ngõ Em tiễn ..cả một mùa chia tay .. Rồi nắng lên, rồi con chìa vôi lại hát Lại rộn ràng khu vườn dẫm mùi hương Tháng tư níu chút giao mùa trong gió Lưu luyến cánh chuồn nho nhỏ chao nghiêng Em xòe tay bụm năm tháng ưu phiền Nhốt vào tim khóa một ngăn ký ức Tháng năm trôi , đọng lại nơi mùa hạ Em sẽ nhớ về ..một thuở viết lời thơ … Ngô nghê như một kẻ dại khờ Tập ráp những vần bằng đơn diệu Gói nỗi niềm, dấu yêu tung theo gió Gió mang hồn em …trải từng bước chân đi .. Như nàng Mỵ Châu lụy tình vì Trọng Thủy Lông ngỗng rơi đầy …váng vất ..dấu chim bay Em khóa nốt hôm nay ..tháng tư mờ xa trong trí Bài hát cuối cùng ..bài hát buổi chia tay … Ở một nơi thật xa ..anh nhớ nhé ! Đừng ghen những trang thơ .em tung tẩy tim mình Có những vòng sóng ..đang chao qua kẽ lá Em tìm gì ? khi chợt nhớ về anh ? Mùa hạ đến rồi ! hè nuôi cánh thiên di Lá vẫn xanh , trời cao , mây vẫn trắng Phượng lại thắm giữa mưa và giữa nắng Em bước nhẹ nhàng ..trên thảm cỏ nhung xanh Dịu dàng quá …dịu dàng phải chăng anh !!!! Và tình yêu ..thuở nào cũng có ….. Lathu - sáng 28-04.2009
  2. Nghĩ về LâmĐại Ngọc – Hồng Lâu Mộng Có phải nợ duyên từ Tảng Đá Tam sinh và cây Tiên Thảo Để một đời vướng víu chuyện tình yêu Nước mắt rơi rơi trả lại món Nợ trời Mong manh giữa đôi bờ cuộc sống !!! Ai thương hoa và ai chừ tiếc ngọc Mảnh mai giữa trần đời –Nàng như giọt mưa thu Một cơn gió hờ , một cánh hoa rơi Sao nước mắt rỏ từng dòng dư lệ Tâm hồn như tơ, bước như sương lặng lẽ Ảo ảnh của Người sương khói bủa hồn ta Giấc mơ về một hạnh phúc vời vợi xa Tiếng đàn đêm...đưa hồn ai phiêu lãng Mảnh tình đời xót niềm trăn trở Giấc mơ xa..thôi trả lại cho Đời Đại Ngọc ơi ! nếu nợ duyên tiền kiếp Để bây giờ trả mãi những oan khiên Trả hết đi giọt nước mắt hương nguyền Thanh thản trở về làm Cây Tiên Thảo Ta nghe buốt giữa một ngày nắng hạ Trang sách mở ra ...sao nước mắt hai hàng Phảng phất quanh ta một tâm hồn đa cảm Hồn thơ nhập vào làm ta chẳng là ta Có những vô hình níu kéo... thật xa Ôi những cánh hoa – mong manh trong nắng hạn Rồi lặng lẽ trở về ..em lặng lẽ ... Chỉ còn ta ..trang sách cuối ..mở ra ... Lathu – 27.04.2009
  3. “Sáng nay nghe mưa quanh mình ( hà nội ) chợt mưa ,, chợt mưa Nhớ em bao nhiêu cho vừa Em ơi …em ơi “ ( café một mình ) Dạ Khúc - !!!! http://www.esnips.com/doc/f96ff356-cf8d-41...9-No.2---Chopin Hà Nội mưa Rắc dầy một miền nhớ Nắng Sài Gòn hun đốt ..trái tim em Khúc dương cầm thánh thót .. nhạc dịu êm Từng phím lướt gieo lòng người “ dạ Khúc “ Nắng lấp lánh trên hàng cây còn ướt Mở mắt cho ngày …vuốt lại những đêm say Sáng nay lạnh một chút gió heo mây Se sắt thổi từ nơi xa thăm thẳm Em bắt cái nắng sưởi dùm vùng rét cóng Bắt cơn bão tràn về …tâm bão ở trong em. Nơi bình yên …là nơi tâm địa chấn Cần “đôi bờ” ..khỏa lấp những niềm riêng… Tiếng dương cầm dìu dặt ..lướt nhẹ tênh Trả bụi bặm , trả mùa gian truân cũ Ta nghe tiếng …trưa hè khe khẽ… Chạm vào đáy Pha Lê ..lóng lánh ..sắc thủy tinh Ta khuấy từng ngụm , từng ngụm café Nuốt cái vị đăng dắng vào tận nơi đầu lưỡi Café đắng làm dịu lòng ..trưa vắng Phố không người …mưa chợt vỡ…mưa rơi .. Nắng sài Gòn nhớ Hanoi chơi vơi Rủ cánh chuồn về đây chao liệng Mây bỗng xám , nhạt dần trên nền biếc Từng giọt rơi… mưa .. lẫn khúc nhạc rơi.. Dương cầm thánh thót.. Dương cầm ngân… Dương cầm vang xa… Dương cầm ..bay theo gió Venice –café …chiều Sai gòn mưa đẫm Văng vẳng tiếng Dương Cầm ..ai tấu ..để buồn tênh .. Lathu -trưa 25.04.2009
  4. ”Mặt trời nào soi sáng tim tôi Để tình yêu xoay mòn thành đá cuội Xin úp mặt bùi ngùi Từng ngày qua mỏi ngóng tin vui. Cụm rừng nào lá xác xơ cây Từ vực sâu nghe lời mời đã dậy Ôi cát bụi phận này Vết mực nào xóa bỏ không hay. ” ( Trịnh Công Sơn ) Viết cho Ru em !!! Văng vẳng lời ru bồng bềnh tóc xõa Một giấc mơ Chẳng có thực trong đời Anh ngồi ru..trong đêm tối chơi vơi Tôi chìm trong cơn mơ ..của một thời quá khứ Cảm xúc ùa về Rồi lan tỏa .. Như những cơn sóng ngầm Từ sâu hoắm..đại dương.... ” ngủ đi em hãy ngủ đi em yêu dấu cũ cũng mai này rất cũ“ Anh biết không ..tôi vẫn tưởng Thiên đường Là cổ tích và trong mơ mới có – Ở nơi đó không bao giờ đau khổ Không chia lìa, không mất mát khi yêu Tôi và anh như buổi sáng, buổi chiều Chẳng bao giờ, không bao giờ chung lối Giữa chúng ta có những điều không thể nói Có gian truân – có bão táp ….Mùa qua … Có cái lạnh cắt thịt cắt da Có cái nóng cháy nung mồ hôi đổ “Bài thơ viết cho anh “ vẫn ngằn ngặt trong ký ức “Gió mưa “ nào lại ướt đẫm hồn thơ Tôi sợ những cơn mơ Tôi sợ trái tim mình thao thức Sợ ánh đèn không dung túng …một ánh trăng khuya vằng vặc trên đầu . Tôi biết trái tim nào có tội gì đâu Nó biết đập và đôi lần trăn trở lắm… Tôi như con thuyền đã buông chùng bánh lái Bến bờ kia..đang níu …chẳng thể đi xa… Có thể con đường tôi sẽ qua, không có lung linh sắc cầu vồng lãng mạn Có thể không hoa hồng, không thơ và không nhạc Nhưng đã chọn rồi Tôi vẫn phải đi thôi …. Ta đã gặp nhau quá muộn trong đời Anh và tôi – sao hôm, sao mai vậy Tôi chỉ là một chiếc lá cằn khô, qua một mùa bão táp Ai đó gắn trên cành…để giữ mãi màu xanh Và tôi nuôi những cơn gió hiền lành Gió mang theo những mặn mà vị đất .. Tôi trơ trọi để rồi tôi thảng thốt Nhận ra rằng ..còn nguyên vẹn trái tim đau .. Câu chuyện này …rồi sẽ quên mau Chỉ là thơ, chỉ là câu chữ Tôi không khóc mà rùng mình vì cái gì lạ lắm Xuyên qua góc người , đang cười khẩy hồn tôi Anh hãy đi , Về với bình nguyên xa xôi Về với núi đồi nguyên sơ – của loài đá Tiếng sáo du dương Trầm buồn hun hút lạ Anh đừng thổi nữa mà …tôi lạc chốn thiên thai …… Lathu- sang thứ bảy -25-04.2009
  5. Tôi chìm trong Bird of Wounds …mênh mang mênh mang Nagekidori...dường như có tiếng chân rón rén nhẹ ….Tiếng sáo ru lòng người , du dương mở ra một thảm cỏ xanh biếc , thảm cỏ mượt mà trải rộng tận chân trời ..mênh mông Nắng lấp lóa, nắng dát những dải lụa óng ánh . Bầu trời xanh , mây trắng lại phiêu bồng…Tôi như đi giữa một vùng bình nguyên rộng lớn chỉ còn tiếng sáo dặt dìu …chỉ còn văng vẳng tiếng du dương tràn khắp cánh đồng bất tận Tiếng sáo như lạc vào thiên thai …để rồi quên…cả môt con đường về …
  6. Mười hai ngày ngắn ngủi , Anh ngồi im lặng ngắm em Từ cái thời khắc 4h15’ Em băng ngang anh như vì sao xẹt xuống Sao băng giữa bầu trời ..còn đăm đắm ánh trăng thanh Mười hai ngày có ngắn lắm không anh Khoảnh khắc ..em mở toang bức rèm che ô cửa nhạt Ở nơi đó Bức tranh con đường …dấu chân phiêu lãng Những hàng cây thủ thỉ ..chuyện mây bay Rồi “sóng thần “ dâng nước cuốn cả mây Khối lửa trong lòng , nấu nung cơn bão lớn ! Anh là ai Người xa hay kẻ lạ Bên một góc café .mờ nhạt nắng Bập bùng ánh nến điệu ghi ta .. Anh từng ca , bằng giai điệu thiết tha Thêu một buổi chiều sắc Toan màu bảng lảng Giữa trang thơ ngập ngừng hương gió thoảng Bài thơ viết rồi Bài thơ của giấc mơ.. Những bài thơ ..có “em trong đó” Dù chỉ thật lòng Một nửa ..tặng cho em ? Lathu- 24.04.2009
  7. Rừng đã cháy, suối sông cạn, đất nứt Con sói cất tiếng kêu thống thiết theo ánh trăng đêm Lồng lộng trời khuya Vằng vặc trên đầu Bản năng ,dường như đang thức dậy Hum…um…um Tiếng tru xé bầu trời, rơi hàng hàng lớp lá Nhớ đồng hoang Vạt cỏ , tiếng dế loang Nó phải đi Nó vẫn phải bước đi…. Nơi rừng hoang bầy sói con đang đợi Tổ ấm, bầy đàn quấn chân hoang….bước sói Nó rời xa Nơi chất chứa yêu thương Bầu trời đêm.. Trăng ửng hồng sắc đỏ Sói trở về .. Theo tiếng gọi ..rừng thiêng lathu-24.04.2009
  8. “Biết lấy gì ngăn cản được bàn chân Mải miết đi vào bóng đêm đen tối Em thấy chi giữa lọc lừa gian dối Thuốc độc của đời còn vung vãi nơi nơi” Anh gọi em xao xác ..mùa Bình Yên Ngăn em lại ư ..bàn chân vừa kịp chạm Những phù hư, chảy vào đêm phiêu lảng Anh có bao giờ bước giữa bình nguyên xanh? Có thể sa mạc cằn khô, khao khát những giọt nước trong lành và giữa lê lết cuộc đời cần một nơi trú ẩn Đêm lẫn cùng giọt đời ..ta uống cạn Liệu có làm trầy trật bước chân em? Em vẫn đi và vẫn phải đi Bên kia núi đồi là biển xanh anh ạ Có thể lắm …biển cằn..sa mạc hóa Nhưng một lần vấp ngã ..lại thêm khôn lathu- 24.04.2009
  9. Thành phố sau lưng, trầm tư ảo tưởng Những ngõ dài lá rụng bước chân mòn.. Ngôi nhà nhỏ với mầm xanh nho nhỏ, Vọng rất gần tiếng chim hót véo von! HN,24/04/2009 (Thăng Long) Ngôi nhà nhỏ !!! Anh vẽ cho em căn nhà nhỏ màu hồng Trồng những nụ hoa ..đêm qua còn sót lại Căn nhà nhỏ ..thật nhiều cây trái Giữa núi rừng ..thăm thẳm..vời vợi xa Căn nhà nhỏ anh trồng rất nhiều hoa Tử đinh lăng, hồng ,chen cùng lan ngọc Chúng tỏa hương , gọi mời chân lấn bước Những đọt lá xanh vừa nhú phải không anh ? Giữa rừng xanh , căn nhà như bức tranh Có chim véo von, có mặt trời thức dậy Có nắng sớm đang đùa vui nhúng nhẩy Trên tán lá xanh còn lạo xạo trên cành Anh vẽ nữa đi căn nhà nhỏ mong manh Có giống “bản tình ca mùa đông “ không anh nhỉ ? Và cuối đường chiếc lá khô ..sẽ chỉ Vạch lối xưa ..tìm ...căn nhà nhỏ ..trong mơ ? Lathu 24.04.2009
  10. Rừng đã cháy, suối sông cạn, đất nứt Con sói cất tiếng kêu thống thiết theo ánh trăng đêm Lồng lộng trời khuya Vằng vặc trên đầu Bản năng ,dường như đang thức dậy Hum…um…um Tiếng tru xé bầu trời, rơi hàng hàng lớp lá Nhớ đồng hoang Vạt cỏ , tiếng dế loang Nó phải đi Nó vẫn phải bước đi…. Nơi rừng hoang bầy sói con đang đợi Tổ ấm, bầy đàn quấn chân hoang….bước sói Nó rời xa Nơi chất chứa yêu thương Bầu trời đêm.. Trăng ửng hồng sắc đỏ Sói trở về .. Theo tiếng gọi ..rừng thiêng Lathu- 24.04.2009
  11. Chuyến tầu Bình yên Em đợi anh thêm muời phút thôi, Chuyến tầu bình yên sắp khởi hành rồi Sau ga cuối sẽ là ngôi nhà mơ ước.. Có khóm hồng góc sân HN,23/04/2009 (ThăngLong) Viết cho chuyến tàu Bình yên Xin đợi nhé chuyến tàu Bình Yên đưa Emtrở lại Sân ga tình người , những nhung nhớ vô biên Tàu chật cứng khách còn đang ngơ ngác Ga cuối cùng ? một cánh cửa không tên ? Mười phút trôi qua Tàu rồi sẽ đi xa Liệu căn nhà chứa toàn hồng ..thơm ngát Giữa khu rừng cứ tỏa hương lảng đảng Có căn phòng nào bí mật ..khóa lại không ? Đợi chút nha anh Đây có phải chuyến cuối cùng Con tàu đi chở bao điều ký thác Em bỏ lại sao ? ánh đèn vàng lãng mạn ? Và cuối trời chiếc lá ..vẫn còn xanh ? Chuyến tàu Anh Tàu sẽ sắp khởi hành Mười phút đợi chờ ..liệu bằng 10 năm chờ đợi Bỏ lại phố ..giữa hè mưa trắng xóa Em nhớ gì…khi tiếng hú..vào ga ? Lathu 25.04.2009
  12. Viết cho Em !!! Tặng @dan.... Vẫn con đường….của một thời tuổi trẻ Gió lao xao, sóng sánh mặt hồ Đôi bướm lượn , hẹn hò cùng nắng sớm Cỏ mượt mà quấn chặt những bàn chân Tôi đã từng nghe, hạnh phúc như một phép nhân Tim đã đập, mắt long lanh ngấn lệ Đã xạc xào rung lòng vì gió chớm Thở hắt vào Người những bước chạm phiêu diêu Tôi từng mơ , từng đám đuối từng yêu Cả một thời trẻ trung và khao khát Từng ngắm hoàng hôn, dề lục bình tím ngát.. Từng ru lòng trong cơn gió mùa đông Tôi đã đi ..đi tận cùng ký ức Lang thang bao buổi chiều , hạt mưa nhỏ rong rêu Những dấu yêu , hành trang tôi tạm cất Ôi con đường với bước nhỏ liêu xiêu ! Buổi chiều nay ..như hàng vạn buổi chiều Em lại bước trên con đường xưa ấy Cũng vạt cỏ ..tuổi tình yêu bừng dậy Nghe thì thầm giọt nắng rớt bên hiên Tôi muốn nói với em nhiều lắm .những cái tên… Những cơn đau xé lòng khi mong manh hạnh phúc Tôi muốn em ngẩn đầu kiêu hãnh bước Cho dẫu trái tim tan nát ..trăm lần. Có bao giờ em hiểu được tôi không ? Người đi trước .nhìn quãng đường xa ngái Muốn rút ngắn đôi bờ cỏ dại.. Để bước chân em bớt hẳn những gian truân Em cứ lao vào đêm tối mịt mù Tôi bịt mắt ,nghe lời em thổn thức Tôi biết , tôi không thể làm hơn được Bởi hạnh phúc là ..biết đau khổ khi yêu Em cũng như tôi , rồi sẽ có một chiều Vốc từng ngụm đời ..nghe mặn mòi vị muối Biết em có hiểu khi yêu ..người ta dối Dối trái tim mình..dối cả những niềm đau …!!! Lathu -25.04.2009
  13. “You would be a sweet surrender, I must go the other way And my train will carry me onward though my heart would surely stay” (Bressanone) http://nhacvietplus.com.vn/vn/phainghe/8556/index.aspx Viết cho Tiếng Gọi Nơi Hoang Dã !!! Ôi khát vọng xưa đất trời rộng bước Giận thói thường xích chặt tựa lao tù Đêm đông lạnh từ giấc nồng mộng ước Lại bừng sôi huyết thống của hoang vu! ( Jack London ) Vọng lên tiếng hú giữa trời đêm con sói lạ một mình tìm về nơi đồng loại tìm về với Nguyên sơ Quá khứ như mũi gai ngang tàng rạch nát qua vai, qua ký ức ở nơi vùng ngực rộng lê tấm thân cát bui lấm lưng gầy Sói trở về, vẹn nguyên những thương yêu và khát vọng Cô liêu … Đắm mình trong những hố đen sâu hoắm nơi Đại ngàn u uẩn Cái nhìn bật máu tươi như vệt sét ngang trời Sói lồng lên trong hoang dã tả tơi tiếng hú dài như màn đêm sâu hút lần theo những dấu chân và vết hơi đồng loại vẫn còn vương trên cỏ sắc Sói tìm về một thưở thanh bình Cái thuở còn nguyên sơ mùi da thịt một sinh linh khi nó được yêu thương, được chở che, ôm ấp Giữa êm đềm miền Thảo nguyên xa tít tắp rong chơi Tháng ngày trôi …đâu dấu nổi phút trỗi dậy bản năng mình Rừng già gọi Sói đi Từng bước từng bước ngập ngừng, nghi hoặc… Qua rừng hoang Sấm xé toang trời Mưa rơi thác đổ Ký ức lại vụt về... Những tiếng hờn căm khàn đục Khi những viên đạn ..bọc đường làm sói kia quỵ ngã Tiếng tru xé nát màn đêm quăng nó với thế giới bao la... Lathu 24.04.2009 Bài viết của @ Đá Cuội Ở một lâu đài tịch liêu nào đó Nơi rừng già kia thưa vắng hơn Có thảm cỏ xanh non trải trên bờ suối trắng Có cô bé nhỏ xinh rỡn đùa trong bóng nắng.. tóc bay... Nghịch ngợm, tung tăng cô tiểu thư rời xa thảm biếc với bìa rừng cô thắt ẩn vào cây những thân gỗ cựa mình như tiếng thét sững sờ đôi chân hoang sững sờ hai nanh trắng đôi mắt đỏ ngầu lên chết chóc rừng cây câm lặng gió hờn --------- Tháng ngày trôi... đâu tắt nổi bản năng mình Rừng già gọi từng bước ngập ngừng ngập ngừng rồi sói tới nơi trảng cây thưa vắng sững sờ đôi chân hoang sững sờ hai nanh trắng đôi bàn tay nhỏ xinh chìa tới ... gọi mời ... hàng lông dựng đứng mắt đỏ bừng lên sói rùng mình một tiếng rên quặn thắt rồi khụyu ngã dưới chân người bé nhỏ... sói hoang ngủ yên lành...
  14. Giấc mơ đêm Này con đường và những giấc mơ không thực Dẫn tôi đi một chiều hun hút Xanh xao những chiếc lá me..rơi Ngai ngái mùi hương, cỏ quấn lấy chân người Ôm cả thinh không Trong vòng tay rộng mở Đất dưới chân..lạo xạo điều muốn nhớ Chiều buông lơi.. Mây xám hững hờ trôi Mặt trời lóe lên tia lửa cuối chiều Không nung nỗi mặt đường đang trơn mỡ Chắc cơn mưa vô tình cắc cớ Đày ải nỗi buồn phủ đá lớp rêu phong Ta úp vào tay gầy guộc bóng với hình Cái thuở vô tri..loài côn trùng rỉ rả... Bóng đi... Hình trôi mãi... Tháng lăn tròn Ngày tụt xuống...hoàng hôn. Tôi bắt cơn mơ .. Trả hình - bóng chập lại bên đời Những giấc mơ lủi về ..từ xó xỉnh của đọa đày rét mướt Mặt trời vùi minh Trả màn đêm đặc quánh Trả con đường hoang hoải bước ..mờ căm Giật cho tan tháng năm Gáy lên đi loài dế mèn ủ dột Đàn cho long trời đất Để rồi ..tan vào im lặng..không cùng. Đêm tàn .. Giấc mơ nào thực ! Chỉ là miền ảo ảnh..mùa qua.. Lathu- 23.04.2009
  15. Thằng Gù ở nhà thờ Đức Bà Ở một nơi Linh hồn quỷ dữ và cả trên gương mặt thiên thần Tình yêu là ngôi đền thánh thiện Không có thước đo , không thời gian, khoảng cách Chỉ tâm hồn trầy trật ..khát yêu thương Quasimodo – lão gù gác chuông Cất lời yêu từ trái tim tròn trịa Giáo đường ngân..vạn lời hoa mỹ Sao đôi mắt chung tình thổn thức lại trao ai ... Giữa những hang sâu hiểm độc tình người Phải chăng còn nụ cười của một tình yêu lạ lẫm Giữa bất trăc và đường đời gai góc Thằng Gù vẫn yêu ..dẫu không thuộc vê mình. Hỡi nàng Esmeralda xinh đẹp và si tình Trái tim không rung một hồi chuông cảnh tỉnh Đứng trươc nàng thiên thần hay ác quỷ Tình yêu trở thành ..cái án chung thân ? Địa ngục trần gian một cái vẫy tay Liệu Tình yêu biến thành cổ máy chém Và kẻ đạo hạnh cũng lâm râm khất thực Xin tình yêu trú ẩn..trong đáy cốc thời gian Chỉ có hằng Gù ..lặng lẽ bên Nàng Khi hoạn nạn..không màng sự sống Tình yêu ấy có bao giờ Nàng thấy Một kẻ khờ lặng lẽ ..chỉ hiến dâng ? Và tháng năm rũ rượi bụi phong trần Bên gác chuông nhà thờ ..đêm vọng tưởng Để nhắm mắt nàng Esmeralda kiêu hãnh Vẫn chưa ngừng ..đập một trái tim yêu.... Lathu- trưa 22.04.2009
  16. Của tháng năm nào, lòng đã tạm nguôi yên câu thơ cũ anh đâu buồn và chẳng còn nuối tiếc chỉ còn thấy hoa rơi đỏ bầm trên cỏ biếc những cánh chơi vơi khát thiếu cả một Mùa... @ Dacuoi Cho một mùa lửa cháy !!! Anh biết không con ve vẫn còn vùi mình chưa mở mắt Nắng chói chang , rồi mưa lại nhạt nhòa Mùa hạ này chưa về , phượng chưa kịp ra hoa Nhưng trong ta lại đỏ bừng sắc thắm… Kỷ niệm ngày xưa gói em vào ..sâu thẳm Những vụng về , khờ dại tuổi tròn trăng Quá khứ như một bánh xe lăn Và vòng quay cuôn ta từng .thanh chắn Đẹp không anh một thời bừng sắc thắm Hạ ríu rít về….em ngơ ngác..chuyện hôm nay Bài thơ em như men rượu ủ hương say Đủ mềm môi làm lòng ai …bớt đắng Trời tháng tư vẫn còn chang chang nắng Đốt nỗi niềm, sưởi một giá băng tan.. Rồi gió mưa mùa hạ sẽ theo sang Ta lang thang với từng trang kỷ niệm Mai có về nhặt dùm em cánh phượng Ép vào thơ, nghe một thoáng ..ngày xưa Mùa hạ bây chừ ..còn lắm những cơn mưa Áo học trò ..đã thôi..không mặc nữa… Trên ngực em tim bầm từng vết cứa Màu máu trong tim lúc đỏ lúc đen Từng trang đời ..thảng thốt mở lần trang Cánh chuồn chao nghiêng ..một ngày mây xuông thấp. Cứ để hạ sang cho ve sầu dâng tiêng nấc Cứ để hoa rơi cho đỏ tái tê lòng Và bầu trời ai cấm ..chuyện bão dông ? Mưa lại vỡ ..trên một vùng ký ức ? Lathu- 22.04.2009
  17. Thời hoa đỏ Nhạc: Nguyễn Đình Bảng Thơ: Thanh Tùng http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=wJdMHJ-2bx Dưới màu hoa như lửa cháy khát khao bước lặng trên con đường vắng năm nao Chỉ có tiếng ve ồn ào mà chẳng cho lòng người yên chút nào Anh mải mê về một màu mây xa cánh buồm bay về một thời đã qua em thầm hát một câu thơ cũ về một thời thiếu nữ say mê( về một thời hoa đỏ diệu kỳ ) Mỗi mùa hoa đỏ về hoa như mưa rơi rơi cánh mỏng manh xao xác đỏ tươi như nuối tiếc một thời trai trẻ Mỗi mùa hoa đỏ về hoa như mưa rơi rơi như tháng ngày xưa ta dại khờ ta nhìn sâu vào trong mắt nhau trong câu thơ của em anh không có mặt Câu thơ hát về một thời yêu đương anh đâu buồn mà chỉ tiếc em không đi hết những ngày đắm say Mỗi mùa hoa đỏ về hoa như mưa rơi rơi Sau bài hát rồi em im lặng cái lặng im rực màu hoa đỏ sau bài hát rồi em như thế em của thời hoa đỏ ngày xưa sau bài hát rồi anh cũng thế ( hoa như mưa rơi rơi ) Anh của thời trai trẻ ngày xưa Mỗi mùa hoa đỏ về hoa như mưa rơi rơi Mỗi mùa hoa đỏ về hoa như mưa rơi rơi Mỗi mùa hoa đỏ về hoa như mưa rơi rơi Nắng như rang cả con đường, nắng làm cong những chiếc lưng nhễ nhại mồ hôi vẫn hai buổi đi về giữa nhửng ngày oi ả. Nắng - cho ta biết đất trời đang giao mùa từ xuân sang hạ , để cho con ve trở mình hát giữa những chiều lá rơi và để cho một thời sống ại trong lòng ai đã từng một thời cắp sách – Thời của màu hoa cháy bừng tia lửa – Thời của màu hoa đỏ vẫn còn đó những kỷ niệm dấu yêu , vẫn còn đó những kỷ niệm và những vết chân thời gian ..vẫn còn xanh màu ký ức. Và trưa nay , bài hát cất cao với âm điệu da diết , trữ tình đã đưa Tôi về lại vơi một thời “Thời hoa đỏ “ khi xưa . Bài hát như một cuôn phim đang quay chậm để trả ta về với những ngày dễ thương nơi ghê đá, sân trường và những môi tình ..tưởng như là những trang nhật ký mới lật sang trang . Ngày đó bao mơ mộng, bao hồn nhiên, bao hoài cảm . Ngay đó lang thang với những mộng mơ , những ấp ủ , những dự định ..Mỗi người đểu mong mình như “ cánh buồm “ căng gió vượt trùng khơi để lao mình vào chinh phục, khám phá , để tìm kiêm con đường , lý tưởng và sự nghiệp . Anh mải mê về một màu mây xa cánh buồm bay về một thời đã qua em thầm hát một câu thơ cũ về một thời thiếu nữ say mê( về một thời hoa đỏ diệu kỳ ) Ngày đó em hồn nhiên biết bao nhiêu , những e ấp trinh nguyên trong nụ cười còn vương màu áo trắng . Những lá thư thầm dấu , những trang nhật ký ..không dám trao tay ..Ngày đó đỏ bừng mặt khi bè bạn ghép đôi , lắc cái bim tóc dài ngoe nguẫy chứng minh cho lũ bạn trời ơi – “không có gi hết “ . Ngày đó , ngập ngừng tiếng trống ngực đập thinh thịch khi cơn mưa bất chợt …chiêc áo mưa không đủ che chung ..để rồi măm môi, măm lợi ngồi sau yên xe..nhìn những vòng xe lăn đều trong cái cười khúc khích. … “Kỷ niệm không là gì khi lòng ta bôi xóa Kỷ niệm la tất cả khi lòng ta khắc ghi “ Kỷ niệm ùa về nhấn chìm ta , khi những ngày hạ đang cận kề và cái màu hoa đỏ rực đang in đậm trong mắt để sống dậy với những ngày xưa ..của “một thời hoa đỏ “ . Mùa hạ cuối cùng , mùa hạ của sự chia ly , của những ánh mắt trao nhau mà dường như không dám nói …để rồi bao nhiêu năm trôi qua , bao mùa hoa đỏ vẫn còn roi rói trong tim … Mỗi mùa hoa đỏ về hoa như mưa rơi rơi cánh mỏng manh xao xác đỏ tươi như nuối tiếc một thời trai trẻ Mỗi mùa hoa đỏ về hoa như mưa rơi rơi như tháng ngày xưa ta dại khờ ta nhìn sâu vào trong mắt nhau Bài hát ngập màu sắc của loài hoa đặc trưng học trò- hoa phượng cùng với những cơn mưa chợt ẩn chợt hiện ..đi vào tâm tri.Ai cũng từng trải qua một thời áo trắng tung bay, ai cũng một thời “Chùm phượng vĩ em cầm là tuổi tôi mười tám, thuở chẳng ai hay, thầm lặng mối tình đầu...” Mối tình đầu có hương thoang thoảng của loài hoa phượng đỏ có cái nhìn trong vắt như pha lê , có những e lệ , rụt rè..khi chạm vào tâm hồn trắng tinh như nét phân trắng in hằn trên bảng .Tháng ngày dại khờ ..mang bao bảng lảng , gói cả một thời mơ mộng dấu yêu . Nhớ quá những cái nghéo tay xiết chặt cho một lời hứa cùng vào Bách Khoa , cùng chung giảng đường Đại học . Là những chiếc camen thưc ăn bồi dưỡng lúc nửa đêm khuya khoắt cho những lần cặm cụi ôn thi ..Mới đó mà đã trôi qua thật nhanh..thời gian vun vụt và ta có bao giờ ngoái lại ? Dòng đời cuốn ta đi vào biển đời mang bao nhiêu hoài bão …ta xa mái trường xa bè bạn, xa cái thuở hồn nhiên tếu táo , xa cái mộng ươc đầu tiên trở thành cô giáo dạy văn….xa cả môi tình đầu chỉ ngơ ngẩn ta nhìn sâu vào trong mắt nhau trong câu thơ của em anh không có mặt Câu thơ hát về một thời yêu đương anh đâu buồn mà chỉ tiếc em không đi hết những ngày đắm say Vâng ! những ngày “đắm say “ giờ chỉ còn là hoài niệm…không bao giờ trở lại bao giờ , không ai có thể bắt quá khứ có thể quay lai ..Nhưng tôi lại ước quá một lần quay lại cải tuổi 18 xa xưa kia để biết sống cho trọn vẹn ..để hình ảnh của “anh “ có thể ngập trong từng câu thơ và để thật sự cảm nhận cái dễ thương và trắng tinh của mảnh tâm hồn vừa hé mở …Câu hát rượt ta trở lại để rồi chút tiếc nuối như một loại gia vị làm cho quá khư ngọt lịm vị đường , làm cho hiện tại lên men vị mật và làm cho tương lai nêm một chút dư vị ngọt , bùi , cay đắng…. Có lẽ đâu đó giữa dòng đời hôm nay , kỷ niệm xưa cũng ùa về cho một tâm hồn nào đó…có nhớ về một thời ta đã đắm say ? nhớ về một thời tranh nhau giải những bài tập khó , về một thời đố nhau những bài toán trong lớp chuyên ..và cái thời .Anh và Tôi sóng đôi giữa trường ..Anh giỏi Toán – Tôi giỏi Văn để rồi tôi đánh đổi cái môn văn..bằng cách miệt mài từng đêm cặm cụi để cùng anh ngày ngày ..đi vê từ lớp chuyên toán. Anh bảo tôi chăm chứ không thông minh, còn tôi chê anh ẩu , chứ chẳng có gì giỏi … Kỷ niệm là những ngày anh đến đan từng chiếc rổ lá buông phụ tôi đến tối mịt ..rồi cùng bò ra sàn nhà để giải toán, lý , hóa..Ngày ấy dễ thương quá…để rồi Tôi quyết định vào Kinh Tế …còn Anh theo đuổi Bách Khoa như một bài thơ tôi đã từng danh tặng Rồi lớn lên chúng mình cùng một lớp Đứa giỏi văn, đứa giỏi tóan chung trường Thầy cô bảo chúng nó trông xứng quá Sẽ có ngày uống rượu ..cười vang Niên học cuối chúng tôi thầm từ giã Mái trường xưa , thầy cũ thuở thiếu thời Cặm cụi viết từng trang lưu bút , Chuyền tay mà nước mắt rưng rưng… Lòng hẹn lòng ngày vui cùng gặp lại Sân trường đại học đợi mùa thi.. Tôi âm thầm quay bước ,ngỏanh chân đi Anh cuối mặt nghe buồn dâng mi ướt.. Chuyện chúng mình ngày xưa ..bao mơ ước Kẻ vào Kinh Tế , người đậu đúng Bách Khoa Cứ tưởng rằng mọi chuyện chẳng xót xa Vậy mà lại xa nhau bao cách biệt… Bao nhiêu mùa hoa đỏ rơi , bao nhiêu lần ve râm rang gọi bạn…Tôi không muôn nhớ , và chẳng muốn đếm..Nhưng trưa nay bài hát len vào lòng ..nhốt chặt trái tim , mở lại cánh cửa quá khứ cho tôi được một lần ngắm nhìn kỷ niệm… Sau bài hát rồi em im lặng cái lặng im rực màu hoa đỏ sau bài hát rồi em như thế em của thời hoa đỏ ngày xưa sau bài hát rồi anh cũng thế ( hoa như mưa rơi rơi ) Anh của thời trai trẻ ngày xưa Vâng ! sự lặng im mang theo những ý nghĩa riêng của “em” của “anh “ , của một thời trắng sân trường ao trắng và đỏ những tán phượng mua hạ trong cơn mưa rào se sắt bay bay. Bài hát chùng xuống như những khoảng lặng . Những câu khẳng định dường như trở thành nghi vấn . Hỏi để mà khẳng định, hỏi để mà biết rằng “ Anh cũng như thế “ và lời ca dừng lại nơi đây da diết quá ..cứ xoáy vào hồn và bắt ta dừng lại thật lâu để “lặng im” để ngăm nhìn một thời đã qua, một “thời hoa đỏ ngày xưa “ . Cám ơn Anh – Người đã khơi lại bài hát tôi yêu thich về cái “thời hoa đỏ “ để tôi chìm trong bài hát đang vút cao giữa buổi trưa nắng gay gắt đổ , dể một lần soi lại những vết chân xưa . Đó có lẽ cũng là một thời trai trẻ của Anh, của Tôi và của mỗi chúng ta ..Tôi đã nghe bài hát qua giọng ca của Thu Minh, Thái Bảo , Hải Yên ….và Lệ Thu . Nhưng tôi đặc biệt yêu thích giọng hat Lệ Thu – Giọng hát truyền cảm và “đủ “ để ngân lên vang vọng vào lòng. Một chất giọng ấm và da diết mang nỗi nhớ niềm thương , chôn cả tâm tình vào tiếng hát .. Nhạc sĩ Đình Bảng đã phổ nhạc rất thành công lời thơ mang đậm kỷ niệm của lứa tuổi học trò của Thanh Tùng – Người đã chắt cho hết và mở ra cho người nghe những màu sắc âm nhạc để ta có thể thăng hoa trong những ngày xưa bàng bạc , trong những trang nhật ký còn nguyên cánh phượng ép ngày xưa ..dường như ta đã sống lại cái thời “ bẻ gảy sừng trâu “ và dường như ta đã được khơi thêm một mạch sống cho hôm nay và cho cả ngày mai ..Âm nhạc đã lam nên điều kỳ diệu trả ta về với quá khứ và nuôi một mảnh tâm hồn cho những thổn thức yêu thương . Và Anh- Người đã gửi tôi đường link để tôi nghe đi nghe lại ..và để tôi cảm thấy rằng ..trong ta ai cũng có một thời đã qua ..nhưng nhũng ngày xa xưa luôn là những hành trang đẹp và lung linh như bảy sắc cầu vồng ..để ta tin răng hiện tại là điều ta đang nắm giữ ..và cuộc sống chinh là con diều đang bay phần phật trong gió..nó đăng căng no dể giữ thăng bằng ..và ta cần lắm giữ vững sợi dây kia để con diều vẫn lao mình vào bầu trời cao rộng … Lathu- đêm 20.04.2009
  18. "Giờ bên em đâu thấy đêm dài Quán vắng, Ghi ta và ánh nến Có phải người tôi mong chờ đã đến, đang ngồi bên tôi? Và bài ca muốn hát tặng em người ta đã hát rồi!" @trunhio Quán café đêm !!! Quán café ghế trống, bàn lạnh căm Khúc hát du dương …Người ta đã riêng tặng …. Từng giọt café nhỏ vào không gian đặc quánh Tí tách rơi đều chầm chậm xoáy vào tâm.. Anh- khách lạ ngồi một góc xa xăm Tôi- thơ thẩn quấy từng dòng café đắng Những viên đá sủi tăm ..tan vào trong khoảng lặng Tan vào đêm…, tan vào ly café đen . Bông hoa trên bàn lặng lẽ nghiêng nghiêng Cánh đã héo , đêm nay người ta sẽ thay vào một bông hoa khác Hoa không khóc cho một đời trôi dạt – Nó biết nó làm đẹp cho đời bao đôi lứa từng ngồi đây ! Chắc họ từng tình tứ nắm tay , và cũng thầm thì “ hoa thật đẹp “ Chỉ hôm nay – riêng một người con gái – Ngồi một mình lặng lẽ trong đêm Ngắm hoa đang tàn, cánh mỏng chao nghiêng Và vu vơ bật lên tiếng hát Tiếng đàn ghita nghe lạc loài trong quán vắng “Áo xưa dù nhàu cũng xin bạc đầu gọi mãi tên nhau “ Có thể nhiều lắm những cái tên Thoáng hiện lên từ trong tiềm thức Quá khứ- hiện tại đan xen nhiều ký ức Và nhớ rằng Dường như …. đã quá xa…. Lathu – 20/04/2009
  19. ” Phố vẫn hoang vu từ lúc em đi Rồi trong mưa gió biết ai vỗ về Bàn tay nào đưa em trong lần vui Bằng những tiếng chim non thì thầm Cho ngày tháng ưu phiền em quên...” ( Xin còn gọi tên nhau- Trường Sa ) Phố- Đêm Tôi về ... Phố bổng không Anh Mưa đêm rớt ngọn- Gió bồng lãng du Giọt đời nửa thực, nửa hư – Ngọn đèn vàng thắp bóng ai chập chờn Đêm – con dế khóc nỉ non Trăng vàng nghiêng hát khúc tình đa mang Còn đây nốt nhạc dở dang – Trang thơ tưới đẫm Mùa Xưa hiện về ? Phố chừ tỉnh dưới cơn mê Dạ lan thoang thoảng – tái tê lòng người Chỉ còn tiếng Lá khẽ rơi – Vỗ về một giấc mơ đời –đầy vơi… Mắt ai Thăm thẳm trùng khơi – Thắp ngàn sao xuống …mà rơi vào lòng Đêm qua Phố thị vắng không Đêm ru giấc mộng – Phồ chìm mênh mông Giấc mơ – Đêm- vẫn còn hồng Giọt mưa tưới ướt .. Lá oằn sương rơi …. Trần gian – nhuộm khoảng hồn tôi Thiên đường khép lại Đắng lời tiễn Đêm… Lathu- chủ nhật – 19.04.2009
  20. “Ở dây sương khói mờ nhân ảnh Ai biết tình ai có đậm đà “ Sương chiều vọng tiếng cô liêu Quãng đường tha thướt ..liêu xiêu môt người Tôi đi tìm lại mình tôi Vai gầy một mảnh tình đời đa mang Trắng màu áo cũ mơ màng Trăng trên cao ấy ai quàng vào ai ? Tiếng rao còn vọng gót hài Dáng xưa , đã khuất, buổi mai …mịt mờ Cuối chiều đôi bóng nhạn thưa Tìm về bến cũ ..nghe mưa chạnh lòng Bến xưa ..giờ chiếc thuyền không Trăng treo khuyết một dòng sông ..ngở ngàng Lách lau ..rậm cỏ, băng ngang Quệt làn khói xám võ vàng mái tranh Ai đem bán nốt trăng thanh Tiếng rao ai oán ..kìa thơ họ Hàn ! Khói sương lảng đảng chuyện chàng Để tôi đọng lại ..ngỡ ngàng mối duyên Liêu trai ..hồ dễ dám quên... Ai đem trả ..nốt lời nguyền chăng ai ! Chiều đong ..bóng quế , hồn mai Lao xao ..một bức ..họa ai ..hỡi Người !!! Lathu 17.04.2009
  21. Cầu Vồng !!! Anh và Em - hai quãng đường xa lắc Mưa nơi em Nắng sớm lại bên anh Chiếc cầu vồng không thấy hết được đâu anh Sau cơn mưa chiều Nền trời pha sắc tím Bảy sắc hiện lên Long lanh …như nhật nguyệt Chắt lọc từ vệt ánh sáng cuối cùng -..mưa Chỉ mình em ngồi ngắm cầu vồng Nhớ cơn mưa khi trời …đang nắng Nhớ lao xao giọt mưa ướt đẫm Cánh rừng chao chát nắng Bổng dầm dề …từng giọt rửa cội cây … Mưa đến rồi đi Cho bảy sắc hiện về Để chia hai …chiếc cầu vồng …đã khuyết Cầu xây xong Đôi bờ tương ngẫu ? Mưa ngâu nhạt nhòa in dư ảnh ngày qua Cầu vồng khuất trong dải mây bao la Chấm phá bầu trời Chia hai đường giới tuyến Những bóng mây lại chực chờ ẩn hiện Mưa – ly rượu tràn cho trời đất cùng quay…. Cầu vồng vẫn lấp lánh…đâu đây ??? Lathu- 16.04.2009
  22. Chiếc lá cuối cùng của O” Henry Anh biết không khi mùa đông về xám xịt Từng đàn chim di trú , tìm ấm áp , tìm nơi tránh những đám tuyết trắng bông Gió thốc lạnh lùng Cuốn từng chiếc lá chao Từng chiếc..từng chiếc ..trở về cùng với đất Có chiếc rẫy rung..to tròn đôi mắt sợ Nó không biết gió mang đi đâu và rơi xuống nơi nào Có chiêc cuối đầu Chấp nhận … vậy thôi Đến và đi ..phải đâu trò chơi số phận ! Có chiếc lá nương gió trời cho một lần bay mãi Được ngắm ..thế giới xung quanh . Nó biết Rồi nó cũng sẽ về … như hàng vạn chiếc chẳng tươi xanh Khi mùa thu đã nhuộm vàng lá biếc Chỉ có một chiếc lá …mãi xanh, dù úa vàng …mỏng mảnh Vẫn yên lành trên những gầy guộc nhành cây Có một đôii mắt dõi theo từng ngày Chờ đợi điều diệu kỳ ..từ cuộc sống Chiếc giường trắng tinh Mùa đông lành lạnh lắm … Đêm gió rít ..vật từng chiếc lá vàng bay Đêm cuối cùng .. Còn lại ..chiếc lá trên cây .. Sẽ là ngày mai …hay ngày cuối cùng của lá ? Oh ! khi buổi sáng nở bừng … một điều lạ Trơ trọi trên cành Chiếc lá vẫn mong manh Còn lại đây hy vọng từng ngày ..cho người ngắm nhìn , cho một niềm tin rất thực Chiếc lá không thật , chỉ là một bản sao của một ngày đã mất Khi chiếc lá cuối cùng Cuốn trong khắc nghiệt của mùa đông Nhưng nó mang linh hồn Mang khát vọng hiến dâng Lá – quà tặng của người họa sĩ già ..đã chết vì muốn đem sự sống Và anh ơi ! Nếu điều có thực tại sao không ngắm nhìn Chiếc lá..cuối cùng xanh ? 16.04.2009 - Lathu
  23. Em muốn !!! Em muốn làm vạt cỏ .....xanh ngút ngàn trải thảm dưới chân Anh Là ánh nắng mượt mà như lụa óng Là trăng trên cao , sóng sánh ..ôm bờ mộng Là dòng sông ..lặng lẽ chảy theo dòng Khi nào mệt mỏi , Anh hãy ghé lại thăm Con đường Em- ngút ngàn ..sâu thăm thẳm Là bóng mát , rợp che trưa nắng cháy .. Là ngụm nước trong lành ..khi rời rã ..thân Anh Khi thấy đời gậm nhấm…hay cô quạnh những bước quanh Chùn chân vì “ Gió mưa trở lại “ Hãy đến tìm Em- Bãi bờ im tiếng sóng Trong Bình Yên ..lặng lẽ ..hết bão dông… Khi nhức lòng vì những vết gai đâm Do tự Anh hay Người đời ném trả Hãy tìm Em – tắm một dòng suối mát Gột rửa cuộc đời , gột rửa những trái ngang Em chỉ là sân ga, chờ đón khách bộ hành Những kẻ mệt nhoài sau một hành trình dai dẳng Hay nhũng đôi mắt ngác ngơ vì số phận Bầm dập , rong rêu trên tù nước ao lầy Em mang Bình Yên, mang hạnh phúc , mang cả trả -vay Anh trả cho Người rồi vay Em lần nữa Có gì đâu ..ngọt ngào hay mặn đắng Em đã rong chơi qua mê lộ cuộc đời … Khi cần Anh cứ bên Em … con chim nhỏ lặng nghe bao thổn thức Nó hót một mình trong bụi mận gai ngày trước Để mang cho đời …khúc hát ..tin yêu Vầng thơ chia đôi …nỗi nhớ bồi hồi Không có tên, và không ai định nghĩa Em rất xa….em chỉ là con chữ…… Lấp lánh đêm về …soi một vết chân đi ……. Lathu 16.04/2009
  24. Viết cho Yêu Muộn Cất quá khứ , cất những gì đắng đót Mở lòng đón nhận một bình minh Hình như mặt trời vừa le lói, chiếu lấp lánh những tia nắng dịu xinh Và mặt trời Mặt trời ..thì có một …. Mặt trời đem ấm áp cho ngàn lộc biếc Cho chồi non hớn hở đẫy đà xanh Cho lá trên cành ngăn ngắt Cho hoàng hôn không tắt Cho một miền “cát trắng “ bỏng bàn chân Mặt trời cháy …đốt nghìn tia lửa đấy ! Bỏng rát … Hoang mang… Giấc mơ … Cảm xúc… Mặt trời thức… Rồi mặt trời lại ngủ Hoàng hôn che phủ… Lại tuần hoàn…quy luật của thời gian …. Có ai đo mặt trời sao rát vậy Đốt cái nhìn…. Xuyên tâm thức …. Và tình yêu mặt trời… có vượt khỏi thế nhân ? Lathu- 15.04.2009
  25. Loa kèn - Tháng tư Tranh - Tô Ngọc Vân Bất chợt sáng nay đi ngang gánh hàng hoa Dừng thật lâu Rồi khẽ khàng hỏi nhỏ “Có hoa kèn tháng tư ? sao em không thấy ?” Màu trắng hoa giữa muôn sắc nõn nà ? Chị bán hàng cười mĩm hỏi răng em “ hoa ly trắng là loa kèn em ạ “ Phương Nam nắng hoa mong manh trong trắng Ở nơi này tên hoa lại là ly. Mẹ không thích em yêu loài hoa ly Bởi cái tên “ly tan “ và cách trờ Màu trắng mong manh, màu trắng đổ vỡ Mẹ không thích đâu, con gái mẹ yêu hoa … Em vẫn cắm giữa bàn những đóa hoa ly , hoa bách hợp , huê tây hay loa kèn cũng vậy Một loài hoa thật nhiều tên biết mấy ! Có lẽ vì hoa nhiều ý nghĩa hở hoa ? Em yêu bức tranh Tô Ngọc Vân , yêu mảnh áo dài và bàn tay cong chạm hờ suy tưởng E ấp tuổi thanh xuân bên bình hoa huệ trắng ngần Người con gái hóa thân trong nhành hoa trắng thướt tha Và văng vẳng bên tai câu cổ tích Truyền thuyết loài hoa mang tên người con gái Pháp Lilia và trái tim nở rộ một loài hoa Ngat ngào hương , sắc son, cao thượng Như hồn hoa còn lảng đảng ..chưa xa… Tháng tư loa kèn, trắng đê sông hồng đỏ rực Nắng phương Nam dát một góc vàng ươm Hoa thanh tao ..e ấp đợi chờ Để rồi ngày mai …khoe hết những ước mơ , tỏa hết hương, qua một thời lộng lẫy Hoa rũ mình, rụng từng đài nhụy rữa… Có phải một mùa hoa trổ hết sắc hương ? Hồn hoa như vấn vương Bức tranh người con gái và bình hoa kèn trắng Tần ngần sáng nay…. Gánh hàng hoa trong nắng Nấng níu ..một nhành .. Bao kẻ ..mến yên hoa ? Lathu- 15-04.2009

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

Footer title

This is an example of a list.

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

×
×
  • Create New...