Jump to content

Hoanghai11

Thành viên
  • Content Count

    1,235
  • Joined

  • Last visited

  • Days Won

    821

Blog Entries posted by Hoanghai11

  1. Hoanghai11
    Có những phút.......... tâm ta bị xáo động
    Bởi Tham Si... của giấc mộng đời thường
    Khi tĩnh giấc.......... ta lại thấy xót thương
    Nghiệp nối nghiệp... rãi đầy đường ta bước...
     
    Có những lỗi....... nợ vay từ kiếp trước
    Cũng có phần.......... ta tự rước đời nay
    Nếu ta muốn... đời không còn đắng cay
    Hãy Giác ngộ..... và quay về Nương tựa...
     
    26.10.2016
    HOANGHAI
  2. Hoanghai11
    Tình quê đằm thắm thiết tha
    Hương quê ngào ngạt, đậm đà mến thương
    Làng quê dấu ấn tơ vương
    Hồn quê chân chất, tha phương nhớ hoài.
     
    Đời người ai cũng như ai
    Quê hương chỉ một, có hai bao giờ
    Với bao kỷ niệm ấu thơ
    Trong vòng tay Mẹ, ngẩn ngơ tình Người.
     
    Tha hương dẫu có vui cười
    Quê Cha đất Tổ, làm người sao quên
    Nếu càng ăn ra làm nên
    Thì ta hãy nhớ, ơn trên độ trì.
     
    Về già chẳng bận bịu chi
    Nên thường suy nghĩ, nhiều khi nặng lòng
    Nhớ quê nhớ cả Họ, Dòng
    Cội nguồn ân nghĩa, tâm lòng ghi ân !
     
    23.03.2013
    HOANGHAI
  3. Hoanghai11
    Lòng ta nhớ mãi ngày xưa
    Mẹ già cặm cụi, sớm trưa ruộng đồng
    Bốn mùa xuân hạ thu đông
    Cấy cày gặt hái, nghề nông cần cù.
     
    Từ sáng sớm, đến tối mù
    Còng lưng cuốc nhổ, chẳng thu được gì
    Một vài tạ lúa khá chi
    Cả năm hai vụ, có khi mất mùa.
     
    Thiên tai hạn hán trêu đùa
    Mùa được mùa thất, thiệt thua là thường
    Nhiều người còn phải lên đường
    Vào rừng lên rú, xót thương trẻ già.
     
    Cầu mong mưa thuận gió hòa
    Mùa màng khá giã, mọi nhà ấm no
    Tiền rủng rỉnh, lúa đầy kho
    An lành hạnh phúc, trời cho lộc vàng.
     
    12.03.2013
    HOANGHAI
  4. Hoanghai11
    Thân em đẹp tựa như tiên
    Vậy mà phải chịu, đường duyên bẽ bàng
    Thủy chung mà chẳng ai màng
    Chỉ có ong mật, bướm vàng lả lơi.
     
    Chắc là cũng bởi ý trời
    Để cho lữ khách, buông lời khen chê
    Xót xa mỗi lúc chiều về
    Vừa khoe trinh bạch, ủ ê héo tàn.
     
    Cả đời đem cái hồng nhan
    Phơi mình mưa nắng, nhân gian trêu đùa
    Tủi thân chỉ được một mùa
    Cũng đành cam chịu, thiệt thua phận mình.
     
    04/2013
    HOANGHAI
  5. Hoanghai11
    Về thăm lại chốn năm xưa
    Hàng cây già cổi, đong đưa lá vàng
    Chợt lòng lại nhớ về nàng
    Bâng khuâng nỗi nhớ, bàng hoàng chia xa.
     
    Chiều buông nắng ngã về tà
    Chùm hoa khế ngọt, nở hoa tím màu
    Đầu cành chim nhỏ thi nhau
    Líu lo gọi bạn, hãy mau về đàn.
     
    Bên hiên hạt nắng chưa tàn
    Vẫn còn vương vấn, trên làn lá xanh
    Sợi nắng soi rọi long lanh
    Tô thêm cảnh đẹp, an lành chốn xưa.
     
    04/2013
    HOANGHAI
  6. Hoanghai11
    Chiều về nhìn đám mây xanh
    Nghe tiếng chim hót, trên cành lả lơi
    Mà lòng chợt nhớ một thời
    Đôi bên hò hẹn, trọn đời bên nhau.
     
    Thế rồi nụ hôn đến mau
    Bờ môi ngọt lịm, trao nhau thật lòng
    Ngờ đâu chẳng được mặn nồng
    Chiều mưa năm ấy, tơ hồng chia ly.
     
    Gió chiều thổi lá thầm thì
    Dường như nhắc nhở, người đi không về
    Chợt nghe lòng dạ não nề
    Nhớ thương chồng chất, chẳng hề nguôi ngoai.
     
    Qua bao mưa nắng miệt mài
    Nơi đây vắng bóng, gót hài năm xưa,
    Trời chiều chợt đổ cơn mưa
    Lệ tuôn xối xã... như vừa chia tay !
     
    04/2013
    HOANGHAI
  7. Hoanghai11
    Ngẫm đời ba nỗi bảy chìm
    Kiếp xưa lỗi hẹn, biết tìm về đâu
    Dòng sông uốn lượn nông sâu
    Trần gian khổ ải, tình sầu nặng mang.
     
    Dẫu rằng đời rộng thênh thang
    Tây phương cực lạc, sang trang đón chờ
    Ta bà khổ ải vô bờ
    Tĩnh tâm tu dưỡng, nghi ngờ mà chi.
     
    Mai này đến lúc ra đi
    Xác thân bỏ lại, mang gì được đâu
    Kiếp người bể khổ vực sâu
    Từ tâm buông xã, áo nâu dẫn đường !
     
    04/2013
    HOANGHAI
  8. Hoanghai11
    Ước gì cứ mãi ấu thơ
    Hồn nhiên tươi trẻ, mộng mơ không già
    Suốt ngày rong ruỗi hát ca
    Tâm hồn rạo rực, ngân nga yêu đời.
     
    Ước gì như tiên trên trời
    Du thiên mộng cảnh, chẳng rời bồng lai
    Không buồn những chuyện gái trai
    Bỏ xa danh lợi, u hoài mê linh.
     
    Ước gì như chốn thiên đình
    Không còn lầm lỗi, tâm mình thảnh thơi
    Sáng soi đã có luật trời
    An nhàn thụ hưởng, vui chơi bốn mùa !
     
    24.04.2013
    HOANGHAI
  9. Hoanghai11
    Chợt lòng nhớ một vùng quê
    Cao nguyên lộng gió, say mê hương cà
    Vào mùa cây trổ đầy hoa
    Cafe thơm ngát, mái nhà sàn xinh.
     
    Gió đưa cành lá rung rinh
    Lập loè ánh nắng, bình minh rọi vào
    Hương thơm lan toả ngọt ngào
    Hoa trắng như tuyết, bám vào cành cây.
     
    Vẳng nghe tiếng hót đâu đây
    Chào mào đỏ chót, gọi bầy ban mai
    Đường đi in những vệt dài
    Mờ mờ ảo ảo, sương mai chưa tàn.
     
    Bỗng dưng lòng nhớ vô vàn
    Miền quê yêu dấu... ngút ngàn hương thơm !
     
     
    06.2013
    HOANGHAI
  10. Hoanghai11
    Ngày xưa rời bỏ quê nhà
    Tha phương cầu thực, nẻo xa ít về
    Trong lòng chồng chất bộn bề
    Tình quê tình Mẹ, chẳng hề nhạt phai.
     
    Quê nghèo sáng sắn chiều khoai
    Cháo rau qua bữa, mấy ai no đầy
    Trẻ già ốm yếu thân gầy
    Cực thân Cha Mẹ, nuôi bầy con thơ.
     
    Nhiều năm đói khát xác xơ
    Thiên tai chồng chất, mận mơ thất mùa
    Ông trời như thể trêu đùa
    Mỗi năm mấy bận, gió lùa bão giông.
     
    Ruộng đồng nước ngập mênh mông
    Mùa màng thất bát, ngồi trông ngậm ngùi
    Đói nghèo sống thiếu niềm vui
    Giêng hai ăn độn, khoai lùi sắn khô.
     
    Miền trung đồi núi nhấp nhô
    Gót chân mòn mỏi, kiếm tô cháo đầy
    Lên ngàn, chạy đó, chạy đây
    Khoai khô mấy thúng... song mây mấy vòng...
     
    Chạy đói gối mỏi lưng còng
    Lên rừng xuống biển, dặn lòng kiếm cơm
    Cầu mong gặp được miếng thơm
    Để đưa ra chợ... đong đơm gạo về.
     
    Giờ đây nhớ lại miền quê
    Một thời đói khổ... chán chê rã rời.
    Cầu xin ban phát lộc trời
    Cho miền quê ấy, sống đời an vui !
     
    17.06.2013
    HOANGHAI
  11. Hoanghai11
    Sao anh quay gót vội vàng
    Bỏ em ở lại, ngỡ ngàng khổ đau
    Không ngờ ta lại mất nhau
    Nghe tim đau nhói, nát nhàu lệ sa.
     
    Chia tay lòng dạ xót xa
    Không tin sự thật, đó là chia ly
    Ngậm ngùi ôm mối tình si
    Than thân trách phận, cũng vì đường duyên.
     
    Còn đâu những giấc mơ tiên
    Bên nhau âu yếm, dịu hiền sớm trưa,
    Còn đâu những lúc đón đưa
    Vấn vương quyến luyến, dây dưa không rời.
     
    Buồn tình... mặc cho lệ rơi
    Thôi đành chấp nhận... tình đời phôi pha !
     
    06.2013
    HOANGHAI
  12. Hoanghai11
    Ta đi mỗi bước trên đời
    Đều in hằn dấu, tuyệt vời về sau
    Dù vui sướng, hay buồn đau
    Giúp ta vững bước, để mau đạt thành.
     
    Bước chân đi chậm hay nhanh
    Tuỳ duyên phận số, ta đành ghi tâm
    Tự mình tu sửa âm thầm
    Tránh xa tội lỗi, sai lầm từ nay.
     
    Hướng tâm về chốn thiền chay
    Gieo trồng phước đức, đắng cay chẳng còn
    Hồng phúc để lại cháu con
    Muôn đời sáng lạng... vàng son đẹp giàu !
     
    06/2013
    HOANGHAI
  13. Hoanghai11
    Mùa đông mưa đổ dầm giề
    Mồ côi Cha Mẹ... não nề xót xa !
    Tháng chín, con bị mất Cha
    Tháng mười mất Mẹ... lòng ta rã rời !
     
    Cha đi mười sáu lệ rơi
    Mẹ đi mười chín, tháng mười mưa ngâu
    Cách nhau mười sáu thu sầu
    Con cháu thương tiếc, rể dâu ngậm ngùi.
     
    Về quê, giờ chẳng còn vui
    Mất Cha vắng Mẹ, sụt sùi lệ sa
    Anh em có cửa có nhà
    Ai lo việc nấy... dưa cà nồi riêng...
     
    Họ hàng chòm xóm láng giềng
    Đã nhiều thay đổi, ngã nghiêng tuỳ người
    Gặp nhau vui vẻ tươi cười
    Nhưng sao bì được, vẹn mười như xưa.
     
    Vòng đời có nắng có mưa
    Trời kêu phải dạ... phải thưa phận mình
    Dẫu cho khổ ải điêu linh
    Sinh thành dưỡng dục... ân tình khắc ghi !
     
    12.2013
    HOANGHAI
  14. Hoanghai11
    Một mối chân tình dần mất đi
    Lòng tin giảm sút chẳng còn gì
    Thương thân giãi dầm bao gian khó
    Cuối cùng còn lại mối sầu bi.
    Cõi trần thân vướng đầy cát bụi
    Muốn sạch tắm gội bằng nước chi
    Gửi tâm thiền môn lòng không đặng
    Lưu luyến nợ tình nàng "Tây Thi".
     
    07.2013
    HOANGHAI
  15. Hoanghai11
    Sâu thẳm trong lòng có ai hay
    Lắng đọng chồng chất bao đắng cay
    Hỏi trời duyên nợ từ đâu đến
    Cứ mãi lập lờ không chịu bay.
     
    Sầu đông ẩn nấp một mùa lạnh
    Sầu đời đeo đẳng từ xưa nay
    Tình phụ có ai vui không nhỉ
    Hay chỉ những mùi đắng- chua- cay !
     
    07/2013
    HOANGHAI
  16. Hoanghai11
    Ta nợ bao nhiêu giữa cõi trần
    Nợ Cha nợ Mẹ hay thế nhân
    Biết bao món nợ ta chưa trả
    Giữa chốn ta bà đầy bụi trần.
     
    Tấm thân giã tạm đầy cát bụi
    Vất vả mỏi mòn từng bước chân
    Thêm món nợ đời trả không hết
    Nợ ân nợ tình của người thân !
     
    07/2013
    HOANGHAI
  17. Hoanghai11
    Lá già trước gió lao xao
    Khô khan yếu ớt, tuổi cao gầy gò
    Khi xưa cực khổ âu lo
    Nuôi con khôn lớn, hiến cho nước nhà.
     
    Đến khi tuổi đã về già
    Cô đơn lạnh lẻo, lá già rụng rơi
    Để lại màu xanh cho đời
    Năm châu sáng lạng, vang lời ngợi ca.
     
    Việt nam Anh hùng Mẹ ta
    Lá già dẫu có đi xa vẫn còn
    Tiếng thơm để lại cháu con
    Hy sinh bảo vệ nước non trọn đời !
     
    07.2013
    HOANGHAI
  18. Hoanghai11
    Nỗi buồn đeo mãi tâm ta
    Ngày đêm gặm nhấm, xót xa tình đời
    Nhiều khi ngửa mặt kêu trời
    An bày chi những... sự đời đắng cay.
     
    Lòng buồn nào có ai hay
    Qua bao năm tháng, trả vay nợ tình
    Giờ đây ngẫm lại đời mình
    Giọt buồn lắng đọng, bóng hình chưa phai.
     
    Nhìn đời có được mấy ai
    Trọn đời trọn kiếp, không sai không lầm
    Để cho thanh thản cõi tâm
    An nhiên tự tại, xứng tầm cao tăng !
     
     
    07.2013
    HOANGHAI
  19. Hoanghai11
    Chợt nghe lơ lững giữ đời
    Gió đưa gió đẩy, mây trời tuân theo
    Đung đưa như thể đang treo
    Biết ngày nào rớt, đứt neo chìm xuồng.
     
    Cuộc đời như một vở tuồng
    Thăng trầm khúc khỉu, chẳng buông nợ đời
    Lúc hả hê, lúc lệ rơi
    Lúc thì bay bỗng, chơi vơi ngậm ngùi.
     
    Hết buồn rồi lại đến vui
    Lên voi xuống ngựa, đủ mùi đắng cay
    Tấm thâm luôn bị đoạ đày
    Bôn ba cực khổ, cuốc cày xót xa.
     
    Đến khi tuổi đã chớm già
    Vẫn còn lơ lững, nẻo xa đất người
    Đôi khi dở khóc dở cười
    Sự đời ngang trái, lòng người hám danh.
     
    Thế nên mới thấy mong manh
    Như đang lơ lững... treo cành cây cao !
     
    07/2013
    HOANGHAI
  20. Hoanghai11
    Ta sống cùng nhau giữa trần đời
    Tại sao đổ máu hoặc lệ rơi
    Phải chăng tình đời toàn giã dối
    Gây khổ cho nhau để đùa chơi.
     
    Tiền tình vạn sự từ đâu đến
    Tham vọng làm chi để chơi vơi
    Gieo nhân gặp quả đời vẫn thế
    Số phận đẩy đưa chắc do trời !
     
    07/2013
    HOANGHAI
  21. Hoanghai11
    Con người sống ở trên đời
    Mấy ai quả quyết nói lời không tham
    Tham ăn, tham chơi, tham làm
    Biết bao sự việc, người phàm nặng mang.
     
    Cuối cùng gói gọn hành trang
    Trở về cát bụi, ngỡ ngàng mới hay
    Tất cả bỏ hết phủi tay
    Chỉ còn hồn phách, nhẹ bay về trời.
     
    Nên ta hãy nhớ một lời
    Tham- Sân- Si- Hận, sống đời khổ đau
    Buông xã là phép nhiệm màu
    Sống đời an lạc, mai sau thanh nhàn !
     
    08.2013
    HOANGHAI
  22. Hoanghai11
    Thời buổi mọi thứ vì tiền
    Quan tham nhũng nhiễu, lây truyền rất nhanh
    Xoá bỏ là việc khó thành
    Vì nó có rể... tốt xanh lâu rồi.
     
    Công lý nghe như xa xôi
    Đấu tranh là chuyện... ếch ngồi đáy sâu
    Thôi đành ngậm nín âu sầu
    Buồn cho đất nước, có sâu đục mình.
     
    Xưa kia trọng nghĩa trọng tình
    Giờ đây tiền bạc, luận bình đúng sai
    Hỏi trời dể có mấy ai
    Vác tù và tổng... miệt mài được chăng ?
     
    02.08.2013
    HOANGHAI
  23. Hoanghai11
    Ngồi buồn nhìn sợi nắng hè
    Chợt ta lại nhớ, tiếng ve thủa nào
    Mà lòng cảm thấy xuyến xao
    Tuổi thơ trong trắng, ngọt ngào còn đâu !
     
    Trao nhau ánh mắt ban đầu
    Giữa trưa nghe tiếng, ve sầu ngân vang
    Trên cây từng sợi nắng vàng
    Xuyên qua kẻ lá, nhịp nhàng đung đưa.
     
    Từ đó dẫu nắng hay mưa
    Gốc cây hò hẹn, sớm trưa quản gì
    Nhớ nhau thôi thúc muốn đi
    Gặp nhau e thẹn, chỉ vì đã yêu.
     
    Thế rồi đến một buổi chiều
    Được tin chuẩn bị, nói điều chia ly
    Hành trang thì chẳng có gì
    Ba lô mang nặng, phong bì tem thơ.
     
    Thế là gián đoạn ước mơ
    Nam bắc cách biệt, ngẩn ngơ bóng hình
    Đến khi nhận tin giật mình
    Quê nhà em đã... phụ tình sang ngang.
     
    Trời đất như ngã màu vàng
    Tình đầu vuột mất... ngỡ ngàng còn đâu !
     
     
    08.2013
    HOANGHAI
  24. Hoanghai11
    Cầu trời ban cho chút hương tình
    Để gió lan toả khắp hành tinh
    Hỏi trời người tốt sao lại khổ
    Chịu đựng xót xa đầy thân mình.
    Biết rằng trần gian đầy khổ ải
    Nhưng cũng nên ban một chút tình
    Để đời nhân thế luôn tươi đẹp
    Vạn vật long lanh dưới bình minh.
     
    08.08.2013
    HOANGHAI
  25. Hoanghai11
    Tháng bảy nhìn hạt mưa ngâu
    Mưa rơi tý tách, nỗi sầu mênh mang
    Tủi cho duyên phận bẽ bàng
    Để cho tháng bảy, ngỡ ngàng gió mây !
     
    Mưa rơi giá buốt thân gầy
    Cõi lòng tê tái, chất đầy nỗi đau
    Đêm về chăn ướt gối nhàu
    Bởi vì tháng bảy... mất nhau trọn đời.
     
    Trách ai ? Duyên phận do trời
    Buồn thân tủi phận... buông lời thở than !
     
    08.2013
    HOANGHAI

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

Footer title

This is an example of a list.

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

×
×
  • Create New...