Jump to content
Sign in to follow this  
Mic

Giới thiệu tập thơ "Khúc Tấu Rối Bù" (thuộc văn chương mạng)

Recommended Posts

Thông tin về Michelia

 

tuenguyensend03.jpg

 

Bút danh: Michelia

Tên thật: Thạch Trung Tuệ Nguyên

Sinh: 20/10/1982 – Cakleing – Ninh Thuận

Hiện sống tại TP. Hồ Chí Minh

 

tập thơ "Khúc Tấu Rối Bù"

 

"hoàn thành 5/2008"

 

*

 

Khúc Tấu Rối Bù Rời Rạc

 

1.

Những điệu múa huyền ảo khuất dáng đứng

nhường cho những tấm thân loã lồ với

bộ ngực săn tròn và,

đùi thon trắng nõn toát mùi phấn son

 

nụ cười của tôi loãng ra

trước ánh đèn sân khấu.

 

Phải chăng, tiết tấu cung đình Cham đã thất lạc câm nín bị nén bung vỡ?

 

2.

Loạn li thất tán dân Chàm

dòng máu chung loang nhảy cóc đến

miền đất lạ nảy mầm.

 

Từng cụm người biết trang điểm và khoát áo mới

 

âu lo chuyện chối/nhận nhau

 

Còn tôi,

lọt thỏm ở một phương trời nào

mà vứt mọi thứ oai linh/tủi nhục

 

trần truồng vuốt ánh mắt ngạo mãn

rong chơi hồn nhiên

tìm lại mình qua miền đất bỏ hoang.

 

3.

Trên miền đất hoang

hoa Champa trổ nở giữa đêm khuya

 

bức phù điêu tự hoá lại thân mình

ngọn tháp Chàm rùng mình như muốn bước chân đi.

 

Trong tương phùng giữa tháp và tôi

giữa cõi tôi bừng sáng

 

Tôi ngỏ lời cam kết trước những đóng gạch rơi vỡ vụn

"Mình dìu nhau đi hoang nhé!"

 

4.

Dòng cau dòng dừa đậu trên trang sử hay câu truyện cổ tích

mà bây giờ tôi vuốt lại dòng nước mắt đã khô

 

quậu mặt

khép hờ đôi mắt

 

tôi nhìn đôi chân trần của hoàng tử chạy lon ton đi

tìm ý chung nhân

 

cặp nhân tình bị cấm đoán vì dị tộc đã lãng quên lâu đời

 

tôi vội vàng che mặt cười mỉm

Nụ cười có toan tính giữa theo và chống?

 

5.

Linh cảm u tồn trong giọt máu bị đông đặc

tôi nghe rõ từng bước chân đàn voi trên chiến địa xa xưa đang diễu hành

 

Một cuộc chiến sắp xảy ra

 

dấu vết nhạt nhoà loé sáng

tôi vội vàng vuốt lại khuôn mặt mình khi tỉnh giấc mơ

 

Thực tại vén mở

nhưng cánh cửa bí mật vẫn đóng

tôi thấy mình là kẻ thất lạc bị dụ dỗ và đồng hoá

 

Lạ,

và tôi cảm điều gì đó sắp xảy ra với mình

tỉnh giấc tiếp

tôi thấy dòng người đi qua luôn vuốt ve khuôn mặt mình

 

Cứ theo cách này hay cách khác tôi bị loại ra khỏi hai thế giới

 

cả thực lẫn mơ.

 

Baigaur, 3.2008

 

 

 

 

2 Khúc Tấu Rối Bù I

 

1.

 

Những phế tích oằn lưng gục đầu được trang điểm bằng màu sắc sặc sỡ

và được tung hô để đứng vững

tôi chỉ thấy bóng ma đang đẽo theo mình.

 

Thời đại về trao nhau nụ hôn mê đắm

để vơi đi sự nhạo báng

thầm lặng

tôi thấy tư duy cùn nhụt cố hợp lý hóa mọi đời sống bằng cách dán nhãn một cái giá đốn mạt

nhục nhã.

 

Dưới ánh đèn trác tuyệt soi dõi mọi lề lối

nhãn kiến tâm linh nhìn ánh sáng chói lóa khoa học

ngơ ngác.

Và trùm thêm một dải màn đen huyền bí.

 

Bước chân tôi gõ lên mặt đất liên hồi

cầu một lần tắt - bật

trước bao thể hình đang rung vỡ.

 

Ồ! mọi thứ có vẻ chẳng sao cả

 

Nhưng than ôi

 

khi tất cả rời rã và khuất đi trong tăm tối

tôi cầm ngọn đuốc soi lại con mắt mình

chỉ có hình ảnh viễn tượng

ánh sáng tương lai co về thiêu đốt tầm nhìn

 

Và tôi, kẻ

ngã ì trên vết thương người khác

mặc nhiên thế giới nổi trôi trong tôi.

 

 

2.

 

Khi cỡi lên trung tâm điểm vô hình đang đong đưa

biết cái giá ngoảnh mặt đi là mất

chốc chốc

tôi ngó nhìn bi kịch mình nhú chưa?

 

Khi nặn ra tầm nhìn

tôi cố hứng hết những con đường bất động

về neo trong khối não trống toanh

tán dốc chơi

 

Nhưng nỗi chán chường đã uốn cong mọi hình

thù chưa và trọn

 

Khi chúng trở nên quái dị

tôi ngỗ nghịch dẫm đốt tâm trí

bằng những ẩn ngữ bê bết trên màn hình phẳng

để răn đe

nỗi sợ hãi đang bủa vây mình.

 

Cakleing, 2.2008

 

 

2 Khúc Tấu Rối Bù II

 

1.

 

Niềm tin cận kề

và buộc tôi phải trói mình trước hắn

 

Chịu phận lê lết

đầu óc nặng nề tôi muốn đổ lỗi cho trọng lượng của thân thể

 

Cuộc nội chiến âm thầm nhen nhúm lúc nửa đêm

 

chỉ duy niềm tin chết

tôi đã thoát

 

cả hai.

 

 

2.

 

Sùng bái mù tịt vẽ lên những lằn ranh trong óc não tôi

cả bầu trời lúc này thoáng đãng

chỉ có không khí tự do làm trò áp thấp áp cao

mưa nắng tự tại đi qua đi lại

 

Gió mùa khô chuyển hướng

hắt ánh nhìn tôi về phía không phải tôi

lá hoa khẽ rung

rơi

áp nhẹ tai nghe mặt đất kể truyện cổ tích

 

Để tư tưởng phải dần dần lớn lên

tôi tìm nơi ẩn núp

xỏ mũi trò chuyện với giun dế

 

Tôi lang thang xuống tận bần cùng của kiếp người

 

từng bước đi

tôi phát hiện sự chết và sống cùng song hành với mình

chẳng ai dám bước trước bước sau [mà buộc phải dìu dắt nhau đi từng bước]

 

Hình thù tôi ai cũng thấy bằng mắt

nhưng hình hài của hai đứa kia chỉ nghe nói bằng miệng

 

Sự chết là kẻ nắm chắc phần thắng nên tôi gởi tư tưởng

còn sự sống

vì luôn sợ hãi cái không đâu nên tôi phải tử tế chăm sóc từng ngày cho hắn

 

Tận cùng của chuyến đi

trong ba đứa bị tử hình bằng một nhát dao của tự thần

 

Đến hồi kết

chẳng ai phát hiện ai chết?

 

Baigaur, 3.2008

 

 

 

3 Khúc Tấu Rối Bù

 

1.

Tôi đang đu trên xiềng xích quá khứ

xung quanh là khoảng không

 

tôi cắt đi chính mình

làm rớt một nửa xuống vực thẳm còn đang than khóc

 

Còn một nửa

không cần giấu giếm

tôi ló dạng ra ngoài không trung đầy

rẫy

tương lai trắng xóa

 

Tôi - như một vệt đen đang di chuyển giữa cõi đời

ôm giấc mơ nửa tự do

lửng lơ

nghe giọt máu mình nhỏ từng giọt xuống chạm nền hư vô.

 

 

2.

Khi chôn tuổi thanh xuân dưới đáy cốc

tôi gom từng hạt rượu về ái ân riêng

và thất tình

và ngoi lên mặt cốc lênh đênh trôi

 

Giật mình rồi lại tiếp cơn mơ

tôi thấy mình thoát ra khỏi cốc

đi vào đời sống thực

mà vẫn cứ say.

 

 

3.

Nghe em nôn nao trong suy tưởng và mơ ước

bầy súc vật nói với tôi rằng:

 

"Hãy về đây chung sống với chúng tôi."

 

Tôi sống như thể một cái xác biết di

động

biết làm chuyện hề rồi khóc cười một mình

 

Nhưng

khi bay qua giới hạn mình bằng cái bóng còn

vướng chặt nơi thân xác

tôi bị trùm trong bóng cây cổ thủ

 

rồi đông cứng và bất động ở đó

[cả thân hình lẫn bóng].

 

cafe Inra, 2.2008

 

 

 

Khúc Tấu Rối Bù

 

 

1.

 

Khi lượm lặt mọi hình thức sống về treo khắp căn phòng

tôi buông sấm ngữ về con đường để ký thác đời mình

vào bộ óc vừa khai hoang

 

Hồn nhiên và vô tư tôi

chạy quanh vòng xoáy trôn ốc

và lắc lư

dáng đứng mình trước vực thẳm hư vô.

 

Giữa cõi lulah*

ngọn lửa ai mang về cháy soi tìm chân lý

để tiễn đưa kiếp người về với các bụi

 

Lời vọng kinh lâm li

ngân vang giữa cơn mưa lặng thầm

xói cả phận người

 

tôi khẽ chạm lên vết sẹo trên vầng trán ưu tư.

 

Hỡi Siva đấng thánh của dân lầm than ta! hãy nhảy đi

trong giai điệu nhịp nhàng

để lần theo gót chân Người tôi chẳng thấy đời sống hoang vu quá

 

Lũ gió nhảy cóc

bỏ lại vòm trời đầy mây đen trên mái đầu tôi

bỏ lại chút khí trời vây quanh sự sống tôi

bỏ lại những hạt bụi bám lên trái tim mở toang tôi

bỏ lại một mớ bòng bong của ánh sáng bảy màu

 

Và đời sống ở đây đều nhộn nhịp

nhưng ai biết được đó là thảm kịch có dính sự khôi hài

mà chúng ta mãi diễn

và mãi đi tìm.

 

 

* : cõi trần

 

cafe Inra, 2.2008

 

 

 

2.

 

Vẫn thiết tưởng tình đời tỏa ngát

anh vay gom từng giọt lệ về

bôi trơn căn bệnh quái ác em mang

rồi dùng lưỡi gươm ảnh - tưởng tình ái cắt phăng đi nỗi ám ảnh em

 

Em yêu! thể xác đau đớn em vẫn dằn co với nguồn lực bí ẩn

khi âm thầm tự kỷ ám thị

anh chẳng muốn em buông xuôi!

 

Vì lẽ

em sẽ rơi vào tuyệt vọng và

cả hai cùng một lúc sẽ đến dày xéo em

rồi vẻ ngơ ngác anh cũng sụp lún trong

đơn điệu dần dần teo mất hút

 

Đứng trước em

và trước những xiềng xích mang yếu tính của trò đời không thể cởi và

không thể trốn thoát

anh chẳng thể nói lời kinh khủng mình

chịu đựng

mà chỉ có thể ngân lên giai điệu bản hoan ca về ý chí sống

dù biết là lời mình chẳng thể cứu cánh cho một niềm tin nào hết

 

Dù anh chẳng thể phủ minh - kiến bao xác hồn và thứ rác rưởi khác

bị bốc cháy thành tro tàn

bởi ngọn lửa vô hình

 

nhưng

em thử một lần soi vào nguồn nước tâm linh Bà la môn mình đi

và em sẽ thấy

phận người là hữu - thể - vô - thượng

 

Hãy sống và ban giá trị cho từng giọt máu đang lăn

và đừng để nỗi sợ hãi cướp đi cái đang dự phần từng ngày

đừng bận tâm đến thời gian ngắn ngủi ấy

để lỡ chân trượt dài trong vở kịch bi hài của kiếp sống

 

Đừng ngoảnh mặt với sự sống để rước theo sự mù quáng nhất thời

trong khoái lạc

về ngã gục trong cuộc chạm trán như kẻ bại trận

 

Thản nhiên mà nói về điều bất thể hoán đổi

cái chết chả là gì hết đối với anh

 

Dù những dấu hiệu của nó vẫn ở xung quanh anh

dù anh luôn là kẻ chịu trận

dù anh luôn sống trong hiểm nguy

anh vẫn phó mặc đời mình trong trò chơi định đoạt may rủi vớ vẩn này

 

Nhưng em nên biết

vì lẽ đời sống là phù du rồi

vì lẽ đời sống là vô thường rồi

ta sống chỉ hát nhau nghe về đời sống toàn – bích thôi.

 

Cakleing, 2.2008

 

 

 

3.

 

Ánh trăng lưỡi liềm ai treo đó tự bao giờ đang mải mê chiếu lên bộ

ngực trần em

 

Trên tảng đá nhô lên như mai rùa tự bao giờ giữa khu rừng trong đêm lặng tịch mịch

để anh áp nhẹ lên đôi môi em nụ hôn bất tử

 

Tựu thân mình sắp đuối dưới ánh trăng

anh áp nhẹ khuôn mặt lên núm vú căng phòng em rồi mơn trớn

 

Tựu cả vũ trụ như ngưng thở

anh và em chỉ nghe được hơi thở nhau đang trùng phùng nhịp điệu

 

Tựu có vết bẩn nào vấy lên mình

ánh trăng trở tấm thân liếc nhìn bóng mây mặc tấm áo choàng đen lờ mờ trước anh và em

 

Em giật mình

vội vàng cài lại khuy áo

 

giấu mặt trên vai anh khóc nức nở

và mất tích

 

Tựu thời gian như sống lại

trong hoang mang

 

giữa việc muốn tìm lại em và việc muốn nuốt cả bóng tối

 

vì không thể làm hai việc cùng một lúc

 

anh bất lực đành nhìn em vuột mất.

 

Cakleing, 10.2007

 

 

4.

 

Khi chỉ có bóng đêm vây quanh

con đốt lên que diêm cuối cùng để soi lại khuôn mặt mình

 

Ôi Pôyang!

cho con đổi lại những vầng trán nhăn nheo đang gợn sóng với mối lo toan thường nhật

cho con đổi lại đôi môi thâm đen với mảnh tình trần côi cút

cho con đổi lại cặp mắt thăm sâu u buồn với lớp bụi thời gian đã vụt mất

cho con đổi lại nét mặt sạm nắng với vết hằn của miền khắc khoải đau thương

 

Nếu chưa đủ

con xin tẩm dầu lên mười ngón tay mình để một lần được đốt soi đổi nốt tất cả

để con không cảm tuổi già đang dần tới

để con trông lại khuôn mặt trẻ thơ

để con được nằm trong vòng tay ấm áp của mẹ

để con được cất tiếng đầu tiên gọi ba

...

 

Ôi Pôyang!

mọi điều đó đều không thể phải không

vì lẽ lịch sử sẽ lập lại

và con sẽ thấy khuôn mặt mình bị uốn cong

và con lại cố tẩy xoá đi

 

Đêm nay

chỉ một que diêm cuối cùng cũng đã đủ rồi cho con đi nốt quãng đời còn lại

trò chơi đánh đổi sẽ không được nhắc tới nữa

dù nỗi sợ hãi vẫn vây quanh con.

 

 

Baigaur, 2.2008

 

 

 

 

5.

 

Bắt rễ từ con mắt mù lòa

đôi mắt long lanh tôi liếc nhìn nhằm

việc quán triệt mọi giá trị cổ hủ đang đông cứng và bất động.

 

Khi bay song hành với mũi tên lửa phát ánh sáng

tưởng như không làn sóng nào có thể dập tắt ngọn

lửa tình bùng cháy nơi tôi

 

viện cớ và mưu mô ôm hôn nhau

Tôi

thiêu rụi đi bao sợi dây rối bù quanh mình

 

Nhưng ai đâu hay

thiên thần mệt nhọc gãy cánh giữa đường

để

lại một mình tôi đi trên đóng tro tàn còn nóng rát

 

Hóa kiếp thân phù thủy

em về treo tuyệt vọng như dấu chấm lặng [!]

tôi chẳng thể mày mò sợi dây thòng lòng nào vắt cổ đong

đưa mình

 

để

 

trả lại sự tĩnh lặng cho quê nhà lắm khắc kỵ những vết sẹo lịch sử

 

Như bi kịch vẫn triền miên

ngọn lửa bùng lên trong đôi mắt tôi

bao sợi tơ tình tinh khiết bị hoen ố làm

rớt rơi từng giọt lệ sầu

trên tấm thảm bị rách nát bởi bàn tay bảo thủ và đầu óc co thất

 

Đôi bờ như ngăn dòng chảy loãng ra

 

Chả còn ác ý gì thêm

trong

việc cứu cánh cho cuộc tình trộm vụng gần vực thẳm

 

dù trước kia biết

đó là miếng mồi cám dỗ

Nhưng

tôi vẫn với tay bắt lấy

 

Tôi dằn lòng tự trừng phạt

bằng

ngọn roi thần kinh vọt mạnh vào vẻ ngây thơ còn lẽo đẽo quanh mình

 

Với thái độ dở hơi kệch cỡm

tôi chỉ thẳng vào những điều dễ phạm thánh

không chút e ngại hay run sợ để cắn ngón tay như mấy đứa con nít

 

Trong vũ khúc huyễn hoặc này nhục

cảm chẳng có tội lỗi gì hết

 

chính những tượng đài đã bày trò mê cung để bài trừ hay

chuốc cho tôi những giá trị tội lỗi

 

Lúc này em đang nhìn với đôi mắt tinh ranh vặt

đôi lúc em đỏm dáng chạy đi vịn vào bức tường thối rửa

nhìn tôi

đang cật lực đốn ngã đi chính những tàn dư bất định còn xót lại trên óc não cố chấp mình.

 

Baigaur, 2.2008

 

 

 

 

6.

 

Trong khi lý trí tẩu thoát bỏ lại vỏ óc trống trơn và bất động

tôi

nghe

nhịp đập khoan thai của trái tim

 

Đôi mắt em nhoè nhoẹt tuôn rơi từng giọt nước lã

xuống

cơn

cuồng phong đang nổi lên trong tôi

 

Niềm thương yêu lật nhào

chìm lịm

trội

lên thứ trang sức trong đôi mắt tròn xoe thứ ánh sáng lửa vô hồn

 

Một khoảng trắng xoẹt qua vũng tối

đôi mắt

mù quáng tôi nhăn nheo

trên đóng vỡ nát của thảm kịch yêu đương vĩnh cửu

 

Quay về làm lễ cưới với chính mình

dàn đồng ca lỡ nhịp tấu ngân

chờ khoảng khắc suy tận

tôi phơi ánh sáng dưới bánh xe cổ quái đang chảy lòng vòng

 

điệu nhạc sinh biến

sàn diễn bay bồng bềnh giữa vô cùng vô tận của hư vô

 

tiếng vọng từ cõi biệt xứ xéo qua tai làm

cong vênh không - thời gian

 

Tôi ước lượng và cô đọng mình

rồi chậm rãi nhận dạng lại khuôn mặt

trên nền bóng tối đang loãng ra.

 

Baigaur, 2.2008

 

 

 

7.

[gửi T.]

 

Này chàng trai [!]

anh khoái chí với địa vị con người tôi [?]

Ừ [!] tôi cho anh tất thảy mà chẳng cần phải toan tính để đổi lấy hay bù đắp thứ gì từ anh hết

 

Nhưng anh nên nhớ [ ] anh chẳng phải là tôi

[dù ở đó anh đã chiếm khoảng trống]

 

mà hãy bận rộn với những vấn đề hóc búa của tôi để lại

như uốn cong mình cho hợp dáng

hay cố gượng ép mình cho hợp gông hợp khuôn

 

Nhưng [ ] với hình ảnh phản chiếu xung quanh

hay các ý niệm đã bị đục khoét như sâu mọt đã ăn sâu vào óc não cứng đơ của anh

xin đừng cho tôi là kẻ bất ổn [ ]

mà hãy trố mắt lên xem tôi trình diễn việc cắt đứt xiềng xích còn xót lại trong chuỗi của một tấm màn đen trùm kín.

 

Bỏ qua hiệu ứng phụ nhé [!]

 

Vì chẳng còn ì mình trong đóng nặng nề [ ] tôi sải bước dọc theo hành lang hoang vắng

rồi tự sôi lên như dòng nham thạch

dùng dằng và toả phát

chảy loãng ra những thứ cặn bã

bốc lên mùi thối rữa của mầm độc

 

Dù chuỗi khâu việc làm có mạo hiểm một chút [ ]

nhưng nếu tôi không làm chắc sẽ lên cáo trạng rằng:

mình là một gã [tù nhân] ngốc và nên chấm dứt cuộc sống trước thời hạn.

 

Baigaur, 2.2008

 

 

 

8.

 

Khi tôi - cát - em gục đầu bất động

con sóng biển quát xô nhau về than khóc với bờ

điều đó chưa là gì cả

vì bão tình vẫn cuồng xé tâm tư ta đó thôi

 

Nhưng khi em vẽ lên làn cát một lằn ranh ngăn cách

tôi quơ tay nắm nấm cát lấp lại

nhìn từng dòng, từng dòng cát mịm tuột rơi

rồi giật mình nhìn bàn tay mình trắng trơn

 

Bây giờ riêng ngước nhìn lại đời

và dùng dằng

tự hỏi vì sao

trong một thân phận

trong một sứ mệnh tự dán không đâu

Lại rơi nơi tôi

 

Truy về xa xưa

nàng công chúa từ thánh địa La Mecque

vẫn tạc qua chốn này

để lại cuộc tình bi ai dở dang biển - bờ

cho Pô Cei Cham trầm mình giữa hư vô

 

Xưa cũng như nay chẳng có gì khác

Xah Pakei tự xô ngã mình chìm khuất giữa biển đông

làn sóng vẫn vỗ đấy thôi

nhưng ai biết được ân tình trinh khiết nàng Mưrat

 

Bên sóng tình trôi đứt đoạn bởi thế sự

giọng My - Ê não nề tấm lòng trung trinh

 

Và chuyện xưa chắc đã qua rồi

nhưng dòng máu tôi tựu như một vết bầm

 

em quên và chẳng muốn nhớ nữa

và điều đó chưa là gì cả

 

Hỡi đôi cánh thiên thần thời trai trẻ của tôi

trước mặt em vẫn là dã tràng xê cát

trước mặt em vẫn là tôi và biển

trước mặt em vẫn là chiếc gương soi

phải chăng những điều đó chưa là gì cả ?

 

Cakleing, 2.2008

 

 

 

 

9.

 

Em quơ tay ném cho cơn mê dài tôi

tỉnh giấc

hoắc nhiên nhìn cảnh đời ngơ ngác

Tôi thu co mình bất động

 

liếm gót giày thời gian

rồi quẹt niềm riêng trên ngôi vị thần kỳ

để chúng sáng như một ngọn nén

Và tôi quên đi vết đen của đời mình

 

Em về treo dấu chấm câm

ngăn cách

rồi hóa thân thành quỷ sứ

còn tôi

làm kẻ vác cả địa ngục

 

Giấc ngủ tiền kiếp vơi đi nỗi nhớ

một trò nhào lộn của bánh xe luân hồi

người áp mặt người

thèm trao nhau tội lỗi?

 

Thôi! đừng gây thêm đau khổ nữa em

đừng trùm mình trong mạng nhện rối bu

đừng run sợ trước nộc độc nhân thế

hãy vứt tấm áo choàng cũ

 

và đi về phía mặt trời ban phát ánh sáng tin yêu.

 

cafe Inra, 2.2008

 

 

 

 

10.

 

Hai mươi tuổi rưỡi em về neo cái chết trong đôi mắt ngơ ngác tôi

trái tim tôi là nấm mồ chôn vùi hình bóng em

nhưng

chỉ duy nơi thẳm sâu của óc não vẫn lai vãng bên em

 

để về đêm

cơn mơ trào về như nước lũ

em bơi đuối

nhô đôi bàn tay nhơ nhám xin cứu vớt

 

Tôi

một mình trải thảm đỏ trên con thuyền

ngoái lại nhìn em

phát hiện mình đã lạc vào thực tại

 

Ở nơi này

em bắt đầu lại cuộc tình ở tuổi ngần ấy với tôi

tôi thấy toàn thân mình trẻ lại

trẻ lại mãi

đến khi không còn trẻ nữa

tôi bay qua hai tầng ngầm tâm thức về đối diện với chính mình.

 

Baigaur, 3.2008

Share this post


Link to post
Share on other sites

Khúc Tấu Rối Bù

 

 

11.

 

Giấc ngủ của đêm trở mình

những chuỗi giọt nắng ồ ạt lăn qua ô cửa sổ nhảy múa trên mặt bàn

tôi nghe hơi thở mình trở lại sau hai mùa trái tim lạnh băng từ đêm hôm qua

 

Giấc mơ khát cháy cổ họng

bật tiếng la hét làm run lên trên bờ môi

mở đường cho ánh sáng tiềm thức mập mờ

tẩu thoát

 

tôi thức dậy ngay sau đó.

 

Khuết nửa vành môi nở nửa nụ cười gượng

và nghe tiếng chim sẻ hót trên mái ngói

tôi vơi đi

cả một cơn ác mộng dài của cuộc tình

 

Cánh cửa em ra đi không cài lại chốt

làm tôi trượt tay hụt hẫng

 

khi bám vào thành cửa giữ lại thăng bằng

tôi ngơ ngác nhìn bậc thềm còn đọng lại dấu hài em sau cơn mưa đêm qua

 

Ô! một giấc mơ đẹp đấy chứ!

giấc mơ nở trọn vẹn để lại cho tôi sự tật nguyền

 

Ở bên ngoài

bông hoa cuộc sống vẫn toả đầy hương thơm

tôi âm thầm đi về phía ấy...

để vơi đi vẻ côi cút mình.

 

Phan rang, 10.2007

 

 

 

12.

 

Khi em men theo từng hơi thở chập chờn của miền suy nghĩ mông lung chấp cánh ước mơ

bay bồng bềnh trong khoảng không thênh thang.

 

Phút chốc câm lặng.

 

Tôi ngó ngàng dáng em đi rồi gục đầu nghe nhịp tim mình đập nứt nẻ mảnh thanh xuân.

 

Nhìn tuổi đời tóc xanh rối bù tơ tình [] tôi và em cam kết rằng:

chúng ta sẽ không còn vương vấn mối tình lắm uẩn khúc

dây dưa với nhiều điều trái/phải của trò đời này nữa

 

Nỗi buồn ngơ ngác đập cánh bay đậu trên cột đèn đường

chăm chú

nhìn

cặp tình nhân đang giả vờ phì cười

 

hắn băn khoăn và tự hỏi mình: "Tôi nên ám ai trước đây [?]"

 

Em quay đi kéo theo sợi tơ tình mất đàn hồi

đứt

trái tim tôi lửng lơ trên dòng chảy sầu luỵ

 

khẽ chạm lên đôi môi đã khép kín nụ cười

tôi

chìm xuống

góc khuất cô quạnh

 

Sợ những kỉ niệm thức giấc

tôi

rón rén

trên con đường mòn làm khàn cả cổ họng

 

Hỡi nhân thế [!]

giữa cõi bi - hài này tôi chỉ muốn đốt một nén hương trầm cho trái tim

treo

lời tình

gãy khúc

trên cổ em làm thứ trang sức

 

"Em đừng bỡ ngỡ khi xoá tên nhau lần đầu nhé [!]"

 

để khỏi mai sau ta vỡ - lỡ

nốt nhạc tình đập phải bật tỉnh

trong tôi

trong em

niềm dĩ vãng nhói đau.

 

Cakleing, 10.2007

 

 

 

13.

 

Sự vắng mặt của ánh sáng mặt trời chẳng làm tôi

bơ vơ tí nào

nhưng

sự vắng mặt của em thì khác

 

Em đến như thiên sứ nhen nhúm lên ngọn lửa

tình đốt cháy trái tim tôi

trên tấm thảm êm dịu của niềm hạnh phúc

tôi phát hiện bàn tay vô hình của tín ngưỡng vươn dài khuấy động hỗn mang mọi thứ

 

tôi một bên

và em một bên nhìn nhau

Niềm hạnh phúc bốc hơi và teo co

theo chiều hướng về trạng thái tinh khiết

tôi xua đuổi đi chính mình

mặc định niềm cô đơn

 

Trò chơi kéo co nhằm triệt hạ mầm kiêng kỵ

tôi một bên

và đồng tộc một bên

trò chơi không cân sức ném tôi vào lao tù của những đôi mắt đục ngầu

 

Lặng im là quyền hành cao nhất của tôi

nhưng đó là dấu hiệu suy đồi và chết chóc

 

Khi âm thầm phát tiếng rao vô vị lợi

em ngước nhìn từng bước tôi đi

sự chăm chú trong đôi mắt mù

ngay trước và sau này

làm em chẳng thể nào hiểu nổi một âm tiết của tôi

 

Ngày em đi

sự dối trá nặng nề mà bấy lâu nay em mang vác để làm hành lý

rớt rơi nơi tôi

như cội nguồn của sự đau khổ khơi nguồn cho trái tim tôi cháy một lần nữa

 

Trong vụ nổ thầm kín của từng đoạn mạch trái tim đứt làm trò khâu vá

bằng những ca từ gặm nhấm miếng mồi kí ức cháy thui

tôi nghe hơi thở mình nao nao

toát vẻ toại nguyện.

 

Baigaur, 3.2008

 

 

 

14.

 

Khi Neil Amstrong làm một chuyến du hành lên mặt trăng

cắm cờ

truyền thông điệp với thứ vật chất vô hồn không họ hàng ấy

 

về nhà

hắn được nhân dân Mỹ tung hô như là một vị anh hùng dân tộc

 

Dường như là không liên quan gì đến hắn [!]

 

Tôi

 

một gã lang thang làm một chuyến du hành qua di tích cha ông

 

lên tháp Porome

lên tháp poklaunggirai

lên tháp poinugar

 

chẳng cúng Yang mà chỉ lẩm nhẩm vài mớ bòng bong với

Poyang và đóng gạch đầy rêu mốc

[vì tôi nghĩ những vĩ người ta gọi là thánh này có liên quan đến dân tộc mình]

 

Lúc về nhà

tôi được cả làng chà đạp xuống tận địa ngục

 

dễ hiểu nhất

xem tôi như gã dở hơi điên loạn

 

Qua biến cố này

đêm về

tôi

trằn trọc rất lâu nhưng vẫn mường tưởng rằng: bậc anh hùng và gã điên loạn là một []

 

Khi Gandhi bị ăn vài phát đạn qua đời

hàng triệu quần nhân Ấn đưa tang trong dòng suối nước mắt

hàng triệu công dân thế giới gục đầu tiếc thương cho một ông cụ chết bất kì tử

 

Còn ở chốn tôi

trung tâm nghiên cứu văn hoá Cham

ban biên soạn sách chữ Cham

và những lực lượng làm xàm khác trên miệng còn dính chút hơi hám hư danh

cùng rủ nhau chơi

uốn nắn và ướp xác những con chữ rồi tung hứng

 

Tất cả nhân quần Cham đang hấp hối với mối lo toan thường nhật

có vài người tò mò tham gia chơi để kiếm miếng

có vài người thích làm om sòm nên bay vào tranh cãi

và đa số chẳng mảy may chút gì trước đám tang của ngôn ngữ mẹ đẻ

 

Tôi

lo sợ [vì thế nên tránh được kiếp nạn ngậm nghĩ thâu đêm]

giả vờ nuốt nước mắt

 

rồi

rúc đầu

vào đóng tro tàn cười khúc khích.

 

 

 

15.

 

1.

 

Bàn tay khổng lồ nuốt chửng bao thân phận

những tượng đài cổ kính làm nao lòng kẻ hương nguyện

bằng ánh nhìn quét

tôi vội vàng bưng bít dòng chữ mẹ đẻ đang hụt hơi

 

sản sinh nỗi đau xé toạt ruột gan

 

Đồng tộc li - cụm bận tâm với những câu chuyện l[k]ỉnh

trong thế giới phản ánh những lọc lừa

nếp nhăn tôi hiện lộ trên vầng trán

 

tôi dè chừng

trước những điều vụn vặt thường nhật

 

Nạn bạo hành diễn biến trên hành lang pháp lý

những khoảng lệ phí được thoả thuận

con tim tanh sình

và những đầu óc mưu thuật

sự hoài hương run rẫy không tìm được đất trú thân

 

Những kẻ đầu cơ vươn dài cánh tay cong queo

tôi khó hiểu với cái giá phải trả cho một trò chơi vay mượn

 

làm gì?

ở đâu?

và kết cục của trò chơi là gì?

 

Trong quá trình tiệm cận với người đời

tìm những chát lợi riêng tư nhằm gỡ gạc

phơi bày toàn phản trắc

tôi chỉ thấy mình càng xa vời thế nhân

 

Giật mình lạc lối

bất thường chăng khi tôi ở lại với chính tôi

đội vương niệm của kẻ cô đơn

tôi thường mất dạng trước đám đông đang nhảy nhót vui nhộn

 

Đời sống chuyển pha làm mọi thứ so le

tôi chơi trò cút bắt với ngôn ngữ thuận nghịch

 

Niềm tin chưa chín vội rụng rơi

ánh sáng nội soi loang loáng bên trái tim nhẵn mềm

tôi làm người bộ hành chăm chú nghe từng vọng niệm ngỡ như quên

 

Vô ngôn lâu ngày cũng là một chứng bệnh cần chữa trị

những cảm xúc hết thời vụ

làm tôi phải lìa bỏ tất cả để làm kẻ ngoại cuộc đi ngao du.

 

2.

 

Thường thì tâm hồn con người tự dựng nấm mồ bằng bề nổi vật chất

tôi chẳng kiểu cách nên thường treo gán từ quê kệch

chả sao cả

và tôi chỉ cầu mong sao

 

khi được chết đi

hãy lấy một tảng đá có dính chút cứt bò dựng bia

làm mộ phần cho tôi

 

tôi không cần lấy 9 miếng xương trán bảo quản trong Kut như tập tục Balamon

mà chỉ cần tán rải nấm tro tàn của xương cốt xuống một dòng sông

hay miền biển xa khơi

 

xin đừng rên xiết trước bia mộ tôi

xin đừng rủ lòng thương xót cho đôi chân lang bạt đã mỏi mệt

 

mà hãy giữ lấy cho mình tiếng mẹ đẻ

làm vốn liếng tinh thần

 

Xin đừng trông chờ vào lực lượng bảo vệ văn hoá

họ lắm kẻ sáng mắt tinh vặt nhưng hay mù

họ lắm kẻ cao giọng để tranh dành danh tiếng chức phận nhưng hay câm

đầu óc họ không dao động trước tủi nhục

và họ ít khi quan tâm đến số phận dân tộc

 

trái tim họ chỉ tô son phấn hay hoa vân dân tộc

và họ diễn như mấy tên diễn viên đóng trong phim ảnh

luôn xúc động và rơi nước mắt

 

tất cả chỉ là lừa phỉnh

 

có thể mọi thứ tôi viết là l[x]ăng

nhưng ai có thể cấm đoán lời trái tim đau thốt bao giờ

 

như bạn

như tôi

những đứa con rơi rớt lạc loài bị đe doạ lãng quên nên được bảo quản

 

những nhà tù mà ta chỉ biết tự do và dân chủ là một thuật ngữ của học thuyết

con người luôn bị quán xuyến sát xao

 

những cạm bẫy với những miếng mồi ngon

cảnh éo le bần cùng buộc ta ghé răng cắn vào

 

ta trách nhau đươc chăng [?]

 

Những mầm mống được gọi là virut

để phòng ngừa

họ luôn dùng đủ thứ vacxin cho ta từng ngày

họ khám chữa bệnh liên tục cho những đứa bệnh hoạn

 

còn tôi

vì nhiễm thứ virut kháng cả vacxin

nên hay bệnh tật

có thể lắm các bạn sẽ xa lánh hay thương hại tôi

 

nhưng tôi đã uống mấy đơn thuốc của Lỗ Tấn rồi

 

nhìn các bạn khoẻ mạnh và vô tư

nước mắt tôi đầm lìa

 

có ai khoẻ mạnh mà run sợ bao giờ

nhưng tôi luôn chứng kiến cảnh nghịch lý ấy thường ngày

 

dù đã chết

nhưng xương cốt tôi vẫn tiếp tục chuyến phiêu du.

 

Baigaur, 3.2008

 

 

 

16.

 

Cuộc sống nhộn nhịp lừ đừ... teo đi

nỗi buồn thiu thiu thức giấc lúc nữa đêm

tôi tìm vịn

vào

nỗi niềm riêng còn âm ỉ

 

sự đau đớn

sự thiếu thốn

 

như oán trách

như tiếc nuối

 

Khi sực tỉnh ngó ngàng mọi thứ vắng tênh

tôi chỉ phát hiện ra mỗi con người mình được vây quanh

bởi

sắc màu vọng tưởng

 

Chẳng thể đâu ngoái nhìn để đánh thức lại cả bè dày

những kỉ niệm tàn nhan đang mải mê ngủ

trong

mảng lưới thời gian đã bạc phết

 

Niềm xao xuyến luẩn quẩn

bằng hình thức của một kỹ xảo [như thường lệ] để trốn thoát hay lảng tránh

căn phòng được đánh thức

chiếu

tầm nhìn lên trang bìa sách đọc dở

 

Tôi đi vào thế giới đó bằng ý niệm đã cài đặt sẵn

 

Dù biết quay về với chính mình là một điều hay

nhưng khi mày mò trong bức tường xám xịt dày cộm

tôi thật sự thất lạc

và chẳng hình dung nổi chuyện vừa xảy ra.

Baigaur, 3.2008

 

 

 

17.

 

(riêng Bỉm)

 

Đường phố gieo mùa

và hàng dòng xác ướp di động

riêng hắn

sống sót và đang ngủ vùi dưới ánh bình minh

 

Thức giấc giữa mùa xuân khi mặt trời bừng sáng

hắn

vác súng

tử hình chú én nhỏ

 

Cà tưng cà táng bộ mặt bất cần đời và chiến lợi phẩm

hắn uống rượu

hắn hút thuốc lá

và tập đi trên mây

 

Nhưng

 

khi lạc vào nhà tù tự do xông hơi khói với độ độc hại phát tán dữ dội

hắn hoá cổ máy di chuyển

trần truồng

và nằm trên bao cát với dương vật đang nóng hổi nứng tột độ

hắn phun ngay hơi khói

[chắc những thứ hắn ăn được trên mây]

dính đầy tay một kỹ nữ vô cảm

 

rồi gục chết

 

Tôi uống rượu mừng nhân ngày đưa tang hắn

ngỡ là tri âm tri kỷ tương phùng

hắn phục sinh

muốn sống tiếp

 

Những trò làm xàm bắt đầu mấp mế trên rìa đường phố

tuỳ tiện làm trò thi sĩ viết lăng xăng

tuỳ tiện vui buồn và rong chơi

cho hết kiếp người.

 

Biên hòa, 3.2008

 

 

18.

 

Hằng ngày em đều trầm mình trên khung cửi dệt

làm con rối tạo vẻ duyên dáng cho đôi mắt kẻ phố lạ

bàn tay mịm em lã bay theo từng sắc màu của sợi chỉ

em lặng hồn trần vào nép hoa vân thổ cẩm

 

Em sinh ra vớ ngay một tập tục cổ hủ còn xót lại của tộc người vỡ giọng bất

khả thay đổi

 

Khi gia đình đông con trai em không thể bước vào ngưỡng cửa đại học vì

lý do dị giáo nặng nề

em cũng không được quyền tỏ thái độ rườm rà vì sợ gán vào hành động báng bổ truyền thống

 

em không biết gì về nữ quyền

em không biết gì về luật pháp

em không biết gì về sự thay đổi của thế giới

nên

em không tham gia bất cứ tổ chức hay đảng phái nào để đấu tranh cho mình

 

em không thuộc về em

em thuộc về những gì phi lý nhất

 

Em chỉ biết cấm đầu bên khung cửi và gia đình

em gánh chịu phần lớn sự nghèo khổ và phân biệt đối xử

em chịu đựng và không hình dung ra sự ức chế về mặt tinh thần và tài năng tiềm ẩn đã thức rồi ngủ lịm

 

sự thể hiện của em cũng chỉ là sân khấu khuôn phép

để em rên tiếng hát thổi bùng lại vết tích dân Chàm đã rỉ khô máu

em biết múa quạt và

em biết làm dáng apsara và rung động trái tim

 

Đôi lúc em sợ bộ mặt nghiêm trang cứng cỏi khuyên răn

khi lấy người em yêu em phải

được sự đồng ý của cha mẹ và làng xóm với nhiều tập tục truyền thống lâu đời ủ hoài chưa chín

em không biết thế giới bây giờ không cần chế độ mẫu hay phụ hệ hay những thứ vẩn vơ làm xiềng xích khác

mà vẫn sống và tự lập gia đình được

 

Khi còn sống em nghe người ta nên nghĩ tới cái chết đến có được vào Kút không

khi đi xa em sợ ma ám

sợ bật dậy ngồi khóc một mình

 

Đôi lúc khi lạc vào chốn tha hương em

nghĩ là lỡ bước chân

em âm thầm sức bao tàn nhan lạ lẫm của phấn son thời đại

rồi giả vờ run sợ bần bật

 

khi tiền cháy túi

hay khi làm tình em đếch sợ gì hết

em không ngại ngùng khi lao vào quán cafe hay bia ôm

em không mặc cảm khi lao vào cao ốc làm nhân viên massage

em cũng chẳng rụt rè khi đứng đường

nói chung là em chẳng sợ bất cứ lệ luật nào hết

 

Khi lấy chồng

em biết mặc váy và yêu thương chồng con

em luôn ít lời và thụ động phục tùng

khi xa chồng con em biết nhớ và khóc

mà chẳng biết cả gia đình có thể di chuyển đến nơi mới để xây dựng cuộc sống

khi nhớ mẹ hiền cha ngoan em luôn khóc lóc

mà chả biết thế giới thông tin

 

Còn tôi

kẻ chỉ biết nhìn trò diễn

và khơi nguồn xấc láo.

 

Baigaur, 3.2008

 

 

 

19.

 

Chữ tình: đó là một từ khoá thuộc thế giới riêng biệt

trong thoáng giây đó là cõi mị ảo

mà hằng đêm lặng thầm cặp tình nhân mày mò dẫn dụ nhau lạc vào cuộc hẹn hò nhằm che giấu khuôn mặt

bị lột trần

 

Sau mùa gặt hái nó biến thành cõi hoang tàn treo nụ cười thoáng cụt in dấu trên đôi môi khô

mặc xác bao lời hứa thề thất lạc rơi lác đác ngủ vùi với viên đá sỏi

 

hắn tự vấn nút áo mình tự cài đặt bao giờ

dù mọi hình dung đã nặn ra hình hài nhưng hắn không làm sao tin đó là thật

 

Đôi mắt nặng giọt phóng tầm nhìn mấp mé với đường viền mà bàn chân cuộc tình đã bao lần mỏi mệt

viễn tượng hoá thân thất chật dây thần kinh

co thắt dáng hình ả

người thiếu nữ luôn có hạnh kiểm tốt về học tập và đời sống

 

ả ăn nói dè dặt ở chổ đông người

ả không đọc sách cấm

ả không xem phim sex

và ả sống êm ái trong những bức tường cấm đoán khắt khe

 

khôn ngoan của ả để lại dấu môi hắn trên núm vú căng phồng

tấm thân nõn nã tù túng ả trong chật nịt trong chiêc áo thun mỏng ép sát

sự dâm đãng chẳng che giấu đâu nổi nơi những ánh mắt vụng trộm thèm khát

của mấy gã đạo đức tốt

luôn dòm ngó rồi giả vờ phớt lờ

 

Hắn cũng muốn làm kẻ đạo đức tốt

như một người tự mình đầu thú

hắn bị ném vào mặt những thuật ngữ lu mờ cả tâm thức

những ánh mắt của người ta như những viên đạn xéo qua tai đe doạ tử hình hắn

 

Sau bãi chiến trường của cuộc tình gieo thảm hoả

ả ném lại cho hắn con gấu bông vô hồn

nó không biết làm tình

không có quần lót dính đầy chất nhờn trên tay hắn

không có cặp môi để ngậm mút dương vật hắn

kỷ vật ả trao hắn như muốn đem làm hành trang tìm gửi cho thượng đế

 

Ngạc nhiên là trên chuyến đi hắn gặp rất nhiều mộ phần mọc lên

hắn viếng thăm và cùng nhảy múa với con ma

 

rồi tiếp tục để cuộc hành trình chu toàn

 

hắn tìm một khoảng trống của quá khứ để quay về trú ngụ - bù đắp lại những vết nứt

 

vì không thể nên hắn sửa lại đầu óc mình cho hợp lý và tự

[?] có ai nhận biết mình còn sống không

 

hoang mang giữa chốn hoang tưởng

 

lương tâm hắn rối rắm bung mình nổi loạn.

 

Baigaur, 3.2008

20.

 

Khi cây viết và trang giấy trò chuyện cùng nhau

tôi trở thành kẻ ngoại cuộc

 

suy tưởng trốn vào nửa vũng tối

nhóm lên ngọn lửa

soi con đường cho bước chân hoang tưởng đi

 

bẻ nửa đời sống ném vào hư vô

nghe tiếng va chạm nhân duyên làm nứt vỏ kén của niềm cô

đơn kiêu hãnh

 

tiếng cười chán chường mò về phía bên kia niềm đau

 

khúc mắc vẫn in nguyên trên khoảng trống chấp vá

người đàn bà khoát áo choàng cũ lần theo dấu vết cuộc tình xiêu đổ

đối diện với chiếc bóng mình trước bức tường kỉ niệm

 

Tôi lắng nghe hơi thở ngậm ngùi

thì thào với cuộc độc thoại

 

kẻ hương nguyện gục đầu than khóc

giọng điệu thoắt động vỡ banh

miền sa mạc.

 

Baigaur, 3.2008

Share this post


Link to post
Share on other sites

Khúc Tấu Rối Bù

 

 

21. [cho rượu]

 

Chả phải là đôi môi

cũng chả phải là núm vú em

nhưng khi mân mê và nhăm nhi hắn anh luôn say và đạt khoái cảm

 

Chả phải là mái tóc

cũng chả phải là lông mu em

nhưng khi chạm vào hắn anh vẫn cảm thấy cồm cộm và hứng khởi

 

Đứng trước hắn anh luôn trần truồng

dù biết là anh hơi thô lỗ và bạo động

 

nhưng khi vuốt ve

hắn không phản ứng như em

 

khi làm tình

hắn không rên rỉ như em

 

Đôi lúc giữa cuộc làm tình

anh cụt hứng

nhìn bộ mặt hắn và muốn nôn mửa

 

Với khuôn mặt trơ lỳ và đa tình

hắn làm tình với cả thần thánh

hắn làm tình với cả ma quỷ

 

trước loài người

hắn làm tình từ mấy tên chóp bu chính thống nghiêm trang

cho đến

đám giang hồ ngoài luồng

 

hắn còn đồng tính và làm tình với mấy cô ả còn trinh hay mất trinh

có khi buồn

hắn tự làm tình với chính hắn

 

Làm tình với hắn

ai cũng có một lần dại dột

 

đi chung với hắn giống như đi gieo mầm tội lỗi

 

Nhưng

 

hắn biết biến kẻ khù khờ thành khôn ngoan và ngược lại

 

vui cũng có hắn

buồn cũng có hắn

hắn sẵn sàng lao vào cuộc và tha thứ cho những kẻ lên án vạch bộ mặt hắn

hắn sẵn sàng tha thứ cho những kẻ phản bội hay chống đối hắn

 

Hắn: nàng rượu

mà anh luôn chuốc vào để khơi nguồn điên loạn

dù người đời có phỉ nhổ.

 

Baigaur, 3.2008

 

 

 

22. [cho thơ]

 

Khi một cô ả lạ về ngủ với anh để khâu vá vết nứt con tim mà em để lại

dù là khoái cảm tột đỉnh

nhưng

anh vẫn mặc nhiên cho cô ả khám phá lại con đường mà em đã đi qua

 

Ả trần truồng

và những bộ phận đều giống em

nhưng

không phải là em

 

Có lúc vẩn vơ

anh muốn buông lời thú tội với ả

việc ngoại tình ở bậc thềm tư tưởng

 

nhưng lại thôi

 

vì ngủ với ả thân thể anh luôn gầy nhom và trần truồng

óc não anh chỉ chất chứa toàn hồi ức và vài mớ bòng bong phiêu diêu

 

Thế giới ngoại lai là chị em với ả

nơi

anh lăn lộn

và bày trò hỏi chuyện thăm dò để hình dung ra khuôn mặt ả

 

Ngủ với ả anh luôn thức thâu đêm

trằn trọc

suy tư

ở luồng kênh hoang tưởng

 

Có những lúc anh nghĩ mình đã lạc

nhưng sắc đẹp tròn trĩnh và tinh khiết của ả đã cứu vớt anh

dù người đời vẫn hay chếch mắt nhìn nghiêng

 

ghen tuông là chuyện không thể

dù biết ả hay thơ thẩn

dù biết ả lăng loàn

 

Ả xuyên qua tầng dày lịch sử

 

bậc tiền nhân ôm ấp ả xuống nấm mồ

những cụ già ôm khư khư ả trong tay để cưỡng hiếp

giới trẻ hay treo chọc và mơn trớn ả

 

Riêng anh

thực sự là đang làm tình với ả

anh cô đơn và không bao giờ thuỷ chung

đó là điểm chung để anh và ả ở với nhau

 

Có điều lạ là

ả hay nhắc tên em trước mặt anh

ả hay kể chuyện chúng ta cho anh nghe

 

Em muốn biết cô ả tên gì [?]

thưa em: "nàng thơ"

và trang giấy trắng là cái gường tuyệt vời

anh

gã lang thang cầm phải cây viết

nguệch ngoạc ra thân thể ả.

 

Baigaur, 3.2008

 

 

 

23. [cho chân lý]

 

Dù là ban phát ánh sáng

nhưng chưa bao giờ hắn tự nhìn thấy khuôn mặt mình

 

Thế giới của hắn luôn âm u và mù tịt

bóng dáng của hắn được những kẻ lập dị nuôi dưỡng và huênh hoang

nhưng thời đại nào cũng đi vào con đường cụt

vẫn luôn tưởng là bắt gặp hắn

 

Đâu đó nghe đám giang hồ đồn đại

hắn như một loại linh đơn

ai có được hắn luôn bất tử

 

Sau vài tháng long bong và trầm tư suy nghĩ về hắn

qua một đêm

tôi nằm mơ thấy hắn về tập bơi trong ly rượu

vội vàng

tôi húp luôn cả ngụm rượu và hắn [vì muốn chắc ăn]

mà chả thấy hứng thú gì với việc bất tử cả

 

Nhưng đám chính thống vẫn như mấy con nít

cố chơi trò sâu chuỗi hắn

và đong cứng hắn vào một cái chuồng

nhồi nhét hắn vào đầu óc trống trơn của từng lớp thế hệ trẻ và đẹp

làm cho họ trở nên

lú lẫn

đần độn

bảo thủ và cố chấp

[đại khái là chiến dịch ngu dân]

 

chả biết đường nào mà lần ra thực tại theo như ta thấy

 

Trong lúc hoang mang

tôi nghe mấy tên khùng ở trung tâm nghiên cứu nào đó

mới phát hiện dân chúng Chân Lý ở trên một hành tinh ngoài rìa vũ trụ

 

mấy chóp bu [và vài con thú có trình độ thâm cao] bắt đầu dở trò hút máu

và ăn sống đồng loại

để có tiền có sức

leo lên con tàu vũ trụ

đi đến bú cái Yoni dâm đãng đã đẻ ra tên Chân Lý

mấy tên đến sau chỉ tìm thấy núm vú đen thui

 

mục đích là muốn bất tử

đúng là đần độn.

 

Baigaur, 3.2008

 

 

 

24. [gửi K.]

Ừ [!] mày có thể cho thơ tao dở nhưng xin đừng cho nó là tục tĩu

vì sinh ra tao vốn là thứ cặn bã

vì sinh ra tao vốn là dân ô nhục

nên tao chỉ là cái bóng vật vờ lê lết bên rìa một thiết chế xã hội này thôi

và mày chả khác gì tao

 

Tao nói rằng thơ tao vốn dĩ là Những Vết Bẩn [*]

[những vết bẩn của con người tao

những vết bẩn của xã hội phơi – trưng trong mắt tao]

 

nếu không thích đóng nhơ nhám đầy rẫy

những vi rút mang mầm bệnh tật

về tình dục và việc

không cấm đoán

không chèn ép

không ngụy trang

không kiểm duyệt ấy

 

thì mày nên vứt và thản nhiên như chưa có chuyện gì xảy ra

 

Mày cứ việc mà đi đi

đi về phía chân lý trắng xóa [mị dân]

đi về phía chân lý sùi bọt mép [như con chó dại]

đi theo phía chân lý nhồn nhột không bạo động không tình dục của một xã hội lý tưởng

đi theo phía chân lý ngột ngạt luôn nhồi nhét thứ cặn bã hay xông khí độc vào óc não mày

đừng sờ sạm thứ nhơ bẩn của tao trong bóng tối

thứ bóng tối như ung nhọt mà mày chả dám hé miệng nói ra

 

vì lẽ mày muốn nghiêm trang cho thẳng cột sống (mày chả cần óc não mà làm chi)[**]

vì lẽ mày muốn gán từ thánh thiện lên bộ mặt để có danh dự (cuộc sống chỉ toàn mặt nạ)

vì lẽ mày muốn sạch sẽ trong sáng mà mỗi sáng

mày phải đánh răng

chải vuốt tóc

mặc áo quần láng bóng

và cố ngơ ngác sống

cho bầy đàn có lực lượng hùng hậu dán nhãn giá trị

nhưng tại sao mày lại ích kỷ

vì lẽ chối con người mày

chối sự thối nát xã hội mày đang sống

mà mày cho chúng tao là lũ ô nhục đáng để phỉ nhổ và lãng tránh

 

[như bài thơ tao à!]

 

trong khi

đêm về mày lén lút chửi rủa thế giới mày đang sống như kẻ ngoại tình

đêm về mày tự độc thoại với danh dự như kẻ tâm thần và thủ dâm

đêm về mày luôn gặp ác mộng ở thế giới những vết bẩn tao

 

Ừ [!] và tao cũng biết là

mày trong sáng

mày luôn thông minh tột độ để làm trò mờ ám ấy

 

Còn tao

một gã đại ngốc và cố chấp

luôn treo đời sống mình trước cửa miệng bầy thú có đầu óc trong sáng tiên tiến

 

bây giờ việc sau cùng tao làm được

là nhúng con người tao vào trong vũng nước bẩn

tự hút máu tanh hôi mình

tự xơi thịt mình

gầy nhom

bệnh tật

chết

 

hi vọng cái mùi thối rửa của tao sẽ là dầu thơm tốt nhất để mày xịt lên lông mu vợ mày

nhân ngày 20/10 [ngày sinh của tao].

 

------------

 

[*] thơ đầu tay của michelia [NXB TÙY TIỆN – 1.2008]

[**] mượn ý của A. Einstein

 

Baigaur, 3.2008

 

 

 

25.

 

Khi con chuột cống đen thuồng luồng chưa hình dung nổi ánh mắt đục ngầu tôi đang dõi theo nó ở xó góc quanh co của rãnh cống thoát nước hôi thối sặc múi rác rưởi kênh rạch đen ngòm Thị Nghề

 

thì tôi vẫn chưa hình dung ra sự đổi đời

 

Khi những đứa trẻ tật nguyền bẩm sinh ngồi nhà một mình trố nhìn trò chuyện với cún-mèo con búp bê và bao đứa trẻ vô gia cư lang thang bụi đời mải mê với mối lo thướng nhật chưa một lần mặc áo trắng để bước chân vào cổng trường mà gán mảnh đời mình vào tấm vé số cốc hủ tiếu gõ những chiếc nón ăn xin với đôi mắt rụt rè đã bị chai sạn

 

thì tôi vẫn chưa hình dung ra sự đổi đời

 

Khi những cô ả cận thận trang điểm nửa trọn vẹn toát mùi thơm tho hấp dẫn mấp mé bên lề đường vẫy gọi mời khách đi qua rồi bận rộn chơi trò "Jerry and Tom" với lực lượng đen tối khác mặc áo [hay không mặc áo] màu xanh lá cây với nhiệm vụ dẹp rác rưởi di động hay bí mật cam kết nộp thuế thắt cổ nhau chơi

 

thì tôi vẫn chưa hình dung ra sự đổi đời

 

Khi những kẻ cứng đầu do được đào tạo tốt về mặt hạnh kiểm và học tập thuộc lòng cố dãn dài cái cổ ra để mà bảo vệ những ngưng đọng thối nát của xã hội và làm trò hề ướp xác óc não của bao thế hệ [và tôi cũng không ngoại lệ] để được im ru trên ngôi vị và phớt lờ mọi nan giải của đời sống

 

thì tôi vẫn chưa hình dung ra sự đổi đời

 

Khi những kẻ đần độn giả danh đấng tối cao hô hào đưa con tàu kinh tế đất nước đi lên vì trục lợi riêng tư mà đã bắt tay âm thầm với những kẻ ngoại bang về hút máu ăn thịt những lực lượng lao động nồng cốt với giá rẻ mạt thành gày nhom trơ xương

 

thì tôi vẫn chưa hình dung ra sự đổi đời

 

Khi những kẻ có đầu óc chỉ nhiễm duy nhất một chứng bệnh hoạn thi hành mệnh lệnh tìm cách chụp mũ bắt bớ những đầu óc lệch quỹ đạo đang mải mê chơi trò tìm kiếm thứ tự do dân chủ ở trên vỉa hề với nhà xuất bản tự lập tự in tự xuất không qua kiểm duyệt nộp thuế nộp tô nộp cả thời gian sống cho mấy tên chóp bu mặt to mặt lớn bụng phệ nào hết

 

thì tôi vẫn chưa hình dung ra sự đổi đời

 

Khi mà tôi chẳng biết đến bao giờ khu tôi ở được giải toả để dựng cao ốc xoắn gãy xương dãn dây thần kinh đám dân lững thững cầm cuốc rìu chặt đứt tay mình nhìn máu mê đồng tộc chảy luênh loáng để tắm để uống say khô ráo để được một lần nhận ra mình là xác đã ướp hồi sinh chờ đợi những món tiền khổng lồ được khất đi khất lại hàng giờ hàng ngày hàng năm như trẻ sơ sinh khóc rống lên đòi bầu vú sữa mẹ

 

thì tôi vẫn chưa hình dung ra sự đổi đời

 

Khi hiện thực cũng gặp ác mộng tôi cố thoát bằng cách dùng dằng nhắm lại đôi mắt chìm vào giấc ngủ cũng gặp ác mộng

 

Vài lần giật mình thức - ngủ

tôi thấy mình vẫn tỉnh bơ

 

À [!] đây là sự đổi đời.

 

Baigaur, 3.2008

 

 

 

26.

 

Nửa đời trong sáng

chẳng vi phạm vào một chứng bệnh tật nào

loại hình một tôn giáo được các tín đồ mù loà tung hô và hưởng ứng nhiệt liệt

đang lay lan một loài vi rút

mà tao phải chống đỡ bằng cách mò về quê hương đã được báo trước

như là chốn lãng quên để dựng

nấm mồ chôn vùi dãy mảnh đời mình

 

Lũ chúng nó tụ tập trong âm mưu đóng chật tâm trí tao bằng giọng điệu êm ái và mơ hồ

tao dùng dằng

và ao ước một lần được bệnh hoạn

 

vì không muốn xiêu quẹo hay chết mà không hiểu lý do

tao tự dọn cơm và ăn uống no ne

 

sức lực còn dư thừa

tao vác mặt đi làm con rối trên vỉa hè

 

ngửng mặt lên trời nuốt từng ngụm rượu

tàn tích tao để lại chỉ là một vũng nôn mửa thức ăn ngon nhai chưa kỹ

 

và tao buộc phải cuối đầu nhìn

con chuột cống ngốc dại giẫm phải say xỉn

chảy lon ton cho xe cổ cán chết mà chẳng kịp nhìn vũng máu mình

 

tao nuốt gọn tao bằng ngôn lời chua ngoa

nghe rét buốt vỏ óc đang lở loét

lỗ chân lông sừng sững sẳn sàng cho một cuộc chiến với gió đông thổi muộn

 

rồi nằm im ru nghe tao lải nhải

kinh thánh đưa tang mình và con chuột cống bất hạnh.

Baigaur, 3.2008

 

 

 

27.

 

Trên nửa con đường trở về với chính mình

con đường hấp hối nằm lỳ với cái sắp chết

bước chân tôi mỏi mệt

thân xác tôi rã rời

 

trong sát na tầm nhìn tôi phóng vào khoảng trống không miền sa mạc

tìm nơi yên nghỉ

 

Tôi muốn trút bỏ khối vô hình nặng nề

trong đầu óc

những toan tính thường nhật

những ngôn ngữ gày còm rống rên vỡ nốt

những triết lý cụt chân chống chất thành đóng đang lê lết

những hình hài đong cứng của quá khứ

những mảng chói loá mù loà của thế giới trước mặt

 

Tâm không động đẩy

dường như mọi sợi dây trói buộc tôi bấy lâu nay

tự gỡ rối và

đứt

nhẹ tỏm thân người

nhẹ tỏm cả mọi thứ xung quanh

tôi trả tất cả về cõi nguyên thuỷ

 

hờ hững chẳng muốn đếm lại

 

Tất cả ra đi chỉ riêng tôi sống sót

mọi thứ nằm chết lê liệt bỗng vù vù dịch chuyển

phục sinh vẻ thơ dại

bắt nhịp lại từ đầu

 

Tôi hồn nhiên nhìn mọi bất tận co cụm về rất cận kề

không va chạm thứ bậc

không hình dung nó như thế nào ngoài nó

không bất bình với những nghịch lý

không có những lầm lẫn bên thềm ảo tưởng

không có dấu chân của những kẻ khổng lồ

 

Tất cả chỉ là những hộp khoá

còn tôi

chiếc chìa để mở và bước vào

 

Nỗi niềm của tôi

thế giới của tôi mở toang

chẳng thiết tưởng điều chi

chẳng dây dưa với những thứ khác

những điều không đâu hay sự chết sống ở đây đều phi nghĩa lý

 

bóng tối và ánh sáng là một

như chính tôi là một mà thôi.

Baigaur, 3.2008

 

 

 

28.

 

Đầu óc thiếu độ căng thẳng đi buôn nổi buồn

tôi nghe tiếng động cỡn của người phụ nữ phòng kế cận

đang mài đũng quần trên chiếc ghế sofa

 

dây thất lưng tôi bị tuột

dương vật vụt dậy rồi teo đi

 

Khi nghe tin thân xác nàng rò rỉ và nảy nở ngỏ lời hiến dâng

tôi tháo gỡ luôn chính mình

quýnh lên trước ánh nhìn bạo dâm của nàng

 

không cần tra tấn

hay ngẫm nghĩ gì thêm

 

tôi mặc nhiên cho nàng đỏm dáng với hình thức ưỡn ngực chổng mông và dùng đủ

khuôn thước để đo đạc độ bền bỉ hay to dài của dương vật nóng hổi đang

cương cứng tôi

 

Tôi bị giết ngay giữa ánh mắt tròn xoe khi

nghe nàng thủ thỉ tin

tôt và khoẻ

và cần một cái lồn ngoan đạo không dâm đãng như nàng

về

bảo quản để cấm nổi loạn

 

Phòng hờ nạn nhiễm bệnh

với những bầy lũ virut HIV lẩu giăng mai

condom dở trò

nuốt chửng dương vật tôi trước nàng

 

Ồ! cầm tù như thế ai mà khoái cảm được

sau cuộc thử nghiệm của chuyến buôn tôi phát hiện nổi buồn tăng cân.

 

Baigaur, 3.2008

 

 

 

29.

 

Th. ơi!

 

khi đang yêu nổi xao xuyến cứ sục

sôi sắp chín cả xương thịt/ cháy xém cả trái tim

quí không em thao thức đêm dài nghe trái tim đập tấu bản tình khúc đen tối

lầu bầu với trinh tiết thân xác em

 

Th. ơi!

 

trong ánh mắt rụt rè em

thân xác mắc cỡ co rúm bày lên làn môi mỏng lời yêu đương sám hối

anh đớp vào những khe rạn nứt không có tiếng động

ém hơi ghì sát

rải những cảm giác lạ thân quen của kẻ tình si lên người em

 

Th. ơi!

 

khi nghĩ lại lúc thân xác anh vỡ tiếng động gieo lời yêu em vội

nhưng chỉ thoáng giây đôi tai làm thinh em phớt lờ

trong vũng ngôn từ đã vắt kiệt trong dòng tâm sự

em nuốt chửng cả lời hứa thề

và lãng quên nhanh

làm sao mà anh có thể nói lại tiếng yêu em một cách dịu dàng

 

Th. ơi!

 

giờ đây quán bên đường vắng tênh

lời rên rỉ cuộc tình duyên đứt cánh

anh nghe tiếng ấm ức của hệ thống sinh dục đang phát hoảng và

toát mùi đìu hiu của sự sống

 

anh ngắm nhìn cặp tình nhân đang vụng trộm thì thầm với nhau chuyện trăng sao

trơ lặng người

trước mặt những ảo ảnh lướt sóng chớp nhoáng

ngã sụp trong đôi mắt anh

 

Th. ơi!

 

trong những mùa không em

anh an nhiên ngồi trang điểm vẻ già nua trong dòng thời gian để chờ một cuộc hẹn chung cuộc

cô đơn và thất lạc

thất tán tất cả những mầm mống của nỗi vấn vương

anh mãi thong dong trong kiếp sống

thân xác nghèo nàn sự nhảy cảm

cố cặm cuội trong cuộc tìm lại mình.

 

"gửi Th. vào ngày không tên"

 

 

 

30.

 

Nỗi sợ hãi đã cứu vớt ta trong cơn ác mộng ái tình hay

tiếng tắc kè tháo giấc ngủ lúc nửa đêm

 

thao thức sau cơn say luý tuý

sự bê tha lạnh lùng ngoảnh mặt đi

nỗi sầu bi điên loạn im ru với màn đêm cô tịch

 

Riêng đối diện

ta quẹt đời mình trên niềm riêng thầm kín

nghe hương đoạn tuyệt nhuộm trên vách tường kỉ niệm

 

Trên mảnh tình

niềm hạnh phúc cụt hứng gieo sầu

thân lay cành lá rung

ta như môt bóng chim phải bay rời tổ ấm

lượn cánh mỏi

đứng trơ trên tượng đá

 

em ngồi một mình chỉ biết than khóc và khâu vá đêm sâu

để buồn hằn lên đôi mắt chìm tắt liệm nụ cười duyên

 

Hỡi dấu yêu một thời [!]

khi niềm hạnh húc vẫn còn lai vãng nơi ta và em

nhìn ánh ban mai đâu là tin yêu [?]

 

khi người đời vẫn mãi hát khúc hoan ca trong cuộc sống buồn tênh

sao oan trái lại dựng ngay trước mắt ta [?]

 

Dẫu biết cảnh đời hão huyền

nhưng tại sao ta mãi cố níu giữ

để thấy đôi bờ xa lạ ngăn cách mãi ta và em trong xót xa

 

Hay không em

cuộc tình quá giang trút hơi thở cụt què

lời ta thán em buông trên vết chưng giấc mộng mị ta mang

 

Khi lặng chào nhau trên khúc vắng đìu hiu

những thương tích bất toàn

ta chia nhau khúc tự trị

 

Đôi mắt ta trừng trừng trước trống vắng của nỗi mất mát

những rạn nứt bị em khâu vá

ta phớt lờ và chối từ niềm tin yêu trở lại

 

Trong thê lương soi sáng lại cuộc tình sầu

em về chi để định dạng lại cơn đau nhức nhối

kể lể chi nữa chuyện tình đứt gánh rền vang khúc hối tiếc muộn màng

 

Uy quyền chia phôi tự nhủ trong trái tim nhau

giờ dằn vặt và câm nín

 

sức sống tàn cố níu trong hơi thở

giọt lệ lăn

sầu suy tư trong suy tư đã mất

ta lê bước một mình

vùi dấu chân trên tấm thảm thời gian

 

Cảm giác mặc cảm nhốt em vào ngục tối

còn ta

hãnh diện chi một thái cực cô liêu

 

Thôi chào em [!] cho bí ẩn được tạm giác

cung bật đoạn trường cho ta sầu bi một cõi

trù định chi cho tiếng cười chán chường mò về

khẽ nhóm lên ngọn lửa tình một thuở đam mê.

Baigaur, 3.2008

Share this post


Link to post
Share on other sites

Khúc Tấu Rối Bù

 

 

31.

 

Tráng ca Dewa Mưno* làm dáng

thân bóng nàng công chúa Ratna được chia phần

 

Còn ta

ôm mang phần thưởng gì

mà cứ nhìn chằm chằm vào đời sống hôm nay đang phân rã

 

Những cuộc tế lễ làm nỗi sợ hãi

ấp úng và lịm dần

 

tất cả diễn ra như chu kỳ

 

hãnh diện chi khi được kẻ phố lạ buông nụ cười khen ngợi

rồi ngoảnh mặt phỉ nhổ chẳng ai hay.

 

Chỉ là truyền miệng

những người chuộc sứ mệnh hiện diện

đứa con sinh ra từ hốc nước rừng núi và con sóng của biển cả**

bước chân lạnh lùng đi vào nhân gian

 

còn chúng ta hôm nay vẫn mãi

tôn thờ những vết đen lịch sử

khác chi đồng loã với mặt trời bưng ánh ban mai trốn thoát

để giữa đêm tối

ta rủ nhau đi mò lại ảo ảnh

 

khấu nguyện chi để truy tầm những trò chơi

tâm linh biết toan tính

 

Những lời hứa hẹn bù lấp vồ đôi

môi câm nín

miếng mồi ý tưởng vất vưởng phải chiếc

váy phụ nữ

 

kiệt quệ bên khoảng trời êm ru

 

Ô [!] những việc làm ngốc nghếch nhốt ta

sống trong từng vụ tai tiếng

 

như truyền miệng

ngoáo ộp cả hình bóng khiến ta phải say xỉn mãi

 

còn những ai được gọi là anh hùng hay thánh nhân xưa kia thì sao [?]

họ khuất rồi đáng quý hơn ta chăng [?]

 

* Một sử thi của dân tộc Cham

** Chỉ Vua Poklaung Girai trị vì vương quốc cổ Champa

 

Baigaur, 3.2008

 

 

 

32.

 

(riêng tặng Bỉm)

 

Y lạc loài và bước ra từ vũng máu

những vết loang còn dính trên làn da mỏng y được liếm sạch

 

dần dần lãng quên đi chốn ký sinh an tĩnh

y và cắm rễ vào đời sống náo nhiệt

 

Khi l[th]ang qua từng miền đất lạ

nơi những hình sắc kỳ dị được nặn tạc hóa dạng và tôn thờ

nơi những âm sắc hỗn tạp của bề nhóm náo động lạc tần số

va chạm vào thân xác dễ vỡ y

 

 

"Y hiện diện và biết mình được sinh ra. Để phải hiện hữu trong mắt tha nhân y phải tỏ vẻ bận rộn - y làm việc - y bóc lột y...

Y nói về y như một thứ gì đó nhảm và tiếng buông sau cùng là lời ta thán: y chấp nhận không hiểu chính mình và những việc mình

đang làm. Vì lẽ đó y tự nhốt mình vào nhà tù do mình tự lập ra để rồi huênh hoang về nhà tù ấy."

 

 

Sự sợ hãi bất an bắt đầu phó mặc và buông xuôi

 

lần mò bên rìa mép hoang tưởng

y chối bỏ mình với một thái độ gắt gao

 

 

"Y nghe trái tim mình đập nhẹ lại. Và cảm được tất cả đã trở thành vô cảm [khi y tự thu co mình]. Giật nảy mình - y thoát ra được

cái hoa mỹ của trần tục - cái mà mọi người ví von như là một loại vacxin tiêm nhiễm vào con người - một nhựa sống để dình vào nhau

trong ảo tưởng tập thể."

 

 

Hành lang trải dài có những vách chắn

y lùi bước và ngồi nhăm nhi giọt máu mình

khuấy động cho mọi thứ say sóng và nhảy múa

y làm trung tâm điểm của bản nhạc lỡ nhịp

gieo những nốt cuồng tín toát mùi thách thức ngạo mãn

y trôi sâu vào chiếc bóng của mình

nơi lâu ngày đã mọc cụm hoa uể oải vì bất động

 

"Nơi mà sự biến chuyển chỉ là một bè nổi của một điểm dừng. Vì là một mình và tự chuyển hướng sống cho riêng mình - nên chính việc

làm đã đẩy y lê lết như kẻ tủi nhục. Với ai đó đã đến và đã đi - bây giờ chỉ ở phía xa phán cho y những thuật ngữ dị thường: xem y như một

kẻ cuồng loạn, đãng trí, vô hồn... cố cầm chiếc đèn pin soi rọi đường cụt - mà nguyên nhân là chỉ vì y không chấp nhận cái xã hội duy nhất

để hoạt tồn. Y giãy giụa và chết cứng."

 

 

Y tìm về vết nứt đời sống để lánh nạn

lách nửa người tẩu thoát chốn lạc loài

y tập đi bằng móng vuốt và hàm răng

y bắt đầu bấu víu và cào cấu hăng hái

để chuẩn bị cho một cuộc chiến mới

 

Khi biết sự đãng trí của mình được nhiều người có

trí não bệnh hoạn nhìn nhận và bóp chết

 

Y không chết

 

duy chỉ có ánh đèn mờ nhận biết và làm chứng

nhưng sự nghèo nàn trong nụ cười tự đác ý của y

về ngày chết và y tự hài lòng với cái chết chính mình

 

Trong âm mưu trút hết những tương trở tương khắc

ở nơi chốn người chưa nhận diện mình được

nhưng biết đối diện soi mói những ảo tưởng bóng hình nhau

y dự đám tang của những thứ không phải là mình

 

Đọc lời điếu phục sinh cho chính mình

y lặng về

nơi chốn không có gì quan trọng

không có thứ gì lên ngôi hay hóa thân hão huyền

 

nơi mọi thứ ngoài mình chỉ là phương tiện chịu trận và gục đầu

phục tùng trong im lặng

nơi mỗi con đường chỉ la một con người

động hay tĩnh

chỉ là một hình thức mã hóa đám tang trên trang giấy trắng

 

Nêu không tự bầu chọn lấy mình

y sẽ không có lý do để hoạt tồn

 

đội lên chiếc vương niệm của kẻ cô lữ

riêng biệt

không nguyên tắc

không luật lệ

y gieo ẩn ngữ kỳ bí vào đời sống bất toàn

y chạm vào hư vô vô thượng tìm bản lai hữu - thể - vô – thượng

 

rồi tự do

và mất thăng bằng.

 

Baigaur, 3.2008

 

 

 

33. [cho em thơ]

 

I.

 

Tiếng hát em bay cao vút lên tận không trung làm bừng tỉnh ánh bình minh

tiếng hát em len vào song cửa sổ đánh thức giấc ngủ

buộc tôi phải đưa ánh nhìn về phía hình hài đơn lẻ em trên kiềng nhà xây cất dở

 

cầm ống chỉ em đang cố diễn tả cảm xúc của mình bằng giọng hát

dù tiếng phát ra không như bao người khác

 

Em như muốn cất lên tiếng hát trong trẻo/rõ ràng

cho tha nhân hiểu

dù trong em căn bệnh quái dị hành hạ:

em nghe em thấy nhưng em không thể nói

trong em ngơ ngác nhưng em chưa ý thức được niềm bất hạnh của mình

 

Ôi! tuổi thơ em không như bao đứa trẻ khác

mặt trời ban mai tiễn bao đứa trẻ cùng trang lứa cắp sách đến trường

riêng em lủi thủi với trò chơi riêng mình

 

em đang trút giận vào hư vô

ánh mắt em khinh thường lũ sâu bọ

em cọ quậy mình trong sự khinh miệt của đời sống

hôm nay

mai sau nữa có thể lắm.

 

Tiếng hát em ôi! những tiếng nghẹn

à... ớ... k… k… rà ….r… r… ớ… à… ớ...

trước nỗi đau quá lớn em mang trái tim tôi xáo động

 

gục đầu và chẳng điều khiển nổi đôi mắt

tôi tự an ủi mình trước mảnh đời bất hạnh em

người tìm về người dưới sức mạnh vô hình của tình thương

tôi ý thức về những khuyết điểm của đời sống

 

Ôi! xin cám ơn em người nghệ sĩ ban mai

cùng em và các chú chim non

tôi sẽ hát khi bình minh thức giấc

về cuộc đời đau thương

và những phận đời bất hạnh.

 

 

II.

 

Em buông những lời nói ngọng

mọi người nhái tiếng

và cười nhạo em

ngưỡng và giận

chạy về nhà em níu váy của mẹ khóc xướt mướt

 

Môi em sứt chẳng biết vì đâu

tuổi thơ em ngủ trên thảm gai trầm mặc

 

Soi trong mắt em tôi vẫn thấy sự ngây ngô đang rình đời

chờ phút hoang - lặng nói cười với búp bê

 

Ôi! tấm chân thực của người đời

hãy cùng em gieo ước mơ xanh cho ngày mai.

 

cakleing, 11.2007

 

 

34.

 

Trong một thế giới khoanh tròn có một lỗ hở nhỏ

trái tim bỏ rơi anh mải mê với hình bóng cũ em

mọi điều gần gũi trở nên xa xăm

ngay tại nơi anh và em xây chưng cuộc tình cầu toàn

giờ ta chẳng thể nào với tới nổi

 

mọi điều tựu bắt đầu ngã nghiêng theo chiều xoay chuyển của kim đồng hồ

niềm cô đơn trải dài trên thềm trống vắng

những hố hầm chôn cất tử tế mũi nhọn kỷ niệm đâm nhói tim

anh như xua vào hai thế cực

mà phải bắt đầu khởi động một chuyến vòng quanh sự tách biệt dài hạn

 

dù mỗi người bị bắn vào mỗi ngã

những khúc quanh co dễ làm ta tàn phế đã

nhường khoảng trống chôn vùi mọi thứ

 

Em một mình ôm mang hình thể đẹp đẽ và im lặng ngóng chờ

phẩm giá của em tăng theo nổi sợ hãi đang trỗi dậy chơi trò đuổi bắt tia hi vọng cô đơn đang giày

vò anh về làm giá đỡ

 

Khởi lỡ của tiếng vẫn gọi mời nỗi thinh lặng vào lãng quên

anh nghe hao háo niềm hối tiếc mọc lên lấp đầy thời gian

đôi ta như trẻ lại lần nữa

nhưng em ơi ta còn lập lại qui trình cũ nữa chăng?

 

Baigaur, 3.2008

 

 

 

35.

 

(riêng Ph.)

 

Em muốn chất vấn về sự bất công đập vào mắt mình?

trong cuộc thẩm tra mà lần nào cũng là lần cuối cho từng khuôn mặt hão huyền cuộc sống

em hỏi: tại sao tôi lại sinh ra một mình?

em hỏi: tại sao tôi không sống cho riêng mình mà cố đi tìm cái không đâu để sống vì ai đó?

thưa em: vì lẽ nền đời sống tự phân định hai mặt - cái chết luôn thôi thúc cuộc sống phải làm việc phi lý ấy

 

Mọi rối bù thường nhật buộc

em sống và luôn ngoảnh mặt lại đằng sau

chính vì vậy em chuyện trò với mọi thứ ngoài em

 

Những thứ

biết nổi

biết chìm

trong đôi mắt mà em vẫn hãnh diện là mình biết điều khiển

nhưng tại sao trong cảm giác trống rỗng em chẳng tìm được phút giây bình yên mà lại rơi vào hoang mang

 

Vẫn sai lầm trên khuôn sáo mòn

em tự trang điềm cho mình và tìm hành lý mang vác

em hấp hối trước sức nặng của em

 

và giãn nở

và co rút

 

Ô! công bằng và bất công

hay bình yên và hoang mang

chỉ là bề nổi mà ta tự chuốc phải

ta chửi rủa nhau

chà đạp và xâu xé nhau

thắng hay thua chả biết điều gì sẽ xảy ra với mình

 

em sống như thể ph[th]ân

và bận rộn với trò chơi săn bắt mình

 

em cần mẫn che giấu nửa khuôn mặt mình trong thế giới bất đối xứng

sự mạn nguyện của em treo mầm mâu thuẫn

thúc đẩy những mù quáng trong môi trường xã hội đầy toan tính và mưu mô

thế quyền của em chả có đếch gì hết

em sẽ luôn căng thẳng trước tiếng gào thét của đám đông

tự đánh mất mình đó là một hài kịch

 

Lý đời bình thường là chấp nhận sống trong bày đàn thiếu bao dung mà con người đã tạo dựng

tố cáo là việc làm lý thú

em có thể phơi bày cuộc sống của mình cũng là một bằng chứng rồi

và em sẽ là nguyên cáo

 

em sẽ là bị cáo

và em cũng là quan toà

em sẽ ôm mang mọi thứ hỗn mang ấy rồi hoang mang

hoá giải trong lúc này là điều quá tởm

 

...

 

Thưa em: mọi thứ rồi sẽ qua đi và hiếm có ai nhắc nhở trên mồm miệng mình nữa

tro bụi từ miền kí ức rồi sẽ tự chôn vùi

một làn gió nổi lên

em sẽ thấy ngọn lửa ẩn tàng bùng cháy lại trước hơi thở cuộc sống

 

tiệc rượu sẽ khai lễ trong buổi xế chiều

sự an bài sẽ được đặt trên mâm.

Baigaur, 3.2008

 

 

 

36.

 

Mi được cấp chứng chỉ để miệt thị những kẻ chưa tìm được đất dung thân?

những việc làm mà chính mi cũng không thích?

mi vẫn muốn l[nh] ải những bài hát cũ rích của loài chim l[nh]ăng?

phải chăng mi chỉ muốn giữ hương thơm của mình lâu hơn mà đâm ra sợ hãi sự tàn lụi?

 

Đứng trước toa thuốc an thần mà đồng tộc vẫn thường hay dùng?

mi thấy không những cụm tâm thần đang bị cơ giới hoá?

tạp nhiễm bu mi chỉ mang lại sự cố mà mi đã gặp phải?

trên dòng sông uốn cong lưng chảy siết mi muốn kéo những thứ bừa bộn đang nổi trôi về phía mình?

 

nhưng mi nhìn kìa

sự tách biệt và phân rã vẫn hiện rồi vụt trôi mất đấy thôi

 

trong thế giới ảo này kẻ lưu vong là nghiệp chướng chăng?

huyền thoại là gì khi chỉ đong chớp nhoáng trong đôi mắt đám đông?

chắc có lẽ sự già nua càng làm mi bám rễ niềm tin?

 

mi thử ngước mắt nhìn ta đi

chỉ là kẻ l[th]ang với trái tim cô đơn đang bừng cháy

thản nhiên đứng trước tầm ngắm vô hình của lực lượng ôm khư khư luân lý và đạo đức

 

nhưng ta vẫn mặc

dù ánh sáng cố moi loé những vọng tưởng ru hời nhằm

bẫy ta mắc kẹt trong vùng trũng thời gian

 

Trước những luồng sức mạnh ẩn tàng

như lời tâm linh mách bảo:

 

“hãy buông thả các ý nghĩa từ sự đo lường”

 

cả sự im lặng lạ lùng vẫn quanh co với lề thói kỳ quặc

mi thấy không sự bất lực của mình?

Baigaur, 3.2008

 

 

 

37.

 

Khi mang sinh lực đi rao bán lẻ tẻ

hai bàn tay lệch quỹ đạo

hắn rờ rẫm từng nếp u trầm sau chuỗi ngày tự xô ngã đi chính mình

 

những ưu tư thầm kín nẩy mầm

vén mở vốn ngầm tuổi đời hoang phí

 

Sức lực thừa thãi hắn chôn cất trong tủi nhục lãng quên

chẳng biết mình ở vị trí nào trên bậc thang tiến hóa

hắn ngửng đầu kiêu hãnh cam chịu cảnh lầm than

và miệt mài làm việc cả khi ngủ/ không khi ngủ

 

bóng đêm ùa về hắn mới thấy lại mình

 

nhưng lúc này

niềm tin hắn bị xua đuổi khỏi người

hắn chỉ còn lại những niềm đau làm trò hoán vị

 

Khi buộc phải chú ý tới sự tỉnh táo của mình

hắn phớt lờ những khuôn mặt che giấu tiến bộ đang vạch lối

cho viễn quan tương lai

 

trong tiệc rượu cuối cùng có tính hiếu kỳ

hắn lật từng trang sử khâu vá lên trí não bệnh hoạn mình

 

rồi làm kẻ xế chiều nằm chờ chết.

 

Baigaur, 4.2008

 

 

 

38.

 

Khi em ngân lên bài tình ca về kỷ niệm

trái tim anh rung khẽ những lãng quên

lương tâm nhe răng cắn vỡ nát mạch ngầm kí ức

 

trong đôi mắt em

từng hạt ngọc long lanh rơi thấm xuyên tầm nhìn anh

 

Đâu đây

ánh mắt tín ngưỡng gây trái ngang vẫn cố liếc ngang dọc

treo trên mái đầu thanh xuân màu sắc ảm đảm

 

em ẩn mình nơi cuộc tình meo mốc phủ lấp

anh cầm nửa lẽ phải làm cuộc đào thoát

bước chân vội vã lỡ trượt dúi xuống bùn lầy nhân thế

nguồn lực vô hình vực anh dậy

 

anh thấy bóng dáng mình nghiêng trước em

 

Sát na tương phùng đôi tim lại xáo động

những mẫn cảm khơi gởi đôi môi khát khô mím chặt bấy lâu nay tìm gặp nhau

 

Ở ngoài kia mọi thứ đều ổn

nhưng đời sống vẫn diệu kỳ treo "Tình yêu" dễ bùng cháy.

 

 

39.

 

Tại sao tôi không thể ngâm trọn vẹn khúc ariya Glơng Anak*

mà ông để lại?

 

vì lẽ tù mù về lịch sử

vì lẽ tù mù về ngôn ngữ

vì lẽ tù mù về nỗi đau thế sự

hay vì lẽ tôi đã chối mình là Chàm

 

Ôi! thế giới bây giờ mọi điều như thế đều có thể

bi khúc ấy có gì đâu

dán díu gì đến tôi

 

Tôi tiếc rằng ông đã đem tài năng xây tương lai bằng câu chữ

thơ tôi và thơ ông có gì khác nhau đâu

 

Giá mà ông sinh ra cùng thời đại với tôi

chắc chúng ta sẽ ném nghiệp con chữ qua một bên để cùng nhau

lai rai

bằng giọt máu còn sót lại của dân Chàm và

nhai ngấu nghiến miếng thịt bò mà bà-la-môn tôn sùng

 

Chả sao cả

vì lẽ sau cùng của cơn say

tôi và ông sẽ tự thiêu mình bằng những trang thơ

và đong cứng mảnh xương bằng những ánh mắt ngơ ngác của nhân quần

 

Rồi sẽ chết

như thế thì còn gì để nói nữa.

 

Nhưng như thế chưa đủ lắm

mà tôi cần phải nói lại vẻ băn khoăn

 

Nơi

tôi sinh

tôi sống

và tôi chết [sau này có lẽ]

 

Sao bước chân cứ mải miết đi tìm

đâu ở  mình  hương  quê  chẳng biết

chỉ gặp trang giấy trắng xóa.

 

*một thi phẩm cổ Chàm

 

cafe Inra, 2.2008

 

 

 

40.

 

Trong không gian đầy ấp những tiếng ồn

tôi được nhường một khoảng trống để hiện hữu

hồn nhiên

tôi nghĩ là mình được đặt đúng chổ và có thể đương đầu với mọi biến cố quanh mình

 

nhưng

 

lỗ thủng thời gian gieo mầm nghi ngại trong tôi

hắn khuân vác sự sống tôi dịch chuyển

một cách lịch thiệp và

không than vãn một điều gì

 

Lúc tôi chen chúc với những thứ ngoài tôi

cuộc quá giang cụt hứng

tôi ngồi nhìn vẻ chán chường đang gặm nhấm khắp người

những tiếng động lạc điệu âm thầm vỗ liên hồi vào tâm trí

 

theo quán tính

tôi nghĩ là mình cần vài người làm chất xúc tác

 

lúc bọn họ đến ruồi muỗi chung quanh tôi bay tản ra

họ chiếm chổ và bắt đầu diễn trò

 

sự bĩu môi có châm chước và chọn lọc

họ nặn thông tin cho méo mó đi

bằng cuộc nói chuyện lưu loát về những chứng bệnh của mình

tôi thầm nghĩ là họ chưa phát hiện chứng bệnh ấy hoặc là họ

mắc chứng hoang tưởng lâu ngày

 

nhưng đôi lúc

tôi cũng mủi lòng trước những lời hoa mị của họ

và đó

là lúc nguy cơ đang treo lơ lững trên mái đầu tôi

 

Sợ hãi nơi mình bị chiếm đóng

tôi khuân vác tôi đi lang bạt

lúc đầu

là những hẻm nhỏ phố Sài Gòn

sau là dọc dãy đất hình chữ S

khi bước chân không còn mỏi mệt nữa

tôi phát hiện mình chết

 

làn gió hoang vấp phải tôi nhiễu sóng làm lá cỏ cháy vàng đầu rung rinh

những mùa màng thay phiên nhau lột áo khóc đau với dòng suối quanh năm chảy siết

 

ở chổ xoáy nhỏ

bông hoa lạc loài chảy lòng vòng

tôi hình dung ra được con đường đi qua một thế giới đan chéo

nơi những bậc thang vô hình tiễn đưa nhau vào ngõ cụt.

Baigaur, 3.2008

Share this post


Link to post
Share on other sites

Khúc Tấu Rối Bù

 

 

41.

 

Hỡi những giáo sĩ

đấng tối cáo mà ta hằng tôn kính và trân trọng

đôi vai các ngài bấy lâu nay luôn là giá đỡ cho một cộng đồng đầy hệ lụy tín ngưỡng đau thương

hơi thở của các ngài luôn là luồng khí ấm sưởi bao tâm hồn trần tục

cuộc đời của các ngài đã hiến dâng

và dòng máu nóng tâm linh Cham chảy xiết vào đời sống đang tàn héo

 

Nhưng bây giờ

thế giới mỗi ngày mỗi đổi khác trong thế thời luôn bất động

 

có thể là ảo tưởng chăng

 

khi giọng nói của các ngài không còn âm lượng nữa

buộc ta phải đau khổ nuốt nguyên âm khí

 

khi y phục của vài ngài luôn làm ta tự hộ thẹn và tủi thân

giờ chỉ là áo choàng che đi những phạn ngữ bị la tinh hóa

và được reo hò trong lễ nghi

 

trò đồi trụy khơi diễn ngay trong đám tang

sòng bạc với những con số lô tô gieo hò

ta nghe mà nhức nhối cả óc – gan - tim - mật

 

Phải chăng những thú vui được dựng xây nấm mồ xao lãng?

 

Ồ! giấc ngủ mê của ta thức giấc trước thất bại lớn của kiếp đời

giá các ngài ban phép

đôi chân trần tục ta xin tự nguyện đi hoang.

 

Cakleing, 2.2008

 

 

42.

 

(cho tôi và thuỷ thủ harley)

 

Giao du với những thành phần dính tự do trên đầu

hắn phát hiện từ họ phát ra mùi nhân vị

về dân chủ và nhân quyền

 

đếch có mưu mô gì hết

bàn tay trắng trơn họ không có vũ khí tự vệ trước những thế lực chống lại họ

 

 

“Một nhóm bốn người mặc thường phục với bộ mặt lạnh tanh phát mức uy quyền bóng tối đến quán café của hắn. Mặc hắn không đồng ý - họ gọi bốn ly café và buộc hắn mang một ly café nữa cùng ngồi. Họ nhép miệng liên tục. Và đôi lúc im lặng - họ thò tay cầm lắc nhẹ ly café đen và nhăm nhi trên đôi môi đỏ như máu. Hắn cũng làm y như vậy – không sai một động tác nào. Nhưng miệng của hắn khô lại vì khép quá lâu.

 

Sàn diễn lý lẽ chưa chấm dứt. Hắn nâng ly café lên và húp ngụm cuối cùng – rồi đột ngột thả chiếc ly – ly thủy tinh chạm nền gạch vỡ tan tung tuế lung tung. Trong khi bốn người kia ngạc nhiên – hắn thản nhiên bĩu môi buông lời:

 

- Cuộc sống tôi cũng như chiếc ly này thôi và việc các ông có thể thả xuống và viện cớ lỡ tay hay tính bất cận thế là xong”

 

 

Trên chuyến du hành về cõi chết

đôi lúc hắn dừng chân để chấn chỉnh lại những thoái hóa

lúc này những kẻ bị cơ giới hóa đã được lập trình và thi hành nhiệm vụ dõi theo hắn

 

chẳng thèm quan tâm đến những kẻ muốn nuốt chửng mình

hắn đóng con dấu cho cái chết của mình trước thời hạn

và tiếp tục cuộc chiến không rõ đối thủ

 

trước những chuyện vặt vãnh nhằm nạp năng lượng để sống

đôi lúc hắn bị không thời chiếm đóng

 

nhưng hắn vẫn không thi hành một nền tảng tốt đang thải ra những kẻ ngu đần/cố chấp

đang bài trừ những tư tưởng đương đại chảy xiết quanh trái đất

họ khiêng về những trò tiêu khiển khích lệ một xã hội rối ren trong mù tịt

rồi tăng cường lực lượng bầy đàn để tỏ vẻ oai hùng

họ vẽ phấn son lên những học thuyết cổ hủ

và buộc tất cả mọi người cần biết để sống

cứ y như đó là một bí kiếp vậy…

 

 

“Trước những đội chó săn vây quanh

hắn nhìn bầy cừu vui mừng và hãnh diện để làm trò con rối không công trong

một thế giới thị trường đang trải dài và rộng

 

những ý thức bảo tồn bản sắc văn hóa dân tộc chịu sự chi phối

điều khiển của lực lượng vô hình đang háo mồi cắn vỡ nát những làn sóng lạc nhịp đập

 

các sợi dây rối bung tự tìm lối gỡ

kết lên những tiết tấu đơn lẻ trong giấc mơ tàn

góp phần than khóc về những trò diễn xấc láo ngây ngô đứt gánh và chết yểu”

 

 

hắn quay nửa trái tim rồi hoãn lại những hoài niệm

trước hoàng hôn của dạ chiến

lảm nhảm những triết lý còm dính chút hơi hám những thứ

rác rưởi đang thối rữa còn sót lại của đời sống vô định hình.

 

Baigaur, 4.2008

 

 

 

43.

 

Khi những kẻ vô/hữu hình vung cuốc/xẻng xẻ từng nhát đất

dựng xây nấm mồ chôn dòng tư tưởng vãng lai và cố phớt lờ

vì cũng học đòi diễn trò

ở bên lề

tôi thắp nén hương trầm [cảm]

và khấu lạy

 

dường như mọi thứ bắt đầu phục sinh và vây quanh

tôi vịn vào đêm

và cầm cây viết

tạc hơi thở sầu [bệnh]

 

Không chịu co mình trước mớ hỗn mang

tôi đi trên hành lang lý trí để tố cáo chính mình

nhưng

giữa giấc tỉnh và say tôi thấy mọi người đi đâu hết

 

có lẽ trong tôi nhiễm căn bệnh quá giống một đứa trẻ thích tinh nghịch và ít dễ thương

hay

vì việc ước ao trở thành nạn nhân bằng cách phá vỡ tính rụt rè quá vụng

nên tôi cô đơn và vòng vo mãi trên thềm tư tưởng

 

Không

hãy xem hàng rào tình cảm và bao hệ lụy khác vây quanh đã khiến tôi làm gì bấy lâu nay

khi mà trong người tôi chỉ có những thứ thông tin vô hình thông qua thu nạp và

những bề nổi vật chất

mà nếu chạy theo nữa tôi sẽ kiệt sức mất

 

Từ bỏ sàn diễn khuyết điểm và bù lấp

tôi phá đổ vòng vây

và nhận biết niềm suy tư đang bơi trong bẻ cô đơn

phải chăng đây là trò chơi từ thuở thiên thu?

 

Những vết sẹo bấy lâu nhai ngấu nghiến trái tim/tâm trí nhân loài

giờ bị chôn vùi trong không thời vắng mặt

chỉ có kẻ khác còn nhớ

và thi hành mãi bài học xáo mòn kéo lê khúc tấu thảm thương.

 

 

 

44.

 

Vẫn những dị nhân ấy

họ cứ mãi chen chúc nhau trên lề vực thẳm

tôi thản nhiên đi lướt qua không trung

 

nhưng khi nghe tiếng hú gào từ cõi mịt mù

trái tim trĩu nặng

tôi rớt nhẹ tênh xuống đáy sâu

 

Ở chốn này

mọi người xây đời và sống một cuộc sống bình dị

có những người tự đấp đất thành gò đóng cao để dựng tượng đài

có những người lại tìm đến hố thẳm để chen chúc nhau rớt lại lần nữa

mọi việc đều lập lại

tôi mặc những trò hoài công san lấp hay tạo dựng

tôi dượng dậy

và tập bay theo đường thẳng đứng

đong đưa qua lại vài tầng thế giới

 

Tôi ít khi mọi mệt về thân thể

nhưng việc làm này cứ mãi làm trái tim tôi nhào lộn giữa thinh không

khi tất cả đều trôi dạt theo một luồng

tôi dính vào một mảng lưới và dùng dằng

thứ âm thanh về sự bất công của định mệnh phi lý

khi cởi bỏ tất cả

kẻ cả thứ hành lý bấy lâu nay chỉ là thứ ngụy trang

tôi thoát tục

và trần truồng trôi dạt một mình.

 

Baigaur, 4.2008

 

 

45.

 

Chim chơrao di cư về lưu trú ngay mảnh đất quê hương cằn

cồi không được sự lựa chọn tối ưu

rừng mai héo rụng hoa lá

cây tagalau ngóc đầu dậy trổ những bông hoa tím ngắt

trên đỉnh đồi quê hương

đàn chim ngân những tiết tấu hợp xướng với những tiếng chuông

vang âm lượng ngàn đời đã từng

chạm vào vết thương những lữ khách tha hương

tôi dừng chân trầm tư trước bãi sa mạc mà một thời hoàn kim đã thất

tán dấu vết uy linh của nó

 

Từ phía chân trời đàn chim bay về ngóng tầm nhìn vượt không thời hiện

thể chớp nhoáng trong trò linh nghiệm về đấng tối cao

những tiếng cầu nguyện thầm rót vào đêm

tối hư vô

và bị hất lên đôi mắt niềm tuyệt vọng dai dẳng

tôi co người ẩn nấp chốn an nhàn để lảng tránh bàn tay ma quái

 

sự sống miên viễn tràn về thở gấp

phơi trò diễn về con đường bào mòn bởi những dấu chân mà

ánh sáng đã cướp đi những hình hài quen thuộc

bỏ giống nòi thất lạc và hoang mang

 

Những bước chân chậm rãi từ bỏ thói quen để bước vào mảnh đất mới

ở phía bên kia những vũng đen vẫn được kẻ trị vì nhìn ngắm và đo lường

nhiều người hãnh diện chơi trò hèn mọn với mánh khoé

che đẩy mình trước những đôi cánh đập ồn ào của đàn chim bay về

lúc ban mai

 

tôi vội vã hoạch định một cuộc đào thoát trong mùa di cư tiếp theo.

 

Baigaur, 4.2008

 

 

46.

 

(gửi Thụy Vy)

 

Khi chuỗi ngày nảy mầm vươn dài cánh tay nhào nặn tuổi đời. Ở phía trước cuộc hành trình với những khúc quanh co anh dừng bước và soi mình trong đêm tối. Lòng ngực anh đập những làn thanh âm và mất hút. Ở góc kín một vết nứt con tim được phát hiện và dòng máu nóng liên hồi nhấp nhô tuôn ra ngoài theo nhịp thở ngạch của đời sống.

 

Không thời gian đổ sụp và đong cứng để báo hiệu một ngày già của trái tim.

 

Ở phía ngoài con đường tăm tối. Lý trí ngăn khúc tấu khải hoàn trước đời sống vô thường.

 

Những kỷ niệm mọc lên từ nấm tro tàn ký ức châm lửa thiêu đốt nhựa sống còn sót lại.

 

Dù mọi thứ trôi vuột qua trước tầm ngắm của những đôi mắt màu tro đang bàng hoàng. Nhưng những trái tim trẻ vẫn thổi vào chính nó luồng sinh khí mới để đi và vạch những lằn ranh hiệu ký về một con đường xoáy lốc.

 

Mọi thứ như được định hình lại mình trước thế trận đang bầy ngổn ngang. Anh học cách bay qua những vướng mắc của từng nút điểm nơi mà đôi mắt sáng long lanh em tô sắc màu cho đời sống mới về câu chuyện kẻ lãng du và một con đường.

 

Baigaur, 4.2008

 

 

 

47.

 

Giấc chiêm bao luồng qua ngỏ ngách tìm đường kết nối với thế giới bên ngoài

 

trái tim con rung lên nhịp điệu cuối vỡ trên đôi môi khô nứt đã á khẩu bấy lâu

về một lời thú tội

trần thuật về lòng phản bội được che giấu

 

đôi mắt tật nguyền con giật mình khi khuết một lỗ hỏng tìm ánh sáng thoát tục

 

Về đứng trước Người con quên hẳn ý nghĩa của lòng thành kính

với tấm thân trắng ngần và bộ óc khôn ranh tí tẹo con quên phải hiến dâng Người

 

trong việc ca tụng người đời con đã biến thể thành tội đồ nhơ nhuốc

và luôn quấn chặt mình trong thế giới trần tục

 

Giờ đây trong con còn trầm trọng hơn nữa

con lãng quên chính mình

con không còn là con nữa

con không còn gia đình hay người thân nữa

con không còn dân tộc hay quốc gia nữa

không còn một tín hiệu nào để xác định giống nòi/ chủng tộc hay mảy may bất

cứ thứ gì khác

 

Mọi thứ hẳn đã đổi khác

vì trong con vẫn còn Người

 

con quay về với Người và tái định cư trong im lặng.

 

Baigaur, 4.2008

 

 

 

48.

 

(trước ly café đen)

 

Quán café thưa thớt khách

cuộc tương thoại nhạt hẳn ở khúc quanh co

 

giữa tiêu điểm đôi mắt cướp nhìn nhau

anh ngửng mặt buông trần về chuyến hoang tưởng

và không vội đánh chạm vào những ý định chưa gọt đẽo hình hài vẹn toàn

tất cả vẫn nằm trong bí ẩn

 

Không còn lảng qua chuyện phiếm khác nữa

em ngang nhiên công kích tận những ý niệm đang dùng dằng trong đầu óc rối bù anh

 

ngậm lại đôi môi còn đang khát khô

anh nhìn thẳng vào khuôn mặt còn ửng hồng em

và khẽ bật phì một tiếng cười quê kệch

 

khoảng thời gian im lặng rất lâu

em tựu mình trên chiếc ghế và chống cằm nhìn lẳng lơ về phía âm thanh những hạt mưa đầu mùa

nặng giọt rớt trên con đường phố thị

 

Đó là hình thái lãng quên nhau giữa cuộc tương thoại

hay em muốn nuốt gọn những ý niệm đang chen lấn với sự hoài nghi

anh không sao hiểu nổi

 

ngay cạnh em một gói thuốc Jet vẫn còn

và đôi mắt anh vẫn đang lặng nhìn trong mông lung

vào ly café đen

anh đưa tay chạm khẽ lên em

bỗng thân hình em tan biến mất.

 

Anh đã bắt đầu cuộc hành trình với những bậc thang bấc cầu giữa hai thế giới

hay em đã rời anh trong thực tại?

 

Baigaur, 4.2008

 

 

49.

 

Mi ném vào khuôn mặt thơ tao những lời thô kệch buồn chán

mi vắt cạn sức lực/ tâm trí cho rằng thơ tao là trò đùa con nít

mi học được những khuôn phép xáo mòn hoá thạch và sức ì tâm thế cho rằng thơ tao phi nghệ thuật/ vô

nhân tính

 

Tất cả đều được hết vì tao chẳng cần là một nhà thơ hay đếch gì khác

nhưng

hơi thở đời sống còn đó lương tri của mi đã thoát tục rồi chăng

mi đang đi trên nhung lụa gấm hoa và tao đang rải nấm tro nóng bỏng làm đau rát bàn chân mi chăng

và mi giận giữ vì điều đó

 

Đời tao

vọt ra từ một tộc người vong quốc hỗn mang

lam lũ cả thân xác lẫn tinh thần

 

tao gầy nhom trơ xương không phải vì thiếu chất bột lúa mạch/ hay chùm nho chín thơm kém chất

dinh dưỡng và những thuế má do chính phủ ban gán xuống đầu kẻ bần cùng

 

tao tủi nhục không phải vì mặc cảm thân hình ghẻ lỡ không khoẻ đẹp để háo vui nhộn/ nghèo đói hay là tên

hề vô giáo dục lon ton chảy theo mớ bòng bong xa hoa và thất bại

 

Mi nên nhớ

tao là Chăm

ngay giữa quê hương tao hay bất cứ nơi nào khác

cội nguồn của tao vươn cao những chồi non còn đang cúi đầu nhận nhục giỏi trong chốn mặt trời chỉ treo lơ

lững trên đỉnh đầu

 

quê hương của tao bị giải phẫu thát tán nhiều nơi và những thế hệ nối tiếp nhau vẫn bị nướng trên ngọn lửa

ấm ức/ căm hờn trong vô thức

 

và tao muốn bắn nọc độc vào chính cơn điên của tao

để tao còn tỉnh giấc

trong cảnh đời u ám này tao không than rền để làm tổn thương tương lai của mi đâu

 

tao làm việc cho chính trái tim tao thôi

vô vị lợi

vô danh tánh

 

chứ mi đừng cứ mãi ngủ nướng để mơ và mộng dở trò suy nghĩ láo xược

kết án việc làm của kẻ khác

 

Mi hãy thức đi

 

và xem

 

những bi ký khắc trên tượng/ đá giờ chỉ là phế vật trưng bày kiểu như một thứ trò chơi cho những

kẻ mù tịt phán xét

 

những trang sử dày cộm kém chất xám không kiểm chứng được lịch sử một dân tộc

 

những tín ngưỡng truyền thống được những đầu óc nông cạn với nhận định hời hợt gán thuật ngữ mê tín

dị đoan và cách nói kệch cỡm khác

 

và mi đọc và phát âm nổi không một tiếng mẹ đẻ

 

nếu không thì mi có thấy một nấm mồ đang đợi xác chết của tao không

 

đứng trước nó tao không cần mi đọc lời điếu để thương hại

mi nên giữ nguyên luật im lặng và nhắm mắt lại như chính nó ấy

 

để mọi người còn hay biết mi đã chết chưa

 

mi không nên tuyên chiến với tao từ những vũ khí đã được nhồi nhét và đóng khung phép

vì kẻ đã nhận trong mình sự thất bại

sẽ không có chiến lợi phẩm nào cho mi đâu

 

vắt cạn con người tao mi chỉ thấy nước mắt và giọt máu thôi

một vũng ký ức nhơ nhám mi không nên nuốt sống hay phỉ nhổ vào nó

xương khô xin mi giữ và nhường lại cho mẹ tao

trong đám tang đưa tao về với tổ tiên

 

và tao sẽ theo đàn bò về chốn an lạc – yên giấc.

Baigaur, 4.2008

Share this post


Link to post
Share on other sites

Liên Khúc tấu rối bù

 

1.

 

Những dấu hiệu suy đồi của bề nổi

ngăn chảy dòng luân chuyển

của đời sống ma lực

 

tôi cầm cây gẫy gõ liên hồi vào khoảng không ồn ào.

 

 

2.

 

Những kẻ hồi phục vẻ quái dị

đứng soi mình trước gương

 

vì không thể hình dung ra mình

niềm tin bức bối

tụi hắn muốn đạp bỏ đi chính mình để thấy lại mình như là

 

 

3.

 

Trong chuỗi sinh huỷ

lập loè như đom đóm

 

niềm cô đơn đánh mất mình trong cuộc tìm chỗ trú thân

tôi ngơ ngác đi vào không trung

như một trạng thái rơi

 

để sửa soạn mặc áo mới cho mình

 

 

4.

 

Khi dặm nhắm sự phiền não trong đám đông

với linh cảm thụ động

cho những ngày tàn mạt

 

tôi mổ xẻ đầu óc rỉ sét mình

bằng

tia nhìn xuyên quán

 

rồi điên cuồng chửi rủa với chiếc bóng giữa hư vô

 

 

5.

 

Tấm áo choàng tôi dệt trong mộng tưởng

vén màn

cho mọi thứ rách rưới không dám đối diện với nhãn quan của mình

 

 

6.

 

Hoa vội vã nở tàn cũng như không

 

chiếc bóng khuất

thân người cũng khuất

 

 

7.

 

Chim đập cánh bay dò tìm chiếc bóng

 

bỗng thấy mình

hiện diện khắp hữu thể

 

 

8.

 

Loài người cong lưng ngoái tầm nhìn về phía sau

thấy khoảng trống

chỉ là dấu ấn không chút cử động

 

 

9.

 

Trong sợ hãi tôi đưa đôi chân mệt mỏi vụt chạy về phía ánh sáng trắng xoá

lưu cái chết trên bia mộ không tên

 

 

10.

 

Giọt máu nặng hơn linh hồn [?]

khi đo đạc trong giấc mơ tôi mới nhận biết

 

 

11.

 

Những cuốn sách cũ rích lăn đùng nằm chết

tôi phủ bụi

và mong tìm ý tưởng của mình trong đó

 

 

12.

 

Khi những thể chế giận hờn li hôn

tôi phát hiện một chế độ

lảm nhảm một mình

 

rối hoá câm

 

 

13.

 

Những mạch nước chảy dưới lòng đất bị cầm tù

 

loài người nhốn nháo

tán phét khô cả cổ họng

 

 

14.

 

Khi em bắt gặp trong mộng mị tôi làm tình với em

em dịu dàng và ngoảnh mặt đi

như chưa hề quen biết

 

 

15.

 

Khi con rùa thấy vẻ cồng kềnh của ốc sên

hắn phì cười

rồi rụt cổ làm mất cái đầu.

 

 

Baigaur, 3.2008

 

 

Khúc tấu rác rưởi

 

 

1.

Đời người chẳng có gì khác

Khi ra đi mỏi mệt

Những bước chân vẫn tự mò về nơi quen thuộc, an bình.

 

2.

Tình yêu con người dành cho nhau theo trật tự

Có thủ tục giấy tờ và những kiểm định.

 

3.

Đạo lý một màu

Khi co thắt quá chặt con người tự treo cổ nhau.

 

4.

Tất cả chỉ được truyền và kế thừa

Chúng ta đang làm tốt khâu bảo quản.

 

5.

Ở nhà tù vô hình

Những quy định bóp teo mất con người.

 

6.

Ở trong nội thất riêng tư

Tôi tự nôn mửa bản ngã của mình.

 

7.

Trong giấc ngủ và say

Tôi thấy mọi người đi đâu hết.

 

8.

Khi mọi người hóa trang

Tôi tập tành soi gương để tự nhận biết mình

Và tất cả chỉ là sự thể hiện.

 

9.

Khi bị bẫy vào khu định cư vô cảm

Cuộc vận hành phi lý đã nghiền nát phần đời tôi.

 

10.

Hình ảnh mọi người đang ngắm nhìn

Trong đó có tôi đang chuyển động.

 

11.

Bài ca mà mọi người gieo vần trao nhau

Tôi vẫn hát – những tiếng nhái.

 

12.

Tất cả như một trò hề – không sân khấu, không khán giả

Những diễn viên nực cười diễn mãi một vở kịch.

 

13.

Tiếp nối của tấm vỏ trống không

Âm thanh được thổi như tiếng tù.

 

14.

Loài người sống cũng có chu kỳ

Những chu kỳ co dần – không được phép đong đưa nữa.

 

15.

Nền trời màu xanh

Những hi vọng cũng neo màu xanh

Những giả tạo.

 

16.

Chẳng còn gì nơi tôi

Ngoài mảnh thân gày nhom và trí não lệch pha

Ngoài ánh nhìn tia lửa và đôi mắt trầm buồn

Ngoài vừng trán gợn sóng và vẻ già nua mò đến.

 

17.

Giọng kêu thảm thiết bắt đầu khàn giọng

Bước chân lang bạt rủ buồn mỏi mệt.

 

18.

Có hay chăng sự thật ở nơi khác để tôi mải vác hành trang đi tìm

Có hay chăng tính thiện ở nơi khác để tôi học yêu thương loài người

Có hay chăng cái đẹp ở đâu đó không thuộc về tôi?

 

19.

Tất cả chỉ là bịa đặt

Sự sống/chết chỉ là bịa đặt lớn hơn.

 

20.

Tất cả chỉ là sự giả tạo

Những giả tạo có hàm răng trắng tinh mắc kẹt nhe.

 

21.

Những bản thảo trên trang giấy qua đời từ thế hệ trước

Ánh mắt hư vô đang nhìn những con chữ nhảy múa.

 

22.

Những ánh nhìn câm lặng

Những ánh nhìn gieo chết chóc như đã định.

 

23.

Tôi rụt rè tự nhìn lại việc làm của mình

Một sự ngờ nghệch.

 

24.

Người giết người bằng vẻ nghiêm trang

Tôi tự dự đám tang cho lý tưởng đời mình.

 

25.

Mọi thứ rồi sẽ qua đi

Ừ biết rồi – nhưng thông tin cần để lại

Những cuộc qua đi có cái bóng.

 

26.

Tính ích kỷ của con người là gì?

Sống không biết mình – và không sống cho mình.

 

27.

Những cuộc sống chỉ nhằm vào ai khác

Và những sai lầm được lập lại.

 

28.

Mọi người yêu thương và chơi trò nhận nhau làm anh em / vợ chồng

Riêng tôi cô đơn và ngơ ngác.

 

29.

Ngày mai là một ngày mới

Tôi thức giấc sớm để truy tìm giấc mơ.

 

30.

Những giấc mơ có đôi cánh bay

Tôi phát hiện chúng đang nghỉ ngơi trên những xác chết di chuyển.

 

31.

Tôi sống trong vỏ bọc

Những vỏ bọc đã vỡ lâu rồi.

 

32.

Mọi người gặp đều nói là hiểu tôi

Tôi biết những gì họ hiểu – qua cái bóng.

 

33.

Mọi người luôn khuyên tôi những điều hay

Những điều mà họ nghĩ là đúng.

 

34.

Mọi người cùng nhau xây dựng những mộ phần

Tôi làm kẻ cúng tế.

 

35.

Ai cũng vậy – nhận thấy nhưng không nhìn nhận

Những thái độ sống hình góc nhọn.

 

36.

Trước mọi người chúng ta cần phải tế nhị và lịch lãm

Đó là những trò chơi quá nhàm chán và ngu ngốc.

 

37.

Khi tẩy sạch óc não

Tôi phá sập luôn những bia tưởng niệm.

 

38.

Trước mọi thứ hiện tồn và có liên quan ta đều có thể đổ lỗi cho sự bất lực của mình

Đổ lỗi cho hư vô là hết chuyện.

 

39.

Tôi mãi co ro trước mọi thứ hỗn mang

Mặc sàn diễn lý trí tuôn chất thải từ óc não quá tải.

 

40.

Đứng trước một nền văn hóa tự trị chói lóa

Tôi cắm rễ trong vũng tối xó xỉnh.

 

41.

Tôi không dại dột chống lại thuyết lạc quan chủ nghĩa

Những chủ thuyết đã chìm đắm trong mộng du

Mà là kẻ đang suy tư chống lại cơn đuối khi trầm luân trong bể khổ.

 

42.

Đời sống là đầm lầy chết chóc

Những luân lý, đạo đức luôn kết án con người

Chúng không bao giờ bao dung như nguyên thủy.

 

43.

Trước khối tình câm

Mỗi người tự cấm cung trong phiền não

Tâm hồn ướt sũng từ giọt lệ đã héo khô trong đợi chờ.

[Một hình thức đói khát của kẻ đang yêu]

 

44.

Khi tình yêu gieo sắc nơi tôi

Tôi thấy mùi thống khổ xông lên mũi.

[Một hình thức thăm dò nội tại]

 

45.

Khi sống – tất cả đều được phép

Một hi vọng cho – khi chết cũng vậy.

 

46.

Những vết thương đủ màu sắc

Hiếm khi ai sẽ là lăng kính phân định chúng.

 

47.

Nếu đôi mắt tôi chỉ nhận được hai màu trắng-đen

Tốt nhất tôi nên tin phim ảnh trắng-đen trình diễn.

 

 

48.

Nếu ở xung quanh tôi đều là con rối

Tốt nhất tôi nên làm tên hề.

 

49.

Khi những kẻ thù sùng bái

Tôi bắt chúng cởi bỏ áo quần.

[Một loại tự hành hình mới]

 

50.

Những tôn ti trật tự xưa kia không còn đúng nữa

Trong thế sự hỗn mang mất đầu mất cả quyền hành này

Chúng ta đừng nên mặc tưởng lâu quá

Hãy nhìn phái nữ theo cách khác

Hãy nhìn phái nam theo cách khác

Những cách khác chuyền biến chế độ mẫu hệ.

 

51.

Khi sinh ra tôi được mọi người khai tự sớm

Một kiểu may mắn mới – nếu muốn sống tiếp.

 

52.

Mọi người đều nói về sự hoàn hảo và an toàn

Tôi cảm thấy khó thở.

 

53.

Chỉ muốn thú tội thôi

Tôi đã kiện cáo và buộc tội cả thế giới.

 

54.

Nếu ở đằng sau mọi người nói về tôi

Bạn hãy tin những lời giả dối của họ.

 

55.

Ngày nối tìm ngày

Tôi trao cho tôi – một tôi toàn năng – toàn vẹn.

 

56.

Câu nói của tôi chỉ vỏn vẹn vài từ

Những ngôn từ cắt từ da thịt

Những ngôn từ nôn ra từ hơi thở

Những ngôn từ phập phồng con tim

Đầu óc chỉ là cái vỏ để bưng bít.

Biên hòa, 4.2008

Share this post


Link to post
Share on other sites

Xin chào. Mình mới tham gia diễn đàn nên đi chào hỏi các anh thành viên đây. Thơ anh rất hay và mới về cả cấu hình lẫn cách chọn từ. Chúc mừng. :)

Share this post


Link to post
Share on other sites

Em thích đoạn này:

 

"42.

Đời sống là đầm lầy chết chóc

Những luân lý, đạo đức luôn kết án con người

Chúng không bao giờ bao dung như nguyên thủy."

 

Pháp luật là do kẻ mạnh đặt lên đầu kẻ yếu.

Đạo đức là do kẻ yếu quàng vào cổ kẻ mạnh.

:)

Share this post


Link to post
Share on other sites

38.

Trước mọi thứ hiện tồn và có liên quan ta đều có thể đổ lỗi cho sự bất lực của mình

Đổ lỗi cho hư vô là hết chuyện.

 

Cả đoạn này nữa.Phải cái, MODerl bây giờ là đổ thừa cho ngoại cảnh, không thì là một cái ta ở trong một quá khứ xa xôi nào đó.Chẳng có ai là thừa nhận mình bất lực hết :)

Share this post


Link to post
Share on other sites

Ông anh này viết được ghê luôn

So với mặt bằng chung của diễn đàn thì thơ của chủ soái với thơ của anh này vượt lên khá xa.....

Hai anh vô tình đẩy tụi em út ngôn ngang dưới đáy vực.....

Ráng kéo em út lên nhe mấy anh

Theo nghiệp thì phải gắng lên "đô"

Chẳng lẽ làm thơ con cóc hoài !

Mấy anh típ tụt gửi nhìu thơ hơn nhé

Hoạt động nhiều hơn nhé !

Share this post


Link to post
Share on other sites

Join the conversation

You can post now and register later. If you have an account, sign in now to post with your account.

Guest
Reply to this topic...

×   Pasted as rich text.   Paste as plain text instead

  Only 75 emoji are allowed.

×   Your link has been automatically embedded.   Display as a link instead

×   Your previous content has been restored.   Clear editor

×   You cannot paste images directly. Upload or insert images from URL.

Loading...
Sign in to follow this  

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

Footer title

This is an example of a list.

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

×
×
  • Create New...