Jump to content
Sign in to follow this  
NGUYENTHI DA THAO

THÔI ! TÓM LẠI . . .

Recommended Posts

Nguyệt Thảo ơi !!!

 

Đã hơn 3 cái đám giỗ rồi đấy ! Ngân Thảo vẫn còn BUỒN đây !

 

NT.

 

 

Xin chia buồn cùng gia đình bạn và cầu mong bạn ra đi bình an ...

 

Tài liền vần tai ?

Hoa liền vần họa ?

Bạc do lỗi trời ?

Phận đời mong manh !!!

 

Thương cánh hoa bạc mệnh .

  • Like 1

Share this post


Link to post
Share on other sites
THÔI TÓM LẠI !

 

Thôi tóm lại .

trong bụi bờ là đất

Chẳng oan khiên

ta cũng hóa giun trùng

Có trời biết mình yêu nhau chân thật

Hóa giun trùng

cho lòng hóa khoan dung

 

Thôi tóm lại

hoa tàn hương cũng tận

tháng ngày đi

đổi lại

nếp nhăn về

tôi / son phấn / tẩy bồi / môi mắt nhận

người tỉnh say / đàng điếm / giả / chân thề

 

Thôi tóm lại

đơn giản hóa chuyện mình anh nhé

Lý lẽ nào

phải trái hết cơn đau

Trải nghiệm nào

cho những cuộc tình sau

Chỉ biết chắc !

cón yêu nữa là vẫn dại !

 

Thôi tóm lại - tôi về - thôi tóm lại !

 

NGUYENTHI DATHAO

 

 

Tham gia diễn đàn muộn. Đọc những dòng thơ của Nguyệt Thảo để lại, sung sướng như được diện kiến một tâm hồn đẹp đến lạ kỳ. Tiếc nỗi tài hoa bạc mệnh. Biết nói gì ngoài hai tiếng. hu hu. :(

Share this post


Link to post
Share on other sites

Thơ ! ......... nói đến làm thơ, có những lúc tui ngồi thẩn ra... ngồi hàng giờ mà chẳng viết lấy được một bàị :( Viết một chữ "iêu" ra cũng trùng, đặt một chữ "em" vào cũng lặp. Lặp ý, lặp lời của người khác. Thơ trải dài từ bao nhiêu thế hệ đến nay..... Do đó, [bí]... viết xong một bài thơ có lẽ đã là khó.... mà viết được một bài thơ hay... thì lại càng khó đến chừng nào. Vậy mà khi hai lão I,P với SaiLam giới thiệu những trang thơ NguyetThao cho tui đọc... thì thật khó mà tưởng tượng được, rằng tác giả "giàu" thơ đến mức nào... !!! NguyetThao viết nhiều... và nhiều bài thơ... rất haỵ

 

Đọc lời giới thiệu trang thơ mà không khỏi bùi ngùi:

 

http://nddpoems.googlepages.com/th%C6%A1ng...87tth%E1%BA%A3o

 

"Nguyệt Thảo sinh năm 1979, quê ở An Giang. Thảo mất tại SG ngày 13.3.2008"

 

NguyetThao là ai ??? Lục lọi trong trí nhớ, thú thật: tui như chưa hề quen tên. NguyetThao còn quá trẻ [trẻ hơn cả tui nữa] Một cây thơ hiếm muộn, ... tài năng, nay nhiều người biết đến những bài thơ thì:

 

"Thảo cùng Nguyệt tận xa xôi

... hồn thơ khất một lời kinh / niết bàn"

[NT]

 

 

Nói đến thơ NguyetThao là nói đến "loạt thể". NguyetThao viết về hàng loạt chủ đề... Ngày-đêm, nắng-mưa, trắng-đen, iêu & hận... Ngôn từ cứ thế mà tuôn ra...

 

"Mẹ từ hạt F. hạt Q.

Cha đem con X. con Y dúi vào"

 

... Chẳng phải chỉ vỏn vẹn cái "tinh nghịch" trong ý nghĩ... nhưng là một trong những bài thơ toát lên được tầm hiểu biết của tác giả song song với khả năng làm thơ.

 

NguyetThao viết thể lục-bát rất nhẹ nhàng, giản dzị... nhưng ý trơ trữ tình trong lời thơ điêu luyện:

 

"nồng nàn nhớ nụ hôn / ngon

xốn xang nhớ ngón tay luồn

qua lưng"

 

Cũng trong những thể thơ mộc mạc đó, NguyetThao không ngại vượt qua biên giới ràng buộc "luân lý" mà người đời vốn dzị nghị "lăng loàn"... để phản ảnh mặt tâm lý:

 

"chia vai / tách áo / uớt người

tấm lưng cao thượng che đời / tôi khô

Mưa / giờ tháng tám bơ vơ người xa

ướt sũng

tôi chờ

chồng tôi"

 

Thơ NhuyetThao hội tụ nghệ thuật ... Những tượng thanh, tượng hình.... những ẩn dụ, nhân cách hoá....

 

"Trời sang tháng sáu mưa rơi

con đường Nguyễn Bỉnh Khiêm rồi quên tên

cũng là thương bước chân mềm

loài chim sáo nhỏ đi lên thềm đời

 

Trời sang tháng sáu ngập ngừng

....

như rưng rức vỡ tuổi hồn nhiên qua

chân sầu trên lối cỏ hoa

nghe thương guốc trắng ngày xa thềm trường"

 

 

... những "ngập ngừng", "rưng rức", những "xôn xao" "guốc trắng"... "hương học trò là môi ướt trái me chua"

 

Quyến rũ... ru lòng người đọc kỉ niệm một thời đã xa.

 

 

NguyetThao làm thơ qua nhiều thể loại:

 

"em vẫn cần có anh

để yêu cho đuợc đủ

dù cuộc tình đã cũ

dù cuộc sống đã thừa"

 

bình dị ... dzễ thương:

 

"Ai cầm nụ hồng

Loanh quanh ngoài phố

Tôi trong quán nhỏ

ngồi giữa hoang vu..."

 

... phản ảnh thói đời:

 

"Chẳng cởi áo nhau được

sao cởi lòng nhau ra

em dài tia mắt ướt

anh nhọn ý dâm tà"

 

và cả một thế thái nhân tình:

 

"Em như quán lỡ chợ đời

Nơi anh cần một chỗ nghỉ

(Như khi thèm một con đĩ )

để buồn vui nhau qua đêm"

 

 

Thơ NguyetThao, trong thăng trầm mang nhiều lý lẽ và triết luận:

 

"Bỏ anh rồi em chẳng tiếc

cuộc tình như cái cuộc chơi

ơn trời cho em cũng đẹp

mai yêu người khác mấy hồi"

 

nhưng:

 

"có hơn gì bao người trước

những lần buông lá bài . . .rơi

 

Bỏ anh rồi em vẫn vậy

vẫn đi . . . đi giữa giòng đời"

 

 

Những bài thơ tình, NguyetThao chẳng cần tô vẽ, cứ trắng đen cuộc đời... nhưng có thể nói: có một không hai.

 

"Tình đôi lúc cũng phải yêu / gian ác

đời nhiều khi nên thử sống / thấp hèn"

 

Nét "ngang tàng" trong thơ tình NguyetThao quả là "khí phách" làm cho người đọc phải mỉm cười vì thơ NguyetThao rất "NguyetThao" và chỉ có trong thơ NguyetThao:

 

"Hết đổ thừa em

lại đổ thừa cho Chúa

anh hèn như con chó

của lão ăn mày điên"

 

 

 

Thơ tình NguyetThao mang nhiều vết hằn uẩn khúc:

 

"Cả một đời ta chỉ đợi nhau

đợi từ thuở nhánh nhú mầm nâu

đợi sang mùa úa thu vàng lá

đợi hết chiều đông rụng trắng màu

 

Rồi cũng về nhau cũng thấy nhau

lục tung nỗi nhớ gặp nỗi đau

xuyên qua ngõ hận vào ngõ rẽ

bốn ngõ giao nhau một hướng sầu"

....

 

 

Chưa hết, thơ NguyetThao có những nét "bướng bỉnh", thêm một chữ để phá luật, nhưng tạo được nét lạ ... lại rất có duyên:

 

"Mỗi nỗi buồn mang tên một đứa tình nhân"

 

Với những người khác khi làm thơ, chỉ cần viết: "Mỗi nỗi buồn mang tên một tình nhân" thì đã hay rồi... nhưng NguyetThao không nghĩ vậỵ Không phải là NguyetThao vô tình mà viết thừa... nhưng hơn một lần, NguyetThao đã viết để tạo cho thơ của mình một lối đi riêng. Đọc hết bài "Mỗi Nỗi Buồn Mang Một Tên Riêng", thì sẽ thấy rõ được đâu là nét "rất một", "rất riêng" và "rất thơ" của NguyetThao.

 

Còn nữa ! Một trong những nghệ thuật ngoài thơ của DTL và I,P ra... rất ít khi tìm thấy... là những "chấm phá" [/-] NguyetThao đã dùng để làm nổi bật ý văn từ... và cũng chính là cách ngắt cung để người đọc hiểu sâu hơn ý thơ.

 

"khách chẳng đi về / đêm vắng / gió

ai hát đâu xa / lá động lòng

ly cạn ly đầy không ai cụng

chỉ một vui / buồn / tôi chúc tôi"

 

Xa hơn nữa, tác giả tự ý viết xuống hàng, bỏ mặc câu kệ ... không ngại đưa người đọc vào một góc độ mới... phá tung cái khung sườn, gò bó của thi ca:

 

"Em khép lại đêm

nỗi buồn goá bụa

góc phòng vuông

trơ trẽn mấy cạnh giường

chỗ ai nằm che tối tăm một nửa

cái bóng dài

goá bụa

cả vào gương"

 

 

Đúng! Thơ tình của NguyetThao buồn như lời kinh cầu... nhưng thâm thuý...

 

"Mỗi nỗi buồn mang một cái tên riêng

em thích nhất tên nỗi buồn Tận Thế!"

 

Trong cái sâu thẳm tâm tư NguyetThao nói gì ? Đọc hai câu thơ trong bài "mồng hai tết":

 

"ước chi mới được căn hồn

để tôi chứa đủ nỗi buồn mới tinh"

 

Có lẽ nếm trãi quá nhiều đớn đau của những nỗi buồn đã đến dù không đợi, không mong. Nếu một lần nữa phải đối điện, thì xin cho đó là ngày tận thế. Bởi ngày tận thế, vạn vật sẽ qua đi. Buồn... nhưng không còn biết đau.

 

 

Thơ tình của NguyetThao muôn màu, muôn vẻ. Câu cú, từ ngữ, thể luật vững vàng... và đặc biệt là sức sáng tạo.

 

"Giòng sông là kia xưa

vẫn trôi về mai nọ

em giữa đời đâu đó

hẹn nhau chờ quanh đây"

 

Những "kia-xưa", những "mai-nọ"... lời thơ tinh tuý, hiếm có thể tìm thấy ở những cây thơ khác.

 

Cuộc đời không như ước, như mơ... không là hai đường thẳng song hành... không là đôi uyên ương giữa hoàng hôn tím đồng hành về phiá chân trời... Nhưng cuộc đời là những rối ren, trăn trở, tréo ngược, phong ba chồng chất vào nhau... những cuộc tình không còn là sự kết hợp nhưng là những nghiệt ngã... cả một bể khổ, nhưng NguyetThao chỉ cần 13 từ thì đã có thể nói hết:

 

"Em xuôi

anh chẳng ngược

vắt ngang nhau

thành cây thập tự

đời"

 

... tác giả treo tình iêu lên cây thập tự với 1 tiếng "đời" buông thõng, nào nề ! Cách gầy dựng từ ngữ thật là tuyệt vời. Đời!. Bằng 1 thán từ, tác giả dựng thành 1 câu.

 

NguyetThao viết về bất kỳ và tất cả mỗi một khía cạnh, góc độ nào của cuộc đời. Có những lúc nghe như trầm mình thác loạn nhưng mang đầy tính chất nhắn nhủ:

 

"và em đuợc sinh ra

để làm....vợ anh đấy

 

cái điều thiêng nhiệm ấy

anh chẳng nghĩ bao giờ

nên anh rất ơ thờ

những ngày em khó ở ..."

 

 

"mình gặp nhau

chỉ nói chuyện . . .giá vàng

nên cưới hỏi

bỗng nhiên thành chuyện nhỏ

Những nụ hôn / mỗi ngày thêm đắt đỏ

chút nồng nàn còn

nửa mặn

nửa chua..."

 

trời đất rộng hay lỏng mình hoá nhỏ

Những cái nắm tay bây giờ hiếm có

Nhũng hẹn hò / rơi

vãi lại sau lưng

những lần sau

những mai mốt

rất vô chừng"

 

 

Qua những bài thơ tình bi luỵ, NguyetThao liên tưởng nhiều về thiên đàng và địa ngục... cũng như hình ảnh cây thánh giá [mâu thuẫn] giữa hai ý nghĩa: tượng trưng cho sự đau khổ, và cứu chuộc. Tuy nhiên, cũng như bất kỳ một tác giả nào... ở những điểm mâu thuẫn, nếu hỏi tại sao tác giả lại viết như vậy hẳn là một câu hỏi không công bằng....

 

Đặc biệt, riêng bài "Thiên Đàng Hoang Vu".... hẳn người đọc phải sửng sốt [!!!tội lỗitội lỗi!!!] nhưng rồi mỉm cười, thán phục.

 

"Vì em cứ

CẤT KỸ CHÚA TRỜI TRONG ÁO NGỰC

CỬA THIÊN ĐÀNG CHỐT CHẶT GIỮA HAI CHÂN !!!!!"

 

Thiết nghĩ khi viết chấm hết bài này, chính NguyetThao cũng đã tìm được cho mình 1 cái cười rất "ý nhị" bởi cách viết 2 câu kết bằng chữ in và "tiện" tay đánh luôn 1 hàng dấu than [!!!!!]. Thực ra, NguyetThao như vẽ lên một bức hoạ khoả thân... tốt hay xấu, trong sáng hay tội lỗi chính là cảm nhận của người đọc. Nếu đem "hoán giải" ý thơ thì sẽ là mối tương quan của "tình trời với đất"!

 

 

Cái biệt tài làm thơ của NguyetThao là đó. Cái mở đề lung khởi, mênh mông... nhưng sẽ không bao giờ lạc ý... Có thể lấy 1 câu đầu rồi ghép với bất kỳ 1 câu nào trong bài cũng tạo được một cấu trúc chặt chẽ:

 

"Tôi phải đi đâỵ ngày đã cạn

đêm đã cùng, năm tháng đã thôi",

 

"Tôi phải đi đâỵ ngày đã cạn

vui đã đủ, giận hờn đã chán",

 

"Tôi phải đi đâỵ ngày đã cạn

vay trăm năm góp trả một đời",

 

"Tôi phải đi đâỵ ngày đã cạn

trả một đời tôi còn vẫn nợ",

 

"Tôi phải đi đâỵ ngày đã cạn

vẫn nợ người tôi nợ cả tôi"

 

.... v..v... và ...v...v... ý thơ nối tiếp như chẳng bao giờ ngừng. Chưa hết ! Trong giây phút như một giờ lâm chung:

 

"một nẻo về bốn ngõ quanh co"

 

Hình ảnh cuả một quan tài buồn, dù rất vội vã:

 

"chẳng kịp rồi !!!!!!

tôi phải đi đâỵ

chẳng kịp rồi tôi phải đi đây!"

 

NguyetThao vẫn giữ được chức năng để phong văn như càng vượt bậc. Từng câu, từng lời thơ vẫn tạo được những hình, những ảnh, phối hợp không gian và thời gian...

 

"tàu nguợc - tàu xuôi đều đã lỡ

hồn chạnh buồn như cái chợ trưa"

 

Cuộc đời buồn như cái chợ trưa là buồn ra làm sao, buồn như thế nào... ??? ... chỉ một mình... cộng-trừ-nhân-chia những con số kiếp này không hơn không kém. Trong vô vọng... tác giả xử dụng đến nghệ thuật so sánh để miêu tả, một hình ảnh.... cuộc đời có-còn-nhưng-không.... vắng ngắt ... !

 

Dù ngày tận thế có bao giờ đến hay không... thơ NguyetThao siêu thoát như định mệnh đã được dự đoán.

 

Thơ NguyetThao vượt trên mọi dư luận, đạo lý và luân lý của con người mà biết bao nhiêu thi sĩ chưa thoát ra được. Đó chính là then chốt NguyetThao đạt đến đỉnh cao nhất của vị trí đứng riêng. Lột trần thực chất cuộc đời, được NguyetThao gọi là: "Lời Trần Tình"!

 

- Bài Trần Tình Thứ Nhất - ... tiếc nuối cái hồn nhiên bằng những vá khâu, chằng chịu...

 

"bỏ sau lưng một đời con gái [đã]

năm bảy lần . . . khâu vá lại ngây thơ"

....

"tôi đã đổi cả đời con gái trẻ

nên bây giờ đâu phải Thảo ngày xưa"

......

"với hồn nhiên đã một thời quá độ

tôi ngày xưa / khác hẳn Thảo bây giờ"!

 

"Bởi duyên số phải nằm trong kế sách

nên thương vờ (!) thương thật (?) cũng là thương !?"

 

 

- Bài Trần Tình Thứ Hai - những dối gian, lọc lừa của cuộc đời...

 

"Đã cách ngăn / thì xa - gần cũng vậy

mưa chẳng cùng rơi / hạt chậm hạt mau

nhưng bao giờ cũng rớt hạt kề nhau

tình chẳng thế đành lòng em phải thế"

 

Để vẫn nặng vai / cây thập giá

vẫn chua lè ly dấm hồi sinh

và vẫn thật thà như những dấu đinh

em đóng xuống một cuộc tình rã nát"

 

 

- Bài Trần Tình Thứ Ba - ...

 

"Có nỗi buồn mang tên cả Chúa Trời

cây Thánh giá giữa hai đồi cứu chuộc

mười ngón tay / đếm đủ

mười điều răn cựu ước

để môi thừa

lời đọc phúc âm / ai"

 

 

- Bài Trần Tình Thứ Bốn - sao phẩm chất của con người chỉ là vật "hiến tế" không hơn không kém...

 

"Ai viết bài thơ về con đĩ

đêm động phòng không vết hoen son !

nửa chén giao bôi còn mộng mị

nợ chồng một giọt máu con con"

 

- Bài Trần Tình Thứ Năm - lầy lội chi trên môi mắt, trên thân xác nhau bằng dục thú...

 

"Vì ta đã / chán nhau từ trong ấy

chán ra ngoài / tràn qua mắt qua tay

nên những bữa cơm chiều nào cũng vậy

trả cho no / no ơn tháng tình ngày

 

Vì ta đã chán nhau / từ chỗ ấy . . .

chán xuống chân / chán qua ngực lên đầu

nên những cơn say đêm nào cũng vậy

ta ngật ngừ cấu xé trả thù nhau"

 

 

Giằng co giữa những những thăng trầm, sân si của cuộc đời rồi cũng đến hồi cùng tận...,,, tha thứ để tâm hồn được thanh thản:

 

"Thôi tóm lại

đơn giản hóa chuyện mình anh nhé

... Hóa giun trùng

cho lòng hóa khoan dung"

 

 

Thơ NguyetThao là những gì tinh hoa, dù oán trách, uất hận... những chiêm, những nghiệm... những khẩn cầu, và cả bất cần....

 

Thơ NguyetThao là thế !

 

"thôi đừng khóc và đừng kinh kệ

đừng khăn, xô -- đừng cúng quả gì

tiễn nhau thì chút tình lộ phí

một đốt nhang và ruợu nửa lỵ"

 

 

NguyetThao giàu thơ... những bài tui đọc được... và cả những bài tui chưa tìm thấy.... Thiết nghĩ, cũng như tui, mỗi một người khi đọc thơ NguyetThao, sẽ tìm được cho mình một bài thơ hay... Cũng như những bài đã được và sẽ được phổ nhạc... một cách nào đó, sẽ in sâu vào lòng người... bất hủ!

 

 

NguyetThao! Nếu như một "Lời Trần Tình" lúc còn sống:

 

"mai thân xác hóa về tro muội

xin đuợc nằm dưới cội lưu ly"*

 

.... xin nhận nơi tui "lời tình trần" là sự kính cẩn của một người iêu thơ !!!

 

 

 

Chi'Phèo

10-01-2008

http://community.vietfun.com/showthread.ph...5420&page=6

Share this post


Link to post
Share on other sites

Em mệt

 

 

Em mệt như hàng cây

Rụng chiếc lá cuối cùng

Trả lại đời tất cả

Chỉ giử lại mùa thu

 

Em mang hơi thở cuối

phơi trên nóc nhà thờ

Chuông chiều vừa mới đổ

Em mệt từng tiếng ngân

 

Rã rời thân gổ mục

Máu ăn mòn lời kinh

Gục đầu trên thánh giá

Chúa buồn như cây đinh

 

Có một chút điêu linh

nằm ngoan trong thanh thản

 

Có một chút khốn nạn

ngủ trên đỉnh từ bi

 

Có một chút sân si

trong mắt em thánh thiện

 

Có một chút oan nghiệt

sau khoé môi ngọt ngào

 

Có một chút kiêu căng

dấu trong lời thành thật

 

Có một chút mỏi mệt

trên đường em đi xa

Nhưng có cả bao la

lòng người đang thương tiếc

Dù chưa hề quen biết

cũng bùi ngùi tiển đưa

 

Khóc Nguyệt Thảo bé nhỏ

Vừa ra đi hôm qua

 

 

 

 

Sailam 9-08

 

Tặng Nguyệt Thảo , chưa quen , nhưng đã chết .

  • Like 1

Share this post


Link to post
Share on other sites

Những hạt vương trên đời bụi phấn

Cho má hồng quặp những vần thơ

Người hoá cát nhưng thơ vẫn hát

Để lại câu thôi tóm lại bây giờ

 

 

 

 

 

 

Nhanh thật vậy là đã ba năm, với người chết thì đã hết nhưng với người đang sống thì có lẽ những vần thơ sẽ mãi vẫn còn tồn tại, Tôi chưa một lần gặp bạn, nhưng cũng cầu mong cho linh hồn bạn ở nơi chín suối được bình an.

  • Like 1

Share this post


Link to post
Share on other sites

tháng ba ta nhớ Nguyệt Thảo

người báo trước cái chết của mình

rồi đi về phía ngọn đồi có cây thập tự

hóa giun trùng cho lòng hóa khoan dung

  • Like 1

Share this post


Link to post
Share on other sites

Mình thấy tiếc nếu các bạn mới vào chưa đc đọc những tác phẩm này. Mạn phép cố nhân đưa topic lên đầu trang.

Share this post


Link to post
Share on other sites

Lại một năm nữa trôi qua, và ngày này như mọi năm tôi lại nhớ đến Nguyệt Thảo. Người trong tôi viết thơ chân thật nhất trên đời này.

Share this post


Link to post
Share on other sites

Join the conversation

You can post now and register later. If you have an account, sign in now to post with your account.

Guest
Reply to this topic...

×   Pasted as rich text.   Paste as plain text instead

  Only 75 emoji are allowed.

×   Your link has been automatically embedded.   Display as a link instead

×   Your previous content has been restored.   Clear editor

×   You cannot paste images directly. Upload or insert images from URL.

Loading...
Sign in to follow this  

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

Footer title

This is an example of a list.

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

×
×
  • Create New...