Jump to content

stunging

Thành viên
  • Content Count

    39
  • Joined

  • Last visited

Community Reputation

1 Neutral

About stunging

  • Rank
    Cấp bậc:
  • Birthday September 2

Contact Methods

  • AIM
    stunging
  • ICQ
    0
  • Yahoo
    stunging@yahoo.com

Profile Information

  • Giới tính
    Nam
  • Đến từ
    Nghệ An- Hà Nội-Nghệ An
  1. Nhà dân chật Dân lên đây phơi thóc Thóc của dân Che kín mộ anh hùng (Chế Lan Viên) TÔI ƯỚC MÌNH LÀ LÚA NƯỚC Giữa quảng trường ngan ngát hoa tươi Tôi ước mình là loài hoa mộc trắng Không đổ bóng chiếc bình vô vọng Mang phận trổ bông, cô đọng sống còn Ngẫn nga rừng mòn Người ta giữ gìn thu tiền bán vé Tôi ước mình loài thảo mềm nhỏ bé Cắm vào đất, nước, đừng hỏi niềm riêng Đi chùa với bố thánh giêng Bố dặn bỏ hết ưu phiền cúi đầu lễ phật Không thấy trời, không thấy người tôi chỉ thấy đất Lấm tấm, rạn nứt, gót chân trần Mà đã bao giờ tôi chịu hiểu lấy một lần Loài cây khẳng khiu, trên giọt mồ hôi vân vân sáng tạo … In nơi đầu rễ cuối cành mãi những dạo văn mih Ước mìh lúa nước Bữa vội vàng chiếc đồng hồ là cánh đồng hẹn trước Quen rồi tiếng phân trần phổ thơ… Mẹ thích ăn Cà chua, dưa khú Tôi chỉ lắc đầu thèm bữa đủ kho…Bố không nói tạc giấc mơ xa lắm Giấc mơ lớn lên tôi nuôi sống tôi bằng bữa khó Nghĩ lại đĩa món chỉ đủ chia cho bố với mấy đứa tôi dạo đó Nhịn nước mắt Trên bàn tay bố, bữa ăn của mẹ Dưa cà hóa thiêng…! Ước mình lúa nước Trổ trên những nhân dân Nhân dân tôi là lúa nước...
  2. Buồn làm gì khi ngày mai lại phải vui :D :D
  3. Bắt lấy nguoibuongio...Thả xuống một cánh đồng mênh mêng vàng óng. Thỉnh thoảng cánh đồng bị những cơn gió là tà, rười rượi thổi chập chùng Bên gốc đa nằm ở trung tâm cánh đồng mấy cô thôn nữ đang phe phẩy chiếc nón... múc gió Sẽ bán hết sự bình yên cho anh... Em thích bài này.
  4. Đêm vốn làm gì có bóng Con người cứ tạo ra những ánh sáng kì quặc Làm khổ giấc ngủ của đêm. Rồi Khi mất ngủ Vò võ, đối diện với chính mình Với chính cái ánh sáng kì quặc mình tạo ra Bỗng nhiên. Cảm thấy sợ… BÓNG ĐÊM Anh đã sống Đời có dài đâu mà không khát Để những ngón tay năm Chẳng níu nổi một mắt người Và dấu chân trần qua rồi thành hoang hoải Tối tối lại về bốc vã tiếng cầu kinh Kết ngón tay mình cấu bóng đêm ứa máu Kí ức xước vệt dài Nhức nhối vết thương em…
  5. LẠI ĐỂ ÔNG MONG Bé nhất nhà Ông thương tôi gầy, ốm Tính vui tươi, thích kể chuyện chiến trường Lần tôi đau ông xút xoa mất ngủ Ông đau cơn cuối cùng, tôi ngấc ngáo… nhìn thôi ! Rồi tôi đi vui phồn hoa viễn xứ Ngày giỗ đầu. Tôi cắn gió… Để ông mong…
  6. Cảm ơn anh buôn gió động viên, Dạo này em đang bị đuối ý tưởng Loay hoay với bài vở nhiều qúa thành ra tâm hồn khô không khốc. Nhìn cái mật độ ra thơ của anh mà nể.
  7. HÃY CỨ ĐỂ NHỊP TRÁI TIM RỘN RÀNG Còi inh ỏi Văng tục… Anh thanh niên cường tráng xô đổ gánh hàng dạo Hơi thở triền miên băng hoại Ta lại vừa vứt xó mấy câu kinh Những bữa trời làm mưa rơi Nẫu ruột Quê hương hóa những đợt nước thấm hiện tại Ta hoang hoải dáng mẹ gập ghềnh trên nhành sông, quãng dốc Đôi mắt sâu hun hút của chú cửu vạn tay bốc, miệng hát Cắm hoa tươi cho cuộc đời lã tã Tim ta rệu rã, hoàng loạt hơi thở đứt gãy sơ sinh. Cảm giác. Mất mát một linh hồn Vô vàn lần bát phố Ta tạt xe lên vỉa hè ngồi phủi với dân phủi xịn Dưới gốc cây me già, lim dim Giọt sương gối đầu lên vai lá, nũng nịu sợi nắng, tan tan mọng gió Cụ già thong thả đong đợt khói trà thơm phưng phức Thênh thanh trên đôi vai thêu thùa gió hà nội mát rượi Nghe ngóng mấy câu chuyện chỉ ướm vừa tai khúc giữa Một bác tâm thần tự khúc “Quê tao ở thế giớ bên kia” Tim chậm lại và hơi thở gãy gụa sơ sinh Ta biết, vừa mất một thoáng ngây ngô Bữa sáng Kịp sinh ra chỉ để nét Trong vắt, lòng lành như nước suối ngần Trái tim chộn rộn chờ ngày non xinh Thở chậm lại chợt thấy mình loang dần đều vào chân không Loang dần đều vào chân không Nhận ra Con người vẫn đối xử bất công với phổi Cứ điên cuồng giận Cứ điên cuồng yêu Để quyên Bình yên từ làn thở Hơi thở dẫy dụa là sự sống, qua đời Giao hết xúc động cho con tim Việc của phổi là thở và bạn biết không Để cho nó yên... trọn vẹn! Là ta đang trọn vẹn với cuộc đời
  8. Ru Đời Gió Bụi .... ----------------------- sóng đời .. một kiếp long đong mây vờn gió cuộn theo giòng nổi trôi sao khuya .. lấp lánh trên đồi hồn sa lạc bước xuống đời trần ai khẽ buông .. lên tiếng thở dài dư âm lắng đọng ..mi ai đẫm sầu một minh..... độc ẩm đêm thâu ôm vầng trăng lạnh , điểm mầu khói sương ru ta .. giấc mộng bình thường ru đời gió bụi .. đau thương ngậm ngùi ../. Xin phép giọt nhỏ học thuộc bài này. Trăng lênh, gió lộng ngồi nướng tửu đọc chơi, uống cho nó vào Lâu rồi không thấy giotnho thơ.
  9. Không đủ trí tuệ để hiểu thơ các bạn. nhưng nếu đây là con đường đã chọn các bạn phải thuyết phục những người khác rằng nó có giá trị thẩm mỹ Thuyết phục lẫn nhau, chấp nhận lẫn nhau là năng lực hệ trong nhất trong mọi loại năng lực Nhất là với các bạn - những người được đào tạo chuyên nghiệp Dù là hình thức nào thì cái đẹp luôn gắn liền với giá trị chân, thiện, mỹ Mất một trong những yếu tố đó là coi như khuyết tật rồi Chúc các bạn viết khỏe, cho ra nhiều thơ hay. thân mến !
  10. Lụa tình em kết chỉ hồng Thơ tình em viết để lồng vào mơ Hai câu này của quỳnh cũng có thể coi là trút hết tâm sự của bạn rồi Đọc thơ bạn chẳng giám làm phụ nữ buồn nữa Một người đa cảm, sinh ra để được yêu Cảm ơn thơ quỳnh. Chải chuốt cho mấy tâm hồn gồ ghề đỡ gồ gề hơn
  11. Bác Quốc đúng là người chống mẫu mực. Phụ nữ luôn là nhưng người giải quyết hậu quả theo cả nghĩa đen lẫn bóng cho cánh đàn ông chúng ta. Chúc hai bác luôn dồi dào sức khỏe, yêu nhau như thuở "chẳng khác năm xưa" Trân trọng
  12. Đọc thơ biết ngay phải xưng Trần Khiêm là bác. Trong thơ chứa đựng cả khối triết lý rất trải. Nó không vồn vã Như một anh trẻ chín sớm. Cuộc sống dường như là vần là nhịp. Nghe rất thanh thản. Một chuyến đi từ thực tại xuyên thẳng vào suy niệm...cho nên mới có hơi thở của chất xưa Tôi cũng có cảm giác tác giả là người tài hoa và cũng rất nhận thức được sự tài hoa của mình Tất cả các bài thơ đều kiêu hãnh, trượng phu Quân tử thì khó qua ải mỹ nhân. Với lục bát dễ đi vào lan man, cho nên người ta buộc phải cách tân Cách tân chính là bằng chứng tố cáo sự bất lực của người làm thơ trong diễn đạt và tổ chức ngữ, ý. Với mấy bài thơ đã đọc ở trên. Trần khiêm đã vượt qua được sự lan man và Trả lại tên cho em. Lục Bát. Cảm ơn tác giả
  13. Bài này em làm từ năm 2009. Là sản phẩm của chất kích thích. Không phải rượu.Em tặng anh buôn gió, Chắc là cũng không hay ho gì cả vì em vốn dốt văn. Nhưng thật. Cũng định sửa một số chỗ lại thôi, dại cũng đẹp mà. hj Anh nhận cho em vui TAN CHẢY Thế gian ơi còn mấy mùa thu nữa? Cho ta vay! Tiêu diêu chút tình. Đất ở đâu rạng rỡ trăm năm? Nhường ta nhé! vui bạn bè khuya khoắt. Đêm gắng dài, giữ ánh nắng ban mai Ta không đợi sáng, mới tiếc ngày bất chợt. Có gì đâu! Một ít nhiêu khê Riêu rao, dạo bán, chẳng xong bao giờ. Tự ru ngận ngùi, mái đầu trăn trở Sầu mà bỏ đi là mất nốt tri ân. Dù trăm năm, khóc hoài thương nhớ Mặc lời ru dìu dắt chốn yêu thương. Đời vội vã hay trái tim lơ đễnh Mồ hôi ...! Máu rớm trên vết thương Hình như tóc bạc trắng phau, dương cờ đầu hàng số kiếp Bỏ quê hương, Tìm yên ổn núi hoang tàn. Lê gót tha hương, nhặt yêu thương chân thật Giật mình, bâng khuâng, bụi kín tấm lưng dài Mai sau nhé.... Đến ngày hẹn trước Ta gặp ta nơi mảnh đất tàn tro. Sợ lên thiên đường không gặp được tha nhân Gét địa ngục rượu trần gian say như sóng* Làm ngọn gió mơn man Ước chiều chưa tắt nắng Hay ly rượu cay xòe Ta gặp lại thời gian màu bàng bạc Không vô thường sẽ chẳng có thiết tha. ( *ý 2 câu này, sau em thấy Nguyễn Thế Hoàng Linh có sử dụng. Ngẫu nhiên thôi nhé. hjhj)
  14. ĐỢI CƠN MƯA Con đường một chiều vênh nắng Bầu trời gian lận những chuyến mây mang dự cảm mùa hè Hà nội vẫn giữ gìn em Cho phố ngầm ngập yêu đương Chưa chịu sang trang Anh đếm tiếng vỗ hẹn giờ nhịp trái tim Vấp bằng mắt Chiếc bóng ngày kí ức Dầm mưa với 2 áo nilon bé xíu Em hứa em là mưa… Ướt buổi tối rung cốc Anh kiêu hãnh hành hương đến bản năng gốc Nhỏ hơn hoặc bằng không Là sự lựa chọn khi đứng trước 2 chiếc miệng nguyên thủy Anh biết Mình tham lam như lũ chuột vậy Bão đêm giật cấp 12 Khuyến mãi lốc xoáy Sóng thần Miết vào cọc chống trời sóng lưỡi Bao năm rồi sừng sững chẳng mòn, hao Phổi cứ thở, đừng than Cho ngày em dịu dàng nét lạ Ngực trầm cảm Đăm cho kịp gió phiên Cặp đùi vươn bát ngát chạm đuôi bể Một phương không anh. Đổ lỗi không khí Vén váy cuộc sống Anh đi kiện Như mấy ông làm cách mạng tư tưởng Nhưng “Công Lý” chỉ là diễn viên hài kịch Cổ vô vọng treo lọng Giữa trời Lá bài huyền bí trả lời anh Mỗi chúng ta nắm một con số Viết bằng mực tiền kiếp Ông thầy bói phán Anh đang có hạn. Nặng… Mãi đến bây giờ vẫn đợi một cơn mưa
  15. Dạo này đọc thơ anh. Em biết anh khỏe lại rồi. Tính xấu khó đổi lại thích tiêu diêu đây đó phải không anh. hj Chúc anh luôn khỏe.

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

Footer title

This is an example of a list.

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

×
×
  • Create New...