Đến nội dung

  • Đăng nhập bằng Facebook Đăng nhập bằng Twitter Log In with Google      Đăng nhập   
  • Đăng ký

Hình ảnh
- - - - -

Bất tử - Archibald MacLeish(Mỹ)

dịch thơ Mỹ

  • Please log in to reply
5 replies to this topic

#1 duonghoanghuu

duonghoanghuu

    Cấp bậc:

  • Thành viên
  • PipPip
  • 289 Bài viết
  • Tiền mặt: 6167 Xu
  • 56 Thanks
162
Excellent
  • Giới tính:Nam
  • Sở thích:Giao lưu văn thơ, du lịch, sáng tác thơ

Current mood: Spaced

Đã gửi 04 July 2012 - 11:19 PM

Archibald MacLeish
Archibald MacLeish là một nhà thơ người Mỹ, Ông đã nhận được ba giải thưởng Pulitzer. Bài thơ của ông nổi tiếng nhất, "Ars Poetica" có chứa một tuyên bố cổ điển của thẩm mỹ hiện đại:

An Eternity Bất tử
There is no dusk to be, không có hoàng hôn đến
There is no dawn that was, không có bình minh lên
Only there's now, and now, chỉ hiện tại , hiện tại
And the wind in the grass. Gió trên đồng mông mênh

Days I remember of những ngày mà tôi nhớ
Now in my heart, are now; bây giờ còn trong tim
Days that I dream will bloom những ngày tôi mơ thấy
White the peach bough. Nở trắng cụm anh đào

Dying shall never be sẽ không bao giờ chết
Now in the windy grass; đây ngọn cỏ gió đùa
Now under shooken leaves đây lá vàng chao rụng
Death never was. Không hề chết bao giờ



Gửi bình luận lên diễn đàn bằng tài khoản Facebook của bạn

#2 duonghoanghuu

duonghoanghuu

    Cấp bậc:

  • Thành viên
  • PipPip
  • 289 Bài viết
  • Tiền mặt: 6167 Xu
  • 56 Thanks
162
Excellent
  • Giới tính:Nam
  • Sở thích:Giao lưu văn thơ, du lịch, sáng tác thơ

Current mood: Spaced

Đã gửi 08 July 2012 - 06:11 AM

Archibald MacLeish(Mỹ)

Before March Trước tháng Ba

THE gull's image and the gull Chim mòng biển chạm bóng mình
Meet upon the water trên nước
All day I have thought of her suốt ngày tôi nghĩ về em
There is nothing left of that year còn gì đâunhững năm tháng đó
(There is sere-grass chỉ có cỏ úa tàn. Màu muối trắng tinh
Salt colored)
We have annulled it with ta chối bỏ những gì với muối
Salt
We have galled it clean to the clay with that one autumn gột tẩy vết đất bùn từ một độ thu
The hedge-rows keep the rubbish and the leaves dựng hàng dãy rào ngăn rác và xác lá
There is nothing left of that year in our lives but the leaves of it còn lại gì những năm tháng đó của đời ta ngoài xác lá không hơn
As though it had not been at all cho dù nó không là tất cả
As though the love the love and the life altered dù tình yêu, tình yêu và cuộc sống đổi thay
Even ourselves are as strangers in these thoughts ngay cả bản thân ta trong ý nghĩ đều là người lạ
Why should I weep for this? Tại sao tôi khóc cho nó
What have I brought her? Tôi mang đến cho nàng những gì
Of sorrow of sorrow of sorrow her heart full đau buồn của đau buồn của đau buồn tràn ngập con tim
The gull . Những con mòng biển
Meets with his image on the winter water. Chạm bóng mình trên mặt nước mùa đông.



#3 duonghoanghuu

duonghoanghuu

    Cấp bậc:

  • Thành viên
  • PipPip
  • 289 Bài viết
  • Tiền mặt: 6167 Xu
  • 56 Thanks
162
Excellent
  • Giới tính:Nam
  • Sở thích:Giao lưu văn thơ, du lịch, sáng tác thơ

Current mood: Spaced

Đã gửi 15 July 2012 - 07:52 AM

Archibald MacLeish(Mỹ)


Ars Poetica Thơ

A poem should be palpable and mute một bài thơ nên được cảm nhận vô thanh
As a globed fruit như một quả tròn

Dumb câm lặng
As old medallions to the thumb như chiếc huy chương cũ áp ngón tay

Silent as the sleeve-worn stone lặng im như hòn đá sờn mòn tay áo
Of casement ledges where the moss has grown – ngạch cửa sổ bám rêu

A poem should be wordless một bài thơ có thể không chữ
As the flight of birds như chuyến bay của chim

A poem should be motionless in time một bài thơ nên bất động trong thời gian
As the moon climbs như mặt trăng mọc

Leaving, as the moon releases Rời bỏ, như mặt trăng rụng
Twig by twig the night-entangled trees, hàng cây mắc cành vào đêm

Leaving, as the moon behind the winter leaves, Rời bỏ, như mặt trăng sau những chiếc lá mùa đông
Memory by memory the mind - nỗi nhớ quay quắt

A poem should be motionless in time một bài thơ có thể bất động trong thời gian
As the moon climbs như trăng mọc

A poem should be equal to: một bài thơ nên cân bằng:
Not true Không sự thật

For all the history of grief tất cả đau buồn đã trải qua
An empty doorway and a maple leaf là ô cửa trống, là chiếc lá phong

For love vì tình yêu
The leaning grasses and two lights above the sea - ngọn cỏ rạp mình và hải đăng treo trên biển

A poem should not mean một bài thơ không ý nghĩa gì
But be nhưng tồn tại


#4 duonghoanghuu

duonghoanghuu

    Cấp bậc:

  • Thành viên
  • PipPip
  • 289 Bài viết
  • Tiền mặt: 6167 Xu
  • 56 Thanks
162
Excellent
  • Giới tính:Nam
  • Sở thích:Giao lưu văn thơ, du lịch, sáng tác thơ

Current mood: Spaced

Đã gửi 23 July 2012 - 01:41 PM

Immortal Autumn THU BẤT TỬ

I speak this poem now with grave and level voice Tôi đọc bài thơ này với giọng đều đều nghiêm cẩn
In praise of autumn, of the far-horn-winding fall. Ca ngợi mùa thu, mùa thu quanh co về phía xa xăm

I praise the flower-barren fields, the clouds, the tall Tôi ca ngợi những cánh đồng cằn cỗi nở hoa
Unanswering branches where the wind makes sullen noise. Những mây, những thác. Những cành cây không trả lời khi gió vọng những lời ủ rũ

I praise the fall: it is the human season. Tôi ca ngợi mùa thu: mùa của con người
Now Lúc này đây
No more the foreign sun does meddle at our earth, Không còn nữa ánh mặt trời xa lạ lấn át quả đất của chúng ta
Enforce the green and bring the fallow land to birth, Hiển hiện màu xanh và đất hoang vu sinh nở
Nor winter yet weigh all with silence the pine bough, Cũng chưa là mùa đông trĩu nặng những cành thông

But now in autumn with the black and outcast crows Bây giờ vào thu có những con quạ đen chao cánh
Share we the spacious world: the whispering year is gone: Chia sẻ với chúng ta thế giới bao la: năm tháng thì thầm trôi qua
There is more room to live now: the once secret dawn : Bây giờ có thêm chỗ để sống: một khi bình minh bí mật
Comes late by daylight and the dark unguarded goes. Đến muộn bằng ánh sáng và xua bóng tối tan đi

Between the mutinous brave burning of the leaves Giữa đám lá can đảm trở mình bùng cháy
And winter’s covering of our hearts with his deep snow Và đáy tuyết mùa đông che chở trái tim ta
We are alone: there are no evening birds: we know Ta cô độc: không cánh chim chiều ta biết
The naked moon: the tame stars circle at our eaves. Mặt trăng trong suốt: những ngôi sao thuần hoá vắt vòng mái hiên nhà

It is the human season. On this sterile air Mùa thu là mủa của con người . Không khí vô trùng
Do words outcarry breath: the sound goes on and on. Làm ngôn từ thoát bí: rộn ràng âm thanh
I hear a dead man’s cry from autumn long since gone. Tôi nghe tiếng khóc của người đàn ông qua đời từ mùa thu đã biệt tăm
I cry to you beyond upon this bitter air. Tôi khóc cho em thoát chốn đau thương .



#5 duonghoanghuu

duonghoanghuu

    Cấp bậc:

  • Thành viên
  • PipPip
  • 289 Bài viết
  • Tiền mặt: 6167 Xu
  • 56 Thanks
162
Excellent
  • Giới tính:Nam
  • Sở thích:Giao lưu văn thơ, du lịch, sáng tác thơ

Current mood: Spaced

Đã gửi 31 July 2012 - 11:06 AM

Archibald MacLeish(Mỹ)


Broken Promise Lỗi hẹn

THAT was by the door Tựa bên cửa sổ
Leafy evening in the apple trees buổi chiều lá bay trong vườn cây
And you would not forget this anymore và em không quên điều này nữa
And even if you died there would be these cả khi em qua đời sẽ là những gi
Touchings remembered chạm vào để nhớ
and you would return em sẽ quay về
From any bourne from any shore từ bến bờ nào
To find the evening in these leaves tìm hoàng hôn trong lá
To find my arms beside this door... tìm tay anh bên cửa
I think O my not now Ophelia Anh nghĩ, ồ không phải bây giờ
There are not always (like a moon) cũng như trăng không phải lúc nào cũng có
Rememberings afterward nỗi nhớ khuất sâu
(I think there are ( anh nghĩ thỉnh thoảng trên bầu trời có
Sometimes a few strange stars upon the sky.) những ngôi sao lạ)



#6 duonghoanghuu

duonghoanghuu

    Cấp bậc:

  • Thành viên
  • PipPip
  • 289 Bài viết
  • Tiền mặt: 6167 Xu
  • 56 Thanks
162
Excellent
  • Giới tính:Nam
  • Sở thích:Giao lưu văn thơ, du lịch, sáng tác thơ

Current mood: Spaced

Đã gửi 04 August 2012 - 09:04 PM

Tạm gác lại những bài thơ của Archibald MacLeish(Mỹ) , xin gửi lên bài thơ dịch " Lỗi thề" với thể thơ lục bát



Tựa bên cửa sổ chiều nay

Lá bay lá rụng vườn cây xạc xào

Đọng trong tâm trí biết bao

Để khi nằm xuống chạm vào cõi mê

Thì em sẽ lại quay về

Tìm trong xác lá lời thề hoàng hôn

Tìm bàn tay ấm thân thương

Ngày xưa anh tựa bên khung cửa này

Mà thôi đâu phải giờ đây

Như vầng trăng sáng khi đầy khi vơi

Nhớ nhung chìm khuất lâu rồi

Đôi khi có ánh sao trời xa xa.








Also tagged with dịch, thơ, Mỹ


Liên kết: Thơ Trẻ || Trương Trọng Nghĩa's blog || Văn nghệ Tiền Giang || HTX Rạch Gầm || Chuyên đề Nam Giới || Hoàng Thu Dung