Jump to content

gone

Thành viên
  • Content Count

    3
  • Joined

  • Last visited

Community Reputation

0 Neutral

About gone

  • Rank
    Cấp bậc:
  1. tôi chờ ai đi qua để vỡ oà tiếng khóc ! tôi chờ ai ngoái nhìn để mắt buồn câm nín ! tôi chờ ai đưa tay để rụt rè tôi vịn ! tôi chờ ai để đến lúc nhận ra không ai chờ tôi chờ... (chờ) ___________________ một giọt màu rơi tôi bơi bơi giữa miền vô thức trái tim hậm hực khạc ra một giọt màu máu rơi... một giọt màu rơi tôi cũng rơi vào vực sâu sâu diệu vợi tôi rơi thành một giọt màu đen rơi... một giọt màu rơi cả thế gian đang vẽ một bức tranh không mới ! (rơi) _________ thằng bé khóc không ai bảo nó nín khóc nó vẫn khóc rặn nước mắt càng ngày càng trở nên mệt nhọc nhưng không ai bảo nó nín khóc nó vẫn khóc đến một ngày nó móc hai con ngươi ăn tươi nuốt sống !!! (khóc ) ________ một sáng lạnh trong lòng mùa hạ gió thổi buồn qua kẽ lá vu vơ bỗng thấy nhớ một người nơi xứ lạ thoáng mỉm cười trông rất đỗi ngu ngơ ! khẽ nhớ lại một chiều đông năm trước gió cũng nhiều như buổi sáng hôm nay rồi hơi ấm chẳng thể nào quên được khi lần đầu tay khẽ nắm lấy tay ! từ hôm ấy mình không còn sợ nữa, nỗi cô đơn tê tái suốt bốn mùa. người đã thắp trong tim mình ngọn lửa cháy dịu dàng như những cơn mưa ! rồi người đi về nơi xa tít tắp mình vẫn chờ qua suốt những mùa đông bỗng hôm nay hơi lạnh ùa thổi khắp "người sắp về bên tớ, có phải không ?" (viết cho em, cho ngày hôm nay 30.05.06) __________ tôi đang lụi tàn dần trong vũng bùn Thời Đại Thời Gian không trở lại đón tôi vào ngày mai ? nếu còn có ngày mai xin cho tôi được khóc cho kiếp đời mệt nhọc của Loài Người hôm nay ! nếu có thể đổi thay xin nhận về tất cả đau đớn và đắng cay một mình tôi gục ngã... để... loài người thôi vội vã trái tim thôi yếu mềm cuộc đời thôi vất vả nhân loại gần nhau thêm ! (không đề số...ngày 01.06.06) _____________ cây cột đèn chứng kiến phút giây đầu môi e ấp môi bồi hồi, ánh sáng vàng run rẩy ! cây cột đèn chứng kiến chàng thả Tình Yêu qua tiếng đàn ngỡ ngàng ánh sáng vàng chợt dịu cây cột đèn chứng kiến nàng chờ Tình Yêu trong Tình Yêu liêu xiêu ánh sáng vàng thầm ước... cây cột đèn không chứng kiến nước mắt nàng rơi, đàn đứt dây bởi những lời chia cắt nhưng bạn biết không ? hôm qua, ánh sáng vàng đã tắt... (cổ tích - tặng 2 người bạn của tôi) _____________ loài người say sưa vẽ những vòng tròn đồng tâm tôi cũng say sưa (nhưng âm thầm) đi tìm tâm của những vòng tròn đó ! (những vòng tròn đồng tâm)
  2. có thể là hơi ngớ ngẩn và tiêu cực một chút nhưng tôi muốn Sinh Linh là một khái niệm để chỉ một kiếp người chỉ trong giai đoạn mới bắt đầu cuộc sống, nghĩa là hoàn toàn trong sáng, nhỏ nhoi, không vụ lợi. Con người khi sống và lớn lên rồi có thể biến đổi thành nhiều dạng khác, mà tôi nghĩ phần lớn không còn được trong sáng nữa, nhưng đó cũng là hệ quả tất yếu phải có khi quyết định sống mãi cả đời , thế nên mới nói là tiêu cực mà, hì hì... hắn ta là kẻ bất cần đời muốn sống mà chỉ yêu và chơi mọi sự trên đời đều trải hết chỉ có điều...hắn không biết bơi! một hôm bạn bè rủ đi chơi "đi đâu?"-"ừ thì mình đi bơi!" hắn cười, tặc lưỡi: "ông chiều tất!" thích đi bơi thì sẽ đi bơi! như bạn bè hắn, vào bể bơi hắn cởi quần áo vứt tơi bời hùng dũng bước ra, ùm xuống nước bị chuột rút, hắn kêu: "ối giời ơi!" "cứu tao với ơi chúng mày ơi!" hắn ta ú ớ chẳng nên lời những tưởng bạn bè nhảy xuống cứu ai dè, chẳng đứa nào biết bơi trời! (chuyện hắn 1) __________________ tôi ước mình là con thuyền giấy cứ xuôi dòng lặng lẽ trôi đi và ước thế gian đừng nhìn thấy đè nặng thuyền tôi những nghĩ suy tôi ước mình là con sóng ấm chở niềm tâm sự tận biển sâu uốn nhẹ hồn tôi tôi suy ngẫm ngẫm kỹ thành ra sóng bạc đầu tôi ước mình là cơn gió thoảng thổi tình yêu bay khắp thế gian thổi tan không biết bao hào nhoáng phô ra sự thật đến bàng hoàng ! tôi ước...à thôi không ước nữa có ích gì đâu ước với mong? mở mắt, nhẹ nhàng tôi mở cửa ánh sáng tràn lên khắp cõi lòng ! (ước...) _____________ tôi sẽ là cây... cô độc giữa ngọn đồi xanh cô độc run rẩy...lá run rẩy...thân cây khóc ! khi gió thổi qua mang lý sự Người Đời ! em là Mặt trời phủ ấm áp lên đồi xanh cô độc phủ ấm áp lên hồn tôi...đừng khóc ! cây hứng nắng vàng đâm mọc tình yêu mỗi chiều chiều, tôi xin được là một Người-cô-độc tựa gốc cây, sưởi nắng vàng và khóc cho những gì sẽ vỡ-ngày mai ! _____________ bờ vai anh không đủ chắc để em có thể tựa vào mỗi khi em buồn muốn khóc hay khi người thấy nôn nao vòng tay anh không đủ rộng ôm em thật chặt vào lòng để truyền cho em hơi ấm và sự an toàn em mong... bàn tay anh không đủ ấm hình như cũng chẳng đủ to vậy những khi tay ta nắm làm sao để em hết lo ? nhưng trái tim anh đủ lớn để chứa tình yêu trao em và những gì anh không đủ sẽ thành đủ hết, em xem ! (đủ) ______________ từ trong ngõ đi ra ngoài phố thoáng ngỡ ngàng bởi phố quá vô tâm đâu có phải yêu thương nhau là khổ ? nhưng phố vẫn lạnh lùng, ta cũng phải lặng câm ! từ trong ngõ đi ra ngoài phố khắc khoải buồn trước khắc khổ sinh linh quằn quại chết đớn đau trong lòng phố tàn nhẫn vô bờ, phố vẫn đứng lặng thinh ! từ trong ngõ đi ra ngoài phố tự hỏi lòng nên sống nữa hay không ? khi cuộc sống ngập chìm trong thống khổ khi tình người như có cũng như không ! từ trong ngõ đi ra ngoài phố nghẹt thở giữa loài người lố nhố đua chen nhưng phải sống vì cuộc đời vẫn đẹp và để thổi tình cho phố, phải không em ? (từ trong ngõ đi ra ngoài phố) ________________ con người ta hay lầm tưởng những gì không thuộc về mình để cho đến khi nó mất buồn điên như đứa thần kinh ! con người cũng hay lầm tưởng những gì vụt đến quá nhanh là những gì chân thực nhất ai ngờ nó rất mong manh ! con người lại hay lầm tưởng rằng ta duy nhất trên đời nhưng nào có ai biết được loài người đều giống nhau thôi ! và... con người luôn luôn lầm tưởng rằng ta không lầm tưởng gì cho nên nếu muốn sống thật phải đắm chìm trong nỗi hoài nghi ! (lầm tưởng) ____________ một buổi sáng tôi nằm mơ thấy biển biển lặng nhìn tôi ngắm biển hồi lâu tôi ngây thơ như thuở mới ban đầu một kiếp sống chưa vương mùi ly biệt còn biển nhìn tôi - cái nhìn bất diệt của ngàn năm nguyên thủy dồn về sóng đánh vào từng đợt sóng lê thê mang sức mạnh lời thề nguyền đeo đẳng tôi giật mình, từng mạch máu nở căng rồi vỡ bục, cả thân mình đẫm nóng biển tràn lên cuốn sóng lại ra khơi sót lại đây nơi bãi cát tôi ngồi giọt nước mắt trong veo đầy uất hận ! (mơ điên)
  3. nếu ngày mai nhân loại này chết cả tôi có còn là tôi nữa hay không? tâm hồn tôi liệu có thành hoang dã hay thành ra một cái xác không? nếu ngày mai bản thân tôi gục ngã nhân loại có là nhân loại nữa hay không? nhưng tôi biết chẳng gì thay đổi cả chỉ có tôi cô độc giữa hư không... (không đề) _________________ tôi nhìn vào cõi tâm linh và tôi nhìn thấy bình minh tâm hồn tôi nhìn xuyên suốt trí khôn và thấy thế giới bị chôn trong lòng tôi nhìn những kiếp lưu vong và thấy đích đến ở trong vô cùng tôi nhìn vào chốn thâm cung và thấy rữa nát một vùng yêu đương và nhìn xuống cuối con đường tôi nhìn tôi thấy tôi đương mỉm cười... (vô nghĩa) ___________________ Mưa chỉ là những giọt lệ thừa của một kẻ lạc loài thương cho nhân loại đang tự hủy hoại mình bằng những cơn mưa axit... (mưa axit) __________________ tôi đã ngửi thấy mùi mưa từ khi cây phong rùng mình rụng lá những cơn gió đuổi nhau vội vã toát cả mồ hôi... mùi mưa xộc vào mũi tôi ẩm ướt và ngai ngái người tôi yêu tóc buông không thèm chải để gió trốn vào thở phào làm tung tóc và để cả mùi mưa thấm đẫm gót hài lặng ngắm nàng, và tôi bỗng thấy rất yêu mùi ngai ngái ấy đối với tôi, nó đã chẳng còn là như vậy mà giờ đã trở thành...mùi của tình yêu! (mùi mưa) ____________________ giật mình nhận thức vỡ tan thế là em đã ra đi thật rồi! thế ta thành thú mồ côi? dao buồn ta cắt tay bôi máu chờ bôi lên tất thảy ước mơ bôi lên cả những vần thơ đỏ lòm! (...) _________________ Tôi không phải là một nhà thơ mà chỉ là người tô màu cho nhận thức đời u tối, huy hoàng hay rạo rực đều do Tôi ý thức mà thành Tôi có thể là một thằng ranh mười sáu tuổi và điên điên, khùng khùng, dở dở mà Tôi cũng có thể là một nhà thông thái...tầm cỡ quốc gia nhưng dù Tôi là ai? là người hay là ma? mục đích viết chẳng bao giờ thay đổi cả gột rửa màn đêm, Nhận Thức chói loà! (Tôi) ________________ tôi vô hạn hay là tôi hữu hạn ? chẳng là gì trong giới hạn nhân sinh trong hồn tôi phảng phất sự vô hình của sức mạnh cái Tôi cần giải thoát phai thân mình lửng lơ thành khói nhạt để khỏi thành kẻ khác với nhân gian nào ai hiểu, nào ai vén bức màn ? cho tôi nhập vào thế gian thường nhật ? nỗi cô đơn lắng sâu thành uất hận trái tim buồn kết nỗi nhớ không tên cơn mưa qua để lại tiếng sấm rền Tôi-ánh chớp rạch ngang trời chói lóa tắt lịm ngay! sức mạnh tôi mỏng quá chống làm sao với nhận thức mịt mù ? nhân gian kia cũng chỉ một lũ mù sao phân biệt đâu kẻ thù, đâu bạn ? nhưng chịu đựng đâu phải là vô hạn ? ai đặt ra giới hạn của niềm tin ? cả cuộc đời tôi mãi chỉ kiếm tìm một người bạn, đặt niềm tin tuyệt đối nhưng chỉ thấy những tầm thường, giả dối ai là người sẽ nối những trái tim ? những sức mạnh cái Tôi cần giải thoát ? ... xin đừng đặt cho tôi thêm giới hạn, và trả lời hộ những kẻ như tôi : Tôi vô hạn mà cũng Tôi-hữu hạn ! (vô hạn và hữu hạn) _______________________ những sinh linh chưa mở mắt nhìn đời thiện, ác, vô vi buồn, vui, nụ cười, nước mắt những sinh linh chưa biết gì! những sinh linh chưa mở mắt không hắt bóng tối nhạt nhòa lên trên bức tường Cuộc Sống lạnh lùng những vết trầm kha những sinh linh chưa mở mắt khỏi vương vào nỗi ái tình đau buồn, khổ đau, nước mắt sầu thương, chia cắt, hy sinh những sinh linh không mở mắt dứt đời trước lúc khởi sinh giữ mãi kiếp người nhỏ bé sống rồi chẳng gọi - sinh linh! (...) ___________ trên đường về, tôi và bạn nhìn thấy những người bán hàng rong chạy trốn công an ! công an, những đầy tớ của nhân dân? mang trách nhiệm giữ thông thoáng cho lòng đường, hè phố bằng cách cướp đi sự thông thoáng trong tâm thức của vô số những kiếp người! không, không ai nói các chú sai không ai dám nói các chú sai vì luật ! nhưng sự thật, các chú là công an nhưng cũng là người có cảm xúc, có nụ cười, và nước mắt... nhưng chúng tắt ngay khi thấy bóng hàng rong không, không ai nói là họ đúng hoàn toàn hay họ được phép bán hàng nơi công cộng vì luật ! nhưng các chú ơi, luật không phải là người không có nụ cười của những gã công an ăn đút lót càng không có nước mắt đọng trong những gánh hàng rong không có cả sự ngóng trông của những đứa trẻ chờ mẹ về với đồng tiền nhàu nát vì kiếp người giày xéo... gương mặt họ méo đi vì lo sợ gương mặt các chú rắn đanh khi chở những gánh hàng vừa mới tịch thu còn khoảng không gian nào cho tình người trú chỗ ? và những kiếp người hằn in khắc khổ... và những con đường hằn in vết chân trốn chạy khỏi điều đeo đẳng cả đời cho đến khi nhắm mắt liệu có con đường tắt nào cho những kiếp hàng rong ??? (kiếp người _ tặng C.A của tôi ) ____________________

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

Footer title

This is an example of a list.

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

×
×
  • Create New...