Mỗi người đều có riêng ý nghĩa Để khi ra đi Nhắm mắt Khỏi bận lòng Những niềm đau trăn trở Ước mong Và khát vọng chính là điều để lại Tình yêu thương chính là điều tồn tại Để ươm mầm những lộc biếc chồi non Thế giới bên ta Là những tấm lòng Điều không may mắn về nghiệp, duyên, sức khoẻ Không gọi là Không thế giới trần gian Thế giới là của ta Trong nước mắt chứa chan Những giọt lệ đau thương đã làm ta muôn vàn ý nghĩa
Truyện ngắn_Cạn Sông I. 1. Tự nhiên không còn muốn làm gì nữa...Khô cạn...Nước mắt cũng không còn...Tôi như một dòng sông khô cằn tận đáy... Chưa bao giờ tôi thấy bất lực như lúc này. Tôi đã cố như con cá ngoi mình lên khỏi mặt nước để chứng tỏ sức mạnh của mình...Nhưng sông cạn. Cá đành chờ ngày chết khô. Sự cố gắng của tôi cũng không che giấu được thân phận...Tôi phải chấp nhận thôi. Thân phận của con cá sống trên cạn không được vùng vẫy giữa sông hồ biển cả. Tôi đã phải dùng tất cả thời gian
CÓ NHỮNG LÚC Có những lúc trời tuôn gió bấc Hai hàm răng cứ đập vào nhau Thời gian cứ thế qua mau Rét thì mặc rét lá trầu vẫn xanh Có những lúc ruột gan như cắt Tưởng rơi từ bất nhất tầng không Trời kia vẫn ánh nắng hồng Ai kia vẫn kẻ chờ trông miệt mài Có những lúc chẳng ai san sẻ Chẳng ai yêu mình, mình chẳng thỏ thẻ yêu ai Nếu mình chẳng thể yêu ai Thì hãy yêu lấy mảnh mai thân mình Có những lúc cuộc tình vô nghĩa Chỉ có buồn tênh lặng lẽ buông xuôi Ngày mai bất chợt yêu người Muôn vàn lý l
CÓ NHỮNG LÚC Có những lúc trời tuôn gió bấc Hai hàm răng cứ đập vào nhau Thời gian cứ thế qua mau Rét thì mặc rét lá trầu vẫn xanh Có những lúc ruột gan như cắt Tưởng rơi từ bất nhất tầng không Trời kia vẫn ánh nắng hồng Ai kia vẫn kẻ chờ trông miệt mài Có những lúc chẳng ai san sẻ Chẳng ai yêu mình, mình chẳng thỏ thẻ yêu ai Nếu mình chẳng thể yêu ai Thì hãy yêu lấy mảnh mai thân mình Có những lúc cuộc tình vô nghĩa Chỉ có buồn tênh lặng lẽ buông xuôi Ngày mai bất chợt yêu người Muôn vàn lý l