Jump to content
tueminh

NGUYỄN ĐÌNH VINH

Recommended Posts

Thắc mắc

 

 

 

Những giấc mơ choàng kín mặt người

Trèn ngang qua vườn mơ ước

Như một chút bàn chân xưa có được

Dẫm vào nơi ai đánh rớt vườn cà

 

Để bây giờ chuyện cậu bé lên ba

Bỗng vươn vai nhổ tre ngà đánh giặc

Khi tuổi thơ biết bao lần thắc mắc

Vậy từ đâu sinh ra được con người

 

Mẹ giả vờ từ lách đấy con ơi

Bao trăn trở suốt một thời tấm bé

Vút qua mau cả thời son trẻ

Thực ngỡ ngàng bởi hơi ấm tình em

 

Nhệch mép cười ôi một thủa đòi xem

Nơi thoát thai của mình là thế

Em vỡ òa khi nghe lời anh kể

Những ngây ngô ngày bé của mình

Share this post


Link to post
Share on other sites

Cuộn nhau

 

 

Ánh cuộc đời tạt qua mặt của nhau

Nghe nghiêng nghiêng đêm vỡ òa bóng tối

Qua ngực em tựa cơn gió thổi

Xua tan đi oi bức chiều hè

 

Ấp ôm rồi xao xác hàng tre

Tiếng cuốc cuốc khàn vào trong gió

Câu lời thương câu lời yêu bé nhỏ

Gửi lời ru rưng rức khúc đồng dao

 

Mây có buồn khi lang thang ở trên cao

Trăng có vui khi lẻ loi một bóng

Em có thương nụ thơm thơm nóng bỏng

Cõng nhau thành nỗi nhớ chẳng tên

 

Oà ập oà chiều biển cuộn sóng lên

Sóng đè sóng vỡ tan thành bọt nước

Đêm và ngày hoà trong nhau là được

Thành giấc nồng âu yếm cuốn về sau

Share this post


Link to post
Share on other sites

Tí chút

 

 

Đớp một nhát có thành một miếng

Mà lạ đời cứ muốn đớp nhau

Chẳng biết rằng có lúc đớp thành đau

Lại có lúc cứ thèm ai đớp

 

Vùi vào đi và cơn mơ bất chợt

Lại rúc vào nơi lưu giấu thiêng liêng

Chẳng đeo mo cũng chẳng phải tị hiềm

Phớt mặc đời thì đây cứ đớp

 

Đè lên nhau thì cho là lợi hợp

Lớp này qua lại có lớp tiếp theo

Bập một thôi phụt một nhát qua vèo

Sao lại thế mà sao không thêm nữa

 

Nếu đã căng thì đây cho thả cửa

Có cần gì cứ phải chia bôi

Đớp một thôi thì cũng đã đớp rồi

Thêm một miếng cũng chỉ là tí chút

Share this post


Link to post
Share on other sites

Tâm sự Thuỷ Tinh III

 

 

 

 

Trời tự dưng chẳng nghiêng ngả bão giông

Không nhả mây đen buông mù u ám

Cũng chỉ vì xót xa thương cảm

Nên phun mây hoá gió tuôn ngàn

 

Chẳng tự dưng dâng nước ngập tràn

Mà nhấn chìm nhân gian chỉ do cuồng lộ

Vật đổi sao giời trắng đen hoán chỗ

Cho kẻ khóc người cười, thua thắng bi hoan

 

Có phải chưng rẽ phượng chia loan

Thôi thôi lỗi tại ông tơ bà nguyệt

Nếu có rét chắc phải do băng tuyết

Nhưng cắt tái tê lòng thì đổ tại đâu

 

Ô hô này cái kiếp số ruồi bâu

Đã mất hết còn bị bêu tiếng xấu

Oán hờn chi ba bốn trò bỉ lậu

Trái ngang này sao trách Thuỷ Tinh ta.

Share this post


Link to post
Share on other sites

Tâm sự Thuỷ Tinh IV

 

 

 

Chưa vào hè mà trời nóng như rang

Điện đã mất lại thi nhau cùng cắt

Nước cạn khô cả trong ngoài kênh rạch

Lỗi do người hay lỗi tại do ta

 

Sao không đem voi ngựa ngọc ngà

Sao chẳng hiến gà kia chín cựa

Sao mãi khen thần núi tình chan chứa

Chẳng hô phong hoán vũ ngập sông hồ

 

Vạn năm rồi các người cứ tung hô

Chửi mắng ta rằng mi đồ thuỷ quái

Dâng nước lên gây thiên tai hồng hải

Để bây giờ khô cạn trách chi ai

 

Rằng sơn tinh nức tiếng anh tài

Thì cứ gọi chúa rừng về làm phép

Thương mùa thi nên ta không hạn hẹp

Đành làm mưa cho thuỷ điện quay nhanh

 

Hãy hả hê đi nếu không hết để dành

Khi sung sướng lại đem ra mắng tiếp

Ta chẳng chấp và ta luôn hào hiệp

Mắng lúc này lúc khác lại cần ta

Share this post


Link to post
Share on other sites

Tâm sự Thuỷ Tinh V

 

 

 

Vạn vật soay vòng luôn tồn hai mặt

Mặt đúng sai cứ hoán đổi cho nhau

Âm và dương chẳng chạy đến bạc đầu

Tới vô cùng một cái sinh cái biến

 

Tiết đông chí nhất dương sinh hiển hiện

Trời đóng băng mà mù khói bể khơi

Xuân thu phân cũng chẳng chịu xa rời

Cho hạ chí nhất âm cùng tái xuất

 

Thần núi thần sông mỗi người một phận

Tựu chung nằm trong vòng ngũ hành thôi

Thuỷ thổ khắc nhau nhưng chẳng thể xa rời

Vì không thoát khỏi tuần hoàn trời đất

 

Nay trắng mai đen đâu là sự thật

Đúng và sai lấy ranh giới nào chia

Kẻ này vui còn kẻ khác chầu rìa

Đành uất hận lệ rơi thành bão lũ

 

Nuốt cục nghẹn đến bao giờ cho đủ

Đặt vào ai thì sẽ nghĩ ra sao

Còn với ta cơn giận dữ dâng trào

Nên mặc kệ đời nói ta là ác

Share this post


Link to post
Share on other sites

Nghĩ

 

Nghĩ vỡ đầu mà chẳng thấy đâu đâu

Cũng chẳng biết vì sao ta phải nghĩ

Ngồi ngơ ngẩn chẳng biết làm sao nhỉ

Sống một lần mà phải nghĩ trăm năm

 

Có khi gần mà lại tựa xa xăm

Sao không biết cứ làm đời rắm rối

Người được yêu lại thành người có tội

Người yêu mình lại cảm thấy ưu vô

 

Đã bao giờ thấy tựa nhánh thân khô

Trong giấy lát lại thấy mình muốn khóc

Kẻ thiệt thua cứ luôn luôn hằn học

Bởi tại vì hơn kém người ta

 

Rét tháng mười ghét lại rét tháng ba

Vì trong rét gắn thêm phần nhung nhớ

Cây muốn sống cũng phải cần hơi thở

Người muốn cười cũng phải nghĩ vu vơ

Share this post


Link to post
Share on other sites

Ở đợ

 

 

Chém lời buồn vào gánh gió mây

Cho cuộc đời lang thang đi ở đợ

Một lần bước là một lần lầm nỡ

Một lần buồn đành lỗi hẹn bông may

 

Trăng hoang đàng buông gợn chút men say

Nên đâu thấy tiếng mẹ cha gàn goải

Vì em biết không có gì sợ hãi

Bước sang đò, đò ghếch mũi xoay ngang

 

Đêm buông rèm đành khất lỗi tình lang

Bởi chẳng giống những điều suy nghĩ

Kệ những tiếng người thương năn nỉ

Động phòng rồi mà hoa trúc vẹn nguyên

 

Có phải trời sắp đặt vô duyên

Nên song hỷ đúng vào ngày hạp nữ

Xuân đã chín mà sao xuân còn thử

Lỡ làng rồi đã biến hợp thành tan

Share this post


Link to post
Share on other sites

Tràn

 

 

 

 

 

Tình cờ nắng

Tình cờ mưa

Tình cờ gió

Tình cờ đưa em về

Tại sao mưa gió hả hê

Tại sao đánh rớt câu thể trầu vôi

 

Mưa ngàn hay bão lòng thôi

Táp phong ba táp trăng hồi ngọc buông

Gió mưa hay gió cũng cuồng

Bởi chưng đêm cứ buông tuồng phởn phơ

 

Dăm ba tý chút bất ngờ

Bên mô cũng nớ, bên hờ hững ai

Giọt buồn bật khỏi bờ vai

Giọt thương giọt giận giọt hài hả hê

 

Giọt tinh tuý cũng gói nghề

Nay thơm bên núm nay chề chề môi

Ghệch chân chéo gối nhau ngồi

Mà sao lại nỡ bên hồi ghẹo hoa

 

Bướm ong rủ tới sân nhà

Hé môi bồng đảo chút quà chung mau

Một lần vuốt một lần đau

Một lần dấn một lần sau tràn trề

Share this post


Link to post
Share on other sites

Tâm sự người khôn

 

 

 

Ở trần gian chuyện tan tan hợp hợp

Nhưng mà đời có chi lạ hợp tan

Biết bao năm sống dưới chăn màn

Sao đốc chứng để gánh phần đau khổ

 

Như canh bạc phải có lời có lỗ

Biết thiệt hơn thì ta sợ chi ai

Chỉ khôn ngoan đối đáp người ngoài

Sao không ngộ gà ăn cùng một chậu

 

Nếu giỏi giang tìm người thi đấu

Đâu cần chi xó bếp mồm to

Được làm Vua thua xoáy thò lò

Thì ấy chớ xin mau hồi hồi lại

 

Sống trên đời cũng biết lui biết thoái

Cậy tài cao thì lúc té càng đau

Lá úa thêm chăn chiếu cũng nát nhàu

Thua hay thắng có còn gì ý nghĩa

 

Đời xuẩn ngốc tự chôn nơi mộ địa

Có ai đào cuốc hộ mình đâu

Đừng kiêu căng cậy trí óc sang giàu

Sợ lúc chết chẳng kịp lời chăng chối

 

Mau sám hối và mau mau tạ tội

Ơn phúc trời vẫn còn lối đường ra

Bình minh lên nhấp một chén trà

Khà một tiếng thì ra mình đã tỉnh

Share this post


Link to post
Share on other sites

Join the conversation

You can post now and register later. If you have an account, sign in now to post with your account.

Guest
Reply to this topic...

×   Pasted as rich text.   Paste as plain text instead

  Only 75 emoji are allowed.

×   Your link has been automatically embedded.   Display as a link instead

×   Your previous content has been restored.   Clear editor

×   You cannot paste images directly. Upload or insert images from URL.

Loading...

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

Footer title

This is an example of a list.

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

×
×
  • Create New...