Đến nội dung

  • Đăng nhập bằng Facebook Đăng nhập bằng Twitter Log In with Google      Đăng nhập   
  • Đăng ký

Hong Ly Vo

Đăng ký: 11 Aug 2012
OFFLINE Đăng nhập: Aug 26 2012 01:18 PM
****-

Chủ đề của tôi gửi

Giữa những khoảng lặng cuộc sống

14 August 2012 - 01:39 PM

Cuộc sống bộn bề, tấp nập... nhưng vẫn luôn có những khoảng lặng.

Giữa những khoảng lặng, Ta thấy mình cô đơn, Ta một mình và bước chân ta chùn lại.

Giữa những khoảng lặng, Ta thênh thang giữa cuộc đời... thấy sao cuộc đời này rộng lớn quá. Chỉ một mình ta có đủ sức để đi hết? Ai đó nói, hạnh phúc không phải là một đích đến mà là một cuộc hành trình. Nhưng Ta có còn đủ sức để tiếp tục cuộc Hành trình mang tên Hạnh phúc ấy...

Giữa những khoảng lặng... , như đêm về ở xóm trọ... ta một mình ngồi lặng, lạch cạch, lạch cạch những dòng suy nghĩ riêng ta. Đôi lúc ta thấy thèm một sự sẻ chia, thèm một tâm hồn đồng điệu, thèm sự cảm thông, thấu hiểu từ ai đó, từ một trái tim chân thành nhất.

Giữa những khoảng lặng... ta nhận ra ta... còn thiếu sót rất nhiều, còn chưa đủ mạnh mẽ... ta nhận ra ta còn yếu đuối quá. Ta chẳng mạnh mẽ như ta đã tưởng hoặc giả như ta cố tạo cho mình mạnh mẽ như thế, như bây giờ. Dường như ta đang đánh mất mình trong cái xô bồ, trong tất bật trong dòng chảy vô tận và không đích đến.



Giữa những khoảng lặng... ta lại thoáng nhìn về quá khứ. Những việc ta đã làm, những người ta đã gặp, những thành công ta đạt được, những khổ đau ta đã nếm trải. Chỉ một thoáng nhìn lại ta thấy mình đã Sống và đang Sống. Tự mình lại bảo mình phải tiếp tục Sống... như thế... như Ta....

Giữa những khoảng lặng... ta trải lòng mình trên trang giấy... miên man trong những dòng chữ. Ta viết chỉ để cho ta thôi, để tâm hồn bớt khô cạn, bớt héo úa... để giữ mãi những con chữ thay lời chia sẻ, để tâm hồn cứ mãi gọi những khát khao... Viết đôi khi thật hơn những điều mình nói.

Giữa những khoảng lặng... ta ngăn cho mình không khóc... như trước kia, như bây giờ. Lâu lắm rồi, ta không khóc. Vì nước mắt cứ đong đầy khóe mi, nhưng chẳng thế rơi. Ta ghét vị mặn của nước mắt. Ta ghét phải tự mình lau khô. Ta ghét Ta khi khóc, xấu xí, nguệch ngoạc vô cùng.

Giữa những khoảng lặng.... ta muốn hét thật to, muốn đi thật xa. Ta muốn kêu lên rằng "Cuộc sống ơi, ta mệt mỏi quá. Ta đang bế tăc...". Xin lỗi nhé, có một phần trong Ta muốn trốn chạy, nhưng phần khác lớn hơn lại giữ ta lại.... Nhiều lúc ta tự hỏi mình : "Ta là ai? Ta phải làm gì? Tại sao? Như thế nào?..." Ta cứ băn khoăn trăn trở mãi, đến mức tự dằn vặt mình.

Giữa những khoảng lặng Ta đặt dấu ba chấm "..." cho tất cả.... cho một phút yếu lòng, cho ai đó muốn đào sâu tìm tỏi sau dấu "...", cho nước mắt đọng lại.... cho câu trả lời còn bỏ ngỏ và cho tương lai sắp mở ra.

Ta sẽ không đặt dấu hỏi "?" cho cuộc sống nữa... sẽ chỉ đặt dấu "..." thôi. Vì Ta sẽ còn tiếp tục phải viết tiếp đằng sau nó. Đó là Tương lai và ta một lần nữa lại tự dặn mình "Cố gắng".

Gió, biển và cát trắng...

12 August 2012 - 08:54 PM

Tôi muốn hóa kiếp trở về bờ cát xưa
Để nghe sóng vỗ, để nghe biển "thở dài"
Tôi muốn nhìn màu xanh của biển
Màu biển xanh, cát trắng, hàng phi lao
Nơi tôi sống cũng gần nơi có biển
Gió miên man thổi trên bờ cát trắng
Lắng tai nghe sao thích thú yêu đời.
Có lẽ nào biển "lạnh lùng, vô tình"?
Trời đông, biển "lạnh lùng", im lìm không gợn sóng
Vô thức ư? Nào đâu thế
Biển chờ đợi hình bóng người thân quen
Trời tàn đông, xuân về hạ đến
Biển hả hê tung tăng đón hè về
Dang đôi tay om trọn bạn vào lòng
Biển lạnh lùng? Hay ấm áp vô cùng!
Chío chiều về biển càng gợn sóng
Thuyền nhấp nhô xa tít tận đằng xa
Đêm hiu hắt ánh vàng ngọn đèn đường
Người khuất xa trong bóng tôi lặng gió
Hàng phi lao đứng trầm ngâm nhìn biển
Còn chút yêu thương nào biển nhớ về cát bụi?...


Liên kết: Thơ Trẻ || Trương Trọng Nghĩa's blog || Văn nghệ Tiền Giang || HTX Rạch Gầm || Chuyên đề Nam Giới || Hoàng Thu Dung