Đến nội dung

  • Đăng nhập bằng Facebook Đăng nhập bằng Twitter Log In with Google      Đăng nhập   
  • Đăng ký

VẠC ĂN ĐÊM

Đăng ký: 01 Apr 2012
OFFLINE Đăng nhập: May 13 2014 07:31 AM
-----

Bài viết của tôi gửi

Trong chủ đề: THƠ VẠC

26 April 2012 - 02:24 PM

và đây là nhà thơ ở hành tinh khác còn giữ cốt cách địa cầu hồi nẫm nhất, thường bị các tay thơ chầu rìa ăn mót cách viết tếu táo để đem múa may đây đó


Bước Vào 2011


bắt đầu từ năm nay
mỗi ngày là sinh nhật
ta mở rộng vòng tay
ôm đời không để mất

không cần vẽ trái tim
cũng thấy dòng máu đỏ
không cần nhốt con chim
cũng vang vang giọng hót

ta sống thật đơn sơ
không cần hoa lẫn cỏ
không cần cả câu thơ
cũng trở thành tỉ phú

em muốn ghé đến thăm ?
chẳng nên lo xấu đẹp
với một chút từ tâm
em đã là thượng khách

ta nói hơi ngây ngô
nhưng vô cùng chân thật
bởi ta đã ngây thơ
mừng từng ngày sinh nhật

em đã hiểu ra chưa
ta không còn luợng tuổi
năm tháng đã chịu thua
ta đã thành chú cuội

nhưng không sống trong trăng
sinh tồn ngoài vũ trụ
ta nói giỡn hay chăng
em sờ kiểm tra thử

LUÂN HOÁN


Chợt Thấy Nụ Tình Xưa


tưởng rằng lòng rất bình an
hóa ra có chút bàng hoàng, bâng khuâng
nghìn trùng xa chợt hoá gần
như hơi thở chạm tay chân ngày nào

vẫn còn đây cái hàng rào
nằm trong hẻm nhỏ mở vào lòng ta
lẫy hờn tưởng chỉ thoảng qua
sao trong đuôi mắt mở ra ngàn trùng

vẫn còn nguyên nỗi ngại ngùng
buổi chiều gót biếc ghé chùng tiếng thơ
những con cá nhỏ trong hồ
thong dong hay chỉ giả vờ lắng nghe

cái gì như chút sắt se
ngày xa xưa ấy thoáng đè nội tâm
mảnh dằm yên ngủ bao năm
chợt ngo ngoe thở, hương trầm xót xa

hoá ra là vậy, hoá ra
nụ tình khác với nụ hoa rất nhiều

LUÂN HOÁN


Thơ Dành Riêng

em nhắc những bài thơ
một thời ta đã viết
đóng tập tặng riêng em
không hề khoe đời biết

đến cả chính ta đây
cũng đã không giữ lại
những dòng thơ tràn đầy
tình yêu em thuở ấy

thật ra những thơ kia
không hẳn mình ta viết
mà từ em khơi nguồn
ta gom vào chữ viết

em giữ mãi bên mình
sau chia lìa chua xót
bảy-mươi-lăm, vô tình
lạc theo dòng vong quốc

em nói mất một phần
đời em từ ngày đó
ta nghe lòng bần thần
thương ai cũng không rõ

ôi yêu là thế nào
tại sao phải từng cặp
trái tim rộng biết bao
sao qui định hạn hẹp

ta thiếu em tự bao giờ
nhưng chưa hề đánh mất
vẫn còn em sờ sờ
trong lòng ta chất ngất

em lạc thơ cũ rồi
em chưa lạc em được
những bài thơ một thời
vẫn bên em từng bước

ta có thể viết thêm
thật ra không cần thiết
bởi vẫn yêu nhớ em
và em tin, em biết

những bài thơ dành riêng
đa phần đều tối nghĩa
chỉ riêng ta và em
thì đâu cần rõ nghĩa

LUÂN HOÁN

Trong chủ đề: THƠ VẠC

26 April 2012 - 11:27 AM

Tác phẩm thơ giản dị, chân phương, ngôn từ thật gần gủi của một nhà thơ ở hành tinh khác đã làm lay động lòng người gần xa.


ĐỔI CẢ THIÊN THU TIẾNG MẸ CƯỜI


Nhắc chiếc phone lên bỗng lặng người
Tiếng ai như tiếng lá thu rơi
Mười năm Mẹ nhỉ, mười năm lẻ
Chỉ biết âm thầm thương nhớ thôi

Buổi ấy con đi chẳng hẹn thề
Ngựa rừng xưa lạc dấu sơn khê
Mười năm tóc mẹ màu tang trắng
Trắng cả lòng con lúc nghĩ về

Mẹ vẫn ngồi đan một nỗi buồn
Bên đời gió tạt với mưa tuôn
Con đi góp lá nghìn phương lại
Đốt lửa cho đời tan khói sương

Tiếng Mẹ nghe như tiếng nghẹn ngào
Tiếng Người hay chỉ tiếng chiêm bao
Mẹ xa xôi quá làm sao vói
Biết đến bao giờ trông thấy nhau

Đừng khóc Mẹ ơi hãy ráng chờ
Ngậm ngùi con sẽ dấu trong thơ
Đau thương con viết vào trong lá
Hơi ấm con tìm trong giấc mơ

Nhắc chiếc phone lên bỗng lặng người
Giọng buồn hơn cả tiếng mưa rơi
Ví mà tôi đổi thời gian được
Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười

TRẦN TRUNG ĐẠO

Trong chủ đề: THƠ VẠC

26 April 2012 - 09:28 AM

Vạc tôi cũng thích thơ ông Quan Dương, cảm khái, tếu táo mà chân tình, không tỏ vẻ tục tạc cho người ta hãi

CHIẾC XE CŨ

Chiếc xe cũ buổi trưa trời trở
Chạy khật khù như một gã điên
Chận ngã tư. Đèn nheo mắt đỏ
một phút chờ. Đuối sức. Nằm yên

Người Mỹ đen thúc còi inh ỏi
Louisiana nắng rớt cháy đường
Chiếc xe chảy mồ hôi nhễ nhại
Nép bên lề đất khách người dưng

Ta mò mẫm dưới gầm đống sắt
bắt mạch tìm căn bệnh kê toa
Thoảng giữa đời tiếng ho khúc khắc
ta và xe. Hai đứa bệnh già

Quãng trên đầu khoảng trời bát ngát
Lót dưới lưng một nhúm cỏ mềm
chung quanh ta rừng người xuôi ngược
đọng trong hồn vết sẹo khó quên

ngửa lòng tay xem còn gì đậu
thấy gì đâu ngoài nhúm gân chùng
(đậm dấu tích chất chồng của tuổi)
Có còn ai theo kẻ mạt cùng?

Ta khác chi một loài xe cũ
Bám thời gian lây lất sống mòn
Nợ núi sông. Gia đình. Cơm áo
giữa cuộc đời hữu hạn vô phương

QUAN DƯƠNG

Trong chủ đề: THƠ VẠC

26 April 2012 - 08:30 AM

trong số những người làm thơ ở các hành tinh khác, tui thích ông Cao Tần (Lê Tất Điều) nhất, bởi ông ta ít huênh hoang, không coi người khác là cỏ rác, và nói rất thật về thân phận và tâm trạng của mình

Mai mốt anh trở về

Mai mốt anh về có thằng túm hỏi
Mày qua bên Mỹ học được củ gì
Muốn biết tài nhau đưa ông cây chổi
Nói mày hay ông thượng đẳng cu li

Ông rửa bát chì hơn bà nội trợ
Ông quét nhà sạch hơn em bé ngoan
Ngày ngày phóng xe như thằng phải gió
Đêm về nằm vùi nước mắt chứa chan

Nghệ thuật nói bỗng hóa trò lao động
Thằng nào nói nhiều thằng ấy tay to
Tiếng mẹ thường chỉ dùng chửi đổng
Hay những đêm sầu tí toáy làm thơ

Ông học được Mỹ đất trời bát ngát
Nhưng tình người nhỏ hơn que tăm
Nhiều đứa hồn nhiên giống bầy trẻ nít
Còn hồn ông: già cốc cỡ nghìn năm

Bài học lớn từ khi đến Mỹ
Là ngày đêm thương nước mênh mang
Thù hận bọn làm nước ông nghèo xí
Hận gấp nghìn lần khi chúng đánh ông văng

Nếu mai mốt bỗng đổi đời phen nữa
Ông anh hùng ông cứu được quê hương
Ông sẽ mở ra nghìn lò cải tạo
Lùa cả nước vào học tập yêu thương

Cuộc chiến cũ sẽ coi là tiền kiếp
Phản động gì cũng chỉ sống trăm năm
Bồ bịch hết không đứa nào là ngụy
Thắng vinh quang mà bại cũng anh hùng

CAO TẦN

Trong chủ đề: THƠ VẠC

26 April 2012 - 12:58 AM

bài 36


BÀI VÈ CHÚNG EM BỖNG SỢ TRỜI MƯA

Lượm cái lá vụn
Liệng vào chiều hoang
Nhắn mụn gió tàn
Rắc vàng đây đó

Viết mớ thơ cỏ
Dư được trăm bài
Quăng bậy đó đây
Chờ xưng vương bá

Tiếc lá vẫn lá
Thương mình tài thơ
Hận cái bệ thờ
Diễn đàn mạng nhện

Lui thui xuống giếng
Trố mắt ngó trời
Lâu lâu mắng đời
Một lũ hậu đậu

Sẽ biết tay cậu
Nghiến răng sa mưa
Bão lụt mút mùa
Chúng mày xanh mặt
(Hoặc cũng xanh đít)



Liên kết: Thơ Trẻ || Trương Trọng Nghĩa's blog || Văn nghệ Tiền Giang || HTX Rạch Gầm || Chuyên đề Nam Giới || Hoàng Thu Dung