Đến nội dung

  • Đăng nhập bằng Facebook Đăng nhập bằng Twitter Log In with Google      Đăng nhập   
  • Đăng ký

Hình ảnh
* * * * * 2 Bình chọn

Trang thơ Trần Ngọc Hưởng

Trần Ngọc Hưởng thơ sáng tác

  • Please log in to reply
20 replies to this topic

#21 Trần Ngọc Hưởng

Trần Ngọc Hưởng

    Cấp bậc:

  • Thành viên
  • Pip
  • 18 Bài viết
  • Tiền mặt: 69 Xu
  • 11 Thanks
30
Excellent
  • Giới tính:Nam

Current mood: None chosen

Đã gửi 25 July 2013 - 06:51 AM

Nợ đất nợ trời

 

 

Lìa quê trọn một đời con,

Chẳng quên xóm cũ lối mòn nhà xưa.

Một vuông lá nép bóng dừa,

Giấc khuya thấp thỏm lo mùa nước lên.

 

Nhiều năm lửa khói triền miên,

Cù lao tiếng sóng bốn bên rì rầm

Thảo thơm lúa thả hương đồng,

Dừa cau bóng rợp mênh mông khoảng trời.

 

Mẹ cha khổ cực một đời,

Đã từng đạn lạc bom rơi đã từng.

Hồn nhiên sống kiếp thảo dân,

Muối ăn thấy ngọt cắn gừng thấy chua.

 

Vì con hứng nắng đội mưa,

Dang tay chắn khuất những mùa lửa binh.

Qua bao thác, vượt bao gành,

Bếp hong lửa ấm vườn xanh hai mùa

 

Đuôi vàm nắng, ngọn vàm mưa,

Vườn xưa khuất bóng người xưa lâu rồi.

Trời mây Cửa Tiểu bồi hồi,

Thương bên lở, nhớ bên bồi… phải không?

 

Về đây con đứng bên sông,

Thả lòng chay tịnh ngắm dòng nước trôi.

Thấy mình nợ đất nợ trời,

Làm thơ báo hiếu trọn đời chưa xong!

 

Trần Ngọc Hưởng

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Đò dọc sông đêm

 

 

 

Đâu rồi đò dọc sông đêm,

Lập lòe đuốc lá dừa chìm tận đâu.

Ta về Tân Thới đã lâu,

Lục tìm tận đáy đêm sâu có còn

 

Bờ sông ngày ấy héo hon,

Bao nhiêu ánh đuốc dọc con sông dài.

Gọi đò còn vẳng tiếng ai,

Lọt trong tầm đạn, lọt ngoài tầm bom.

 

Cho dù đổ máu rơi xương,

Dừa cau quê mẹ giữ thơm chuyến đò

Qua Hòa Đồng lên Mỹ Tho,

Đi về một cõi hẹn hò mỗi đêm

 

Triệu buồn vui, triệu nỗi niềm,

Từ binh lửa đến bình yên những ngày…

Sông Tiền mưa nắng trả vay,

Cho ta đứng lặng nơi này ngùi thương

 

Khuya về lãng đãng khói sương,

Lửng lơ trắng ánh trăng buông êm đềm.

Còn nghe đò dọc sông đêm,

Lập lòe đuốc lá dừa thêm lập lòe

 

Trần Ngọc Hưởng

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Về miền quan họ

 

 

 

Đội lên em nón quai thao,

Để còn ngồi tựa song đào liền anh.

Trèo lên quán dốc cho nhanh,

Để còn lúng liếng đầu đình, gốc đa…

 

Em về khép vạt phù hoa,

Năm thân phảng phất một tà áo say

Tàn đêm cho tới cạn ngày,

Áo trong còn mặc, áo ngoài bay đâu?

 

Mây trôi bèo dạt bao lâu,

Tiễn câu giã bạn qua cầu chiêm bao.

Chia xa chẳng nỡ lòng nào,

Quay lui em đã trốn vào khúc ca.

 

Lơ thơ nước chảy hay là…

Sông Cầu say khướt… cùng ta trở buồn.

Thả bay nghìn sợi tơ vương,

Vườn hoang cỏ úa hóa vườn tương tư.

 

Về miền quan họ ngỡ như…

Chuốc mời nhau chén phù du men nồng.

Cõng tình lót ổ hư không,

Xót ta bạc tóc nghẹn lòng trẻ thơ!

 

Trần Ngọc Hưởng

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Gió thương yêu

 

Đêm ngủ con nằm mơ gặp mẹ,

Mười năm từ lúc bước rời quê.

Mệt nhoài đất khách tìm cơm áo,

Quanh quẩn trong tâm một nẻo về.

 

Chao chát đâu dòng sông vỗ sóng,

Cơn triều ròng lớn mãi khôn nguôi.

Mẹ còn tóc  bạc như mây trắng,

Cửa Tiểu buồn riêng một góc trời

 

Rợp bóng dừa xanh che trước ngõ,

Ánh chiều rụng nắng xuống bờ cau.

Hoàng hôn đổ bóng lên vai mẹ

Cho mảnh lưng còng trĩu nỗi đau

 

Mái lá một vuông hiu quạnh mãi,

Trông ra ruộng lúa mộ phần ba.

Cội mai lão cỗi còn hoa nở,

Mẹ vẫn thường ra đếm tuổi già.

 

Con mơ ngắm lại bên vườn cũ,

Tóc bạc mẹ bay dưới nắng chiều.

Đợi bước con về đầu ngõ vắng,

Thổi tràn lai láng gió thương yêu

 

Trần Ngọc Hưởng


 

 

 

 

Mẹ ngồi vá áo

 

Bộ ván gõ nhà ta in bóng mẹ,

Vẫn ngồi đây lặng lẽ đã bao giờ?

Cháy leo lét đèn dầu chưa đủ sáng,

Đường kim mòn mối chỉ buộc vào thơ.

 

Con nhớ dáng mẹ ngồi khâu vá lại,

Áo quê nghèo rách mướp bấy lâu nay

Tay se chỉ luồn kim cầm lấy áo,                     

Tay dịu mềm thoăn thoắt mỗi đường may.

 

Của gia bảo cháu con không biết giữ,

Bỏ nhàu nhòe loang lổ rách nhiều nơi.

Dấu binh lửa, lòng tham lam vị kỷ,

Đồng hè nhau xâu xéo áo tơi bời…

 

Mẹ ngồi đó nhân từ và nhẫn nại,

Thả hồn vào từng mối chỉ đường kim,

Thương từ đứa con ngoan, con ngỗ ngược,

Áo quê mình mảnh vá vẫn lưu niên

 

Con chợt hiểu bao dung lòng mẹ Việt,

Thương các con hơn thương bản thân mình.

Sống chắt bóp mặc các con phung phí,

Rách bao nhiêu, mẹ cũng vá cho lành…

 

Trần Ngọc Hưởng



Được cảm ơn bởi 1 Member:




Also tagged with Trần Ngọc Hưởng, thơ, sáng tác



Bài viết trong chủ đề

Hình ảnh

Mái nhà thơ - Trần Ngọc Hưởng

Bởi Thơ Trẻ trong Thơ hay trên diễn đàn Thơ Trẻ, trong 01 June 2012 - 05:33 AM

Mái nhà thơ

Ai cho tôi một nhà quê
Để khi lỡ bước lại về với nhau
Từ dòng sông đến nhịp cầu
Trời quê đâu cũng xanh màu nguyên sơ

Ai cho tôi một hồn thơ
Thay tay vịn phút bất ngờ ngửa ngiêng
Nương vần điệu để đứng lên
Nghìn hoa mộng lại nở...

Xem bài viết đầy đủ →
Hình ảnh

Gánh nặng đường chiều

Bởi Trần Ngọc Hưởng trong Trần Ngọc Hưởng's Blog, trong 30 May 2012 - 03:04 PM

Chợ tan ngày xuống liêu xiêu
Lưng oằn gánh nặng đường chiều, mẹ ta
Đi qua nhịp mõ chùa xa…
Bồn chồn vấp tiếng ni già tụng kinh

Xem bài viết đầy đủ →

Liên kết: Thơ Trẻ || Trương Trọng Nghĩa's blog || Văn nghệ Tiền Giang || HTX Rạch Gầm || Chuyên đề Nam Giới || Hoàng Thu Dung