Jump to content
hoanggiao

Nếu không muốn đi hết con đường

Recommended Posts

Đọc bài thơ "Nếu không muốn đi hết con đường"

15/09/2012 16:34 | 571 lượt xem

icon_41x45.gifBài viết được đăng trên trang chủ

 

 

ĐỌC BÀI THƠ "NẾU KHÔNG MUỐN ĐI HẾT CON ĐƯỜNG"

CỦA NHÀ THƠ NGUYỄN PHONG VIỆT

1347703824_Nguyen%20phong%20viet.jpg

Nhà thơ Nguyễn Phong Việt

Đôi điều về tác giả :

 

Nguyễn Phong Việt sinh Năm 1980 tại Tuy Hoà, Phú Yên (cựu học sinh chuyên ban Nguyễn Huệ).

Lĩnh vực sáng tác: thơ, văn.

Thành viên Hội bút Vòm Me Xanh - Báo Mực Tím. Biệt danh Me Quê (1998, Bút trưởng năm 2002). Ba lần đoạt giải thưởng Bút mới của báo Tuổi trẻ.

Tốt nghiệp Đại học Ngoại ngữ-Tin học Thành phố Hồ Chí Minh.

Từng là phóng viên mảng Văn hoá-Nghệ thuật báo Mực tím thuộc Thành đoàn Thành phố Hồ Chí Minh.

Đầu năm 2011, chính thức rời khỏi ngôi nhà Mực Tím để chuyển sang làm ở báo điện tử showbiz.xzone.vn .

 

Nguyên tác bài thơ "Nếu không muốn đi hết con đường":

Nguồn: http://www.thica.net/category/tat-ca/nguy%E1%BB%85n-phong-vi%E1%BB%87t/

Nếu không muốn đi hết con đường...

Thì nên dừng lại trước lúc kịp hoàng hôn

không ai bắt ta phải sống cuộc đời cho người khác

muôn triệu tình yêu có muôn triệu lần đích đến

làm ơn đi mà!

 

Khi ta khóc không cần ai lau nước mắt cho ta?

khi ta cười không cần ai chia sẻ?

cần một quãng đời tự do hơn là cần một hơi ấm mặc cả

hãy thử cắn chặt môi...

 

Giữa mùa đông đôi khi một cơn bão tuyết còn quí hơn một đốm lửa trong tim người

Giữa nỗi đau biết đâu lại tìm ra một sự bình yên khác

Giữa đêm đen cũng phải đến lúc tự ta làm ra ánh sáng

Giữa những ngày qua phố đôi khi cần một lần lạc bước

đi khỏi cuộc đời của mình...

 

Nếu không muốn đi hết con đường...

thì nên dừng lại, rồi bước đi một con đường khác bằng niềm tin

đừng bắt ta phải sống cho hạnh phúc của người khác

(khi hạnh phúc của ta chỉ là bề ngoài của những giọt nước mắt cay đắng

như một hạt mưa giữa trời nắng gắt...)

làm ơn đi mà!...

 

Làm ơn đi...

vẫn luôn có một người giang tay ôm chiếc bóng của ta

chờ tìm thấy một người trong đời thật

vẫn luôn có một người đau khi thấy ta hạnh phúc

mà vẫn tự đấm vào ngực mình khi biết ta đơn độc

nghiệt ngã đến tận cùng...

 

Không ai muốn mình sống mà chỉ được đứng bên cạnh đời người mình yêu thương

cũng chẳng ai muốn đày đọa mình trong mất mát

nhưng tình yêu nào cũng có cái giá xứng đáng...

sao không thử một lần đặt cược với trái tim?

 

Làm ơn đi mà...

vẫn luôn có một người chờ ta cùng thắp sáng trời đêm!

-Nguyễn Phong Việt-

 

LỜI CẢM NHẬN

Đa số những bài thơ của Nguyễn Phong Việt cùng một thể thơ tự do biểu hiện muôn mặt tâm tư tình cảm con người. Tôi chú ý đến bài "Nếu không đi hết con đường" hơn cả. Chắc nhiều người đọc bài này đều phải suy ngẫm...về mình.

Bài thơ như một kim chỉ nam cho tình yêu tuổi trẻ, cho những bạn nào đang đứng trước ngưỡng cửa tình yêu, sắp yêu, đã và đang yêu, đang băn khoăn với tình yêu với những điều trăn trở hiện tại mà chưa biết phải làm sao? Bài thơ phần nào có thể giải đáp cho các bạn, hướng các bạn một con đường, một lối đi đến với hạnh phúc đích thực của riêng mình.

Nếu không muốn đi hết con đường…

Thì nên dừng lại trước lúc kịp hoàng hôn

không ai bắt ta phải sống cuộc đời cho người khác

muôn triệu tình yêu có muôn triệu lần đích đến

làm ơn đi mà!

Tác giả muốn gửi đến chúng ta một thông điệp: Nếu nhận ra đó không phải là tình yêu, điều mà hai người không thể cùng đi đến đích, thì hãy dừng lại ngay khi còn kịp. Đừng vì thương hại nhau mà phải sống gượng ép vì nhau, chỉ làm tổn thương nhau mà thôi. "Không ai bắt mình phải sống cuộc đời cho người khác". Tình yêu có nhiều cách đến. Hãy thương mình một tý "làm ơn đi mà, vẫn luôn có một người chờ ta cùng thắp sáng trời đêm! ". Hãy đi tìm người ấy, cái thuộc về ta, của ta...

 

Khi ta khóc không cần ai lau nước mắt cho ta?

khi ta cười không cần ai chia sẻ?

cần một quãng đời tự do hơn là cần một hơi ấm mặc cả

hãy thử cắn chặt môi…

 

Khóc cười là những cảm xúc, hạnh phúc, khổ đau. Nhiều khi ta phải "cắn chặt môi"...khi khóc...một mình. Ai là người không cần sẻ chia? Không cần có người lau nước mắt? Còn gì bằng. Nhưng cũng có những lúc không có ai ở bên, lúc cô độc thì phải biết cắn môi lại chịu đau. "Cần một quãng đời tự do hơn là cần một hơi ấm mặc cả". Đừng vay mượn, đừng mặc cả với tình cảm, trong tình yêu cần lắm sự tự do. Cái gì không phải của mình thì ở đó không có tự do.

Giữa mùa đông đôi khi một cơn bão tuyết còn quí hơn một đốm lửa trong tim người

Giữa nỗi đau biết đâu lại tìm ra một sự bình yên khác

Giữa đêm đen cũng phải đến lúc tự ta làm ra ánh sáng

Giữa những ngày qua phố đôi khi cần một lần lạc bước

đi khỏi cuộc đời của mình…

 

Đôi khi mắt ta có bão, tâm ta có bão tuyết, không có một đốm lửa giữa mùa đông, không có hơi ấm trong tim người giá lạnh, cũng quý, vì nó tạo cho ta sức mạnh, không khuất phục, tạo nghị lực để sinh tồn. Nỗi đau có thể sản sinh ra điều khác, một hạnh phúc mà ta chưa nhận ra? Đêm đen có thể thôi thúc ta tìm ra ánh sáng bằng mọi cách, dũng khí ấy thật đáng quí vô cùng, không phải ai cũng có được. Một người triền miên hạnh phúc, hạnh phúc trở nên nhạt. Một người không bước ra từ đêm đen sẽ không hiểu được giá trị của ánh sáng niềm tin. Ban mai bừng nắng xôn xao cũng vì nó vừa được thoát ra từ đêm tối. Cuộc sống là những quy luật bù trừ. Bạn ơi dù thế nào cũng đừng tuyệt vọng! Một lần "lạc bước" mắt nhất định sáng hơn. Hãy một lần đi lạc khỏi cuộc đời mình, bạn sẽ thấy trái tim mình cần gì?

Nếu không muốn đi hết con đường…

thì nên dừng lại, rồi bước đi một con đường khác bằng niềm tin

đừng bắt ta phải sống cho hạnh phúc của người khác

(khi hạnh phúc của ta chỉ là bề ngoài của những giọt nước mắt cay đắng

như một hạt mưa giữa trời nắng gắt…)

làm ơn đi mà!…

Đoạn thơ này ý nghĩa tương đương với đoạn thơ đầu, nhưng mở rộng hơn, bao quát hơn, sáng tỏ vấn đề hơn. Nếu không muốn tiếp tục con đường mình đang đi vì thấy không ổn, không phù hợp, không thể đi, nhất định phải bước sang con đường khác tự do, thênh thang hơn, của riêng mình. Vì con đường này là hạnh phúc của người khác, ta cố tình đi sẽ chỉ là "nước mắt cay đắng"

 

Làm ơn đi…

vẫn luôn có một người giang tay ôm chiếc bóng của ta

chờ tìm thấy một người trong đời thật

vẫn luôn có một người đau khi thấy ta hạnh phúc

mà vẫn tự đấm vào ngực mình khi biết ta đơn độc

nghiệt ngã đến tận cùng…

Đây chính là chân dung hoàn hảo của một tình yêu thật đó bạn, đừng lầm lẫn nhé! Một người âm thầm yêu ta, say cái bóng của ta, đau với nỗi đau của ta, đấm vào ngực mình khi thấy ta đơn độc, nghiệt ngã. Nếu ta hạnh phúc với người khác thì người ấy đau đến tận cùng, chỉ đau âm thầm thôi, vì người vẫn luôn mong ta hạnh phúc bất cứ lúc nào, khi ta ở đâu. Đó mới là tình yêu thật của ta "một người trong đời thật" mà ai không chờ đợi, không khát khao đi tìm? Dẫu biết rằng khó lắm nhưng ta vẫn ngóng trông! Người ấy có thật không mà chờ, mà tìm, mà đợi? Các bạn ạ, chờ, tìm, đợi cũng là một hạnh phúc thiêng liêng. Có đi thì có đến...

 

Không ai muốn mình sống mà chỉ được đứng bên cạnh đời người mình yêu thương

cũng chẳng ai muốn đày đọa mình trong mất mát

nhưng tình yêu nào cũng có cái giá xứng đáng…

sao không thử một lần đặt cược với trái tim?

 

Làm ơn đi mà…

Hãy thử đặt cược với trái tim trên bước đường tìm kiếm, giống như một lần được ăn cả ngã về không cũng cam lòng? Tác giả muốn nói đến một cái giá trả công xứng đáng cho người nào dám đương đầu với mất mát hiện tại, cái mà ta cần phải mất, vì nó là sự đoạ đày, là cái bóng bên cạnh người khác, để cất công đi tìm bằng được một tình yêu đúng nghĩa. "Làm ơn đi mà", hãy tin vào tác giả...tin vào tình yêu...

 

Toàn bộ bài thơ tác giả dùng ngôn ngữ phổ thông, với lối viết thơ tự do nhuyễn, như một lời tâm sự chân tình đến nỗi ai đọc cũng bị thu phục, lôi cuốn, bị thuyết phục. Mỗi câu cuối của từng đoạn thơ, những từ "làm ơn đi mà" lặp lại nhiều lần có tính chất khẳng định vấn đề, dẫn dắt niềm tin yêu, khơi gợi người đọc suy ngẫm về một con đường mà tác giả muốn vạch ra...Con đường đến với hạnh phúc đầy chông gai gập gềnh, trắc trở, khắc nghiệt, nhưng nếu hiểu ra thì ta vẫn đến được đích.

"Muôn triệu tình yêu có muôn triệu lần đích đến""vẫn luôn có một người chờ ta cùng thắp sáng trời đêm".

Chỉ có tình yêu đích thực mới có thể cùng nhau biến đêm đen thành ánh sáng vô ngần trong đời thực...Có muôn triệu con đường để đi đến đích, cố lên bạn nhé.

 

16/9/2012

Hoàng Giao

Chia sẻ bài viết này


Liên kết
Chia sẻ trên các trang khác

Join the conversation

You can post now and register later. If you have an account, sign in now to post with your account.

Khách
Trả lời chủ đề này...

×   Bạn vừa dán nội dung có định dạng.   Paste as plain text instead

  Only 75 emoji are allowed.

×   Your link has been automatically embedded.   Display as a link instead

×   Your previous content has been restored.   Clear editor

×   You cannot paste images directly. Upload or insert images from URL.

Đang xử lí...

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

Footer title

This is an example of a list.

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

×
×
  • Create New...