Jump to content
Lathu

Bài thơ riêng viết cho anh-Người Hà Nội

Recommended Posts

Phố vẫn hoang vu từ lúc em đi

Rồi trong mưa gió biết ai vỗ về

Bàn tay nào đưa em trong lần vui

Bằng những tiếng chim non thì thầm

Cho ngày tháng ưu phiền em quên...”

( Xin còn gọi tên nhau- Trường Sa )

 

Phố- Đêm

 

Phod197197.jpg

 

 

Tôi về ...

Phố bổng không Anh

Mưa đêm rớt ngọn- Gió bồng lãng du

Giọt đời nửa thực, nửa hư – Ngọn đèn vàng thắp bóng ai chập chờn

Đêm – con dế khóc nỉ non

Trăng vàng nghiêng hát khúc tình đa mang

Còn đây nốt nhạc dở dang – Trang thơ tưới đẫm Mùa Xưa hiện về ?

 

Phố chừ tỉnh dưới cơn mê

Dạ lan thoang thoảng – tái tê lòng người

Chỉ còn tiếng Lá khẽ rơi –

Vỗ về một giấc mơ đời –đầy vơi…

 

Mắt ai

Thăm thẳm trùng khơi –

Thắp ngàn sao xuống …mà rơi vào lòng

Đêm qua Phố thị vắng không

Đêm ru giấc mộng – Phồ chìm mênh mông

Giấc mơ – Đêm- vẫn còn hồng

Giọt mưa tưới ướt ..

Lá oằn sương rơi ….

Trần gian – nhuộm khoảng hồn tôi

Thiên đường khép lại

Đắng lời

tiễn Đêm…

 

Lathu- chủ nhật – 19.04.2009

Share this post


Link to post
Share on other sites

...Ngủ đi em đôi môi lửa cháy

Ngủ đi em mi cong cỏ mượt

Ngủ đi em tay xanh ngà ngọc

Ngủ đi em tóc gió thôi bay

Ngủ đi em đôi vai lụa mát

Ngủ đi em da thơm quả ngọt

Ngủ đi em tay thôi mời mọc

Ngủ đi em trong tiếng ru êm...

 

tôi ru em trong tim tôi lửa cháy

cháy một đời cho hết những đam mê

cháy như đêm đặc quánh một đầu Hè

không có gió,

cây im,

phố vắng nhuộm đèn vàng héo quắt...

ngủ đi em ...hãy ngủ thôi em...

cho quên hết đi một ngày nắng mệt, cho quên cả khoảng trời xa không dấu vết... để rồi mơ một giấc thiên thần...

 

ngủ đi em...

hãy ngủ đi em...

Share this post


Link to post
Share on other sites

"Giờ bên em đâu thấy đêm dài

Quán vắng,

Ghi ta và ánh nến

Có phải người tôi mong chờ đã đến,

đang ngồi bên tôi?

Và bài ca muốn hát tặng em người ta đã hát rồi!"

@trunhio

 

 

Quán café đêm !!!

 

coff986986.jpg

 

Quán café ghế trống, bàn lạnh căm

Khúc hát du dương …Người ta đã riêng tặng ….

Từng giọt café nhỏ vào không gian đặc quánh

Tí tách rơi đều chầm chậm xoáy vào tâm..

Anh- khách lạ ngồi một góc xa xăm

Tôi- thơ thẩn quấy từng dòng café đắng

Những viên đá sủi tăm ..tan vào trong khoảng lặng

Tan vào đêm…, tan vào ly café đen .

 

Bông hoa trên bàn lặng lẽ nghiêng nghiêng

Cánh đã héo , đêm nay người ta sẽ thay vào một bông hoa khác

Hoa không khóc cho một đời trôi dạt – Nó biết nó làm đẹp cho đời bao đôi lứa từng ngồi đây !

Chắc họ từng tình tứ nắm tay , và cũng thầm thì “ hoa thật đẹp “

Chỉ hôm nay –

riêng một người con gái – Ngồi một mình lặng lẽ trong đêm

Ngắm hoa đang tàn, cánh mỏng chao nghiêng

Và vu vơ bật lên tiếng hát

Tiếng đàn ghita nghe lạc loài trong quán vắng

“Áo xưa dù nhàu cũng xin bạc đầu gọi mãi tên nhau “

 

Có thể nhiều lắm những cái tên

Thoáng hiện lên từ trong tiềm thức

Quá khứ- hiện tại đan xen nhiều ký ức

Và nhớ rằng

Dường như ….

đã quá xa….

 

Lathu – 20/04/2009

Share this post


Link to post
Share on other sites

Thời hoa đỏ

 

Nhạc: Nguyễn Đình Bảng

Thơ: Thanh Tùng

 

http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=wJdMHJ-2bx

 

Dưới màu hoa như lửa cháy khát khao

bước lặng trên con đường vắng năm nao

Chỉ có tiếng ve ồn ào mà chẳng cho lòng người yên chút nào

Anh mải mê về một màu mây xa

cánh buồm bay về một thời đã qua

em thầm hát một câu thơ cũ

về một thời thiếu nữ say mê( về một thời hoa đỏ diệu kỳ )

Mỗi mùa hoa đỏ về hoa như mưa rơi rơi

cánh mỏng manh xao xác đỏ tươi

như nuối tiếc một thời trai trẻ

Mỗi mùa hoa đỏ về hoa như mưa rơi rơi

như tháng ngày xưa ta dại khờ

ta nhìn sâu vào trong mắt nhau

trong câu thơ của em anh không có mặt

Câu thơ hát về một thời yêu đương

anh đâu buồn mà chỉ tiếc em không đi hết những ngày đắm say

Mỗi mùa hoa đỏ về hoa như mưa rơi rơi

Sau bài hát rồi em im lặng cái lặng im rực màu hoa đỏ

sau bài hát rồi em như thế em của thời hoa đỏ ngày xưa

sau bài hát rồi anh cũng thế ( hoa như mưa rơi rơi )

Anh của thời trai trẻ ngày xưa

Mỗi mùa hoa đỏ về hoa như mưa rơi rơi

Mỗi mùa hoa đỏ về hoa như mưa rơi rơi

Mỗi mùa hoa đỏ về hoa như mưa rơi rơi

 

phuo875975.jpg

 

Nắng như rang cả con đường, nắng làm cong những chiếc lưng nhễ nhại mồ hôi vẫn hai buổi đi về giữa nhửng ngày oi ả. Nắng - cho ta biết đất trời đang giao mùa từ xuân sang hạ , để cho con ve trở mình hát giữa những chiều lá rơi và để cho một thời sống ại trong lòng ai đã từng một thời cắp sách – Thời của màu hoa cháy bừng tia lửa – Thời của màu hoa đỏ vẫn còn đó những kỷ niệm dấu yêu , vẫn còn đó những kỷ niệm và những vết chân thời gian ..vẫn còn xanh màu ký ức. Và trưa nay , bài hát cất cao với âm điệu da diết , trữ tình đã đưa Tôi về lại vơi một thời “Thời hoa đỏ “ khi xưa .

Bài hát như một cuôn phim đang quay chậm để trả ta về với những ngày dễ thương nơi ghê đá, sân trường và những môi tình ..tưởng như là những trang nhật ký mới lật sang trang . Ngày đó bao mơ mộng, bao hồn nhiên, bao hoài cảm . Ngay đó lang thang với những mộng mơ , những ấp ủ , những dự định ..Mỗi người đểu mong mình như “ cánh buồm “ căng gió vượt trùng khơi để lao mình vào chinh phục, khám phá , để tìm kiêm con đường , lý tưởng và sự nghiệp .

Anh mải mê về một màu mây xa

cánh buồm bay về một thời đã qua

em thầm hát một câu thơ cũ

về một thời thiếu nữ say mê( về một thời hoa đỏ diệu kỳ )

 

Ngày đó em hồn nhiên biết bao nhiêu , những e ấp trinh nguyên trong nụ cười còn vương màu áo trắng . Những lá thư thầm dấu , những trang nhật ký ..không dám trao tay ..Ngày đó đỏ bừng mặt khi bè bạn ghép đôi , lắc cái bim tóc dài ngoe nguẫy chứng minh cho lũ bạn trời ơi – “không có gi hết “ . Ngày đó , ngập ngừng tiếng trống ngực đập thinh thịch khi cơn mưa bất chợt …chiêc áo mưa không đủ che chung ..để rồi măm môi, măm lợi ngồi sau yên xe..nhìn những vòng xe lăn đều trong cái cười khúc khích. …

 

“Kỷ niệm không là gì khi lòng ta bôi xóa

Kỷ niệm la tất cả khi lòng ta khắc ghi “

 

Kỷ niệm ùa về nhấn chìm ta , khi những ngày hạ đang cận kề và cái màu hoa đỏ rực đang in đậm trong mắt để sống dậy với những ngày xưa ..của “một thời hoa đỏ “ . Mùa hạ cuối cùng , mùa hạ của sự chia ly , của những ánh mắt trao nhau mà dường như không dám nói …để rồi bao nhiêu năm trôi qua , bao mùa hoa đỏ vẫn còn roi rói trong tim …

 

Mỗi mùa hoa đỏ về hoa như mưa rơi rơi

cánh mỏng manh xao xác đỏ tươi

như nuối tiếc một thời trai trẻ

Mỗi mùa hoa đỏ về hoa như mưa rơi rơi

như tháng ngày xưa ta dại khờ

ta nhìn sâu vào trong mắt nhau

 

Bài hát ngập màu sắc của loài hoa đặc trưng học trò- hoa phượng cùng với những cơn mưa chợt ẩn chợt hiện ..đi vào tâm tri.Ai cũng từng trải qua một thời áo trắng tung bay, ai cũng một thời “Chùm phượng vĩ em cầm là tuổi tôi mười tám, thuở chẳng ai hay, thầm lặng mối tình đầu...” Mối tình đầu có hương thoang thoảng của loài hoa phượng đỏ có cái nhìn trong vắt như pha lê , có những e lệ , rụt rè..khi chạm vào tâm hồn trắng tinh như nét phân trắng in hằn trên bảng .Tháng ngày dại khờ ..mang bao bảng lảng , gói cả một thời mơ mộng dấu yêu .

 

Nhớ quá những cái nghéo tay xiết chặt cho một lời hứa cùng vào Bách Khoa , cùng chung giảng đường Đại học . Là những chiếc camen thưc ăn bồi dưỡng lúc nửa đêm khuya khoắt cho những lần cặm cụi ôn thi ..Mới đó mà đã trôi qua thật nhanh..thời gian vun vụt và ta có bao giờ ngoái lại ? Dòng đời cuốn ta đi vào biển đời mang bao nhiêu hoài bão …ta xa mái trường xa bè bạn, xa cái thuở hồn nhiên tếu táo , xa cái mộng ươc đầu tiên trở thành cô giáo dạy văn….xa cả môi tình đầu chỉ ngơ ngẩn

 

ta nhìn sâu vào trong mắt nhau

trong câu thơ của em anh không có mặt

Câu thơ hát về một thời yêu đương

anh đâu buồn mà chỉ tiếc em không đi hết những ngày đắm say

 

Vâng ! những ngày “đắm say “ giờ chỉ còn là hoài niệm…không bao giờ trở lại bao giờ , không ai có thể bắt quá khứ có thể quay lai ..Nhưng tôi lại ước quá một lần quay lại cải tuổi 18 xa xưa kia để biết sống cho trọn vẹn ..để hình ảnh của “anh “ có thể ngập trong từng câu thơ và để thật sự cảm nhận cái dễ thương và trắng tinh của mảnh tâm hồn vừa hé mở …Câu hát rượt ta trở lại để rồi chút tiếc nuối như một loại gia vị làm cho quá khư ngọt lịm vị đường , làm cho hiện tại lên men vị mật và làm cho tương lai nêm một chút dư vị ngọt , bùi , cay đắng….

 

Có lẽ đâu đó giữa dòng đời hôm nay , kỷ niệm xưa cũng ùa về cho một tâm hồn nào đó…có nhớ về một thời ta đã đắm say ? nhớ về một thời tranh nhau giải những bài tập khó , về một thời đố nhau những bài toán trong lớp chuyên ..và cái thời .Anh và Tôi sóng đôi giữa trường ..Anh giỏi Toán – Tôi giỏi Văn để rồi tôi đánh đổi cái môn văn..bằng cách miệt mài từng đêm cặm cụi để cùng anh ngày ngày ..đi vê từ lớp chuyên toán. Anh bảo tôi chăm chứ không thông minh, còn tôi chê anh ẩu , chứ chẳng có gì giỏi …

 

Kỷ niệm là những ngày anh đến đan từng chiếc rổ lá buông phụ tôi đến tối mịt ..rồi cùng bò ra sàn nhà để giải toán, lý , hóa..Ngày ấy dễ thương quá…để rồi Tôi quyết định vào Kinh Tế …còn Anh theo đuổi Bách Khoa như một bài thơ tôi đã từng danh tặng

 

Rồi lớn lên chúng mình cùng một lớp

Đứa giỏi văn, đứa giỏi tóan chung trường

Thầy cô bảo chúng nó trông xứng quá

Sẽ có ngày uống rượu ..cười vang

 

Niên học cuối chúng tôi thầm từ giã

Mái trường xưa , thầy cũ thuở thiếu thời

Cặm cụi viết từng trang lưu bút ,

Chuyền tay mà nước mắt rưng rưng…

Lòng hẹn lòng ngày vui cùng gặp lại

Sân trường đại học đợi mùa thi..

 

Tôi âm thầm quay bước ,ngỏanh chân đi

Anh cuối mặt nghe buồn dâng mi ướt..

Chuyện chúng mình ngày xưa ..bao mơ ước

Kẻ vào Kinh Tế , người đậu đúng Bách Khoa

Cứ tưởng rằng mọi chuyện chẳng xót xa

Vậy mà lại xa nhau bao cách biệt…

 

 

Bao nhiêu mùa hoa đỏ rơi , bao nhiêu lần ve râm rang gọi bạn…Tôi không muôn nhớ , và chẳng muốn đếm..Nhưng trưa nay bài hát len vào lòng ..nhốt chặt trái tim , mở lại cánh cửa quá khứ cho tôi được một lần ngắm nhìn kỷ niệm…

Sau bài hát rồi em im lặng cái lặng im rực màu hoa đỏ

sau bài hát rồi em như thế em của thời hoa đỏ ngày xưa

sau bài hát rồi anh cũng thế ( hoa như mưa rơi rơi )

Anh của thời trai trẻ ngày xưa

 

Vâng ! sự lặng im mang theo những ý nghĩa riêng của “em” của “anh “ , của một thời trắng sân trường ao trắng và đỏ những tán phượng mua hạ trong cơn mưa rào se sắt bay bay. Bài hát chùng xuống như những khoảng lặng . Những câu khẳng định dường như trở thành nghi vấn . Hỏi để mà khẳng định, hỏi để mà biết rằng “ Anh cũng như thế “ và lời ca dừng lại nơi đây da diết quá ..cứ xoáy vào hồn và bắt ta dừng lại thật lâu để “lặng im” để ngăm nhìn một thời đã qua, một “thời hoa đỏ ngày xưa “ .

 

Cám ơn Anh – Người đã khơi lại bài hát tôi yêu thich về cái “thời hoa đỏ “ để tôi chìm trong bài hát đang vút cao giữa buổi trưa nắng gay gắt đổ , dể một lần soi lại những vết chân xưa . Đó có lẽ cũng là một thời trai trẻ của Anh, của Tôi và của mỗi chúng ta ..Tôi đã nghe bài hát qua giọng ca của Thu Minh, Thái Bảo , Hải Yên ….và Lệ Thu . Nhưng tôi đặc biệt yêu thích giọng hat Lệ Thu – Giọng hát truyền cảm và “đủ “ để ngân lên vang vọng vào lòng. Một chất giọng ấm và da diết mang nỗi nhớ niềm thương , chôn cả tâm tình vào tiếng hát ..

 

Nhạc sĩ Đình Bảng đã phổ nhạc rất thành công lời thơ mang đậm kỷ niệm của lứa tuổi học trò của Thanh Tùng – Người đã chắt cho hết và mở ra cho người nghe những màu sắc âm nhạc để ta có thể thăng hoa trong những ngày xưa bàng bạc , trong những trang nhật ký còn nguyên cánh phượng ép ngày xưa ..dường như ta đã sống lại cái thời “ bẻ gảy sừng trâu “ và dường như ta đã được khơi thêm một mạch sống cho hôm nay và cho cả ngày mai ..Âm nhạc đã lam nên điều kỳ diệu trả ta về với quá khứ và nuôi một mảnh tâm hồn cho những thổn thức yêu thương .

Và Anh- Người đã gửi tôi đường link để tôi nghe đi nghe lại ..và để tôi cảm thấy rằng ..trong ta ai cũng có một thời đã qua ..nhưng nhũng ngày xa xưa luôn là những hành trang đẹp và lung linh như bảy sắc cầu vồng ..để ta tin răng hiện tại là điều ta đang nắm giữ ..và cuộc sống chinh là con diều đang bay phần phật trong gió..nó đăng căng no dể giữ thăng bằng ..và ta cần lắm giữ vững sợi dây kia để con diều vẫn lao mình vào bầu trời cao rộng …

 

Lathu- đêm 20.04.2009

Share this post


Link to post
Share on other sites

Của tháng năm nào, lòng đã tạm nguôi yên

câu thơ cũ anh đâu buồn và chẳng còn nuối tiếc

chỉ còn thấy hoa rơi đỏ bầm trên cỏ biếc

những cánh chơi vơi khát thiếu cả một Mùa...

@ Dacuoi

 

Cho một mùa lửa cháy !!!

 

phuo229319.jpg

 

Anh biết không con ve vẫn còn vùi mình chưa mở mắt

Nắng chói chang , rồi mưa lại nhạt nhòa

Mùa hạ này chưa về , phượng chưa kịp ra hoa

Nhưng trong ta lại đỏ bừng sắc thắm…

 

Kỷ niệm ngày xưa gói em vào ..sâu thẳm

Những vụng về , khờ dại tuổi tròn trăng

Quá khứ như một bánh xe lăn

Và vòng quay cuôn ta từng .thanh chắn

 

Đẹp không anh một thời bừng sắc thắm

Hạ ríu rít về….em ngơ ngác..chuyện hôm nay

Bài thơ em như men rượu ủ hương say

Đủ mềm môi làm lòng ai …bớt đắng

 

Trời tháng tư vẫn còn chang chang nắng

Đốt nỗi niềm, sưởi một giá băng tan..

Rồi gió mưa mùa hạ sẽ theo sang

Ta lang thang với từng trang kỷ niệm

 

Mai có về nhặt dùm em cánh phượng

Ép vào thơ, nghe một thoáng ..ngày xưa

Mùa hạ bây chừ ..còn lắm những cơn mưa

Áo học trò ..đã thôi..không mặc nữa…

 

Trên ngực em tim bầm từng vết cứa

Màu máu trong tim lúc đỏ lúc đen

Từng trang đời ..thảng thốt mở lần trang

Cánh chuồn chao nghiêng ..một ngày mây xuông thấp.

 

Cứ để hạ sang cho ve sầu dâng tiêng nấc

Cứ để hoa rơi cho đỏ tái tê lòng

Và bầu trời ai cấm ..chuyện bão dông ?

Mưa lại vỡ ..trên một vùng ký ức ?

 

Lathu- 22.04.2009

Share this post


Link to post
Share on other sites

Đêm Vọng

 

Đêm lắng nghe tiếng vọng của ngày

Còn xao xác, dưới đời kia xao xác

Ngoại ô xa vắng

con đường trượt dài ngơ ngác với đêm hoang,

dế thì thầm trên cỏ ướt mơ màng

đom đóm bay vào miền Sao thăm thẳm

Đêm sâu lắm

Nằm nghe thấy em yêu trong lời hát của một thời

anh ngơ ngác thấy mình như trẻ mãi

để rồi yêu em cho hết tháng năm dài

 

Đêm lặng nghe tiếng vọng của ngày

Ngày xưa cũ trở về trong mộng mị

Khắc nếp nhăn dài và sâu cho những nghĩ suy về một thời trai trẻ

Một thời yêu thương đến cả từng chiếc lá

gió làm rơi trên tóc ngẩn ngơ...

 

Ngẩn ngơ.

 

Yêu dấu lắm những đêm dài nghe vọng

Tiếng của Đời xao xác dưới sâu kia

Trong quạnh vắng tưởng chừng như đông cứng

Những niềm vui

và cả những buồn đau những xác thân rời rã...

 

Đêm mênh mông

Yêu dấu lắm những đêm dài nghe vọng

với hồn Phiêu...

Phiêu lãng...

Bình yên ...

Share this post


Link to post
Share on other sites

Thằng khờ nơi Ngôi đền Tình Yêu

 

 

"Anh yêu em" Khờ nói

anh yêu em ...một mình, cặm cụi

cặm cụi nhặt lá rơi trên đường đời xao xác gió

cặm cụi yêu thương như một gã dại khờ...

 

rồi một ngày nao cũng đường xao xác gió

gã khờ kia gục ngã bởi tháng năm...

tình cặm cụi vẫn còn đang dang dở...

trên bàn tay một chiếc lá vàng khô....

gió thổi

 

gió thổi cả một thời nông nổi

gã khờ ơi năm tháng có chờ đâu

rồi tóc bạc, rồi sương rơi, đường dài xa diệu vợi

cứ dại khờ ngơ ngẩn mãi lòng đau ???

giữa đời lạnh lẽo...

 

lạnh lẽo lắm

sao không vun lá khô kia rồi đốt thành đống lửa

sẽ ấm bàn tay, sẽ ấm cả tim người...

rồi lại cặm cụi yêu, cặm cụi nhặt trên đường lá rụng

 

những mảnh nhân gian...

 

những mảnh nhân gian đầy Nhọn, Sắc

Vì sao ?

Vì sao không đem những mảnh ấy hiến dâng Nữ thần Aphrodite

rồi đốt đi cho khói lửng lơ trời ?

 

cúi gục

khờ ơi...

Share this post


Link to post
Share on other sites

Thằng Gù ở nhà thờ Đức Bà

 

dang431532.jpg

 

Ở một nơi

Linh hồn quỷ dữ và cả trên gương mặt thiên thần

Tình yêu là ngôi đền thánh thiện

Không có thước đo , không thời gian, khoảng cách

Chỉ tâm hồn trầy trật ..khát yêu thương

 

Quasimodo – lão gù gác chuông

Cất lời yêu từ trái tim tròn trịa

Giáo đường ngân..vạn lời hoa mỹ

Sao đôi mắt chung tình thổn thức lại trao ai ...

 

Giữa những hang sâu hiểm độc tình người

Phải chăng còn nụ cười của một tình yêu lạ lẫm

Giữa bất trăc và đường đời gai góc

Thằng Gù vẫn yêu ..dẫu không thuộc vê mình.

 

Hỡi nàng Esmeralda xinh đẹp và si tình

Trái tim không rung một hồi chuông cảnh tỉnh

Đứng trươc nàng thiên thần hay ác quỷ

Tình yêu trở thành ..cái án chung thân ?

 

Địa ngục trần gian một cái vẫy tay

Liệu Tình yêu biến thành cổ máy chém

Và kẻ đạo hạnh cũng lâm râm khất thực

Xin tình yêu trú ẩn..trong đáy cốc thời gian

 

Chỉ có hằng Gù ..lặng lẽ bên Nàng

Khi hoạn nạn..không màng sự sống

Tình yêu ấy có bao giờ Nàng thấy

Một kẻ khờ lặng lẽ ..chỉ hiến dâng ?

 

Và tháng năm rũ rượi bụi phong trần

Bên gác chuông nhà thờ ..đêm vọng tưởng

Để nhắm mắt nàng Esmeralda kiêu hãnh

Vẫn chưa ngừng ..đập một trái tim yêu....

 

Lathu- trưa 22.04.2009

Share this post


Link to post
Share on other sites

Giấc mơ đêm

 

 

banc764864.jpg

 

Này con đường và những giấc mơ không thực

Dẫn tôi đi một chiều hun hút

Xanh xao những chiếc lá me..rơi

Ngai ngái mùi hương, cỏ quấn lấy chân người

Ôm cả thinh không

Trong vòng tay rộng mở

Đất dưới chân..lạo xạo điều muốn nhớ

Chiều buông lơi..

Mây xám hững hờ trôi

 

Mặt trời lóe lên tia lửa cuối chiều

Không nung nỗi mặt đường đang trơn mỡ

Chắc cơn mưa vô tình cắc cớ

Đày ải nỗi buồn phủ đá lớp rêu phong

Ta úp vào tay gầy guộc bóng với hình

Cái thuở vô tri..loài côn trùng rỉ rả...

Bóng đi...

Hình trôi mãi...

Tháng lăn tròn

Ngày tụt xuống...hoàng hôn.

 

Tôi bắt cơn mơ ..

Trả hình - bóng chập lại bên đời

Những giấc mơ lủi về ..từ xó xỉnh của đọa đày rét mướt

Mặt trời vùi minh

Trả màn đêm đặc quánh

Trả con đường hoang hoải bước ..mờ căm

 

Giật cho tan tháng năm

Gáy lên đi loài dế mèn ủ dột

Đàn cho long trời đất

Để rồi ..tan vào im lặng..không cùng.

 

Đêm tàn ..

Giấc mơ nào thực !

Chỉ là miền ảo ảnh..mùa qua..

 

Lathu- 23.04.2009

Share this post


Link to post
Share on other sites

Sáu ngày và mười hai ngày

 

Mười hai ngày quen em

Tính từ lúc giữa phố đông người mình bắt gặp nhau

Trời định sẵn... Lòng ta đau từ ngàn kiếp trước.

 

Mười hai ngày, có bờ sông vơi đầy con nước

Phù sa mầu hồng, dòng trôi về biển rộng

Lắng đọng hai bờ không giống nhau

Cỏ may níu giữ thật mềm..

Mười hai ngày, cà phê quán đêm

Thao thức khúc nhạc sầu, nụ cười môi em đỏ

Ánh nến bập bùng to nhỏ chuyện riêng tư chưa có hai mình

Muời hai ngày em càng xinh trong mắt

Giấc ngủ không tròn, vầng trăng chia cắt...

Mười một đêm rồi! đêm nay trăng vẫn nằm nghiêng..

 

Anh chợt nhận ra chỉ có sáu ngày đêm..

Anh trọn vẹn nhớ em

Đúng bằng số ngày Chúa tạo ra vạn vật,

Anh chưa kịp nghĩ về điều được-mất,

Từ dẻ xương suờn là em!

Vườn Eden không có trên mặt đất

Loài rắn còn bò nơi nơi..

Cây táo Eva vẫn mãi tận cuối trời!

 

***

 

Bài thơ hôm qua anh đã viết rồi

Đọc lúc nào cũng thấy em trong đó

Gửi hồn vào với gió ...

Gửi lòng vào trong mây!

Nỗi nhớ tuy không kể tháng ngày

Vẫn biết mười hai hôm đã qua kể từ lần thấy em trên phố

Và biết là mình không duyên thì nợ

Nhưng chỉ có đúng sáu ngày anh nhớ thật về em!

 

HN,23/04/2009

Share this post


Link to post
Share on other sites

Join the conversation

You can post now and register later. If you have an account, sign in now to post with your account.

Guest
Reply to this topic...

×   Pasted as rich text.   Paste as plain text instead

  Only 75 emoji are allowed.

×   Your link has been automatically embedded.   Display as a link instead

×   Your previous content has been restored.   Clear editor

×   You cannot paste images directly. Upload or insert images from URL.

Loading...

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

Footer title

This is an example of a list.

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

×
×
  • Create New...