Đến nội dung

  • Đăng nhập bằng Facebook Đăng nhập bằng Twitter Log In with Google      Đăng nhập   
  • Đăng ký

Hình ảnh
* * * * * 1 Bình chọn

Cuộc sống là niềm tin.


  • Please log in to reply
125 replies to this topic

#1 motngaymuadong

motngaymuadong

    Cấp bậc:

  • Thành viên
  • PipPip
  • 118 Bài viết
  • Tiền mặt: 0 Xu
  • 0 Thanks
0
Neutral

Current mood: None chosen

Đã gửi 20 August 2010 - 11:27 AM

Ngày không Nắng


Ngày không nắng, bầu trời chông chênh quá
Ai kéo mây, che phía ấy nồng nàn
Gió xao xác thổi lá vàng ngơ ngác
Khung trời buồn, ngày em vắng, thu sang…

Ngày không nắng, làm sao hong nỗi nhớ
May lang thang, kéo dĩ vãng ngông cuồng
Em xa quá nên cả mùa thu vắng
Để một ngày không nắng ở bên anh…

Ngày không nắng, cỏ hoang trôi tuột mất
Không hoa may làm nhân chứng của lòng
Thổn thức gọi tình em trưa đồng vắng
Nắng xa rồi, ai kéo lụa phơi sông?

Chuyện bờ sông với những khúc cong cong
Chia hai nửa có bao giờ gặp lại
Cỏ triền sông ủ hương chờ…xa ngái
Gồng gánh yêu thương, đợi nắng trở về…

Tháng tám giao mùa, kể câu chuyện triền đê
Bước chân cong vênh không lời từ tạ
Cây cầu mùa thu đưa người đi vội vã
Ám ảnh một giấc mơ, không thể trả lời…

...Đã hẹn nhau đi đầu non cuối bể
Lại lạc nhau giữa ngã ba đường...

Gửi bình luận lên diễn đàn bằng tài khoản Facebook của bạn

#2 motngaymuadong

motngaymuadong

    Cấp bậc:

  • Thành viên
  • PipPip
  • 118 Bài viết
  • Tiền mặt: 0 Xu
  • 0 Thanks
0
Neutral

Current mood: None chosen

Đã gửi 20 August 2010 - 11:29 AM

Ngày mưa…



Ngày mưa...
Thèm được nghe câu hát về Hà Nội
Thèm đắm mình trong hương đêm mỗi tối
Thèm đọc những vần thơ Đêm …gió xiết…trở về

Hà Nội có gì…để phải say mê
Phố nhỏ như bàn tay và ồn ào quá đỗi
Thành phố xanh đỏ tím vàng …những gam màu đan rối
Để vội vã ra đi…rồi lại vội vã trở về…

Ừ, đâu phải có gì mới phải say mê…
Chỉ cần tiếng gió xiết thôi…cũng thấy lòng xao xác…
Tìm kiếm một góc bình yên để thấy mình ngơ ngác…
Để vội vã trở về …rồi lại vội vã ra đi…

Tìm chi …trong những ngày mưa
Khi dạo bước qua những lối xưa…
Người ta bảo dạo này Hà Nội không còn nhiều cây sưa và hoa sữa
Người ta bảo Hà Nội bây giờ hình như vắng đi một nữa…
Bởi một nữa đang còn kéo lụa…phơi sông

Trở về lần này, có muốn giữ điều gì không?
Không phải là mùa đông, đêm đâu còn gió xiết
Bỏ một người ra đi không lời tiễn biệt…
Để ngày nắng không còn, ai kéo lụa phơi sông?

Ngày mưa…
Chẳng có điều gì tròn trĩnh bằng số không
Có kể đến bao nhiêu thì cuộc đời vẫn là những lằn roi, vết cứa
Nỗi buồn của đêm vẫn hiện diện sau từng ô cửa
Để năm tháng qua đi, vẫn chẳng thể bào mòn…

...Đã hẹn nhau đi đầu non cuối bể
Lại lạc nhau giữa ngã ba đường...

#3 motngaymuadong

motngaymuadong

    Cấp bậc:

  • Thành viên
  • PipPip
  • 118 Bài viết
  • Tiền mặt: 0 Xu
  • 0 Thanks
0
Neutral

Current mood: None chosen

Đã gửi 20 August 2010 - 01:16 PM

Em có bao giờ về lại dòng sông?

Em có bao giờ về lại dòng sông
Để kể cho tôi nghe hành trình năm tháng
Ở đó có một ngày giấc mơ vỡ rạn
Cỏ may buồn khóc nấc một chiều xa…

Bài hát hôm nào tôi đã ngân nga
Để mọi người nghĩ tôi thương- trong những ngày em vắng…
Thế giới bây giờ là mặt phẳng nghiêng và lặng
Tôi cứ thế mà soi, chẳng tìm thấy được gì…

Câu thơ viết nữa chừng bởi tôi đấy- tình si
Một nữa khi em đi, thơ cũng đành bỏ dở
Trái tim mỗi ngày vẫn duy trì nhịp thở
Tôi mỗi ngày vẫn sống, chẳng là tôi…

Ký ức cuối cùng vẫn là ký ức thôi…
Xót xa cuối cùng vẫn là xa xót nhé
Con đường từ em xa, lá vẫn bay nhè nhẹ
Tôi từ lâu rồi quên ngược gió- vẫn chông chênh!

Xa rất xa rồi, nhưng vẫn nghĩ ở bên
Nên những vần thơ vẫn làm tim đau nhói
Giọt nước mắt trong veo có làm chi nên tội…
Mà để người đời lầm lỗi giữa phân minh…

Câu hát ngày xưa, giờ hát để ru mình
Mấy ai nghe xong, sẽ còn nghe lại
Cánh diều chở tháng năm, đứt giữa chừng xa mãi
Chỉ nỗi buồn chiều ấy, ở gần thôi…

Năm tháng chở nỗi buồn không thể phai phôi
Tôi sẽ lấp lẫn tôi trong vần thơ tôi viết
Nỗi đau của riêng mình, chỉ đám cỏ già ngoài kia biết
Như một món quà của những tháng năm –yêu!
...Đã hẹn nhau đi đầu non cuối bể
Lại lạc nhau giữa ngã ba đường...

#4 motngaymuadong

motngaymuadong

    Cấp bậc:

  • Thành viên
  • PipPip
  • 118 Bài viết
  • Tiền mặt: 0 Xu
  • 0 Thanks
0
Neutral

Current mood: None chosen

Đã gửi 20 August 2010 - 01:23 PM

Biết kể gì với Tháng tám...tôi ơi!

Ngày hôm qua trở về những buổi ban trưa
Em kể cho tôi nghe những nhọc nhằn ký ức
Em kể cho tôi nghe về những đêm vẫn thức
Lặng lẽ đếm giọt cà phê, độc thoại với chính mình

Em kể về những chòng chàng trong đêm lặng thinh
Kể về những ước mơ qua đôi hàng mi ướt
Kể về khoảng chao nghiêng của hạ buồn sũng nước
Tôi- có lúc ước mình – bổng hóa chiếc ô

Em kể về tuổi thơ của mình bằng giọng điệu rất đỗi ngây ngô
Bằng những vần thơ còn chưa tròn vần, tròn điệu
Em kể cho tôi nghe ngày em đọc vần thơ của tôi để hiểu
Hiểu tôi thật gần, gần thật ở bên em…

Thế rồi một ngày điều lạ chưa kịp thành quen
Em rời tôi, bỏ phố chiều ngơ ngác
Mưa tháng tám dập dềnh, phố ngập buồn – vẫn khát
Khát những ngây ngô mà em kể trưa nào?

Vắng những tiếng chào để buổi sáng nghiêng chao
Vắng những bận rộn của thời gian để thấy mình nhàn hạ
Vắng những điều thân quen để khiến mình tất tả
Tôi thảnh thơi, thừa thải quá, những ngày này…

Đoạn kết của những câu văn vần, không phải lúc nào cũng hay
Em không thể kể cho tôi, về cái ngày cuối ấy…
Để rồi xa, xa không bao giờ tìm thấy…
Tiếng hoa cỏ thì thầm khi gió chuyển mùa sang…

Những ngày này, một khoảng lặng mênh mang
Ép nỗi nhớ trong tim tôi thì thầm thu hát
Rồi loay hoay với chính mình, những yêu thương khô hạn
Mặc kệ đám lau già, khóc nức nở…mưa thu!

Khu ru ngàn đời vẫn mãi khúc ru
Cũng như ngàn đời chẳng ai tắm hai lần trên dòng sông cũ
Tháng Tám về hàng sấu già đứng rũ…
Trong mưa đêm chẳng biết kể gì…?
...Đã hẹn nhau đi đầu non cuối bể
Lại lạc nhau giữa ngã ba đường...

#5 motngaymuadong

motngaymuadong

    Cấp bậc:

  • Thành viên
  • PipPip
  • 118 Bài viết
  • Tiền mặt: 0 Xu
  • 0 Thanks
0
Neutral

Current mood: None chosen

Đã gửi 20 August 2010 - 01:27 PM

Chợt một ngày ta không còn biết khóc

Chợt một ngày ta không còn biết khóc
Khi sông thu đã đầy lắm nỗi niềm
Bằng lòng với nỗi đau trong khó nhọc
Nước mắt rồi sẽ không chảy từ tim?

Chợt một ngày hiểu mình không biết khóc
Tháng tám sang mà lại ngỡ cuối thu
Bao thay đổi để hiểu mình phải học
Giấu nỗi đau, cười cuộc sống quay vù

Chợt một ngày thấy không còn đau nhói
Mắt dửng dưng với thống khổ đời thường
Tim lạnh nhạt khi yêu thương vẫy gọi
Nhìn lại mình, thấy lạ lắm trong gương!

Chợt một ngày thơ bỏ mình đi mãi
Đêm trắng đêm vẫn không hiểu u hoài
Tâm hồn chết , bỏ tấm thân ở lại
Sống với cuộc đời, lạ lắm : Ngày mai!
...Đã hẹn nhau đi đầu non cuối bể
Lại lạc nhau giữa ngã ba đường...

#6 motngaymuadong

motngaymuadong

    Cấp bậc:

  • Thành viên
  • PipPip
  • 118 Bài viết
  • Tiền mặt: 0 Xu
  • 0 Thanks
0
Neutral

Current mood: None chosen

Đã gửi 20 August 2010 - 01:30 PM

Đêm, đừng tự làm mình đau thêm nữa!

Đêm
Đừng đau
Lá đã ngừng rơi từ lâu
Ngoài kia không còn tiếng côn trùng thổn thức

Đêm
Đừng tìm nữa
Có điều gì là thực
Khi lá mùa thu rơi

Đêm
Thôi đừng nhặt những chơi vơi
Cứ kệ đi, mùa thu sẽ thổi bay tất cả
Chỉ còn miền băng giá
Khi mùa đông qua

Những cách xa
Dẫu tháng năm có xói mòn theo nước chảy
Những đêm tự làm đau mình vẫn thấy
Những vết thương
Không thể nào lành

Không nghe được âm thanh
Không nhìn thấy được bộn bề phố xá
Chỉ có đêm một màu đen yên ả
Độc thoại với chính mình
Về cuộc sống đang trôi

Thôi
Ngủ đi đêm
Đừng tự làm mình đau thêm nữa
Cố gắng có ích gì…
Những sai lầm ngày mai sẽ sửa
(Nhưng ngày mai là khi nào…
Khi mãi mãi vẫn hôm nay…)
...Đã hẹn nhau đi đầu non cuối bể
Lại lạc nhau giữa ngã ba đường...

#7 motngaymuadong

motngaymuadong

    Cấp bậc:

  • Thành viên
  • PipPip
  • 118 Bài viết
  • Tiền mặt: 0 Xu
  • 0 Thanks
0
Neutral

Current mood: None chosen

Đã gửi 20 August 2010 - 01:32 PM

Mới tháng tám mà, đâu phải đã cuối thu

Mới tháng tám mà, đâu phải đã cuối thu
Sao Hoàng Hạc bay bỏ mình ta ở lại
Gốc sim già nhớ tuổi thơ xa ngái
Ta nhớ người sóng sánh nước sông thu!

Mới tháng tám mà, đâu phải đã cuối thu
Không thể có cách xa, ta dặn lòng như thế
Giòng sông không thể nào đưa người ra cửa bể
Ta vẫn chờ… đâu phải đã cuối thu?

Mới Tháng tám mà, chưa phải đã cuối thu
Bài hát vừa ngân lên lẽ nào lỗi nhịp
Thời gian cứ bồng bềnh trên kiếp người nối tiếp
Nỗi nhớ cứ đòng đưa trong khoảng khắc xa người!

Mới tháng tám mà, làm sao lại cách xa...
Mùa thu không thể qua, không thể nào...gió nhé
Vẫn biết ngoài kia ...tiếng lá rơi khe khẽ
Nhưng nỗi nhớ về người đâu phải đã cuối thu!

Mới tháng tám mà, hãy cất những lời ru
Hãy cất màu vàng thu trong ánh chiều biêng biếc
Hãy cất ánh nhìn thu trong mưa chiều tiễn biệt
Để riêng tặng cho người, thu xót xa ơi!
...Đã hẹn nhau đi đầu non cuối bể
Lại lạc nhau giữa ngã ba đường...

#8 motngaymuadong

motngaymuadong

    Cấp bậc:

  • Thành viên
  • PipPip
  • 118 Bài viết
  • Tiền mặt: 0 Xu
  • 0 Thanks
0
Neutral

Current mood: None chosen

Đã gửi 20 August 2010 - 01:35 PM

Có một ngày hôm qua

Có một có đường mang tên hôm qua
Ở đó có hoàng lan nhẹ nhàng hương tỏa
Ở đó có khoảng vườn bình yên lặng gió
Vậy mà làm bay bổng những câu thơ!

Có một con người mang tên hôm qua
Cũng bình thường thôi mà sắt se nỗi nhớ
Cũng bình thường thôi mà mong manh lo sợ
Sợ sẽ trở thành quá khứ từ hôm nay!

Có những vần thơ mang tên từ hôm qua
Được viết từ những khát khao của đời thường vụn vặt
Vậy mà khi ánh nắng chiều vừa tắt
Câu thơ bẽ bàng cay đắng ở hôm nay!

Có những điều đã gói lại ở hôm nay
Quẳng vào một xó tủ kia và gọi tên ngày hôm qua người đời gian dối
Trách những nhớ thương ngày hôm qua viết vội
Để bây giờ trách cứ ở hôm nay!

Có rất nhiều điều đã viết ở hôm qua
Có rất nhiều điều ngày mai sẽ thứ tha cho những điều cho là lỗi lầm quá khứ
Ngày hôm qua không đi qua như là phép thử
Bởi nhiệm màu nào xóa hết những niềm đau!
...Đã hẹn nhau đi đầu non cuối bể
Lại lạc nhau giữa ngã ba đường...

#9 motngaymuadong

motngaymuadong

    Cấp bậc:

  • Thành viên
  • PipPip
  • 118 Bài viết
  • Tiền mặt: 0 Xu
  • 0 Thanks
0
Neutral

Current mood: None chosen

Đã gửi 20 August 2010 - 01:37 PM

Có một thời năm tháng cũng biết yêu!

Em tin rằng năm tháng cũng biết yêu
Khi mùa thu gọi chim về xây tổ
Khi hàng cây lặng nép mình bên phố
Đón những giọt mưa !

Em tin người qua khúc hát ban trưa
Qua tiếng võng đưa đuổi mùa hè ra cửa
Qua những lỗi lầm, tin người là một nữa
Để trái tim mình biết đập những yêu thương!

Bầu trời trong xanh
Mặt nước soi gương
Mắt người yêu trong xanh khi chiều xuống phố
Những hạt mưa long lanh bám vào ô cửa sổ
Kể cho một người chuyện những ngày qua

Thôi, sẽ thứ tha
Thứ tha vì đã tin năm tháng biết yêu nhiều như thế
Thứ tha vì đã tin những điều không thể
Không thể còn đến ngày mai…

Năm tháng sẽ đổi thay…
Nhưng những vần thơ vẫn đắng cay về chuyện đời đã cũ
Để những niềm vui vùi mình vào đêm say ngủ
Vẫn không thể quên một thời…năm tháng cũng biết yêu!
...Đã hẹn nhau đi đầu non cuối bể
Lại lạc nhau giữa ngã ba đường...

#10 motngaymuadong

motngaymuadong

    Cấp bậc:

  • Thành viên
  • PipPip
  • 118 Bài viết
  • Tiền mặt: 0 Xu
  • 0 Thanks
0
Neutral

Current mood: None chosen

Đã gửi 20 August 2010 - 01:40 PM

Tự khúc
Những ngày này vẫn có mây bay
Vẫn thi thoảng buổi trưa oi nồng vắng gió
Những ngày này, khu vườn xưa bỏ ngõ
Cỏ mọc thành vườn hoang, nhạt thếch tiếng cười!

Những ngày này, nghiền ngẫm sự đời
Chợt thấy dửng dưng với mưa mùa, nắng lạ
Ừ thì mùa thu lá vàng rơi vội vã
Để mùa đông sang sẽ ngủ giấc dài!

Một giấc ngủ dài, điều gì sẽ đổi thay
Có thể tìm lại không, những điều đã mất
Trái đất này, người đông nên chật
Hờ hững bước qua, ai nhớ để tìm?

Những ngày này buốt nhói ở trong tim
Mụ mẫm ở những câu thơ không tìm ra từ khóa
Những ngày này mưa không là tất cả
Bến sông đã rất đầy, nước mắt mùa thu!

Những ngày này vẫn có những lời ru
Có nghĩa những yêu thương vẫn còn tồn tại
Điều đã cho đi sẽ là mãi mãi
Để cuộc sống những ngày này, sẽ lại trôi đi…
...Đã hẹn nhau đi đầu non cuối bể
Lại lạc nhau giữa ngã ba đường...





Liên kết: Thơ Trẻ || Trương Trọng Nghĩa's blog || Văn nghệ Tiền Giang || HTX Rạch Gầm || Chuyên đề Nam Giới || Hoàng Thu Dung