Đến nội dung

  • Đăng nhập bằng Facebook Đăng nhập bằng Twitter Log In with Google      Đăng nhập   
  • Đăng ký

Hình ảnh
- - - - -

Thơ Vi Thùy Linh


  • Please log in to reply
17 replies to this topic

#1 T.L.V

T.L.V

    Administrator

  • Ban Quản Trị
  • PipPipPipPip
  • 1218 Bài viết
  • Tiền mặt: 15303 Xu
  • 101 Thanks
133
Excellent
  • Giới tính:Nam
  • Đến từ:Tiền Giang

Huy hiệu

     

Current mood: Sporty

Đã gửi 14 March 2006 - 09:58 AM

Bóng người

1. Khi tắm
Tôi thường ngắm mình
(Như có một người, cùng tấm gương, ngắm tôi)
Mảnh mai, lóng lánh ướt…
Lan khắp chúng ta, sự choáng ngợp của vẻ đẹp mong manh và trong sạch
làm chúng ta dịu lại

Trong chiêm bao bí ẩn
Trong những dự cảm ta vừa chộp lấy ở giao điểm khoảnh khắc tỉnh – mê

2. Những con búp bê biết cười và khóc không nước mắt
Con lật đật ngã rồi đứng lên lập tức
Con ốc sên nhẫn nại áp mình vào cánh cửa
Giá con người được như vậy!
(Loài vật và lũ búp bê vẫn kiên trì giấc mơ làm người?)

3. Trong những bức họa của mình
Lêvitan không hề vẽ người (?)
Và ở tranh của Đinh Ý Nhi
Những người đàn bà, những thiếu nữ, những bé gái đều gày gò hai màu đen trắng.

VI THÙY LINH



Và khi tro bụi rơi về
Trong thinh lặng đó cận kề quê hương

(Lời tựa cuốn "Và khi tro bụi")


Gửi bình luận lên diễn đàn bằng tài khoản Facebook của bạn

#2 T.L.V

T.L.V

    Administrator

  • Ban Quản Trị
  • PipPipPipPip
  • 1218 Bài viết
  • Tiền mặt: 15303 Xu
  • 101 Thanks
133
Excellent
  • Giới tính:Nam
  • Đến từ:Tiền Giang

Huy hiệu

     

Current mood: Sporty

Đã gửi 14 March 2006 - 10:01 AM

Dấu vết

Con đường hút hút lõm những dấu chân
Em ướm chân mình, định uống nước trong một dấu chân, như cổ tích…
Em khóc sập trời anh vẫn cứ đi, gạt em về vạt vạt mây tơi tả
Em phút chốc là Nữ Oa, nâng khoảng trời bị trượt chân, bằ ng mi mắt khô trụi
Rồi hồn phiêu bồng lại nhập xác thân
Rồi lại nóng bừng hồi hộp hồi hộp
Em muốn tìm anh, nhưng lại lạc vào bóng mình, tìm anh trong tiếng vọng của bão
Con đường hút hút lõm những dấu chân
Em ướm chân mình, định uống nước trong một dấu chân, như cổ tích…
Mà chỉ toàn dấu chân phụ nữ !
Hai bên đường, những bông hoa loa kèn đỏ khóc
Đêm ướt - những dấu chân đọng nước
Đi theo những dấu chân tới khi lả đi nơi gió xối thành thác, nơi những người
đàn bà ở trần, thổn thức nhìn đường tối và trăng sáng
Họ bảo em, đừng đi nữa, không tìm được đâu, những dấu chân biến mất nhanh
vì đàn ông đổi thay như biển cả

Tru lên tru lên những cây đèn đỏ
Trăng tước mình - rơi - như chiếc móng tay
Những người đàn bà làm bặt tiếng tru liên hồi của hoa, bằng lưỡi.

VI THÙY LINH



Và khi tro bụi rơi về
Trong thinh lặng đó cận kề quê hương

(Lời tựa cuốn "Và khi tro bụi")


#3 T.L.V

T.L.V

    Administrator

  • Ban Quản Trị
  • PipPipPipPip
  • 1218 Bài viết
  • Tiền mặt: 15303 Xu
  • 101 Thanks
133
Excellent
  • Giới tính:Nam
  • Đến từ:Tiền Giang

Huy hiệu

     

Current mood: Sporty

Đã gửi 14 June 2006 - 11:12 AM

Đôi mắt anh

Khi em hòa trong toàn vẹn anh
Em đã vén được bức màn bí ẩn về sự sống…
Đắm đuối em
Đôi mắt anh
Mang bình minh và bóng tối
Em đã nhìn thấy quá khứ nặng nề náu trong đó những nỗi buồn, dẫu anh luôn cười
Tiếng cười vang như gió đại dương thổi qua núi đá
Vũ trụ có lỗ đen bí ẩ n
Đôi mắt là lỗ đen của Vũ trụ - Ngườ i
Khi hôn mắt anh, mắt trong mắt anh
Em nhìn thấy sự vận động của thế giới từ những hạt mầm còn nằm trong ngấn nước.
Khi nằm nơi anh,
Em như ở trên hòn đảo bình yên của cuộc đời mình.
Khi áp vào tai anh,
Em nghe thấy muôn tiếng sóng vỗ về miên man, như áp con ốc biển
Khi em hòa trong toàn vẹn anh,
Em đã vén được bức màn bí ẩn về sự sống…
Và em biết
Với tình yêu của em
Anh có thể ngẩng cao, trở thành chính anh
Mặt trời - cuộn lên màu lửa đang xổ tung triệu sợi
Gió thổi rối những sợi len nắng đan nhau đan chúng ta.
Giữa những trật tự và rối loạn sinh động,
Nỗi buồn lại bùng lên
Ngày mai là một huyền viễn
Trái đất vẫn xoay quanh những chiếc giường
Hãy tin ngày mai trong sự ngây ngất
Phản chiếu chúng ta, đám cỏ mọc từ dậy thì tới lúc chết
Hãy cứ tin ở huyề n viễ n, dẫu trí óc ta lẫn lộn những vô đị nh, mô phỏng
Trong cả cơn thịnh nộ khiế n ánh sáng rớm tím hóa sứ thành những cánh hoa
Em tin ở ngày mai của đôi ta
Khi đôi mắt anh nhìn thấy trong mắt em những đứa bé chưa được sinh ra và hoan hỉ gọi
Không còn biết một chấn động nào hơn
Anh xoáy vào em
Cơn lốc.

Và khi tro bụi rơi về
Trong thinh lặng đó cận kề quê hương

(Lời tựa cuốn "Và khi tro bụi")


#4 T.L.V

T.L.V

    Administrator

  • Ban Quản Trị
  • PipPipPipPip
  • 1218 Bài viết
  • Tiền mặt: 15303 Xu
  • 101 Thanks
133
Excellent
  • Giới tính:Nam
  • Đến từ:Tiền Giang

Huy hiệu

     

Current mood: Sporty

Đã gửi 14 June 2006 - 11:13 AM

Thế giới hiện hữu

Trái đất - cái cối xay rất cũ
Những vòng quay nặng nề
mỏi mệt
Nóng dần lên, nước biển
Thức dậy những núi lửa
Những cánh rừng trơ cuống họng
Những người đàn bà teo tóp ôm con, không bật nổi tiếng khóc
Ì ạch Lục địa Đen
Nhiều vàng và kim cương, vẫn đói nghèo
Sông Nil (1) không chảy qua những cổ họng rát bỏng
Mầm sống gieo rắc vô tội vạ trong bệnh tật và mông muội
Lục địa Đen không thể trỗi dậy.
Sẽ đến lúc cái - cối - xay - khổng - lồ vận hành theo một chu kỳ khác
Sẽ đến lúc con người phải lên các vì sao và mặt trăng để sống
Mặt đất nứt nẻ và lũ lụt
Lòng đất nứt những mạch chảy
El Niño, La Niña nhào nặn nhịp sống.
Mặc nhiên, như nhiều năm trước
Con người tiếp tục ăn thịt nhiều loài và tàn phá môi trường sống mà bất cần tương lai của thế hệ kế tiếp
Tham vọng khiến họ loại trừ nhau, ném bom xả đạn vào đồng loại
Những tổng thống ngạo nghễ với va-li bấm nút hạt nhân và chất huỷ diệt ...
" Mẹ ơi ? loài nào độc ác hơn tất cả "
Một mai, tôi sẽ phải im lặng trước câu hỏi của con mình.
*
Tôi căm ghét ngày 14 tháng 7 năm 1999, cả loài người kinh ngạc khi cừu Dolly ra đời
Gã Wilmut người Scotland (2) chẳng có gì phải tự hào vì công trình của mình đến thế
Không ai ngăn cản ý đồ nhân rộng kiểu sinh sản phản nhân văn
Thật nực cười những kẻ ngộ nhận sinh sản vô tính là thành tựu của tiến hoá.
Hàng triệu người điên lên theo mãnh lực phần mềm Microsoft
Những tâm hồn đang được mã hoá với nhịp điệu sống lập trình
Ngày đêm, những nơron thần kinh căng cứng cập nhật dữ liệu
Con người không ngây thơ, không nhiều ước mơ và mất dần lãng mạn
Màu dollar sắp nhuộm cả da trời
*
Tôi vẫn tin
Không gì đẹp bằng con người
Khi tình yêu giúp họ vượt mọi ngăn trở.
Tôi mãi run rẩy tôn vinh, ngợi ca vẻ đẹp của thân thể khi thoát ra khỏi sự áp đặt của mẫu mốt, xuất hiện nguyên khôi như tạo hoá sinh ra, trong không gian tình yêu

Không gì kỳ diệu bằng việc tạo thành CON NGƯỜI
Cuộc sống được bắt đầu từ sự phôi thai những đứa trẻ.

Và khi tro bụi rơi về
Trong thinh lặng đó cận kề quê hương

(Lời tựa cuốn "Và khi tro bụi")


#5 T.L.V

T.L.V

    Administrator

  • Ban Quản Trị
  • PipPipPipPip
  • 1218 Bài viết
  • Tiền mặt: 15303 Xu
  • 101 Thanks
133
Excellent
  • Giới tính:Nam
  • Đến từ:Tiền Giang

Huy hiệu

     

Current mood: Sporty

Đã gửi 14 June 2006 - 11:15 AM

Sự im lặng

Tôi đã nói với ngườ i đàn ông đầu tiên tôi yêu:
“Em có thể chết nếu bị anh phản bội…”
Khi bị phản bội
Tôi giằng chiếc nhẫn anh tặng khỏi tay mình
…Người đàn ông thứ hai dịu dàng và trong suốt
Tôi thiếu nữ bé nhỏ rón rén bước vườn yêu
Sửng sốt và ngưỡng vọng…
Bỗng nhiên
Anh thay đổi!!!
...

Cố giấu những tấm ảnh, quà tặng của họ trong góc kín căn phòng, tôi bắt đầu
xe lử a mải miết, gầm lên tự trấn an, át đi trong tiếng thở đuổi theo mình, phía
những cơ thể đầy ham muốn.
Tôi biết thân thể mình đang khô đi khi xe lửa không còn đường ray để chạy
Trước biển đêm
Đôi mắt thảng thốt tìm câu trả lời phía đám mây màu tóc:
“Con người sẽ còn bất hạnh vì sự thông minh và cả tin”(?)
Nhưng tại sao tại sao tại sao
Tôi lại cố rướn mắt đau đáu con đường đã qua
Tôi lại cố tìm Tôi, được một lần nữa thơ ngây, trong chiều cao im lặng.

Và khi tro bụi rơi về
Trong thinh lặng đó cận kề quê hương

(Lời tựa cuốn "Và khi tro bụi")


#6 T.L.V

T.L.V

    Administrator

  • Ban Quản Trị
  • PipPipPipPip
  • 1218 Bài viết
  • Tiền mặt: 15303 Xu
  • 101 Thanks
133
Excellent
  • Giới tính:Nam
  • Đến từ:Tiền Giang

Huy hiệu

     

Current mood: Sporty

Đã gửi 14 June 2006 - 11:15 AM

Mùa thụ mầm

Đêm song song phố ướt - cặp đùi dài
Nàng đếm ngày người yêu về lại
Đếm bằng ngón tay như những phím cầm nâu của anh
Đôi chân chưa nhìn thấy
Chỉ những dấu chân vẫn nhấn trời mang bầu vĩnh cửu
Từ kiếp trước
Chúng mình đã yêu cần mẫn. Và im lặng
Đời người thì ngắn
Giấc mơ lại dài
Anh giấu đôi tay trước sự chờ đợi của em
Ngoài kia
Tất cả thành phố cây xanh bỗng rực vàng cành khô.
Lá vàng ngân nga như những át_cơ hồi hộp
Căn phòng say mềm tay
Ánh vàng toát từ những lọ gốm như mồ hôi mặt trời chiều
Níu anh, em sóng...
Không thể đu lên giữ chiếc kim giờ hiện thực
Vì khuôn mặt chúng ta là chiếc đồng hồ
Gửi cho anh hai mươi búp ngọc lan ủ bên ngực em từ đêm anh choáng ngợp
Vốc tay đầy hương linh
Mạch mạch nước nấc lên vì nhớ
Bừng từng đêm lưỡi như ngọn lửa
Liếm vào thân sóng nóng
Nguyên một mùa đắm đuối
Tình yêu sinh ra Con người
Khi em lúng túng không cất tiếng, là lúc nỗi sợ hãi xa cách quất lên
Ngôn ngữ không quyền uy cho diễn đạt yếu đuối
Đôi mắt ôi mùi nồng nàn ơi
Tạo cho chúng ta ánh sáng mới tinh sau một đêm mê man còn váng sữa
Mảnh trăng như miếng dưa hấu đỏ
Bỏ lạc giữa trời
Váng vất cơn cơn mưa mê sảng
Những giọt mưa tuột ra từ những đám mây bụng mang dạ chửa
Khiến cái túi nilon tứ tung bỗng vỡ nước ối từ một số mái nhà
Vỡ không gian rối tung bê tông cọc sắt
Mưa tới tấp vừa rơi vừa yêu
Không phải Phật nghìn mắt nghìn tay
Anh ủ em trong im lặng đầy hơi ẩm bằng đôi tay xuất thần
Con đường khểnh theo chiếc răng bên trái
Cầu vồng mọc từ hai ngón tay cái
Em ngập vào ngân gió
Ngân anh
Giữa nỗi lạc lõng
Trong ánh sáng đỏ của mặt trăng dưa hấu đang hồi lại màu thu non vì được bú dịu dàng
Những chiếc máy bay như bầy chuồn chuồn ớt
Cắn rốn Ngày và Đêm
Thế mà Đêm chẳng biết bơi băng qua những ngăn cách, khủng hoảng của loài người
Đêm một mình và đêm yêu nhau. Lúc nào cũng tóc
Tóc ướt trong phòng tắm tóc khô héo gối
Dòng sông đầy tóc rụng đang ngân gió
Gọi xanh
Kìa búp búp sen xanh mắt quyền uy khép đêm giao linh
Ôm cơn khát để anh tung vó
Chỉ hơi thở và tiếng hân hoan tưới đầy mặt đất
Hằng hà mầm cây như những núm vú bật lên từ hoang hoá đất đai
Tiếng lục lạc tràn hoang mạc
Ngày sinh của chúng ta: sự nhân - chia đôi tiền định hai người tháng Tư
Em nấp vào vết tay anh để lại trên bàn vàng căn phòng quen lạ ấy
Nơi lưỡi nến phập phồng vươn cả khi sắp tắt trong cái nhìn hình phễu của chiếc lưới
chụp bên nụ hồng vàng khô mép cánh giống đôi môi em
Ngày anh về, chưa biết rõ
Phố đầy cây phượng gọi anh từ mùa hoa này
Nơi bay lên bầy vú thiếu nữ
Con đường đêm héo như quả phượng già
Tháng 9 nhớ về chín nhịp phồn sinh trong tiếng gọi đoá đoá hoa kèn tháng Tư
nở vào mùa thu tinh khiết...
Con đường trỗi cặp chân dài.

Và khi tro bụi rơi về
Trong thinh lặng đó cận kề quê hương

(Lời tựa cuốn "Và khi tro bụi")


#7 T.L.V

T.L.V

    Administrator

  • Ban Quản Trị
  • PipPipPipPip
  • 1218 Bài viết
  • Tiền mặt: 15303 Xu
  • 101 Thanks
133
Excellent
  • Giới tính:Nam
  • Đến từ:Tiền Giang

Huy hiệu

     

Current mood: Sporty

Đã gửi 14 June 2006 - 11:18 AM

Những đối lập

Bố
Mặt trời nóng rực và ồn ã
Con muốn gần… lại sợ... tan ra…
Mẹ
Mặt trăng xa
Con ngần ngại cận kề
Con
Vì sao lạc giữa
Lớn lên và sáng bằng nước mắt
Bầu trời không ngừng bão tố
Sấm, sét, chớp rạch đầy những cánh sao mảnh dẻ của con
Con cố vươn cánh sáng hơn những ngôi sao chi chít kia, để nối gần bố mẹ
Con muốn mình lớn thật nhanh để đối mặt với mọi cuộc đời, nhưng không là mặt trời - mặt trăng như bố mẹ
Con yêu một người lau khô mắt cho con, bằng đôi cánh cứng nước mắt của anh
Anh ấy yêu con, nhưng buộc phải tìm ngôi sao khác!(?)
Không biết lạc vào đâu
Con
Rơi
Xuống
Dòng sông đỏ đang chuyển dịch vào bóng những vì sao
Đêm, sông cũng không ngớt sóng
Từng cánh sao ướt sáng dần chìm, con chỉ ước mình bé thơ, khi hiểu những điều lớn lao chẳng làm vơi đi bất hạnh mỗi đời người
Nước sông mặn xót, đầy sinh vật muốn tấn công
Những cánh sao lại rướn lên mặt nước
Hỡi những dòng sông!
Tại sao nước mặn chiếm ba phần tư trái đất?
Tại sao con người lại ít cười hơn khóc.

Và khi tro bụi rơi về
Trong thinh lặng đó cận kề quê hương

(Lời tựa cuốn "Và khi tro bụi")


#8 mysunlight

mysunlight

    Cấp bậc:

  • Thành viên
  • Pip
  • 65 Bài viết
  • Tiền mặt: 0 Xu
  • 0 Thanks
0
Neutral
  • Đến từ:TP.HCM
  • Sở thích:Thơ, văn, rock, văn hóa dân gian, nhạc Trịnh, Phú Quang, Quốc Bảo...

Current mood: None chosen

Đã gửi 17 June 2006 - 03:20 PM

Đường ong

bàn tay là bàn linh tính
Động đường đêm đong đưa
Em đi về Anh phía ấm
Nơi ngôi nhà rộng ra vì những tiếng vòi vĩnh của những đứa bé bầu bĩnh
Nơi em biết, có thật sự Bình Yên

Bếp than hồng cột điện già xích lô lam lũ thơm cây vươn mùa thanh tú đường đêm
mùi chen người thêm
Đèn xanh mắt ngỏ
Têm vào từng gốc cây mỗi phố
Ánh sáng từ gương mặt Anh
Đẩy vào góc quên những u uẩn quá khứ nặng nề
Anh trao em ngày mới
Cuộc sống khác từ mùa xuân chưa từng thấy
Dài theo đôi mắt, kín đất hoa linh những bàn chân non đường thon âm thanh hoan lạc
Bình minh mọc từ vầng ngực Anh đầy ắp hồng cầu
Sao lên từ mắt
Cả thế giới chật ních buồn phiền bỗng nhiên vắng lặng
Để loài người học yêu nhau trở lại
Để loài hoa không bao giờ mãn khai, hé mở

Chỉ có tiếng ong bay

Welcome to Thánh Tạm Ngốc's blog!
http://blogtiengviet.net/thanhtamngoc


#9 mysunlight

mysunlight

    Cấp bậc:

  • Thành viên
  • Pip
  • 65 Bài viết
  • Tiền mặt: 0 Xu
  • 0 Thanks
0
Neutral
  • Đến từ:TP.HCM
  • Sở thích:Thơ, văn, rock, văn hóa dân gian, nhạc Trịnh, Phú Quang, Quốc Bảo...

Current mood: None chosen

Đã gửi 17 June 2006 - 03:23 PM

ÂU CƠ

Hoa một loài một bông độc sáng
Giữa những đoá hồng đen dập dìu khắp không gian mịn ướt

Hôm nay lại tiếp tục thói quen cầu ước
Khi ngồi quán trên cao uống nước đu đủ
Để dồn đủ một đêm tình tự
Trong lòng anh, em khai thị thế gian

Phiêu diêu mắt, thấy con đường tơ lụa
Phiêu diêu lưỡi, chạm đáy mềm Âu Cơ

Ly rượu dan díu mùi đàn bà
Nước mắt không thể ngấm thêm được nữa
Ta tạo dị bản ta, chống đỡ
Dan díu men mê man
Mật khẩu nẻ lá môi thâm nhập

Hồi hộp đến cuối đường tơ lụa
Tây Tạng mê ảo cuồng hoa
Trứng nhộn nhịp thụ thai
Âu Cơ rũ váy rũ nghiệt ngã
Lại hứng hứng gió thốc
Thôi miên những cánh cửa chồi răng

Hoa Thùy Linh
Đàn đàn mũi tên bay từ giữa hai đùi
Bắn nát sự cam phận

Welcome to Thánh Tạm Ngốc's blog!
http://blogtiengviet.net/thanhtamngoc


#10 mysunlight

mysunlight

    Cấp bậc:

  • Thành viên
  • Pip
  • 65 Bài viết
  • Tiền mặt: 0 Xu
  • 0 Thanks
0
Neutral
  • Đến từ:TP.HCM
  • Sở thích:Thơ, văn, rock, văn hóa dân gian, nhạc Trịnh, Phú Quang, Quốc Bảo...

Current mood: None chosen

Đã gửi 17 June 2006 - 03:24 PM

Thư gửi Cha

Nhoài khỏi vòng vay chứa chan nghiêm cẩn của Cha
Con đi dọc đất nước mình 7 tuần hối hả
Tìm thêm được nơi chở che thiêng liêng: Chúa, các Thánh dưới sải tay thập tự
Trái Đất ngơ ngác một ngày con trải rộng tán tán mây phẳng phiu tựa hồ Cha có thể dắt con lang thang trên ấy
Khi soi gương và tắm, con thấy Cha, hình hài dung mạo đội kiếp trầm luân
Lòng tin thất tán dọc lộ tình chen chúc tối tăm những mặt người
Cây hàng hàng - người người chôn chân chật vật, những gốc cây sẫm màu hơn sau cơn mưa, nhìn nhau trầm uất
Sóng tất tưởi tắm lại cho bờ
Bầy chuồn đuổi nhau uể oải
Miệng núi miệng núi cắn vú đếm nhẫn nại
Đêm ngày hút nhau trong chiếc cốc khổng lồ
Vào lúc con thật thiếu phụ

Con đã thật thiếu phụ
Đấy là điều rất trầm trọng
Nỗi buồn hung hãn nhỏm dậy
Con không bỏ nổi gia tài cô đơn đầy ải
Không khẩn cầu cho những tổ sáng trên không trung diệu vợi đừng tới tấp sa khuê
Nước mắt đang làm mềm sỏi đá
Mềm vết chai đôi chân đen nhẻm đi vì nắng

Nương náu nơi Chúa, Chúa ở trong con
Con được thanh tẩy tối tăm, tội lỗi
Từ lớp mồ hôi nhờn trút sạch sau Thánh lễ
Từ bữa cơm bằng an sau dấu thánh
Từ nhoẻn cười hồn nhiên khi thấy những đứa bé
Con ước được trẻ con con ước được làm Mẹ

Giá mà con được trở lại 13 tuổi!
Váy sặc sỡ, nơ diêm dúa, kem cóng môi và mới cứng sách giáo khoa
Ôi ước mơ thơ ấu của con dằng đặc chở sau xe đạp cũ của Cha
Đang bay vào miền trắng tinh đau tiếc
Con thu mình để Cha bế con lên đu bay
Chiếc đu bay già trệu trạo quay công viên luống tuổi
Những cây cỏ gà đánh nhịp bỗng túa khắp phố cao giỡn gió lăng xăng thổi

Cha hãy thôi phiền muộn
Con đã làm câm tiếng kẹt cửa đêm đêm mất ngủ
Thôi đòi lặp lại tuổi thơ trong chiếc đu bay

Ngày mai mặt trời chín hơn
Ngày mai lưỡi mưa trong hơn
Con sẽ tươi như lá rau salade
Những bọng sương no căng làm nũng đầu cành
Con nép vào Cha cười óng ánh
7 tuần lên men ngọc bích

Welcome to Thánh Tạm Ngốc's blog!
http://blogtiengviet.net/thanhtamngoc






Liên kết: Thơ Trẻ || Trương Trọng Nghĩa's blog || Văn nghệ Tiền Giang || HTX Rạch Gầm || Chuyên đề Nam Giới || Hoàng Thu Dung