Đến nội dung

  • Đăng nhập bằng Facebook Đăng nhập bằng Twitter Log In with Google      Đăng nhập   
  • Đăng ký

Nguyễn Thành Sáng

Đăng ký: 07 Apr 2016
OFFLINE Đăng nhập: Hôm qua, 09:13 PM
-----

#149279 Thao Thức

Gửi bởi Nguyễn Thành Sáng trong 04 February 2018 - 04:56 PM

images?q=tbn:ANd9GcQVLSn2n96vtqUMmlY3kE6

 


Gặp Lại Người Năm Xưa

Em ngồi trên chiếc Honda
Chạy qua chầm chậm để mà nhìn tôi
Môi hồng nhoen nhoẻn nụ cười
Dưới đôi mắt biếc…nói lời thân quen!

Bâng khuâng nghĩ ngợi cái tên
Một thời sớm vội tìm quên để đừng
Tủi cho cảnh sống nhọc nhằn
Cánh chim trôi giạt giữa màn tối tăm!…

Năm xưa sau chuyến bổ hàng
Xe đò bất chợt ngồi gần bên nhau
Lâng lâng liếc trộm hoa đào
Hồn mơ thoáng chốc dạt dào say sưa

À…à…Cô ghé về đâu…
Thêm… thêm… mấy tiếng, mấy câu những gì…
Áng mây giạt khỏi trăng thề
Long lanh phơi ửng, nẻo về lộ ra…

Thế rồi bỗng chốc phương xa
Cánh thư em gửi đến nhà thăm anh
Từ trong nhè nhẹ rung rinh
Tiếng đàn trổi khúc nhạc tình du dương

Chẳng màng cát bụi phong sương
Chẳng màng thân phận sang hèn làm chi
Chỉ cần một bịt thuốc rê
Chút tiền lộ phí…cũng phê... cũng mình

Nào hay cái chữ nhục vinh
Nào hay muốn có cái xinh…phải tiền!
Giờ đây em hỡi! Em hiền
Nhìn tôi chi nữa…Để phiền cho tôi!

                                1/12/2017
                        Nguyễn Thành Sáng



#149267 Thao Thức

Gửi bởi Nguyễn Thành Sáng trong 02 February 2018 - 12:04 PM

images?q=tbn:ANd9GcRT9WfQ0c3GsJbaaB3_gpN

 


Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (31)

VẪN MÃI TRONG TIM

Ta với nàng hẹn nhau từ tiền kiếp 
Sẽ tái sinh, gặp lại cõi trần ai 
Để nối lại tình dài duyên dang dỡ 
Mà đôi ta nặng nợ với yêu đương! 

Nhưng nàng hỡi! Hồn thương lạc bước đường 
Nên cách biệt, ngàn phương xa vạn lý 
Trăng nhuốm buồn, đợi gió về hủ hỉ 
Bút thơ nầy giờ chỉ đón thi nhân! 

Sao lạc bước! Để nay phải bâng khuâng! 
Để cảm xúc, trào dâng nguồn nhung nhớ 
Biển mênh mông từ xa xưa muôn thuở 
Thiếu sóng cồn, than thở cảnh chiều thu! 

Hồn thương ơi! Cõi lòng ta ấp ủ 
Một nỗi buồn liễu rủ vắng xa ai! 
Để từng đêm nhơ nhớ với u hoài 
Nghe vương vấn tình dài nơi bến mộng! 

Hỡi gió trăng! Hỡi khung trời lồng lộng! 
Một cuộc tình thơ mộng phải xa xôi 
Để hằng đêm nghe trăn trở lòng tôi! 
Mượn cánh gió tìm nơi hồn gặp gỡ! 

Em sẽ buồn, đêm về anh không tới 
Anh sẽ sầu vời vợi nhớ hồn thương 
Đêm tỉnh mịch phủ trải trọn bước đường 
Hoa lá rủ, đêm sương buồn lặng lẽ!... 

Ta chợt tỉnh, thấy lòng mình mạnh mẽ! 
Cớ sao buồn, quạnh quẽ với đêm sâu! 
Chẳng ra đi tìm bạn lại âu sầu! 
Lại than thở một câu tình xa cách! 

Kéo gió mây! Trở về ta hồn quách! 
Rồi lẹ làng một mạch gặp người thương 
Rực hăng say trên khung rộng bước đường 
Để gặp gỡ hồn thương nơi phương ấy! 

Nàng kia rồi! Đã chờ ta! Và thấy 
Hai mảnh hồn phơi phới với tình thơ 
Nàng ơi! Bù cho em phải chơ vơ 
Trọn nồng cháy nhiều giờ trong bể ái! 

Để xa nhau năm tháng với u hoài 
Luôn tưởng nhớ đêm dài ta yêu dấu 
Thuyền dẫu xa tận cõi ở nơi đâu 
Nhưng vẫn mãi nằm sâu trong biển lớn 
Xa cách trở! Mãi luôn là lởn vởn!...

Nguyễn Thành Sáng

CON ĐƯỜNG MÃI XANH

Tình cờ lạc một bước chân 
Bỏ đi lại thấy bâng khuâng bồn chồn 
Tim ta như có sóng cồn 
Nhớ ai ai nhớ dạ hồn chẳng yên 

Trời chiều bóng nắng đang nghiêng 
Bến xưa vẫn một con thuyền đang neo 
Thầm thì tiếng gió đang reo 
Chuyện ngày xưa ấy vẫn theo nhau về 

Gió trăng vời vợi tình quê 
Tình thơ hai đứa đắm mê mỗi ngày 
Xa xôi từ bấy đến nay 
Chờ nhau quấn quýt vơi đầy vấn vương 

Trong tim khắc trọn yêu thương 
Dẫu xa ngàn dặm con đường mãi xanh. 

Thi Hoàng



#148116 Dòng Thơ Bảy Chữ Tám Câu - Nguyễn Thành Sáng

Gửi bởi Nguyễn Thành Sáng trong 26 August 2017 - 12:39 PM

images?q=tbn:ANd9GcQucje54wl3Y8p9MYCgtJ8


 

Mộng Mị 

Có phải vọng xưa nên mộng mị? 
Kéo hồn nhung nhớ trải chân đi 
Về nơi chốn cũ, ngày mơ chí 
Xa cõi phương đây, bóng nghẹn thì 
Gặp gỡ vấn vương, tình thắm thuý 
Chia ly khắc khoải, dạ sầu bi... 
Chợt đong ngọn gió, lay mành chỉ 
Trở giấc canh khuya chẳng thấy gì! 

Nguyễn Thành Sáng



#147667 Thao Thức

Gửi bởi Nguyễn Thành Sáng trong 02 April 2017 - 12:43 PM

images?q=tbn:ANd9GcQhY5yAS5iq40KlT0me3ir

 

Một Câu Chuyện (2)

Kính Chào BQT Diễn Đàn và Thi Hữu thân mến!
Từ nào đến giờ TS tham gia thành viên của Diễn Đàn chỉ âm thầm lặng lẽ trau giồi, trên tinh thần cống hiến tinh hoa vào lòng Dân Tộc, Nhân loại mà thôi.
Chưa hề châm biếm, quấy rối ai, lấy "Nghĩa" làm kim chỉ nam cho lẽ sống, lấy "Tình" để đãi ngộ tha nhân...
Thời gian qua TS có sáng tác thơ không phải là lúc bị “BÍ TỪ" mà là "CỐ TÌNH DÙNG PHÉP ĐẢO NGỮ", học theo phương pháp của Tiền Nhân như đã dẫn chứng:
mỏi mòn - mòn mỏi
bồng bềnh - bềnh bồng
mộng mơ - mơ mộng
mịt mờ - mờ mịt
thiết tha - tha thiết
hiu hắt - hắt hiu
mệt mỏi - mỏi mệt
vơ vẩn - vẩn vơ...............
Căn bản là “GIỮ VẦN ÂM CUỐI VÀ GIỐNG TỪ ĐẦU”
Trước là cho dòng thơ được êm ái, sau mong cho Tiếng Việt của mình ngày một thêm phong phú hơn, chỉ vậy mà thôi!
Xin hỏi Quý Vị như vậy có phải là một sai lầm lớn, là một cái tội không?
Vậy mà chẳng hiểu vì động cơ gì? hai thành viên TiCa và Gió Bụi cứ mãi dèm pha, móc méo, xỏ xiên...
Vì lòng tự trọng TS phải biện luận, có lẽ do "BỊ ĐAU VÌ THẤM ĐÒN CỦA TS" nên gần đây trông họ "NHƯ BIẾN DẠNG HẲN" không còn cốt cách của kẻ Sĩ có nhân cách, đạo đức tốt nữa.
Diễn Đàn văn thơ là nơi văn hoá mà TiCa lại làm thơ đăng với lời tự nửa thực, nửa bóng hết sức là tục tĩu, còn Gió Bụi thì hoà theo mà tiếp tục hai người xiên xỏ TS.
Chỉ vung tay đỡ nhẹ TS đã làm cho họ "Thất điên bát đảo" như vậy rồi, thì TS tin rằng chỉ mạnh tay một chút nữa thôi "Chắc họ chết mất", nhưng lương tâm không cho phép, tinh thần kẻ sĩ không cho phép....
Vì vậy chỉ viết những dòng nầy kính gửi BQT và các Thi Hữu thân mến mong được sự thông cảm với TS cũng như nên có ý kiến gì đó giúp cho họ tỉnh ngộ, đừng tiếp tục xằng bậy, gây chuyện nữa, nếu có thể hãy loại bỏ những bài thơ tục tĩu ra khỏi Diễn Đàn thì tốt vì nó làm ô uế nhà mình...
Xin chân thành cám ơn BQT và các Thi Hữu!
Trân trọng!
Đây là bài thơ của Tica và những dòng đối thoại xiên xỏ của Tica và Gió Bụi :

Đảo Tự
(phương pháp AKA NTS)*

Nhà con dâu bộc (chẳng con nhà)
Đù mẹ e thành “mẹ đ…” ta!
Cái đĩ dường như là “đĩ cái”
Bà con quả thật hoá “con bà”
Thanh đầu bỏ lững ngu…thành sáng
Tự cuối không gờ sán(g) lải ra
Mẹ kiếp đảo từ “quân mạc vấn”?!
Lông dài cu ngắn chướng nhưng mà…

Tica NXH
April foul 2017
……….
Những lời đối thoại móc méo của Tica và Gió Bụi:

Đọc bài thơ bất hủ anh TíCa dùng từ ngữ cổ đại (CBQ) tới tiếng nước ngoài, nhịn cười sao mà khó. 
Anh TíCa có thể cho GB biết bài này thuộc thể loại gì để "sán(g) lải ra**" úi lộn, sáng mắt ra được không?
AKA thì anh có chú thích, còn NTS anh TíCa lại quên, không lẽ là "ngu...thành sáng"?
Chúc anh TíCa luôn khỏe và dồi dào ý thơ!


GB

Chào anh Gió Bụi, AKA thì Google dễ ợt, có liền.
Còn NTS thì có lẽ phải chờ Hàn Lâm Viện cập nhật. Khi nào có được chi tiết mới, TiCa sẽ san sẻ cùng mọi người ngay.



#147609 Thao Thức

Gửi bởi Nguyễn Thành Sáng trong 19 March 2017 - 03:41 PM

images?q=tbn:ANd9GcSZxgs9lebMmnzBjExvBTQ

 

MỘNG YÊU

Hồn đau mỏi mệt ghé bên đàng
Thẳng giấc chiêm bao lộng ánh vàng
Trăng gió dặt dìu dòng suối chảy
Hồn hoa ngây ngất giọt sương tan
Dạt dào thắm thiết tình ma mộng
Ngào ngạt du dương nghĩa đá vàng
Trọn tấm hồn yêu phơi bóng nguyệt
Cung trời cô đọng nhịp tim ngân!

Nguyễn Thành Sáng



#147532 Thao Thức

Gửi bởi Nguyễn Thành Sáng trong 24 February 2017 - 10:20 PM

images?q=tbn:ANd9GcTHbBEW9JPfBIIq9NUikKy


 

VƠI NỖI NHỚ

Lại nữa một đêm, vắng bạn "mình"
Trăng buồn, trăng thiếu ánh lung linh
Sương rơi kết đọng, sầu hoa lá
Gió thổi đong đưa, héo nhạc tình
Chiều vắng, đò thưa, người lặng lẽ
Khuya sầu, ý cạn, nỗi mang mênh
Thôi thì vơi bớt niềm nhung nhớ
Giấy, bút,thơ văn một bóng hình!

Nguyễn Thành Sáng



#142614 Thao Thức

Gửi bởi Nguyễn Thành Sáng trong 12 April 2016 - 01:19 PM

images?q=tbn:ANd9GcQwCnqRY0JV1Jm-2fkApRz

 

Em ơi đừng lo

Chẳng có sao đâu em chớ lo
Chiều tà anh đứng nỗi sầu lơ
Trôi hồn lờ lững về xa vợi
Ảm đạm như buồn với ngẩn ngơ!

Tình hỡi! Ngàn yêu dấu của anh
Mây đời lắm bận thoáng mong manh
Con tim giây phút hằng lay động
Và gió phương trời lúc chậm nhanh

Sáng sớm sương tan, bầu ánh rực
Vầng hồng lan toả rạng cung mây
Có khi mờ ám quần che trải
Một thoáng u tờ phủ đó đây

Cuộc đời, nẻo sống lắm rầu lo
Có lúc ưu phiền réo gọi ta
Như biển ngàn khơi hằng sóng biếc
Bao lần cuồng nộ, dậy phong ba!

Anh đã nhận nhiều nỗi khổ đau
Những ngày xưa cũ uống mưa ngâu
Và ăn trái đắng vào thân phận
Từng chuỗi trăng thu nhỏ bạc đầu

Một khoảng chim đời bị trúng thương
Đêm mờ rủ cánh dưới trăng sương
Nghe con dế nhỏ kêu chành chạch
Tợ tiếng nỉ non khóc mộng đường

Thì có gì đâu một thoáng mà
Những lần buồn nhẹ chợt trào ra
Chỉ như gió thổi vờn cây cỏ
Thoáng chốc bay về một chốn xa
Đừng lo lắng nhé hỡi em à!
 
 
Nguyễn Thành Sáng



#142606 Thao Thức

Gửi bởi Nguyễn Thành Sáng trong 11 April 2016 - 02:05 PM

images?q=tbn:ANd9GcQkDHLdlefAJ6F_TT0W_sC

 

NỖI LÒNG CON NHÌN MẸ

Mẹ ơi! Nhìn mẹ nét u hoài
Ngày tối thâm trầm, vẻ đắng cay
Sóng biếc nhạt nhòa, trôi lạc lõng
Như còn mảnh xác, khuất hồn tây!

Hằng đêm lạnh lẽo bên khung mờ
Thơ thẩn mẹ ngồi thả ý mơ
Bóng chiếc cô đơn chìm tịch vắng
Cuốn mình đáy cốc, lệ chơ vơ

Đàn cò đẩy nhẹ dưới canh tàn
Cạnh mái rêu sầu, giọt nhỏ trăng
Sắc ánh thu mờ trông lá rụng
Võ vàng, thắt thẻo úa ngàn năm

Con biết mẹ buồn, thật lắm buồn
Đìu hiu hoang đảo nhịp hồi chuông
Dư âm đưa vút về xa vợi
Rồi loãng tan trôi giữa quạnh trường!

Tâm sự riêng mình, mẹ đóng băng
Nào ai chia sẻ dạ hoài trăng
Chỉ màn ảnh bé khuya bầu bạn
Vơi bớt nỗi lòng tủi héo hon

Con đã lớn rồi, mẹ có hay
Biết nghe, nhìn thấy cảnh tình ai
Tim rung, cảm nhận niềm đau khổ
Nghẹn ngắm thân thương vướng đoạn đoài

Từ lâu thấu hiểu cảnh nhà ta
Mẹ ở nơi nầy, bóng lặn xa
Bởi kéo đàn ngân, treo ngược gió
Làm sao vọng được tiếng hồn hoa

Đừng khổ, đừng hờn nữa mẹ ơi
Còn con bên cạnh suốt canh đời
Dòng sông luôn chảy cùng năm tháng
Vạn thắm, ngàn hương mãi tặng người!
 
 
Nguyễn Thành Sáng



#142605 Thao Thức

Gửi bởi Nguyễn Thành Sáng trong 11 April 2016 - 02:03 PM

images?q=tbn:ANd9GcTEUBz4FBUcV5xSEjq5puh

 

MONG NGÀY CON HIỂU MẸ

Nhìn con trong sáng, hồn nhiên quá
Mà thấy nỗi niềm mẹ xót xa
Dẫu đáy tâm hồn muôn vạn sóng
Nhưng nào có thể trải lòng ra!

Sợ trẻ buồn đau tối sẩm đời
Lắc chao thuyền mộng hướng trùng khơi
Để qua mấy độ bầu rung chuyển
Cánh nhạn thênh thang rụng rã rời

Bởi vậy âm thầm, cuốn lặng thinh
Từng đêm quạnh quẽ ngắm trăng lên
Nhưng trăng nhạt lắm sau ghềnh núi
Nhỏ lệ sầu ai, mẹ tủi hờn

Cuộc đời ảm đạm có gì vui
Chỉ ánh tơ vàng của mẹ thôi
Xem bướm nhởn nhơ đùa nắng sớm
Lòng như chua xót với bồi hồi!

Nước lửa hai chiều xoay đối nghịch
Tình thơ, ánh thép, sắc đôi nơi
Mẹ cha khô hạn vùng sa mạc
Sao có ngàn hoa nở mộng đời 

Ngậm đắng, nuốt cay chuỗi tháng ngày
Hương xưa ngây ngất biến thành cây
Chơ vơ tượng đá ngoài hoang đảo
Buồn lắm con à! Con có hay

Mẹ mong trái bóng của thời gian
Cánh lộng vươn thăng tận chốn ngàn
Trên cõi không trung nhìn vọng xuống
Con hay, con hiểu cảnh mờ trăng!
 
 
Nguyễn Thành Sáng



#142598 Thao Thức

Gửi bởi Nguyễn Thành Sáng trong 10 April 2016 - 05:03 PM

images?q=tbn:ANd9GcQjQi3Ux6Bmj1vV2uVSmzz

 

VƯƠNG VẤN NỖI NIỀM XƯA

Sóng nước, dòng sông buổi lớn ròng
Vẫn lờ lặng lẽ sắc thanh trong
Sương lam ẩn hiện, màu lan toả
Dưới ánh vầng dương trải nắng hồng!

Nơi đây một thuở mộng vườn sinh
Cánh bướm sầu ai nức nở tình
Đêm vắng hanh hao buồn nhỏ mộng
Mơ màng, vọng tưởng đoá hoa xinh

Ngày tháng thân nầy cứ lượn chao
Cành kia nơi ấy, mãi bay vào
Bao lần ngân tiếng tim khua động
Mà thắm vô tình chẳng lắc dao

Đêm sương mù mịt, bầu cô tịch
Dõi bóng, thẫn thờ, nỗi nghẹn vơ
Bỏ gánh đêm trăng, mò suối ánh
Vơi niềm tan tác, héo thu chờ!

Ngờ đâu lạc gió, xé mây ngàn
Quấn cánh lỡ làng rách toạt ngang
Rụng rã tơi bời, rơi nát xác
Nghẹn ngào hồn bạc lịm mơ trăng…

Vần thơ, ý nhạc bến xưa còn
Dẫu tháng năm dài vẫn đượm hơn
Tiếng nấc tận cùng ôm quạnh quẽ
Gieo niềm rung cảm chuỗi hoàng hôn

Giờ đây loáng thoáng khúc cung đàn
Vượt vút thượng tầng, cõi lộng ngang
Vương vấn hương xa, hồn dĩ ảnh
Dạt dào, lãng đãng giấc tơ vàng!
 
 
Nguyễn Thành Sáng



#142597 Thao Thức

Gửi bởi Nguyễn Thành Sáng trong 10 April 2016 - 05:02 PM

images?q=tbn:ANd9GcSKjAjgSx_TkmyiQDCKxMC

 

MỐI SẦU BÊN DÒNG QUAN HỌ

Lặng đứng chờ em ghé bến sang
Bên bờ sông mát cạnh ven làng
Dưới bầu êm ả vầng trăng thẹn
Lắc nhẹ ánh vàng phủ bóng anh!

Rồi tay vuốt nhẹ mái tình xanh
Khiến trái trong em nhịp khúc hành
Cảm xúc dâng trào cao vút mãi
Bàn kia cứ thế chớ ngưng thôi

Điệu hò quan họ chẳng pha phôi
Tặng mãi cho nhau nhé mộng ơi
Xin cánh đừng bay, gieo giọt khóc
Để buồn canh cánh, ánh pha rơi…!

Nhưng rồi gió cuốn, kéo mây dài
Ngày tháng, âm thầm mộng vắng ai
Thắm thoát thời gian dần cuốn mãi
Ba năm biền biệt, ngóng hình anh

Nào hay duyên bạc nát hồn xanh
Mồ lạnh, người thương chẳng một lời
Chiếc bóng, lệ hờn, sao nở khác
Cho ngàn tan tác quấn em đau!
 
 
Nguyễn Thành Sáng



#142596 Thao Thức

Gửi bởi Nguyễn Thành Sáng trong 10 April 2016 - 04:06 PM

 

Hoa thắm vườn xưa cỏ xanh tốt

Ngó lại cảnh xưa sầu thấy bóng

Lối về gót mỏi gác tương tư

Ngỡ ngàng vụt mất sau chớp mắt

 

Lại con đê ấy bơ sông đêm

Rủ nhau trăng sáng góc thuyền quyên

Lời hẹn câu thề theo dòng nước

Chảy tận về đâu chẳng tăm hơi

 

Hận người hận đời sao bạc bẽo 

Sống cõi cô đơn kiếp hồng nhan

Cho nhắn đôi lời kiếp nữa mãi

Câu thề trọn kiếp trốn hồng nhan!

 

images?q=tbn:ANd9GcTzqDPWSlOCBOamh_tSRvN

 

 

Chợt thấy thơ em, dạ ngỡ ngàng

Lời như ai oán, khóc trăng tàn

Hồn hoa ảm đạm, buồn vương mộng

Quạnh quẽ chiều thu nhạt phủ giăng

 

Tấc lòng héo hắt nỗi cô đơn

Vườn vắng đìu hiu nhỏ giọt hờn

Sao nỡ lưu tình gieo ý mộng

Rồi trôi biền biệt để sầu hon

 

Cho bóng thời gian phủ nghẹn ngào

Tiếng lòng từng chập nhịp lao xao

Ngân nga điệp khúc dòng ly biệt

Hận kiếp phù dung, ánh lệ trào!...

 




#142588 Thao Thức

Gửi bởi Nguyễn Thành Sáng trong 09 April 2016 - 02:58 PM

images?q=tbn:ANd9GcQDKQluuaGvZu9mNYuzuxQ

 

MỘT MẢNH ĐỜI

Ánh choá vụt vù trên dãy đen
Dòng xe lui tới dưới khung đèn
Thân khô lủi thủi trề vai quảy
Há bận phồn hoa với vọng kèn!

Như tấm xương đen rải ánh tàn
Mảnh sầu lặn mất, biến thành cân
Đầy bao nhanh nhé thôi không kịp
Mấy đứa đằng sau hớt lại phần

Vội vã bươi thùng, mắt đảo liên
Như tìm nơi đó nỗi niềm riêng
Đủ cơm hay chỉ phần lưng lửng
Để giữa sáng mai, cái bụng phiền

Cuộc đời chẳng mệt trí mà lo
Của cải rớt dài trời khéo cho
Chỉ có vun đầy hay tóp tọp
Trong bao vạn tuế dính tò tò!

Bến sống là đây, những bóng đời
Tung hoành ngang dọc ít mồ hôi
Trải hoài trên phố vài mươi mét
Từng cụm, chỉ cần…chẳng gớm hơi…

Tôi thấy trong lòng nỗi xót đau
Cũng nầy vóc vạc giống như nhau
Một cây xanh mướt, thòng quả mộng
Lại nhánh củi cùn, gãy lắc chao

Ôi hỡi! Vì sao có cái nghề
Không cần vốn liếng, chỉ cần đi
Miễn sao lót dạ ngày qua bửa
Dơ bẩn, hèn thân, chẳng bận gì!
 
 
Nguyễn Thành Sáng



#142587 Thao Thức

Gửi bởi Nguyễn Thành Sáng trong 09 April 2016 - 02:55 PM

images?q=tbn:ANd9GcR7dd5TDBd1jwQwWXFPH9U

 

TÌNH VỠ

Cả một vùng đen phủ xuống rồi
Trời ơi! Tình thật đã xa tôi
Trọn đời vĩnh biệt, ôm tan vỡ
Một kẻ sầu sương, rụng rã rời!

Sao lại giờ nầy phải đứng đây
Trộm nhìn pháo nổ cưới nhà ai
Để trông vui đón mừng hôn lễ
Và nghẹn âm thầm nỗi đắng cay

Em trắng tinh khôi màu áo cưới
Môi hồng rực thắm nét xuân tươi
Găng tay che khuất ngày xưa nắm
Rộn rã, rền vang đón một đời

Có lẽ giờ đây chẳng bận lòng
Bởi hồn xưa cũ mới chôn xong
Hôm qua trao gửi dòng dư lệ
Quà tiễn sau cùng tặng gió đông?!

Tôi biết tình tôi đã lỡ làng
Vì không kéo nổi một vầng trăng
Cho ai được sáng khi trời tối
Nên phải đành cam nhận phũ phàng

Em cứ vui đi, và hãy quên
Thuở nào êm ả dưới trăng lên
Anh à! Đẹp quá đêm nay hỉ…
Một chuỗi cung đàn… khoả mất tên

Ôi hỡi! Rồi đây những giá đông
Em ngồi đan áo ấm cho chồng
Có nghe trong gió thời đưa thoảng
Ta vắng nhau rồi…lạnh lắm không?!
 
 
Nguyễn Thành Sáng



#142581 Thao Thức

Gửi bởi Nguyễn Thành Sáng trong 08 April 2016 - 07:02 PM

images?q=tbn:ANd9GcRYF1ogtcKen9Ykt1pF9oZ

 

Nỗi lòng một cánh chim

Ửng đằng lố nhố dãy tầng cao
Đè tấm mờ đen sóng gợn vào
Mỗi phút thời gian, trôi ngược lại
Càng gần nhịp đập dậy lao xao!

Đây rồi! chốn hẹn xứ trời Âu
Cuốn lại từ nay mảnh nhuốm sầu
Để bước thang mây miền đất hứa
Hay vùng vương vấn, nhớ tình sâu

Hò hét rộ lên phủ sóng hờn
Nhịp theo nhô nhấp đẩy từng cơn
Ẵm bồng, hối hả, tay bưng xách
Nhẹ nhõm lênh đênh mặc sống còn

Vậy mà ảm đạm níu hồn tôi
Giữa cảnh rộn ràng, lượn ánh trơi
Lãng đãng, chập chờn nơi trí não
Niềm thương, nỗi nghẹn buộc tan trôi

Còn đâu phố chợ với đường đi
Bến nước, dòng sông, ánh nguyệt thề
Những tiếng ê a thời tuổi dại
Bao chiều kỷ niệm trải lê thê

Ánh mắt người thân đâu thấy nữa
Ngọt ngào gần gũi tiếng quê hương
Tình yêu đang độ mùa hoa nở…
Tất cả nầy đây…..vỡ đoạn trường!

Biết đến bao giờ chim trở lại
Khung trời yêu dấu của hồn say
Hoặc phơi cánh gãy bầu sương lạnh
Uất hận ngàn năm chuỗi đọa đày!
 
 
Nguyễn Thành Sáng






Liên kết: Thơ Trẻ || Trương Trọng Nghĩa's blog || Văn nghệ Tiền Giang || HTX Rạch Gầm || Chuyên đề Nam Giới || Hoàng Thu Dung