Đến nội dung

  • Đăng nhập bằng Facebook Đăng nhập bằng Twitter Log In with Google      Đăng nhập   
  • Đăng ký

Hình ảnh

NGƯỜI CON GÁI YÊU TÔI NĂM ẤY...


  • Please log in to reply
2 replies to this topic

#1 Vô Hối

Vô Hối

    Cấp bậc:

  • Thành viên
  • Pip
  • 17 Bài viết
  • Tiền mặt: 219 Xu
  • 0 Thanks
11
Good
  • Giới tính:Nam

Current mood: None chosen

Đã gửi 05 July 2017 - 10:21 PM

NGƯỜI CON GÁI YÊU TÔI NĂM ẤY...
Được về nhà ! Cảm giác thật là thoải mái, không còn áp lực công việc, không còn những xô bồ và cả những bon chen của cuộc sống thành thị ngoài kia .

Sáng nay tôi nằm dài trên giường tới tận 10h, nếu không có bà chị gái qua chắc có lẽ là tôi đã nằm nướng đến trưa luôn rồi. Dạy đánh răng rửa mặt, và ăn sáng. Tôi như thói quen với lấy chiếc điện thoại và lại bắt đầu đọc truyện, tôi là một người thích đọc tiểu thuyết, nhưng không phải là Ngôn Tình đâu nhé, cái thể loại đó đối với người khác là dài lê thê nhưng đối với tôi thì nó lại quá ngắn, thứ tôi đọc là một thể loại tiểu thuyết mới, đó là Tiên Hiệp. Một bộ, nó thường dài gấp 10 hoặc 15 lần so với một cuốn Ngôn tình.Tôi đọc bất cứ khi nào, nơi nào, mỗi khi có thời gian rảnh rỗi, có lẽ là tôi bị nghiện cái thể loại tiểu thuyết này rồi.

Đang đọc đến đoạn cao trào tôi cứ ngồi tủm tỉm cười một mình, vì cái đoạn này quá hài hước đi. Đột nhiên giọng bà chị gái cắt ngang cái cảm xúc đang thăng hoa của tôi, bằng một câu chẳng liên quan chút nào, chắc có lẽ vì thấy tôi đang ngồi thơ thẩn một mình cười như vậy.

" Mày lại lừa con gái nhà ai rồi đúng không... ?
Chỉ nhắn tin, khua môi múa mép nói phét với gái là giỏi thôi.
Mày ăn ở làm sao cho có đức một chút đi em, sau này còn để lại cho con cháu nữa đó ! "

Tôi ngước lên, rồi cố tình trọc lại chị ấy.

" O nói chi mà lạ rứa...
Em trai O sống rất có đạo đức mô, O thử nhìn cái thằng cu đang nằm ưỡn bụng ếch ra ngủ kia xem. Nó trắng trẻo, béo tốt như thế là do phúc đức của của ai mô... ?
Không do cậu nó thì do chi rứa ! "

Tôi cố tình ngân cao cái giọng rồi chỉ vào cái thằng cháu 8 tháng tuổi của tôi đang nằm ngủ ngon lành trên giường.

" Mày thử mô với rứa một cái nữa coi...
Tao cho cái bô này biết bay luôn đấy !
Lúc nào cũng đùa được là sao ? "

Bà chị tôi quay lại, chỉ tay vào cái bô vẫn còn nước tiểu của thằng cháu tôi mà chị ấy mới si nó tè trước khi ngủ rồi nói.
" Em đâu có đùa chi mô...
Tại chị đổ oan cho người ta rứa ! "

" Mày còn nói... "

Bà chị tôi trợn mắt lên rồi quát tôi, với cái giọng đầy bực tức.

" Không đùa nữa thì thôi, chị làm gì mà nóng tính vậy ?
Phụ nữ hay tức giận là mau già lắm đó...
Mà thằng con trai chị nó còn đang ngủ kia kìa, chị mà quát to quá là nó giật mình dậy bây giờ đấy. "

Tôi vừa nói, vừa đưa một ngón tay lên môi ra hiệu cho chị ấy nói nhỏ lại. Thế là bà chị tôi cũng ấm ức không nói được câu nào nữa, còn tôi thì cười thầm vì trọc tức chị ấy là sở trường của tôi 26 năm nay rồi.
Tôi đang định đọc tiếp câu truyện dang dở của mình thì chị tôi lại nói, nhưng lần này chị ấy nói với giọng rất nhẹ nhàng và tình cảm.

" Hôm qua... Mai Hương nó có nhắn tin cho chị !
Mà chị thấy nó còn yêu mày lắm đúng không ?
Làm sao mà lúc trước mày lại chia tay với nó... ?

Khi nghe chị gái tôi nói xong, tôi buông đôi đũa để xuống tô bún đang ăn giở rồi bước đến bên cái giường nơi thằng cháu tôi đang ngủ. Tôi đưa tay kéo cái áo của nó xuống, thằng cháu tôi có cái tính khi ngủ thường lăn qua, lăn lại nên áo nó lúc nào cũng trườn lên tận cổ như vậy.

" Lát chị dọn giúp em tô bún, em lên phòng đây !
Khi nào thằng Tôm nó dậy thì chị gọi em xuống chơi với nó. "

Sau khi nói xong, tôi đi lên cầu thang về phòng của mình. Còn chị gái tôi cũng không nói gì thêm nữa, có lẽ chị ấy cũng hiểu câu chuyện này nên dừng lại ở đây. Nhưng thật sự thì chuyện tình cảm của tôi, gia đình tôi và chị ấy đều không biết một chút nào cả, những gì mọi người trong nhà tôi thấy chỉ là ở mặt ngoài mà thôi.
Lên đến phòng, tôi tự pha một ly cafee rồi đến ngồi cạnh bên cửa sổ. Tôi nhìn ra ngoài bầu trời, tôi nhìn về một nơi rất xa, nơi đó có một cô gái mà tôi đã từng khiến cô ấy phải đau lòng, khiến cô ấy phải khóc vì tôi. Cô gái đó, không phải Mai Hương, vì Mai Hương là người mà tôi không muốn nhắc đến. Ngay cả cái tên của cô ấy tôi cũng không muốn nghe thấy, nếu nói trong tình yêu luôn luôn có sự cố chấp và dại khờ, thì Mai Hương chính là sự cố chấp và dại khờ đó của tôi. Tôi ngu dại tới mức khiến cho chính mình phải đau lòng, và cũng làm cho người khác phải tổn thương rất nhiều.

2 Năm trước...

" Anh Long, anh có điện thoại này ! "
"Ừ... Mày cầm ra đây cho anh đi, anh đang chưng giở cái sốt nướng. "
Tôi quay sang bảo với thằng Hòa nó cầm giúp tôi cái điện thoại.

Tôi là Trần Quốc Long, 24 tuổi và hiện là bếp phó ở một nhà hàng hải sản cao cấp trên đường Nguyễn Trí Thanh, Hà Nội. Chắc mọi người sẽ thấy sao tôi còn rất trẻ, mà đã là bếp phó rồi đúng không ...?
Vì đơn giản là tôi đã làm cái nghề này hơn 7 năm rồi, và thật sự thì khoảng thời gian này tôi cũng không muốn làm bếp trưởng nên mới về nhà hàng này làm. Vì hơn ba tháng trước đây, tôi là bếp trưởng của một nhà hàng chuyên tổ chức hội nghị và tiệc cưới, nhưng vì do chuyện tình cảm và áp lực của công việc quá nhiều nên tôi đã nghỉ ở đó để về đây. Ở đây tuy lương của tôi có thấp hơn một chút, nhưng đổi lại công việc lại tự do thoải mái hơn rất nhiều.

" Là gái gọi anh ơi...
Tên hay thế này chắc là xinh lắm. "

Thằng Hòa nó vừa đi vừa nói với tôi.

" Tên gì... ?

Tôi hỏi lại nó...

" Tuyết Linh !
Mà anh đã chén chưa vậy ? "

Nó cầm cái điện thoại đưa cho tôi rồi cười cười hỏi, nhìn cái bản mặt đen tối của nó lúc đấy tôi chỉ muốn đạp cho nó một cái.

" Chén cái đầu mày ấy !
Mang đây nhanh lên không ? "

" Anh cứ bình tĩnh, làm sao mà phải nóng vội như vậy !
Mình phải để cho gái nó đợi, nó mới biết cái giá trị của đàn ông chúng ta. "

Thằng Hòa nó vênh vênh cái mặt lên rồi nói với tôi, khi nó đang định nói tiếp thì cái điện thoại thôi không reo nữa. Nó sợ qúa vội dúi vào tay tôi rồi chạy nhanh ra ngoài cửa bếp.
Tôi cầm cái điện thoại rồi quát vọng ra...

" Mày hôm nay coi như xong rồi Hòa àh ! "

" Thằng đấy anh cứ phải cho nó cái muôi vào đầu, nó mới chừa. "

Mấy đứa còn lại trong bếp cũng nói leo vào với tôi, còn thằng Hòa nó đứng ở ngoài cửa bếp vừa cười nham nhở vừa nói vọng vào.

" Em ra em nói với chị Đan Thanh hề hề...
Anh có người yêu rồi mà vẫn lừa chị ấy... "

Nó nói xong rồi đi thẳng ra ngoài quầy lễ tân, sau đó nó cố tình nói to lên cho tôi nghe thấy.

" Chị Đan Thanh ơi, khổ thân cho chị quá...
Anh Long anh ấy có vợ rồi, vợ anh ấy vừa gọi điện thoại đến kia kìa.
Em bảo ra nói với chị, mà anh ấy còn dọa đánh em.
Chị phải cẩn thận không thì bị anh ấy lừa đấy ! "

" Không liên quan... "

Tôi nghe thấy giọng của Đan Thanh nói vọng vào, hình như còn xen lẫn với chút bực tức.
Đan Thanh là kế toán của nhà hàng, nhưng đấy chỉ là công việc làm thêm của cô ấy. Vì Đan Thanh vẫn còn chưa học xong, cô ấy hiện là sinh viên năm thứ ba của trường Đại Học Sư Phạm HN.
Tôi nghe thấy thằng Hòa và Đan Thanh còn nói chuyện gì đó với nhau nữa, nhưng tôi cũng không để ý mà cầm điện thoại gọi lại cho Tuyết Linh.

" Alo... em gọi anh àh ? "

Ở đầu dây bên kia thấy Tuyết Linh bắt máy tôi vội nói.

" Anh sắp về chưa ?
Hôm nay em muốn đi dạo, em đợi anh qua đón nhé...? "

" Ừh, anh cũng sắp về rồi, em đợi anh khoảng nửa tiếng nữa rồi anh qua chỗ em !
Anh về còn tắm giặt nữa, khi nào xong anh qua em luôn. "

" Anh không cần phải tắm đâu, cứ qua em luôn đi, em không thích đợi !
Lâu lắm... "

Bên kia giọng Tuyết Linh nũng nịu nói với tôi.

" Được rồi, khi nào xong anh sẽ nhắn tin cho em nhé ? "

Tôi trả lời lại cô ấy, nghe cô ấy " Vâng " và tắt máy trước rồi tôi mới tắt máy.
Tuyết Linh là người yêu mới của tôi, tôi và cô ấy quen nhau được khoảng một năm nhưng chính thức yêu nhau thì mới được có ba tháng. Tôi cũng vừa mới chia tay với Mai Hương được ba tháng, ngày chia tay với Mai Hương thì ngay tối hôm đó tôi nói yêu Tuyết Linh.
Đọc đến đây, chắc mọi người sẽ thấy tôi thật tồi và đểu phải không...?
Đúng vậy ! Tôi chưa bao giờ là một thằng con trai tốt cả, chính tôi còn thấy mình thật tồi tệ cơ mà.
Tuyết Linh cũng còn đang đi học, cô ấy học Cao Đẳng Du Lịch HN. Đúng như lời thằng Hòa nó đoán vừa nãy, cô ấy rất đẹp. Nếu nói đến vẻ đẹp của một cô nữ sinh Hà Nội thì Tuyết Linh là một ví dụ điển hình nhất. Cô ấy có một khuôn mặt bầu bĩnh với đôi mắt to, nước da trắng và một đôi môi rất gợi cảm.
Bất cứ một tên con trai nào khi nhìn thấy Tuyết Linh cũng đều muốn đến gần và tán tỉnh cô ấy, tôi cũng từng chính mắt chứng kiến hai thằng con trai vì Tuyết Linh mà đánh nhau tới mức phải đi bệnh viện khâu 8 mũi ở ngay trán. Lần đó sảy ra ở nơi mà tôi và Tuyết Linh lần đầu tiên gặp nhau, đấy là ở nhà hàng tổ chức tiệc cưới và hội nghị tôi đã nói lúc trước, Tuyết Linh khi ấy thì làm thêm ở đó. Hai tên đánh nhau đấy, một là nhân viên, một là quản lý nhà hàng. Sau vụ đấy cả ba người đều bị cho thôi việc, còn tôi thì cũng nghỉ sau đó vài tháng vì sau khi chia tay với Mai Hương tôi không còn tâm trí nào để tập trung vào công việc nữa.
Nhưng sau khi nghỉ ở đó, tôi vẫn thỉnh thoảng liên lạc với Tuyết Linh. Chúng tôi cũng có đi chơi vài lần, nhưng chỉ đơn thuần là tình cảm bạn bè. Còn Tuyết Linh có tình cảm với tôi, thật sự tôi cũng không hề biết, vì khi quen cô ấy tôi đã có bạn gái rồi và Tuyết Linh cũng biết rõ điều đó.
Hôm tôi chia tay với Mai Hương thì tối hôm ấy tôi rủ Tuyết Linh đi dạo, khi đó tôi chỉ đơn thuần là cần một người để tâm sự, để chia sẻ. Nhưng tôi cũng không hiểu vì lý do gì mà tôi lại nói yêu Tuyết Linh và bảo cô ấy hãy đồng ý trở thành bạn gái của tôi nữa.
Sau khi nói những lời đó với Tuyết Linh, cô ấy im lặng một lúc lâu rồi hỏi tôi đã chia tay với Mai Hương rồi àh. Tôi chỉ gật đầu và không nói gì nữa, nhưng Tuyết Linh lại hỏi tôi một câu, và sau câu hỏi đó cô ấy đã đồng ý trở thành bạn gái của tôi.
Quay lại cuộc điện thoại lúc nãy, sau khi nói xong với Tuyết Linh tôi quay qua bảo lại với mấy đứa ở trong bếp.
" Lát đợi cái chảo sốt nướng nó nguội thì mấy đứa cất đi cho anh nhé !
Anh về trước đây, có gì thì điện cho anh. "

" Anh không ăn cơm àh...? "

Mấy đứa nó hỏi tôi.

" Không ! Anh có hẹn với bạn rồi, ăn thì muộn mất.
Lát đi, anh ăn luôn ! "

Tôi trả lời, rồi cởi cái áo bếp ra treo lên, sau đó đi ra cửa lấy xe máy về. Khi đi ngang qua quầy lễ tân, Đan Thanh còn nhìn tôi bằng ánh mắt đầy giận dỗi. Còn thằng Hòa thì cố tình nói thêm vào...

" Đấy... chị thấy chưa !
Anh ấy hôm nay về sớm đưa vợ đi chơi đấy. "

Tôi quay quay lại nhìn nó rồi nói...

" Mai mày trực nhật bếp cả ngày, thứ 7 này mày cũng không được nghỉ nữa. "

Tôi có quyền sắp xếp lịch của nhân viên ở trong bếp, vì mọi người đều có vị trí riêng của mình, nên trước khi nghỉ đều phải đăng ký lịch trước nếu không sẽ ảnh hưởng tới công việc rất nhiều. Nhưng tất nhiên cũng có những trường hợp ngoại lệ vì công việc đột xuất, như việc của gia đình chẳng hạn. Bếp này tôi làm tất cả có 8 người, thằng Hòa nó là em út trong bếp, nó khá là ngoan ngoãn, chỉ có mỗi cái tật là nó hay đùa nham nhở vậy thôi.
Sau khi nói xong câu đó với thằng Hòa, tôi đi ra cửa luôn, chỉ nghe thấy tiếng nó hét lên...

" Em không biết đâu, thứ 7 em phải nghỉ... "

Tôi lắc đầu cười cười rồi lên xe phóng về phòng trọ, về đến phòng tôi vội vàng tắm giặt vì tôi không muốn để Tuyết Linh phải đợi lâu.
Tuyết Linh thuê phòng trọ ở Cổ Nhuế, cô ấy ở cùng hai người bạn. Còn phòng trọ của tôi ở sau bến xe Mỹ Đình nên cũng không cách xa nhau lắm, khoảng 10 phút sau tôi đã có mặt tại đầu ngõ nơi phòng trọ của Tuyết Linh. Tôi đang định rút điện thoại ra gọi cho cô ấy, thì tôi đã thấy Tuyết Linh đang đi bộ ra ngoài. Nhìn thấy tôi cô ấy cười rất tươi rồi vội vàng chạy nhanh ra, nhiều lúc nhìn cô ấy như thế này tôi còn nghĩ mình đang yêu một cô gái chưa đến tuổi vị thành niên nữa.

" Sao lúc nào em cũng hấp tấp như vậy, đúng là con nít mà... "

Tôi cố làm ra vẻ mặt nghiêm túc rồi trách cô ấy.

" Kệ em...
Tại em muốn nhanh ra gặp anh, thế mà anh còn mắng em ! "

Tuyết Linh xị mặt ra rồi nói.

" Thế em đã ăn tối chưa ? "
" Em vẫn chưa... "
" Sao giờ này mà em vẫn chưa ăn tối, hay lại ăn vặt linh tinh rồi đúng không. "
" Em đợi anh đến rồi cùng đi ăn, tại em biết là anh cũng chưa ăn tối mà, phải không ? "
" Sao em biết anh chưa anh tối... ? "
" Là em đoán như vậy, hì hì ! "

Tuyết Linh cười tươi tắn nói chuyện với tôi, mỗi khi nhìn thấy cô ấy vui vẻ như vậy, không hiểu sao trong tôi cũng thấy rất bình yên. Tôi đưa tay cốc lên đầu Tuyết Linh một cái, rồi cầm cái mũ bảo hiểm treo ở móc xe đội lên cho cô ấy, sau đó tôi nói...

" Lần sau đừng có đoán bừa như vậy biết chưa !
Đến giờ thì phải tự mình lo mà đi ăn uống chứ, lúc nào em cũng ngốc như vậy, khiến người ta chẳng yên tâm chút nào cả.
Giờ thì lên xe đi, nhanh lên ! "

" Sao lần nào anh cũng cốc đầu em vậy, em là người yêu của anh chứ có phải là con nít đâu cơ chứ ... "

Tuyết Linh leo lên sau xe, đưa tay vòng qua eo ôm lấy tôi, nhưng cũng không quên cãi lại tôi vài câu.
Tôi không nói gì, chỉ từ từ lái xe chạy thẳng theo hướng cầu Long Biên. Tuyết Linh, cô ấy rất thích được đứng hóng gió trên cầu Long Biên vào buổi tối. Cô ấy nói, đứng ở đó ngắm cảnh Hà Nội về đêm rất đẹp vả lại những cơn gió từ sông Hồng có thể thổi bay đi những phiền muộn, những mệt mỏi của cả một ngày dài bận rộn và bon chen.

" Em thích ăn gì ? "

Chạy được một lúc tôi hơi ngoái đầu lại hỏi cô ấy.

" Em thích ăn xúc xích nướng ! "

" Cơm, phở không ăn. Lúc nào cũng chỉ thích xúc xích, em còn nói em không phải con nít ? "

" Kệ em, em cứ thích ăn đấy !
Thế cứ ai thích ăn xúc xích đều là con nít hết àh, anh đừng có áp đặt suy nghĩ của mình lên những cây xúc xích như vậy chứ. "


" Anh không cãi lại em, nhưng em phải ăn gì đó trước đã rồi anh mới cho em ăn xúc xích. "

Tôi chốt lại một câu, rồi ghé luôn vào một quán bún ở phố Hàng Đậu. Tôi ở Hà Nội được 6 năm, nhưng tôi chỉ thích Hà Nội về đêm khuya. Những con phố cổ, những quán ăn đêm, những ánh đèn vàng vọt. Mọi thứ không còn chật chội, bon chen, nhịp sống khi ấy dường như cũng chậm lại...
Sau khi tôi và Tuyết Linh ăn tối xong, chúng tôi gửi xe máy rồi cùng nhau đi dạo quanh khu phố cổ. Tuyết Linh vẫn nói nhiều, nhí nhảnh như mọi khi. Tôi thì vẫn vậy, vẫn chỉ là người lắng nghe và trông chừng cô ấy. Tôi nói trông chừng ở đây, là vì khi chúng tôi đi bộ cùng nhau Tuyết Linh luôn luôn vô tư tung tăng đi trước. Cô ấy vừa đi, vừa cười nói như một đứa trẻ con vậy. Vì thế mà tôi lúc nào cũng phải cầm lấy tay cô ấy, và để cô ấy đi vào phía trong mình.
Đến khoảng 11h đêm, chúng tôi cùng đứng trên cầu Long Biên và nhìn ra thành phố Hà Nội đầy rẫy những ánh đèn sáng lấp lánh như mọi khi.

" Đêm nay em không muốn về phòng trọ... ! "

Tuyết Linh tự nhiên chậm chậm nói lên một câu, bằng cái giọng rất nghiêm túc, khiến tôi phải quay sang và hỏi lại cô ấy.

" Em không muốn về thì muốn đi đâu ? "

" Đi đâu cũng được, miễn là không vệ phòng em.
Hôm nay là sinh nhật Thanh My, ở phòng ồn ào lắm. Vả lại chắc cũng sẽ có một hai người ngủ lại ở đó, em cũng nói lại với tụi nó là đêm nay em không về rồi. "

" Vậy sao ! Thế mà em không nói cho anh biết, để anh mua gì đó đến tặng. Thanh My. "

" Em mua rồi, em đưa cho nó và nói là anh tặng, em bảo vì anh bận quá nên không sang được. "

Thanh My là một trong hai cô bạn cùng phòng của Tuyết Linh, vì tôi có đến phòng Tuyết Linh vài lần nên tôi và Thanh My cũng tính là có chút quen biết nhau.
Tuyết Linh là một cô gái rất chu đáo và biết nghĩ cho người khác, cô ấy hiểu tôi còn hơn cả chính bản thân tôi nữa. Cô ấy biết tôi sẽ không ăn tối khi cô ấy gọi điện nói muốn đi dạo, cô ấy biết Đanh Thanh thích tôi, nhưng cô ấy chưa một lần nghi ngờ tôi lừa dối cô ấy, mặc dù tôi và Đan Thanh ngày ngày vẫn làm việc cùng nhau, và cô ấy cũng biết tôi là một mẫu người rất rất nghiêm túc trong chuyện tình cảm.
Tuyết Linh là người Hà Nội nhưng cô ấy không giống những cô gái khác, không kiêu kỳ, không có tính cách tiểu thư, và cô ấy không thích những vẻ hào nhoáng bề ngoài. Tuyết Linh có thể cùng tôi ngồi ăn vặt ở những quán ăn vỉa hè, có thể đi chợ đêm và mua những bộ quần áo giá rẻ, có thể đi chơi cùng tôi mà không thấy ngại, khi tôi vừa mới đi làm về mà vẫn chưa tắm rửa, khi đó tôi mặc những bộ quần áo cũ, đôi khi còn dính đầy dầu mỡ nữa. Tuyết Linh là như vậy, những gì tôi nói ra ở đây chưa thể kể hết về tính cách cũng như con người của cô ấy, còn Mai Hương thì trái ngược lại hoàn toàn...
Quay về với buổi tối trên cầu Long Biên của tôi với Tuyết Linh.
Sau khi tôi và Tuyết Linh chuyện trò được một lúc, thì tôi rút cái điện thoại ra nhìn đồng hồ. Khi đó là 12h 20' tôi quay qua nói với Tuyết Linh.

" Cũng muộn rồi, mình về thôi em ! "

" Em không về phòng em, anh định cho em ngủ ở đâu đây ?
Về phòng anh thì cũng không được rồi đúng không, vì có anh Chiến ở đó mấy hôm nay mà ! "

" Em cứ lên xe đi, anh không để em ngủ dưới gầm cầu đâu mà lo. "

Tôi ngồi lên xe, nổ máy rồi nói...
Tuyết Linh ngoan ngoãn leo lên sau xe tôi rồi im lặng không nói gì nữa, lúc ấy thật sự tôi cũng thấy rất lạ, vì tôi hầu như chưa bao giờ thấy cô ấy trầm tư và im lặng như vậy cả. Nhưng tôi vốn là người ít nói, và không biết cách bày tỏ cảm xúc của mình cho lắm nên tôi cũng im lặng và không nói gì.
Tuyết Linh không muốn về phòng trọ của cô ấy, còn phòng của tôi thì mấy hôm nay có thằng bạn nó sang ở nhờ vài ngày vì nó mới lên Hà Nội làm nên chưa tìm được phòng để thuê. Vì thế nên tôi đành phải tìm một nhà nghỉ nào đó để ngủ tạm, vả lại từ bên Long Biên về bên phía Mĩ Đình cũng khá xa, nên tôi không có ý định đi về đó lúc nửa đêm như thế này, vì như vậy rất dễ gặp cảnh sát cơ động và cảnh sát 141. Đương nhiên chúng tôi không có vấn đề gì để phải sợ họ cả, chỉ là tôi không muốn có rắc rối vậy thôi. Điều này thì những ai sống ở Hà Nội lâu năm, gặp cảnh sát cơ động nhiều sẽ tự hiểu mà không cần tôi phải giải thích.
Còn chuyện vào nhà nghỉ với tôi lại quá mức bình thường, bình thường ở đây không phải vì tôi quen. Mà đơn giản với tôi đó là nơi mà người ta làm nên để cho người khác thuê, tôi có tiền và tôi cần một nơi để nghỉ ngơi thì tôi vào đó, vậy thôi.
Tôi cùng Tuyết Linh đi lòng vòng khoảng 15 phút, thì tìm được một cái nhà nghỉ ưng ý. Đó nhà nghỉ nằm trong một ngõ nhỏ, khá là kín đáo và riêng tư. Tôi phi xe luôn vào cửa, tắt máy rồi bảo Tuyết Linh xuống xe. Ngay sau đó có một cậu nhóc khoảng 15 - 16 tuổi đi ra nhìn chúng tôi cười rồi dựng lại xe cho tôi, cậu ta chỉ tôi đi vào trong. Tôi và Tuyết Linh cùng đi vào trong phía quầy lễ tân của nhà nghỉ, ở đó có một người phụ nữ tầm 40 tuổi đang đứng.

" Hai em thuê phòng theo tiếng, hay là ở qua đêm ? "

Người phụ nữ đó nhìn chúng tôi cười tươi tắn, rồi hỏi.

" Chị cho em một phòng, bọn em ở qua đêm. "

Tôi cười cười, rồi trả lời.
Tôi không thuê 2 phòng, vì tôi có lý do của riêng tôi. Tôi tin tưởng vào bản thân mình, và tôi cũng không nhiều tiền tới mức vứt ra gần nửa triệu để đi thuê hai phòng, cho hai người ngủ vài tiếng đồng hồ.
Tuyết Linh thì vẫn im lặng đứng cạnh tôi không nói một câu nào cả.
Nói thật, tôi ra ngoài tự lập từ khi mới 17 tuổi, mà tôi lại chỉ làm ở môi trường nhà hàng, khách sạn, cho nên với tôi việc cùng một cô gái đi vào nhà nghỉ, chẳng có gì là ngại ngùng hay to tát cả. Nếu nói từng ấy năm sống một mình lang bạt, tôi chưa từng lên giường với một cô gái nào, thì đúng là tôi nói dối và cũng chẳng có ai tin vào điều đó. Vả lại tôi là một người khá là sát gái, tôi chưa từng chủ động đi cưa cẩm hay tán tỉnh một cô gái nào cả, nhưng những cô gái xinh đẹp theo tôi thì nhiều đến nỗi tôi chẳng hề nhớ hết. Có lẽ vì vẻ ngoài của tôi cũng khá là nam tính, lại có khuôn mặt lúc nào cũng lạnh lùng, bất cần, vì thế cho nên thường khiến phái nữ tò mò và hiếu kỳ.
Nhưng trong truyện tình cảm tôi khá là nghiêm túc, tôi có 2 quy tắc riêng của tôi với những cô gái.
1- Là tôi không đụng vào bất cứ một cô gái nào, nếu tôi không có tình cảm với họ. Dù cô gái đó có đẹp và gợi cảm đến đâu đi nữa, với tôi không là không. Dù chỉ là cầm tay, hay đùa giỡn cũng không.
2- Là tôi không bao giờ đi hát, hay đi uống rượu với bạn bè mà có những cô gái ngồi bên cạnh hay ngồi cùng bàn. Nếu có thì tôi cũng không ngồi đó lâu, chỉ vài phút sau là tôi sẽ đứng dậy và rời khỏi đó.
Quay trở về với câu truyện, sau khi tôi và Tuyết Linh nhận chìa khóa và đi lên phòng, tôi cởi cái áo sơ mi bên ngoài ra để lên ghế, rồi với cái điều khiển bật tivi xem. Còn Tuyết Linh thì đi vào nhà vệ sinh, tôi ngồi bên ngoài nghe thấy tiếng nước chảy từ vòi sen nên tôi nghĩ là cô ấy đang tắm, tôi không để tâm lắm vào việc đó mà vẫn tiếp tục xem tiếp trận bóng đá trên tivi.
Một lúc sau Tuyết Linh đi ra, cô ấy thấy tôi vẫn ngồi trên ghế và xem tivi nên nói...

" Thế anh không định đi ngủ àh... mà giờ này còn ngồi đó mà xem bóng đá ?
Mai anh còn phải đi làm đó ! "

" Ừhm ! Anh đi rửa qua cái mặt, rồi đánh răng cái đã, em ngủ trước đi nhé. "


Tôi trả lời lại Tuyết Linh rồi đi vào nhà vệ sinh để đánh răng và rửa qua mặt mũi, lúc bước ra thì tôi đã thấy Tuyết Linh tắt tivi và nằm nhắm mắt ngủ ở trên giường rồi. Tôi bước lại cạnh Tuyết Linh, với chiếc chăn mỏng đắp lên ngang eo cho cô ấy, vì trong phòng bật điều hòa nên tôi sợ đêm cô ấy sẽ lạnh.
Còn về phần mình, tôi cầm một cái gối và cái chăn còn lại vứt xuống sàn nhà, rồi tắt điện, tôi đang định nằm xuống sàn ngủ thì Tuyết Linh ngồi dậy, nhìn tôi và nói.

" Anh sợ em ăn thịt anh àh, mà sao không dám lên giường để ngủ ? "

" Anh tưởng em ngủ rồi...
Àh, anh nằm dưới này cũng không sao, mùa hè mà, nằm dưới nền nhà ngủ càng mát. "

" Mát cái đầu anh ấy ! Anh có lên đây ngủ không thị bảo, anh mà không lên là em cũng xuống sàn nhà ngủ đấy.
Anh có biết ngủ dưới nền nhà là dễ cảm lạnh lắm không hả ?
Em mà xuống đó ngủ, mai dậy em bị sao là anh phải nghỉ làm mà ở nhà chăm em đấy ! "

Nghe Tuyết Linh nói xong, tôi đành phải theo lời cô ấy vác chăn gối lên giường nằm ngủ. Mỗi khi có việc gì phải tranh luận, thì tôi đều là người thua Tuyết Linh như vậy.
Cô ấy ngang bướng, cứng đầu và còn rất thông minh và mồm mép nữa.
Khi tôi nằm được khoảng 5 phút, thì tôi thấy Tuyết Linh vòng tay qua ôm lấy tôi, rồi nói một câu rất nhẹ.

" Em muốn làm chuyện đó... "

Khi nghe xong câu nói ấy, tôi hơi có một chút bất ngờ, nhưng tôi giả vờ như không hiểu gì và cố tình hỏi lại Tuyết Linh với một cái gọng rất vui vẻ và hài hước.

" Chuyện gì cơ ?
Mà bây giờ là nửa đêm rồi, có gì thì mai anh đưa em đi làm ! "

Khi nói xong, tôi xoay người, nằm quay mặt vào phía bức tường rồi nhắm mắt ngủ. Tuyết Linh thì bỏ cái tay đang ôm ở eo tôi ra, cô ấy ngồi dậy và với tay bật đèn lên. Còn tôi thì vẫn nằm yên, giả vờ như không có chuyện gì.
Một lúc sau, tôi thấy Tuyết Linh sột soạt làm gì đó, tôi mới quay lại và nói...

" Em không... "

Lúc ấy câu nói của tôi chững lại, tôi không nói được tiếp vì cái hình ảnh mà tôi nhỉnh thấy lúc đó khiến tôi thật sự quá bối rối và bị bất ngờ.

" Em muốn làm chuyện đó với anh...
Một lần thôi ! Em sẽ không bắt anh phải chịu trách nhiệm gì với em cả, điều này là do em tự nguyện.
Có được không anh ? "

Tuyết Linh nói những lời đó với tôi, trong khi cô ấy không có một mảnh vải nào trên cơ thể cả. Nói thật, nếu cái giây phút đó có ai đấy hỏi tôi, " Điều gì là hoàn mỹ nhất trên thế giới này ? " thì tôi sẽ không ngập ngừng mà trả lời rằng đó là Tuyết Linh.
Điện trong phòng được bật sáng, khiến cho tôi nhìn thấy rõ từng đường cong trên cơ thể của cô ấy. Nhưng tôi không phải là một cậu thanh niên mới lớn, lần đầu nhìn thấy một cô gái hỏa thân như vậy. Nên tôi cũng rất nhanh lấy lại được bình tĩnh, và làm những việc mà trong lý trí mình khi đó suy nghĩ được.
Tôi vội vàng ngồi dậy, cầm cái chăn trên giường chùm lên cơ thể của Tuyết Linh.

" Em điên àh ! "

Không hiểu sao lúc đó tới lại bực tức quát lên câu đó với cô ấy, nhưng Tuyết Linh lại đẩy cái chăn ra và lao vào ôm chầm lấy tôi. Cô ấy khóc nấc lên, nhưng vẫn ôm tôi và hôn lên môi của tôi.
Tôi đưa hai tay giữ chặt lấy vai của Tuyết Linh, rồi đẩy cô ấy ra.

" Em hôm nay làm sao vậy, em bình tĩnh đi được không ?
Chuyện này... anh xin lỗi, anh không thể ! "

" Là anh vẫn còn yêu Mai Hương, là em không xứng đáng với anh... phải không ?
Em ! Em biết là anh chưa từng quên cô ấy, em biết anh vẫn còn rất đau, em biết những nụ cười của anh chỉ là gượng gạo mỗi khi bên em... em biết mà. "

Tuyết Linh khóc nấc lên, trong ngẹn ngào cô ấy nói với tôi rất nhiều. Tôi nhìn nước mắt cô ấy rơi xuống, tôi nhìn bờ vai gầy của cô ấy run lên, và tôi đau. Thật sự đấy, cái giây phút đó tim tôi như bị ai đó bóp chặt lại, tôi đau lắm.
Tôi đưa tay, ôm lấy Tuyết Linh, tôi để đầu cô ấy áp vào lồng ngực của mình. Tôi cảm nhận được những giọt nước mắt của cô ấy nóng hổi, tôi cảm nhận được lúc ấy Tuyết Linh thật sự rất xót xa.
Mọi người sẽ nghĩ Tuyết Linh là một cô gái dễ dãi, hay hư hỏng khi làm như thế với tôi. Nhưng khi kể ra câu chuyện này tôi không hề quan tâm tới điều đó, vì tôi biết Tuyết Linh là người như thế nào.
Cô ấy là một cô gái rất biết giữ chừng mực với người khác, không có một người con trai nào có thể chạm vào cô ấy, kể cả là khi đùa giỡn. Một cô gái, khi mà có thể đứng trước mặt một người con trai, mà cởi bỏ hết quần áo của mình ra, thì chỉ có hai loại người.
Một là cô gái đó làm như vậy vì tiền, hay một lợi ích nào đó. Hai là cô ấy thật sự yêu thương bạn và quá tin tưởng vào bạn.
Và trong trường hợp này, tất nhiên Tuyết Linh không phải là loại người thứ nhất. Vì tôi chẳng có gì để cô ấy phải lợi dụng cả, nhà tôi nghèo khó hơn nhà cô ấy, tôi là một tên con trai tỉnh lẻ, còn cô ấy là người Hà Nội, tôi cũng không phải là một người đàn ông thành đạt hay có một tương lai tươi đẹp phía trước. Tôi chỉ là một người hết sức bình thường, và tôi hiểu rằng... Tuyết Linh thật sự rất yêu tôi.
Tôi biết Tuyết Linh đã từng có người yêu, cô ấy cũng nói hết với tôi về những chuyện sảy ra ở quá khứ. Cô ấy không còn trong trắng, cô ấy đánh mất sự quý giá nhất của một người con gái vào một tên tồi tệ. Nhưng tôi không bận tâm tới việc đó, thật sự không hề bận tâm chút nào.
Với tôi, một tên con trai mà lấy sự trinh tiết ra để đánh giá về phẩm chất của một cô gái, thì điều đó thật là quá ngu ngốc và tầm thường.
Tuổi trẻ, khi yêu thương một người thật sự. Ta chỉ hận là không thể cho hết đi, không thể cho đi nhiều nhiều hơn nữa. Dù sau này có ra sao, ta cũng chẳng hề hối hận khi ngoảnh đầu nhìn lại. Bất cứ ai cũng vậy, chẳng có gì để trách cứ một cô gái khi họ tin tưởng và cho đi tất cả về phía người mà mình yêu thương.
Tuyết Linh là một cô gái tốt, nhưng cô ấy lại không gặp được một người con trai nào tốt với cô ấy cả. Người trước cũng thế, tôi cũng vậy, tất cả đều là những tên khốn nạn, tệ bạt.

Tối hôm đó Tuyết Linh khóc rất nhiều, nói thật, tôi cũng là một thằng con trai, một thằng đàn ông. Vì thế cho nên tôi không thể không có một chút cảm xúc, một chút ham muốn nào, khi ôm một cô gái không mặc gì vào lòng như vậy. Nhưng không hiểu sao, lúc ấy lý trí không cho phép tôi làm việc đó với Tuyết Linh. Cả đêm tôi chỉ nằm yên và ôm cô ấy như vậy, tôi nhìn Tuyết Linh ngủ thiếp đi trong những tiếng nấc, những giọt nước mắt vẫn còn đọng lại trên bờ mi, tôi ghì chặt đôi tay ôm cô ấy vào lòng mình. Mỗi một giây phút khi đó thật là bình yên, tôi chưa bao giờ cảm thấy tim mình bình lặng như lúc ấy.
Rồi tôi cũng ngủ thiếp đi...

" Anh dậy rồi àh ?
Anh mau đánh răng rửa mặt rồi đưa em về thôi, hôm nay em phải học sáng đấy. "

Tôi tỉnh dậy, mở mắt ra thì đã thấy Tuyết Linh ngồi bên cạnh mình, cô ấy cười tươi tắn như là đêm qua chưa hề có chuyện gì sảy ra vậy. Nhưng tôi hiểu, từ sâu trong thâm tâm, trong trái tim của Tuyết Linh cô ấy đang phải đau đớn như thế nào.
Tôi gượng cười, không nói gì rồi ngồi dậy xỏ đôi dép đi vào nhà vệ sinh. Tôi hứng tay vào vòi nước, vục từng chút nước té lên mặt mình, nhìn cái khuôn mặt trong chiếc gương, tôi chưa bao giờ thấy chán gét nó như lúc này.
Chúng tôi trả phòng ngay sau đó, tôi bảo đưa Tuyết Linh đi ăn sáng nhưng cô ấy nói rằng không thấy đói và cũng không muốn ăn gì cả.
Suốt quãng đường đưa cô ấy về, hai chúng tôi đều im lặng, không câu hỏi, cũng chẳng có tiếng trả lời cười đùa như mọi khi. Có chăng chỉ là một bầu không khí gượng gạo, khó nói thành lời.

" Em vào đây ! Anh mau về rồi chuẩn bị đi làm đi, không lại muộn đấy. "

Tuyết Linh nói với tôi, sau khi tôi đưa cô ấy về tới đầu ngõ của phòng trọ.

" Ừhm, em đi trước đi...
Anh muốn được thấy em đi trước ! "

Tôi trả lời lại Tuyết Linh, rồi cười với cô ấy.
Tuyết Linh không nói gì cả, cô ấy chỉ nhìn tôi rồi sau đó quay lưng cất bước dần đi vào. Nhưng bỗng nhiên Tuyết Linh dừng lại, cô ấy vẫn quay lưng về phía tôi và nói...

" Em không xứng với anh...
Cả Mai Hương cũng vậy, anh xứng đáng có được một cô gái tốt và hoàn hảo hơn em và Mai Hương. "

" Là anh không tốt... là anh khiến em phải đau lòng !
Anh xin lỗi... "

Khi ấy, tôi chẳng biết nói gì nữa cả. Từ phía sau, tôi thấy bờ vai nhỏ của Tuyết Linh run lên nhè nhẹ, và tôi biết rằng, Tuyết Linh đang khóc, chắc chắn rằng phía trước khuôn mặt của cô ấy đang là hai hàng nước mắt lăn dài.

Nếu nói rằng chuyện của tối hôm qua làm tôi thấy đau lòng và xót xa, thì câu nói vừa rồi của Tuyết Linh và những giọt nước mắt hiện tại đang rơi của cô ấy khiến tôi thấy thật tội lỗi.
Sau khi nói xong, Tuyết Linh cũng chẳng quay lại nhìn tôi mà bước vội vào phía cuối ngõ nhỏ, còn tôi thì vẫn đứng đó nhình theo bóng cô ấy cho đến khi khuất dần rồi mới quay xe ra về.
Nhưng... nhưng tôi không nghĩ tới, thực sự không nghĩ tới đó lại là lần cuối cùng tôi nhìn thấy cô ấy, lần cuối cùng tôi gặp cô ấy. Sau ngày hôm đó, Tuyết Linh không còn liên lạc với tôi bất cứ một lần nào nữa, cô ấy hoàn toàn biến mất khỏi cuộc sống và thế giới của tôi. Điện thoại của cô ấy thì không liên lạc được, cô ấy cũng không còn ở chỗ cũ nữa, thậm chí Tuyết Linh còn bỏ cả học để cắt đứt liên lạc với tôi, có lẽ khi mất đi cô ấy thật sự, tôi mới cảm thấy sợ hãi và trống trải. Tôi bỏ hết công việc, cuống cuồng đi tìm cô ấy, tôi lật tung cả cái thành phố Hà Nội lên, tôi tìm đến những nơi mà chúng tôi hay tới, những quán quen, những con phố... nhưng xuất hiện trong tầm mắt của tôi chỉ là những bóng dáng, hình dung xa lạ.
Một tuần liền, đêm nào tôi cũng đứng trên cầu Long Biên cho tới 1h đêm. Nhưng có lẽ sự hối hận của tôi là quá mức muộn màng thì phải, cho tới tận sau này tôi mới hiểu ra, cái đêm ở nhà nghỉ đó, vì sao mà tôi lại không làm chuyện đó với Tuyết Linh, vì sao mà tôi lại có thể kìm nén được cảm xúc của mình.
Vì đơn giản là... thật sự tôi đã yêu cô ấy, tôi yêu mà không nhận thức rõ được tình cảm của chính bản thân mình. Chỉ có tình yêu đích thực mới không màng đến dục vọng hay bất cứ điều gì khác, và tôi biết người con gái tôi yêu là Tuyết Linh chứ không phải là cô gái tên Mai Hương kia.
Một thời gian sau khi tôi trở lại với cuộc sống bình thường, cuộc sống không có bất cứ bóng dáng của một cô gái nào nữa, thì tôi cũng nhận được tin Tuyết Linh lấy chồng. Lúc ấy tôi đã từng nghĩ tới việc tìm đến cô ấy và mang theo cô ấy trở về, nhưng sau một đêm say mèm, chìm ngập trong men rượu và khỏi thuốc thì tôi cũng đã buông bỏ cái ý nghĩ đó, mặc dù tôi biết nếu tìm tới cô ấy thì chắc chắn rằng Tuyết Linh sẽ ôm chầm lấy tôi và đồng ý bất cứ điều gì. Nhưng tôi thật sự không xứng với cô ấy, tôi là một tên đàn ông tồi tệ, tôi đã vì một người không hề xứng đáng mà khiến Tuyết Linh phải nhiều lần khóc trong âm thầm đến mức đau lòng.
Có lẽ người đàn ông khác sẽ tốt hơn tôi, ít nhất là sẽ không khiến Tuyết Linh phải khóc nhiều như khi đã từng bên tôi.
" Rất nhiều năm tháng sau này, khi mà bạn đã qua cái tuổi thanh xuân, cái tuổi của sự bồng bột...
Bạn nghĩ về người mà mình đã từng bỏ lỡ, nếu bạn mỉm cười thì đó là sự thanh thản, còn nếu bạn thấy hối hận và tiếc nuối, thì đó là cả một bầu trời không nắng cho quãng đời còn lại. "

Tác giả: Vô Hối_TG_ Hữu Hạnh TG

Gửi bình luận lên diễn đàn bằng tài khoản Facebook của bạn

#2 anhlucky2

anhlucky2

    Cấp bậc:

  • Thành viên
  • Pip
  • 3 Bài viết
  • Tiền mặt: 131 Xu
  • 0 Thanks
0
Neutral
  • Giới tính:Nữ

Current mood: None chosen

Đã gửi 05 August 2017 - 11:30 AM

Câu chuyện hay quá. Ý nghĩa lắm !



#3 remcuatphcm123

remcuatphcm123

    Cấp bậc:

  • Thành viên
  • Pip
  • 3 Bài viết
  • Tiền mặt: 110 Xu
  • 0 Thanks
0
Neutral
  • Giới tính:Nữ

Current mood: None chosen

Đã gửi 11 August 2017 - 11:39 AM

câu chuyện cảm động.


Cung cấp rèm cửa giá rẻ tại TP HCM






Liên kết: Thơ Trẻ || Trương Trọng Nghĩa's blog || Văn nghệ Tiền Giang || HTX Rạch Gầm || Chuyên đề Nam Giới || Hoàng Thu Dung