Jump to content

Lathu

Thành viên
  • Content Count

    527
  • Joined

  • Last visited

Everything posted by Lathu

  1. Viết cho mùa loa kèn tháng 4 Tôi vẫn thầm mong gặp lại tháng năm Chầm chậm bên Anh ngắm màu loa kèn trinh trắng Tinh khiết như màu toan ..anh phủ lên nét cọ Để nhẹ nhàng ….lảng đảng phút Bình Yên. Dưới nhành lá xanh , ngước nhìn mắt long lanh Trời chưa nắng …mà má Em chín bọng Con đường sẽ sàng …dăt ta trôi tuột Để mãi còn cảm xúc với thời gian Biết bao giờ …gặp lại phút lang thang Con phố cuối cùng, gốc cây , ngọn cỏ Bờ Hồ Gươm ru mình trong gió Bước nhẹ nhàng ..sao lòng lại mênh mang Cô bán hoa , nón lá áo bà ba Những bó hoa kèn tháng tư về trắng xóa Trắng cả tình yêu, trắng cả nổi buồn đáy vực Trắng khoảng không gian, trắng cả ảo ảnh xưa Mùa loa kèn lại đến ..trời chợt mưa ! Hoa lộng lẫy và tình yêu ..không thể thực Chỉ cơn lốc phù du ..cuốn một ngày nắng sớm Thành phố nào ...đếm hết những bàn chân ? Lathu sáng 14.04.2009
  2. Xin chào bạn ! Rất vui bạn đã ghé qua trang thơ trong cái ngày đầu tiên và gửi vào bài thơ đầu tiên .Dẫu chưa được biết bạn là ai – Một người quen hay lạ ..La Thu xin phép viết trả lời đồi hàng theo nhịp và y thơ của bạn nhé ! Mong chỉ là một phút chia sẻ … Vào cái lúc 4h15 phút hôm qua Em băng qua ngã ba ..qua ánh đèn xanh đỏ Chiều chập choạng Nắng ngã dài phố nhỏ Áo tím ngẩn ngơ .. Mùi khói …xe nồng Em vẫn lang thang nhặt một buổi hôn hoàng Nhặt nắng cuối chiều, nhặt điều gì không rõ… Bông cúc ..ai trao Héo đi một nửa.. Một nửa vàng ..ánh một nét kiêu sa Có phải đời hoa ..chỉ một thoáng mai qua ..rỗi rũ cánh trở về cùng cát bụi Sao ai thương hoa …mà tội tình chi để chờ đợi Phút hoa rũ mình ….hoa nào dám mua vui ? Em ngẩn ngơ Vì những đóa hoa đôi …chắc lúc xinh tươi chúng trông lộng lẫy lắm Để chiều nay ..hoa tàn xơ xác cánh Vơ vẫn bên đời ..trong tay kẻ đi rong Tại sao mua …rồi đem tặng không Cái kẻ vô tình nhìn thấy Màu áo em cũng bình thường lắm vậy Hay bởi vì ..quá khứ thoáng đâu đây ? Và vào cái ngày , lặng lẽ dừng lại 4h15 Anh vụt đi qua Như ngôi sao …chợt sa vào trong mắt Tần ngần giữa đám đông Lần tay bên kệ sách Tìm lại cho mình ..phút hoa vội..trao tay Lathu -đêm 13.04.2009
  3. Viết cho Bình Yên (II) Trên vùng Bình Yên xanh vạt cỏ Cánh diều chao mình trong gió Ngút ngàn tầm mắt xa trông Bờ sông, đôi ngã đợi mong Có còn bên bồi bên lở ? Có Mùa Xưa chừ bỡ ngỡ Xanh như lúa mạ lên đòng Ở nơi đó –Chuyện dòng sông.. Bắt đầu từ cơn gió chớm Biết Anh bây giờ có nhớ Một thời thôi đã dấu yêu… Miền Em thoáng chút cô liêu Để “mùa đuổi mùa đi mãi “ Bốn mùa tình yêu ..để lại Nhẹ như hương cốm quê Người Trong veo giọt nắng cho đời Để xanh vùng Bình Yên nhé ! Đêm đêm đầy trời thoáng nhẹ Một mảnh tình vẫn chưa vơi Treo trên từng nhành lá đọng Lóng lánh hóa thành…sao rơi …. Viết vội cuối chiều ....13.04.2009
  4. Viết cho MIỀN EM !!! Hoa Dã Quỳ vàng ngát quãng đường trưa Dốc mù sương chênh chao một vạt nắng Miền Em xưa đã một thời hoang vắng Cỏ mọc âm thầm..che phủ lối chân đi.. Hoa vẫn vàng vẫn ngát giữa trời đêm Cảnh mỏng mảnh mang theo mình gió núi Xa vẫn thoáng ..bóng mây chiều sẫm tối Che phủ mặt trời..che phủ những chiều đông Vẫn bóng nhỏ thời gian con chim nhỏ long đong Tập hót giữa đời ..rát khô giọng hát Cháy cho hết mình đam mê ..và chao chát Không dấu thân mình giữa “bụi mận gai “ Miền Em- miền Bình Yên, miền của giao mùa nắng dỗi.. Những ánh mắt đêm - ánh sao trời nhấp nháy Anh có thấy rằng …mắt dõi mắt không Anh ? Lathu- trên đường công tác 13.04.2009
  5. Bài hát Bình Yên ..một thoáng để tim mềm Như lời rời ru thầm thì trong đêm vắng Em- Bình Yên Em mĩm cười rất thật Không ảo ảnh ngày, không tăm bóng …mùa Xưa Khúc hát như đưa ta thanh thoát gót hài Vương vấn …thôi chừ đành khép cửa Em muốn Người xưa bình yên Muốn Trăng đêm nay phẳng lặng Muốn giấc mộng tròn … Không mộng mị liêu trai Khép lại đi Anh Những cánh cửa vô hình Những đắng đót , vòng đời và số phận Trăng lung linh Trải mình… trăng óng ánh Ban nụ cười , Trăng không phải trăng xưa…. Những dát vàng trên mắt lá đang say Huyền diệu đêm Huyền diệu vầng trăng lạ Đêm mơ màng..đêm yên bình …đêm mê mãi .. Đêm rúc mình ..trong vời vợi ánh sao Nói với đêm ..vòm mắt lá hanh hao Những chân trời ..ngoài kia còn thăm thẳm Thôi khép lại …xếp đôi mi ..còn mọng Đón một ngày nắng ấm ..của Bình Yên. Chủ nhật – 12.04.2009
  6. Đêm và Lụa !!! Tôi ngồi đây Bóng tối phủ vây Bài “dạ khúc “ chìm trong đêm tỉnh mịch Tiếng dương cầm đang ngân nga thánh thót Cần thêm rất nhiều …đời cần lắm tiếng yêu . Tôi thảng thốt Mở tròn mắt nhìn đêm Chiếc màn nhung mượt mà như lụa Quấn lấy tôi trong vòng vây khép kín Mượt gió đêm về , óng ánh mảnh trăng khuya Lụa của ngày xưa Lụa của hôm nay .. Lụa chìm trong đêm hay đêm là lụa Trượt giữa tay người ? nghiễm nhiên che phủ Những chông chênh, những khoảng cách, những lổ đen … Lụa ứ tràn ..rồi lại chảy miên mang Từng vòng xoắn… Không một tì vết gấp Tôi tung mảnh chăn đêm Tung lụa mềm trước mắt Nhận ra rằng…. ……………………….lụa diu dàng ……………………………………………..quấn chặt trái tim!!! Lathu-10.04/2009
  7. Chiều Mưa !!! Tôi ngồi đếm từng giọt mưa rả rich Sài Gòn không Anh quạnh quẽ một góc đường Phố chùng lại , tái màu đá xám Từng vòng xe , trĩu nặng lướt qua hiên Chậm rãi vô tư , hạt mưa cứ xiên xiên Ngấm nỗi buồn kẻ nhìn mưa rơi vãi Vội vã người qua và người đang lại.. Nỗi buồn như bát ngát ..gợi niềm riêng. Hàng cây rũ mình, lá sũng ướt ..lặng im Bài hát xưa nao lòng con thuyền giấy Mây trôi nhanh, chiều đang viền môi lạnh Em ngóng tìm…một góc nhỏ ..bình yên Thành phố mịt mù, thành phố trắng mưa giăng Từng vòng nước lượn chao tung bọt trắng Chúng nắm tay, cùng chơi trò đuổi bắt Giăng khắp trời ..lùa vào khắp..tim em Những giọt mưa như vết cắt đan xen Khắc vào Ngày Xưa giọt buồn mong manh lắm Đưa tay hứng ..nghe trời da diết lạ Những vô hình …treo ô cửa …ngẩn ngơ Chiều nay mưa, một góc phố bâng quơ.. Vai trĩu nặng..một bàn tay thừa thải Mưa sống lại lớp tàn tro âm ỉ Cứ ngỡ rằng…đã cất kỹ ..trong rương !!! Mưa chiều Sài Gòn 09.04.2009
  8. Khi nào em trở về em sẽ thấy căn nhà nhỏ chờ em với bậc thềm, cửa hé ---- ----- Khi nào trở về, em hãy xoay cái van nước đã kẹt vì rỉ sét và tưới thật nhiều cho những gốc cây khô. Hãy gom những lá vàng đã rụng qua rất nhiều Năm tháng... và đốt đi cho khói trắng bay lên với trời xanh. rồi hãy rắc tro tàn vào lòng con sông rộng phía xa kia... ( Đá cuội ) Chẳng hiểu sao khi đọc những dòng tâm sự của Đá Cuội – Lá cứ bị ám ảnh ..những mảnh ghép chắp vá ..và rồi xin được đứng vai người phụ nữ trong bài thơ .để nói với anh cái điều mà 10, 20, 30 năm sau ..sẽ nhận ra ... Ngày trở về !!! Ngày em trở về con đường xưa xào xạc Cỏ lấn chân người Lá mục rửa bên hiên Gốc bàng già chợt đứng lặng im Rêu phong phủ Bức tường xưa xám hoét Chiếc bàn đá chông chênh lạnh giá Em lần tìm..hơi ấm ngày xưa Bức họa rơi, mảnh kính vỡ ..ơ hờ Nhện bám, bụi giăng ..món đồ chơi..dang dở Giá sách lạnh ...từng lớp bong như vữa Đàn dương cầm...một lớp bụi thời gian Em đứng nhìn căn phòng nhỏ ..xốn xang Xoay nắm cửa Rùng mình ...chân nấng níu .. Hình bóng ..còn đây ..dấu giày còn đấy .. Sao ngày trở về ...lạnh buốt cả dôi tay. Em ra đi từng ấy tháng năm dài Đời lăn lốc..em trả nhiều cay đắng Bao nhiêu năm.. Em cúi đầu ..ân hận .. Tờ giấy xé đôi ..chia hai nửa cuộc đời Phút cuối cùng .. Xin được chữ thứ tha .. Mái đầu pha sương , mắt con thơ khờ dại Xin hãy một lần Để em ở lại .. Dù sông trôi...biển cuốn..nước theo dòng... Em đã trót ..để cuộc tình ..ở lại Phút cuối cùng Tha thứ cho em... Lathu 09.04.2009
  9. Hết cả chút ngọt ngào Rắc cho Cafe đắng Hết cả khói thốc trắng Vờn bay như chiêm bao Vết xước mới chợt đau... Chợt bất ngờ trở lại Một vụng dại Một ngây ngô, một tóc trắng và một nỗi cuồng điên vẫn đang còn dang dở ( Đá Cuội ) Bão dông !!! Anh đốt tình yêu thành vụn tro than Anh rắc nỗi niềm vào tim ai đó ... Dông bão về Bầu trời xám ngắt Mây trốn tìm Sét chập choạng ..từng cơn Những ầm ào Gió rít Đập mái tôn Đứa bé tròn xoe mắt nhìn ánh chớp Những vệt dọc ngang Rạch chia bầu trời Tóe lửa... Buốt trái tim người bàn tay níu bàn tay . Cơn gió nào qua đây Thổi bay mái nhà Thổi cành lả tả Thổi bụi tung mịt mù Lăn lốc ...mảnh đơn côi Ngậm ngùi nhìn gió xoáy, lốc bay Nhìn mây đen xám ngắt Em biết níu gì ? Em biết nói chi đây ? Lặng cầu bình yên Cầu mưa tạnh...cầu anh quên Để nắng mai soi hồng con phố hẹp Chút ấm áp ..đẩy lùi cơn bão chướng Anh lại cười ...Uh quá khứ ngủ yên. Lathu - đêm 08-04.2009
  10. Cho kẻ ra đi !!! " Em ra đi để rồi Thơ trở lại, thả xuống sông này như quá khứ chìm sâu, em vẫn giữ tình yêu ngày cũ, Như Phù sa nhuộm nước đỏ ngầu"- ( Đá Cuội ) Em ra đi khép đôi dòng quá khứ Neo chặt lòng mình thả trái bóng bay cao Bóng có vươn đến những vì sao Có khát khao , có bao giờ trăn trở Dòng sông xưa lưu một màu toang vỡ Ai chấm dùm em ..một bức tranh đời Nét cọ anh vụng lắm ..chẳng thành lời Màu vương vãi , bãi bôi ..lỡ dở Quá khứ đã nhốt rồi ..giấc mơ thôi..đành lở Nước theo dòng , con nước mãi xuôi Em ngước nhìn ..trái bóng đã bay rồi Còn lại trong tay …chỉ là khoảng trống Phù sa nơi anh đỏ màu rượu đắng Đâu giống hiền hòa đôi bờ nước lượn quanh Có phải tình yêu nhuộm hồng bức tranh Để sông Hồng đục màu đỏ lửa ? Có phải cơn mưa đẫm thêm thương nhớ Để giao mùa hạ hát khúc ve rang Và anh ơi ! trăng sẽ lại úa tàn Nhưng trăng sẽ tròn dần theo ngày tháng Em ra đi mang …nỗi niềm khô hạn Thông thốc gió đùa..vạt nắng luênh loang. Lathu -đêm 08-04.2009
  11. Có tiếng ếch ồm Gọi bạn suốt cơn mưa Chú dế làm thơ, xách cây đàn ngân tiếng hát Cỏ xanh và trời đêm bát ngát Gảy khúc sơ giao Chú dế gọi mưa về Tiếng đàn ngân nga Vượt khoảng không bao la Sợi mưa cũng nghiêng mình Nghe Dế hát Có giấc mơ Có trăng thanh, gió mát Có khúc tình ca điệu Balade Đốm thuốc lập lòe Cháy mãi trên tay Chú Dế kia ơi Hảy khiêu vũ cùng màu đêm lấp lánh Sao ở trên trời Trăng tan trên đất Lá cỏ ẩn mình Một chút mong manh Ta vuốt màn đêm Vuốt cả những vô hình Để âm thanh ngân tiếng hát Chú dế chùi mình vào khoảng lặng Để nghe đất trời Tấu khúc ..mưa rơi Lathu- 08-04.2009
  12. “ Khép lại quá khứ , mở ra tương lai - tương lai gần chính là quá khứ của tương lai xa…” Quá khứ !!! Em trói quá khứ quẳng xuống đáy sông Sông vẫn chảy Quá khứ thì ở lại Quá khứ nhìn em , nụ cười kiêu ngạo “Giết tôi đi ..tôi sống đến trăm năm “ Em nhốt quá khứ vào chiếc hòm ,khóa kín bằng chùm chìa khóa ..viễn vông Từng cánh cửa rên lên ..hoen sắt gỉ Nó long lên ..nhìn em chòng chọc “Có một ngày Ta sẽ sống lại ..với Ngươi” Em chạy trốn quá khứ , chạy trốn ánh mắt cười “Con quỷ nỗi buồn” …khật khà , lẻo đẻo … Em đứng lại ..Nó cũng dừng nơi đấy … Em chạm vào quá khứ …Nó lại vỗ tay … Quá khứ cắt từng lớp tế bào , đốt hết những phân vuông Thịt da em rã rời từng lớp cắt Có dung dịch nào tổng hòa thành Em..khác ? Xóa bộ nhớ trong đầu Nạp lại quá khứ ..đẹp tươi … Quá khứ nhởn nhơ thách thức con người Thách thức thời gian, in hằn từng vết cứa Để lại từng vết chân chim rạn vỡ Ngạo nghễ cười Ngạo nghễ với cuộc chơi . Ta muốn băm ngươi ra trăm mảnh quá khứ ơi ! Quẳng mỗi nơi …để Ngươi không ..ráp lại Những mảnh vỡ ..cắm sâu vào lòng đất Ta chôn Ngươi đừng sống dậy quá khứ nha ! Ta sẽ mở toang lồng ngực Sẽ ru Ngươi chìm trong cõi êm đềm Và từng đêm …ta mĩm cười rất thật Quá khứ mặn mà ..không làm rát tim ta. Lathu-08.04.2009
  13. Hoàng hôn !!! Hoàng hôn tím loáng bên sông Trông vời con nước đang ròng hay vơi Ngát xanh dề lục bình trôi Lênh đênh con nước.. để rơi ..theo dòng Phù sa còn đó đèo bồng Bãi bồi cho ngọn sóng lòng trông theo Bao nhiêu sợi bạc quê nghèo Chắt chiu, chiu chắt cheo leo phận người Thương dề hoa tím …vẫn tươi Sóng dồi bao lớp, tình đời đa mang Chiều nay vạt nắng luênh loang Biếc đôi mắt, níu hồn hoa dặm ngàn.. Tím chi , tím những trái ngang Ai khâu sắc tím để nàng tương tư Đăm đăm một cõi phù hư Nhớ ..quên..quên..nhớ ..lời ru chạnh lời Đem thơ thả giữa sông đời Ngắt dùm tim tím ..lục bình đang trôi À ơi ai cất những lời .. Mênh mang một khúc nhạn nơi cuối trời . Lathu- 07.04.2009
  14. Quà sinh nhật …muộn !!! Thế là đã qua cái ngày Anh sinh ra Tháng tư mùa loa kèn trắng nở Em không kịp làm bài thơ thắp cho Người ánh lửa Nhưng em tin trong lòng em hàng vạn ánh nến hồng… Em gửi nơi xa Em gửi vạt nắng soi hộ tấm lòng Em gửi ngày trong veo, gửi đêm ngàn tinh tú Em kết những dải mây bồng bềnh theo gió Thành chuỗi hoa kèn trinh trắng để dâng Anh Ngày Anh sinh làm một ánh sao trời Em dõi mắt từ Phương xa thăm thẳm Ngôi sao Anh từ nghìn muôn vạn dặm Lấp lánh giữa bầu trời ..soi vạn nẻo em qua Ngày Anh sinh Em lặng lẽ..đi xa… Nước mắt ngược, khép rồi môt quá khứ.. Dòng đời chia đôi Gánh hai đầu thương nhớ Rải hạt mưa buồn chuỗi ngọc tặng anh (*) Giọt pha lê óng ánh trong ngần Em hứng lấy giữa bầu trời tinh khiết Xâu lệ trời dành riêng anh quà tặng Sinh nhật Người ..mưa thấm…ướt trang thơ. 07.04.2009- La thu (*) Viết đến đây SG chuyển mưa ..từng giọt mưa đập vào ô cửa kính..mưa vỡ òa..mênh mông trắng …trời mưa !!!
  15. Đêm tôi ngồi uống café nơi Bến tàu cánh ngầm..Bãi Trước- Vũng Tàu ..bốn bề biển…từng cơn gió rát mặt ..từng gợn sóng lăn tăn..ngắm nhìn từng bọt trắng tung thật cao vào phiến đá ..nghe Biển nói, nghe biển hát …và những con mắt biển đang nhấp nháy tận phía xa…tôi lại lang thang ..để viết .. Con đường ôm sát bãi Thùy Vân dọc ra bãi Trước vòng sau núi thật tình tứ ..những bờ kè lộng gió ..và ta bắt gặp những phút giây để con người thăng hoa ..bắt gặp những đôi mắt tràn tình yêu ..cả những nụ hôn nồng cháy ..tôi mĩm cười vì ắm ắp những tin yêu . Thơ về Biển Biển ồn ào sóng dữ Từng con sóng ập vào bờ trắng xóa bọt tung Biển chồm lên , uống hết ngào ngọt của bờ Nghiến từng cái hôn rức ray từ bao đời chẳng rô Mặc đá chơ vơ, mặc núi gang lỳ hiểm trở Sóng cứ xô, biển cứ muốn tung bờ Có phải tình yêu Biển vô cớ , biển muốn níu bờ ? Bình yên đấy ..rồi bão dông cũng đấy Biển yêu như một thời trẻ dại Chẳng thể già dù năm tháng trôi qua Tình yêu Biển mặn vị muối quê cha Nước mắt Biển nghìn năm ..không thay đổi Yêu cuồng điên, dâng hết lòng chẳng dối Sao ơ hờ . bờ lấn biển ..đi ra… Lòng Biển nặng nỗi nhớ ngày qua Ai do được biển sâu nông hay cạn Ai hiểu được tình yêu …luôn dậy sóng Biển muốn gần…nên bão cuốn bờ xa Xin đừng trách biển nha anh Biển cũng như em ..cô gái nhỏ Yêu Anh hoài sóng vỗ .. Khi rì rào …là lúc hát tình ca Khi mặn chát là dư lệ nhạt nhòa Khi bão dông là lúc lòng dậy sóng Em muốn mãi mân mê bờ cát óng Muốn sánh vai thủ thỉ dưới trăng rằm Muôn nồng nàn sưởi giọt nắng vàng chanh Muốn yêu Anh …nghỉn năm không thay đổi Vâng ! biển là em cứ cồn cào đẩy sóng Cứ xô bờ cứ vọng tiếng âm vang Một tình yêu chung thủy dịu dàng Cho dẫu bờ -Anh dêm ngày ..đang lấn Biển mặn chát mở lòng ôm hết đất Đến bao giờ Bờ nhận biết …đây Anh Đến bao giờ ..cho được vẹn tình anh Bờ với Biển tắm dòng trăng óng ánh ? Em sẽ đợi một ngày ..con nước cạn Để anh soi vào đáy những ngút ngàn Cho là đã thương yêu dài vô tận Hiểu được rằng Biển rộng lượng..đa mang.. Vũng Tàu 06.04.2009
  16. Lỡ hẹn..... Thôi Anh ạ ! lời hẹn đầu theo gió Đã trôi xa….theo những dải mây mờ Đã bao lần núi trầm mình chờ đợi.. Gió vẫn vơ .thả vội..những dòng thơ Em đỉnh núi ngóng một lời ..chưa rõ Vết chân trần ngực rát …lại hoang sơ Em biết rằng gió sẽ lại vu vơ Để núi vẫn chơ vơ chiều sương lạnh Có gì đâu ! chỉ là ảo ảnh Chỉ là dòng mail , dòng chat , dòng thơ Chỉ là vẩn vơ..gió ghé ..phút ơ hờ Chỉ hoang tưởng..gió ngẩn ngơ ..gió ạ ! Thôi thả gió bay theo vùng mây trắng Ơ trên kia lấp lánh ánh chị Hằng Em hoang hoải theo từng cơn gió ..chạnh Biết rằng không và biết ..chẳng đợi mong Núi vẫn âm thầm ..núi vẫn mênh mông.. Kiêu hãnh ngẩn đầu, cho vừa lòng gió chớm Chẳng có gì , sạm mòn đá cuội Vầng trăng kia minh chứng ..núi chung tình GIó từ bể khơi , gió cứ vô hình Thản nhiên đên cợt đùa cùng núi đá Lạnh không hở giũa bao lời bể cả Núi vẫn trải mình…cho bàng bạt trăng tan…. Ở một nơi ..gió còn mãi đi hoang Thì gặp gỡ ..chỉ là cơn ảo mộng… Lathu - 03.04.2009
  17. Viết cho một lời hẹn….. Em trót để tình yêu bay đi mất Hoa cúc nao lòng trắng cả khoảng không Nhành mù u tiễn con sáo sang sông Em lỡ hẹn..thôi đành ba mươi năm nhé ! Mùa thu đi ..rồi thu qua ..chưa vẹn Thuyền theo dòng trôi ra biển mênh mông Biết tìm đâu.. ôi thương nhớ tháng năm Ai neo đợi ..chòng chành con sào vắng ! Biển mênh mông..còn em thì xa lắm Đừng gặp , đừng chờ, đừng hát chia phôi Sóng biển xanh còn mãi …muốn sóng đôi Mà thuyền cứ trôi hoài …xa cửa bể Một lần thôi ..cuối đầu ..em khe khẽ Chia đôi bờ , chia cả mảnh trăng treo Chia nhớ thương, chia cả chốn quê nghèo Em lận đận..ôm một trời tiếc nhớ… Ngày xa nhau ..em trao anh một nửa Một nửa trái tim, một nửa thân mình Một nửa cuộc tình, một nửa chông chênh Một nửa mất còn, một nửa đời bạc phận Một nủa sẽ sàng theo Người ...đi mất Một nửa có bao giờ..nguyên vẹn.không anh ? Ba mươi năm …bao vật đổi sao dời Em viết bài thơ khắc lời ai hẹn ước Sẽ có ngày ghép đôi chung mảnh vỡ Cho dẫu cùng đường bạc trắng mái thời gian Ta lang thang qua từng chốn dặm ngàn Dấu trong tim ..một nửa còn tưởi đỏ. Và chia tay , giữ màu son tươi đó Em gạt lệ cười ..kìa rực rở màu hoa Màu đỏ phượng rơi , màu đỏ cháy trong ta Màu hoa gạo bừng lên tia hy vọng Mai có về ..nước mắt còn hoen đọng Nhặt dùm em ..chút kỷ niệm xa xưa Ép vào thơ, lưu ký chuyện “đôi bờ” Ta thầm nhủ ..trăng lại tròn Anh nhé ! Lathu - đêm 02.04.2009
  18. Lá Thu cũng là một tín đồ của nhạc Trịnh ..xin dâng Người bài thơ như một phút hồi tưởng ... "Bao nhiêu năm làm kiếp con người Chợt một chiều tóc trắng như vôi Lá úa trên cao rụng đầy Cho trăm năm vào chết một ngày" Nhớ Trịnh Công Sơn !!! Lá đã rụng, chim ngủ vùi dưới bãi Mảnh trăng non đâu còn dõi theo Người Thân sỏi đá rồi cũng về “Cát bụi “ “Xin trả nợ Người “ trọn kiếp mấy phôi pha “Ngựa buông vó” để mây trắng trôi xa Mưa lang thang “Diễm xưa “ buồn chất ngất Dốc mù sương lạc loài con đường vắng “Một đóa vô thường “ sống mãi thế nhân ơi ! Những dấu yêu lẳng lặng đến bên Người Để nghìn năm bao lần câu “Biển nhớ” Sóng xô dạt, khắc lời mòn bia cuội “Cánh vạc bay “ sông núi nhớ tên Người Người đã đi để “Cỏ xót xa đưa “ Vùi trong đất giọt đời câu tình nhớ Cho Em mãi “vết lăn trầm” trên cát “Tạ ơn “ Người – bài hát ngất trời cao “Phôi pha “ trả lại những buồn đau Để bình yên thân nhẹ nhàng bay mãi Những tro than trở về cùng mặt đất Trăm năm cất hoài ..mặc niệm phút chia tay . Trưa 30.03.2009
  19. Bài thơ cuối cùng cho tập thơ online " Bốn mùa tình yêu " Ba mươi năm sau !!! Có thể lắm Ba mươi năm – chúng ta gặp lại Ngồi bên nhau góc hồ Tây gió lặng Không gian chìm, hơi thở chợt vô biên Ghế đá công viên minh chứng một chuyện tình Ba mươi năm bao lần ta ngóng đợi Bao nhiều mùa thu trôi Bao nhiều lần lá dỗi Nên rụng rơi lả tả…lá..lên trời .. Anh đếm bước chân quen, hàng ghế đá xa vời Đếm gốc cây hàng thứ bao nhiêu đây nhỉ ? Lời hẹn khi xưa “ thu này em sẽ đến” Bao thu rồi chưa vẹn ..lỗi mùa thu ? Ba mưới năm Thoáng một giấc mơ đời Ta sẽ gặp nhau vào ngày vàng hoa cúc Vào cái ngày Lá Thu chao mặt nước Để vẹn trong lòng – chiếc Lá mãi bên anh. Gió mùa đông chao chát bước thật nhanh Ba mươi năm – lời hẹn sao vời vợi Em sẽ về dù mỏi mòn ..chờ đợi Lá rụng rơi, lá về cội mà thôi Nhớ nha anh Lời bổi hổi …giữ lời Ba mươi năm Em bên bồi , bên lở Con đường xưa, bước chân còn nhung nhớ Hai mái đầu- trắng .. ....thủ thỉ trong mơ.... Lathu 01/04/2009
  20. Những bài thuận nghịch độc của Donghoa - đúng là tuyệt vời - Phải "đắc " thơ lắm mới có thể viết và chơi được kiểu làm thơ này . Lá Thu chỉ muốn hỏi 1 câu có phải Donghoa - memebr -Ngoibut cũ ? Nếi là Donghoa ngày đó ...xin rất vui ..lâu lắm mới gặp lại bạn bè. Nếu không phải cũng châm chước cho mình nhé ! Lathu
  21. Khoảng cách Khoảng cách là gì Ai có thể đi cho hết Ai có thể nào vòng tay ôm siết Ai cho tôi biết – khoảng cách là chi ? Khoảng cách vô hình Khoảng cách như cánh thiên di Trốn gió bão ..để rồi bay đi mất Tôi muốn ôm, ôm vào lòng khoảng cách Đôi tay tôi quá chật Lóng ngóng phận người , để khoảng cánh vời vợi dâng…. Trong giấc mơ Khoảng cách hóa ..thật gần Một cái chạm..đủ làm tim tôi nóng Tôi muốn ghì chặt không gian Muốn đừng đầm đìa nước mắt Muốn khoảng cách ..không là thật Không hóa thành những giấc mơ xa Khi vung tay Ấp khoảng cách vào thịt da Bổng lạnh lùng đêm- màu nhung huyền bí Và khoảng cách trở thành ảo ảnh Trở thành xa lắc Trở thành vô hình, vô ảnh Chỉ còn lại mình ta Run rẩy đẩy ..khoảng cách đi xa Một chiếc màn hình Off line dăm câu chữ .. Xin thứ lỗi khi bình minh xua bóng tối Hiểu ra rằng “khoảng cách “ quá xa xôi. Trưa 01/04/2009 - Lathu
  22. Mưa tháng tư !!! Bất ngờ cơn mưa giữa lòng thành phố Tháng tư Nắng nung chảy con đường xuôi ngược Cháy da người – mưa bất chợt mưa rơi Mưa ầm ào Mưa –thác lũ hồn ta Cuồn cuộn dòng đen ngòm thác đổ Mưa – giọt nước mắt hiếm muộn Trời thương chi mà dông bão tháng tư ! Mưa trút niềm riêng Mưa tràn nỗi nhớ Mưa băng qua ô cửa sổ Diết da mưa nhảy điệu valse buồn Mưa làm lạnh những con đường còn bốc khói Lạnh ngọn lửa vừa nhen lại Lạnh bếp nhà , lạnh cả tro than Mưa làm dày thêm những cô đơn Kẻ khất thực xin mưa đừng mưa mãi … Giọt mưa rơi – đáy thời gian nghiêng lại Hứng hêt dông bão đời , hứng hêt giọt mưa rơi Mưa từng mùa, mưa trút, mưa rơi rơi Mưa lại đến, lại đi – luật đât trời là vậy ! Cứ bốn mùa đổi thay cùng vạn vật Như cuộc tình mình Em chẳng thể quên đâu…. Ngắm cơn mưa chiều – 31/03/2009-
  23. Chạm vào tháng tư !!! Em chạm tay vào tháng tư Chạm vào tình yêu, chạm vào nỗi nhớ , chạm vào nơi sâu thẳm Ai cất dùm một khoảng lặng tháng tư Làn da tháng tư mượt mà màu cỏ non tơ Nắng chếch chóa say mắt người kẻ chợ Em vẽ những nốt nhạc Hòa tan trong không khí Khúc nhạc ngỡ ngàng đánh thức nụ tầm xuân. Tháng tư chạm cái hôn Da diết quá, ngọt ngào rót mật Em mở banh lồng ngực hứng dạt dào mùi đất trong mơ Những viên sỏi lăn trần tục giữa thế nhân Cứ nghiến vào ta râm rang , nặng nề, ri rỉ máu Áp chặt hình hài nguyên sơ Thấm hết cái đau đang thẩm thấu Gói dịu dàng sự giao hòa của đất Ủ mong manh, những hơi ấm ..vây quanh Em ngước nhìn tháng tư long lanh Những giọt mắt trời chợt tuôn hối hả Có phải cơn mưa trút vội vàng cho con đường trơn ướt lá Cho tóc em chảy dài… Phủ kín gói tương tư… Em úp mặt vào hơi thở tháng tư Úp mặt vào bầu trời còn ngân ngấn nước Vào những vòng tròn đang giao.. hình trôn ốc Không có điểm bắt đầu Không có điểm dừng chân Em dấu tháng tư vào bông hoa gạo đỏ ngoài sân Màu đỏ như môi em Màu đỏ như chùm hoa gạo ..vỡ Màu đỏ rải rên con đường hút nắng Em dấu tình yêu Dấu bổi hổi tim mình Em biết rằng tháng tư đến rồi đi Nhưng tình yêu vẫn cháy màu đỏ lửa Và mỗi độ rực trời hoa gạo ấy Em lại tìm về Gậm nhấm … giấc mơ xưa … Lathu -trưa 31.03.2009 ( viết cho 1 ngày tháng tư ....)
  24. Tháng tư lại về ..những ngày đầu tháng tư luôn bồi hồi nhiều nỗi nhớ ..Có thể đã là xa ngái ..có thể chỉ mới đâu đây . Xin viết tặng Người những vần thơ tháng tư chúc một ngày Người sinh ra giữa cuộc đời và chúc cho những gì đã qua ..sẽ là những dư ảnh ..chẳng bao giờ nhòa trong tiềm thức… Tháng tư về !!! Tháng tư lại về ôi tháng tư ! Có người đong hết dải mây buồn Góp hết vần thơ loan cánh phượng Nhặt để cho Người hong tháng tư. Tháng tư lầm lủi chuyện phù hư Ai thẩn thờ quay , đến hững hờ Môi mềm tình tự ngày đưa tiễn Mắt chìm mê lộ chốn không tên Chợt nhớ, chợt quên một miền riêng Tím trời , quên tắt để cơ duyên Thả lòng trăn trở cùng giọt nắng Rắc mãi hồn ai khúc ngả nghiêng Tôi dấu Người trong ..cái "cần quên" Từng đêm tôi vẫn cứ từng đêm Lửa lòng đã tắt ..ai nhen lại Một ánh sao sa .tận cuối đường. Ai biết rằng tôi cánh nhạn vương Vẫn còn dạo lại bước xưa vườn Vẫn còn dệt mãi manh áo ấm Cho dẫu buông hờ dõi bóng Tương Tháng tư thuyền tách ..thả theo dòng Bâng quơ hoa gạo đỏ màu bông Rải rơi ngập lối chiều đưa tiễn Vướng vít chân Người- Anh biết không ? Tháng tư loa kèn trắng nao lòng Mắt buồn dõi mắt hỡi cố nhân Ai sinh giữa tháng tư hoa rụng Để thẩn thờ đi ..quên chiếu chăn Tháng tư đôi mắt vời vợi ngân.. Ngang phố chiều nay mây trắng dâng Lũ lượt cánh chuồn nghiêng chiều vắng Mắt người treo buốt buổi chia tay Tháng tư chăn gối , phấn son vay Thịt da ai biết và ai hay Chiếc gương chia nửa ..thôi đành chấp Tôi với Người ai mang vết thương đây ? Tháng tư rồi sẽ khuất vào mây Mưa cũng vô tình ..rớt giọt bay Ướt mắt mi tôi ngày kỷ niệm Vô tình hong lại chuyện trả -vay Thôi nhắc làm chi chuyện tháng tư Bão tràn , cơn lũ cuốn mùa đi Hồn tôi vương mối tơ năm cũ Mà sắt se đưa ngọn gió lùa Mưa hỡi vô tình mưa lại mưa Ai đem mưa đến để vu vơ Góc phố vô tình đôi mắt bão Sóng ngã, thuyền đưa ..dạ vẫn mơ. Lathu 30.03.2009
  25. "Bao nhiêu năm làm kiếp con người Chợt một chiều tóc trắng như vôi Lá úa trên cao rụng đầy Cho trăm năm vào chết một ngày" Nhớ Trịnh Công Sơn !!! Lá đã rụng, chim ngủ vùi dưới bãi Mảnh trăng non đâu còn dõi theo Người Thân sỏi đá rồi cũng về “Cát bụi “ “Xin trả nợ Người “ trọn kiếp mấy phôi pha “Ngựa buông vó” để mây trắng trôi xa Mưa lang thang “Diễm xưa “ buồn chất ngất Dốc mù sương lạc loài con đường vắng “Một đóa vô thường “ sống mãi thế nhân ơi ! Những dấu yêu lẳng lặng đến bên Người Để nghìn năm bao lần câu “Biển nhớ” Sóng xô dạt, khắc lời mòn bia cuội “Cánh vạc bay “ sông núi nhớ tên Người Người đã đi để “Cỏ xót xa đưa “ Vùi trong đất giọt đời câu tình nhớ Cho Em mãi “vết lăn trầm” trên cát “Tạ ơn “ Người – bài hát ngất trời cao “Phôi pha “ trả lại những buồn đau Để bình yên thân nhẹ nhàng bay mãi Những tro than trở về cùng mặt đất Trăm năm cất hoài ..mặc niệm phút chia tay . Trưa 30.03.2009

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

Footer title

This is an example of a list.

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

×
×
  • Create New...