Đến nội dung

  • Đăng nhập bằng Facebook Đăng nhập bằng Twitter Log In with Google      Đăng nhập   
  • Đăng ký

Nguyễn Thành Sáng

Đăng ký: 07 Apr 2016
OFFLINE Đăng nhập: Hôm qua, 01:09 PM
-----

Bài viết của tôi gửi

Trong chủ đề: Thao Thức

Hôm qua, 01:09 PM

images?q=tbn:ANd9GcRVJmtsd2IZ931VG0pBCPh

 


Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (25)

NỐI LẠI CÂU THỀ

Qua hàng vải biết bao màu sắc 
Đẹp vô cùng, bắt mắt làm sao 
Thế mà trong dạ nao nao 
Chỉ màu ấy ấy đưa vào tâm tư 

Xe đò chạy, thật dư nhiều chiếc 
Sao lại lòng chẳng thiết xe ai 
Lòng ta lại thích xe nầy 
Mặc đường thăm thẳm, ngất ngây nỗi lòng 

Đường lòng vòng thật bao nhiêu ngả 
Chẳng chọn nào, lại thả hồn đây 
Lòng ta quyết chọn đường nầy 
Dẫu cho cát bụi, sông dài ta đi 

Vào cung thi, bao nhiêu thi sĩ 
Ai cũng hay, cũng thích lòng ta 
Vậy mà sao thấy đậm đà 
Một người nào đó, mặn mà nét thơ!... 

Cũng do lòng ta mơ, ta chọn 
Và do duyên tự chốn ngàn xưa 
Nên xuôi duyên nợ đẩy đưa 
Cho ta gặp gỡ sớm trưa bây giờ! 

Bạn tình hỡi! thẩn thờ chi nữa 
Lo lắng gì phải trở phải trăn 
Để thơ với ý xa gần 
Câu câu hỏi hỏi lần lần mối tơ 

Trăng đỉnh núi, hồn thơ nơi đó 
Giữa khung trời sáng tỏ canh thâu 
Tình ta giờ đã thắm màu 
Em ơi! Nàng hỡi! để sầu mà chi! 

Con sông chảy, thuyền đi dừng lại 
Neo đậu rồi, bến ấy lòng ta 
Nơi đây trăng sáng đậm đà 
Bôn ba năm tháng đã qua đi rồi 

Người thương hỡi! thả trôi dòng nghĩ 
Hãy vững lòng một chí hồn ta 
Tình thơ trải tấm thiết tha 
Cuốn theo mây gió, ngân nga câu thề 

Bởi hai ta đã trở về 
Tình thơ nối lại câu thề ngàn năm!...

Nguyễn Thành Sáng

GẶP NHAU

Cõi trần ta đã gặp nhau 
Tương tư bến mộng một màu tương tư 
Duyên mình đã níu từ xưa 
Bây giờ hong lại cho nhừ kẻo quên 

Dẻo dai một sợi lạt mềm 
Thầm thì như ánh trăng đêm gọi mời 
Lung linh như tiếng em cười 
Tình ai thơ nhuộm hồng tươi cõi hồn. 

Thi Hoàng

Trong chủ đề: Thao Thức

Hôm qua, 12:55 PM

images?q=tbn:ANd9GcRN9ZSK92-XSf77CyqL67w

 


Lạc Mất Tình Thơ

Em đầu đẳng, tôi đứng ở đầu đây
Vùn vụt đẩy, say bay hồn tuổi mộng
Chiếc đòn đưa, bềnh bồng khơi sóng dậy
Cho nỗi lòng nước chảy một dòng sông!

Giọng nói Bắc, tên Dung, xinh, duyên dáng
Nét hoa cười lai láng đổ vào tim
Mảnh trăng thanh im lìm nghe gió thoảng
Rồi âm thầm kết tụ chỉ tơ duyên

Lên đi anh! Ngồi kề “người ta” chở!
Đường Sài Gòn sáng tỏ dãy đèn đêm
Ngọn hiu hiu, lim dim theo hơi thở
Nỗi dạt dào rung cảm cận kề em

Đổi lại nhé! Chỉ anh, à! đạp số
Ta thay phiên dạo ngắm cảnh đô thành
Cặp bướm tơ long lanh vầng sáng tỏ
Dưới đêm vàng nhấp nhố chuỗi trong xanh!

Bàn tay nhỏ, xương xương mà thật ấm
Ấm tâm hồn, ấm thấm quả tim tôi
Rạp chiếu phim, em ơi Vương Vũ đấm
Mà sao như thăm thẳm bởi hồn trôi…

Biển cuộc đời chập chùng bao sóng lượn
Ngọn phong cuồng phất phưởng cận kề bên
Trở về quê lênh đênh ngàn gió chướng
Lạc nhau rồi chẳng hướng biết tìm em!

Có bao lần ghé lại đất đô thành
Nỗi nhung nhớ diết da bầu tâm sự
Nhưng mịt mờ phủ vây vầng trăng chạnh
Để suốt đời canh cánh mãi tình thơ!...


Kỷ niệm mối tình bị lạc mất!

Nguyễn Thành Sáng

Trong chủ đề: Thao Thức

15 January 2018 - 11:16 AM

images?q=tbn:ANd9GcRC8BXKkkuAU2-YJXV-DOs

 

Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (24)

DUYÊN

Bỗng dưng sao lại phải miên man 
Thức thức thao thao với xốn xang 
Nơi ấy ai kia buồn khổ bệnh 
Chuỗi ngày khắc khoải với gian nan! 

Sao lại lạ lùng như thế nhỉ? 
Chẳng hàng, chẳng họ, chẳng là chi 
Đường xa hai chỗ, đôi bờ bến 
Chuyện của người ta sao lại bi? 

Sao lại quan tâm chuyện của người? 
Nhẹ nhàng rảo bước đến cung ngôi 
Đọc từng đoạn viết, dòng thơ thắm 
Để để làm chi? Hỡi! hỡi tôi! 

Sinh nhật ai kia bao chúc mừng 
Bận gì bởi chuyện của người dưng! 
Mà sao ta cũng vui vui lạ 
Như ngở chuyện mình phải vấn vương! 

Rồi lại của ai trải thật đều 
Vần thơ lưu loát, thắm muôn chiều 
Ai hay thì kệ chuyện ai hay 
Hảnh diện làm chi với chuyện nhiều!... 

Có phải chính ai cũng chính ta? 
Những gì ai ấy trải phơi ra 
Có ta trong đó, hồn ta quyện 
Tự thuở ngàn xưa ta của ta! 

Chẳng thế mà sao lại bỗng dưng 
Từng từng thời khắc thấy vương vương 
Nghĩ ngày, đêm đợi, ai tình cảnh 
Mà lại lòng ta trải chữ thương! 

Sóng nước, trăng soi một bóng thuyền 
Dòng sông chảy mãi cuộc truân chuyên 
Bỗng dưng thắm thiết nguồn êm ả 
Thuyền đậu lại rồi! một bến duyên! 
Tình thơ ơi hỡi! bước lên thuyền!...

Nguyễn Thành Sáng

HÃY TỰA VÀO ANH

Cà phê, trầm mặc thả trôi lòng 
Xa tít ngàn khơi đến những sông 
Cong quẹo dòng ngang kinh rạch chảy 
Rồi về đồng rộng với mênh mông… 

Tôi muốn lòng tôi, hồn của tôi 
Yên bình, lắng đọng…để thành lời 
Có nên tiếp tục dòng ngang trái 
Hay nhập sự tình để “kéo tôi”! 

Ai kia xa tận phương trời ấy 
Định mệnh trôi xuôi với tỏ bày 
Hai kẻ lạ xa chưa gặp mặt 
Mà nay thành một cánh hồn bay! 

Ai vui ta thấy nỗi niềm vui 
Ai mất nụ cười, ta cũng rơi 
Lệ ngấn đôi mi người bạn ngọc 
Cũng sầu tan tác mảnh hồn tôi! 

Anh đã gặp em, đã thương em 
Nghe lòng tha thiết nỗi êm đềm 
Xa xôi thiên kỷ thời lâu lắm 
Quay trở về đây đêm với đêm! 

Sao nỡ chia tay! Nỡ bỏ em! 
Để đời u uẩn phải buồn thêm 
Hồn ai trong sáng, tim ngà ngọc 
Trời hỡi! cuộc đời phải khóc đêm! 

Nỗi buồn cô quạnh theo năm tháng 
Em sống âm thầm với trở trăn 
Khắc khoải, từng đêm hồn sống thực 
Nỗi lòng lai láng trải mênh mang! 

Ta đã hồn nhau, đã khổ sầu 
Để rồi em khóc! Tôi nghe đau! 
Xa xôi nơi ấy buồn thanh vắng 
Là ở nơi nầy, tôi thắt theo! 

Không thể bỏ em! Không để em! 
Chuỗi dài năm tháng với canh đêm 
Em buồn, em nhớ, em xa vắng 
Tan tác hồn thương ta đã niêm! 

Anh quyết định rồi! em hãy vui 
Từ nay vĩnh viễn ta chung đôi 
Từng đêm ảo ảo trong mơ mị 
Ta sống cùng nhau tôi với tôi! 

Nhưng gửi một lời, em hãy nhớ 
Tình ta năm tháng một tình thơ! 
Ân tình, đạo sống luôn gìn giữ 
Chớ để pha phôi, chớ hững hờ 
Giờ đây ta trải nỗi niềm mơ!...

Nguyễn Thành Sáng

THẮM MÃI TÌNH THƠ

Muốn tựa vào anh có được không 
Cho đời giảm bớt phút lông bông 
Cho lòng thanh thản thơ thông thoáng 
Như thể con thuyền cập bến sông 

Hãy tựa vào anh có thực không 
Hay là lời nói quá mông lung 
Như mây vô định không nơi trú 
Như nước thuỷ triều vỗ mạn sông 

Lời nói hôm nay đã tỏ bày 
Niềm thương nỗi nhớ sự mê say 
Cảm thông giữ lại tình thơ thắm 
Lặng lẽ vun trồng chớ rã tay 

Ta đã trao nhau những ý thơ 
Tình yêu câu chữ bỗng không ngờ 
Vượt qua ngàn dặm xa xôi đến 
Vượt cả ngàn năm chẳng ngại ngờ 

Bỗng dưng sự cố vỡ vần thơ 
Một chút phân trần để ngẩn ngơ 
Trằn trọc năm canh cùng phá giấc 
Ai đem nắng đỏ dựng cơn mơ 

Ừ thôi! Linh cảm chuyện không vui 
Ước mộng mình xây tưởng vỡ rồi 
Đau đáu hồn ai từng khắc nhỏ 
Lệ hoen đẫm lệ mắt và môi 

Hãy tựa vào anh! Có thực lời 
Đừng làm thơ phải sống đôi nơi 
Riêng tư trọn vẹn lời ai nhắn 
Cùng với tình thơ mãi thắm tươi 

Thi Hoàng

Trong chủ đề: Thao Thức

15 January 2018 - 10:58 AM

images?q=tbn:ANd9GcTPwMFs1Ec1JiYiHyr4-XM

 


Giấc Mơ Nhớ Mãi

Dãy mây trăng trắng tận trời xa
Loáng thoáng đâu đây sắc ảnh ngà
Không có gió vờn vun vút mạnh
Chỉ ngàn êm ả nhịp ngân nga! 

Lững thững bay bay nhẹ nhẹ nhàng
Mơ màng, dìu dặt cánh lâng lâng
Xanh lơ, vàng ửng cùng mây bạc
Bốn phía sao giăng một cõi tầng

Tâm hồn phơi phới đượm thanh tao
Nắng gió, sương ngàn phong vũ chao
Ở chốn phương nầy như vắng bặt
Chỉ niềm lai láng khẽ khàng dao…

Kìa ai tha thướt, sắc khuynh thành
Tơ lụa mịn màng vấn lượn quanh
Uyển chuyển, dịu dàng thân liễu mượt
Từ xa dần lại nhoẻn cười anh!

Chẳng nói, chẳng rằng với chẳng chi
Đưa bàn tay ngọc níu nhau đi
Về nơi cung điện hoa đua nở
Ngây ngất hương say trải mộng thì

Quay tròn vun vút đỉnh tầng mây
Ấm áp, êm đềm cạn chén say
Mây gió chập chờn trên sóng biếc
Dạt dào, trải cánh thẳng trời bay…

Đâu đây tiếng động kéo cơn mơ
Tỉnh giấc chập chờn, luyến ngẩn ngơ
Nàng hỡi! ánh hồng, trang mỹ nữ
Thôi rồi! Biến mất để chơ vơ!

Một lần kỷ niệm giấc duyên đêm
Da diết trào dâng vút vượt thuyền
Em đến tìm anh cho đỡ nhớ
Từ thời vạn kỷ rẽ chia uyên?!...

                  Nguyễn Thành Sáng

Trong chủ đề: Thao Thức

13 January 2018 - 04:20 PM

images?q=tbn:ANd9GcSZxgs9lebMmnzBjExvBTQ

 

Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (23)

NHƯ LÀ ANH ĐÓ

Chẳng lung linh chẳng ảo huyền 
Chỉ là một chút cái duyên mặn mòi 
Mang hương vị của đất trời 
Mang tình yêu của con người mê say 

Gửi vào hơi ấm đôi tay 
Đem vào câu chữ động lay tâm hồn 
Trái tim vẫn mãi sắt son 
Ngàn năm sau cũng vẫn còn mộng mơ 

Tình thơ đến tự bao giờ 
Như là anh đó mãi chờ đợi em... 

Thi Hoàng

TÌNH THƠ BIỂN SỐNG

Nhẹ nhàng gió thổi lá đong đưa 
Xao xuyến nỗi niềm vương ý thơ 
Cảm xúc lâng lâng dòng nhớ nhớ 
Hình ai ẩn hiện ở trong thơ 

Em đã cho tôi những đợi chờ 
Cho tôi ấm lại khúc tình thơ 
Tuổi xuân đã chết từ lâu lắm 
Giờ sống lại rồi thuở mộng mơ 

Tình thơ như độ tuổi đôi mươi 
Nguồn cảm dâng tràn mãi mãi thôi 
Rạo rực hương tình bao ấm áp 
Khung trời chuyển sắc hoá xanh tươi 

Có phải là em thật đó chăng? 
Tự ngàn năm ấy thuở xa xăm 
Uyên ương ta khóc chia ly biệt 
Và đã cùng nhau hẹn kiếp trăng! 

Thế sao nghe thấy lòng thương quá? 
Ảo ảnh không gian “tiếng của ta” 
Ý nghĩ, thơ lòng như một mối 
Tình thơ quyện trổi “một hồn ta”! 

Để thấy từng ngày thêm vấn vương 
Nặng thêm mấy chữ, chữ yêu thương 
Canh khuya tỉnh lặng trời êm ả 
Gió thổi lay hoài ngọn lá sương! 

Em đã cùng tôi dệt ý thơ 
Cùng nhau sống ảo, ảo trong mơ 
Và từng thao thức mang thương nhớ 
Để cả hai nơi lắm thẩn thờ! 

Hoà tình chung sống bằng thơ mộng 
Sưởi ấm hẹn hồn buổi giá đông 
Chầm chậm trôi lần theo biển sống 
Tình thơ điệp khúc một dòng sông 
Trăng thanh, ý sống, mộng xuôi dòng!...

Nguyễn Thành Sáng


Liên kết: Thơ Trẻ || Trương Trọng Nghĩa's blog || Văn nghệ Tiền Giang || HTX Rạch Gầm || Chuyên đề Nam Giới || Hoàng Thu Dung