Đến nội dung

  • Đăng nhập bằng Facebook Đăng nhập bằng Twitter Log In with Google      Đăng nhập   
  • Đăng ký

LSBINMAHA

Đăng ký: 15 Jan 2014
OFFLINE Đăng nhập: Jun 28 2015 08:29 AM
-----

#133127 biển và người thủy thủ

Gửi bởi LSBINMAHA trong 15 January 2014 - 06:32 PM

sóng bập bùng,anh nhìn ra biển
nắng trên cao chiếu xuống cánh buồm xa.
hải âu bay, lượn lờ theo chiều gió,
sải chân trên cát,nhẹ nhàng anh bước ra khơi.
xuôi mái chèo,tay cầm chai rượu
không lo nghĩ, anh hát khúc yêu đời.
trước mắt anh,là con tàu mẹ
với cánh buồm đượm nắng của ban mai.
là thứ sẽ giúp anh..
bắt đầu cuộc hải trình.
trên con đường.. dường như là vô tận,
của nắng của gió của sóng của mây và của mưa
cuộc đời thủy thủ 
lúc thăng, lúc trầm
có những khi... bập bùng bão đến
có những thoảng sóng mạnh, lắc lư con tàu
có những đêm..
cùng sấm cùng gió cùng với sóng
gào thét kinh hoàng..biển như muốn nhấn chìm anh.
vẫn vững vàng ,tay cầm bánh lái
giọng bình tĩnh,anh trấn an mọi người
"đừng sợ, đây chỉ là chuyện vặt..
căng buồm trước, buồm sau, ta đón hướng gió
nhổ mỏ neo lên,ta sẽ rời khỏi đây"
cơn mưa lạnh buốt.. đượm lại trên nón
thấm qua vành mũ,.. chạy dài trên tóc anh
gió thét gào,sấm rền kinh sợ
vẫn không tài nào quật ngã được...
ánh mắt ngoan cường
ý chí của sắt đá...:
"nắm chặt thân tàu,bám thật chặt
các anh em,ta sắp thoát rồi.."
đánh vật với thiên nhiên
con thuyền trôi theo dòng nước lớn
trôi mãi,trôi mãi rồi cũng đến khi
thuyền yên, gió lặng
thở phào,mỉm cười anh lại được thấy
cái nắng gợn khẽ chiếu lên cột buồm
với gió ban mai nhẹ nhàng thổi,
sóng từng gợn lại hiền hòa như xưa.
rời bánh lái,anh đường hoàng bước xuống,
trong tiếng ca tụng, của mọi người.
mẹ thiên nhiên hung dữ là thế
vẫn không thể nào hạ nổi
vị thuyền trưởng tài ba
lật la bàn anh vẫn tiếp tục
"hướng mặt trời ta tiến về phía trước"
đời thủy thủ là không lo nghĩ
chu du bốn bể,biển là nhà
biển là vợ, hiền hòa và hung dữ
biển đưa anh đến tận những chân trời
cho anh thấy những điều mới lạ
mà cả một đời người chưa chắc đã chiêm qua
đưa anh đến những vùng đất mới
để anh thấy, cái vô cùng của thiên nhiên
anh đã yêu biển rồi và anh biết..
một ngày kia,.. biển sẽ nhấn chìm anh
nhưng không sao,.anh vẫn mỉm cười chấp nhận
vì anh muốn biết được..cái đẹp của biển sâu
nơi bao lâu nay, anh vẫn nhìn xuống tò mò
liệu nơi đó.. có phải là một thế giới
một thế giới...nơi anh thực sự thuộc về
anh đã đi nhiều nơi..
... tận cùng cuối bể.
nhưng nơi anh muốn biết nhất 
lại nằm dưới thân tàu .





Liên kết: Thơ Trẻ || Trương Trọng Nghĩa's blog || Văn nghệ Tiền Giang || HTX Rạch Gầm || Chuyên đề Nam Giới || Hoàng Thu Dung