Jump to content
Sign in to follow this  
TỐ TRINH

CON ĐƯỜNG VỀ BÊN NÚI THÁI - NHTT

Recommended Posts

-Cha ơi! Kỳ này con không về đâu! Con còn phải…

Không biết đã là lần thứ mấy con thốt ra câu đó để giọng cha chùng xuống phía bên kia đầu dây điện thoại.

-Ừ! Con nhớ ăn uống đầy đủ, giữ gìn sức khỏe. Được nghỉ thì về…

-Dạ… Dạ…

 

 

Cuộc gọi dừng. Nhìn xuống con đường nhựa phía xa xa, bỗng thấy có một con đường hiện lên trong miền nhớ…

Con đường nhỏ nằm giữa hai hàng râm bụt ngát xanh…

Con đường của tuổi thơ…

Con đường con lẫm chẫm tập đi từng bước, từng bước, từ từ thoát khỏi bàn tay cha dìu dắt…

Con đường có những vòng quay xe đạp cha chở con đi nhà trẻ, mẫu giáo… Chiếc xe đòn gánh có thanh ngang để con đứng lên ôm cổ cha cả ngày mưa và ngày nắng, hết năm này sang tháng nọ…

Con đường ngập nước cha cõng con đi học mỗi khi mùa lũ về, nước giấu cả lối đi. Ngày đó đường đất lầy lội và trơn trợt quá phải không cha? Giờ tự mình con bước con mới thấy được điều đó chứ ngày xưa bàn chân non nớt của con nào phải bước một mình!

Con đường cha con mình hì hụi trồng những bụi vạn thiên thanh_ “màu trời xanh mãi” xen kẽ với mười giờ 4 màu cha con mình tìm được.

Con đường con té lên té xuống với con ngựa sắt cha mua. Mẹ bảo nó dễ thương, nhẹ đạp nhưng mà con cứ đo đất và đâm vào gốc cây miết thôi. Con kể, cha chỉ cười…

Và có một con đường mà từ đó con rời xa cha mẹ, gia đình, rời những gì mến thương, quen thuộc… để có một-ngày-đã-qua con báo cho cả nhà con vào Đại Học!

 

Giã biệt tuổi thơ - một thời vụng dại

Giã biệt con đường nhỏ đầy ký ức thưở nào

Giã biệt gia đình với suối nguồn yêu thương, với bóng Thái Sơn cao sừng sững…

 

Con bị cuốn theo những hối hả, tất bật của cuộc sống thị thành.

Những con đường ngã 6, ngã 7, những vòng xoay khiến con xoay vòng vòng và trôi đi cùng những háo hức, những cám dỗ, những điều mới lạ…

 

“Mê mải đuổi theo năm dài tháng rộng

Quên mất mình còn một nỗi chờ mong…” (*)

 

 

Con đườngvề nhà dẫu xa cũng đâu phải là ký ức.

Không ở bên con nhưng cha luôn là chỗ dựa vững chắc cả cuộc đời.

Không có con đường nào lại giống con đường nào!

Khát vọng tuổi trẻ đã đưa con đi quá xa…

Giờ thì con biết: Con có riêng 1 con đường_Và bóng cha như Thái Sơn cao sừng sững không bước cùng con nhưng ở phía cuối con đường như một điểm tựa vững chắc và bình yên!

-Con đường về con sẽ luôn nhớ cha ơi!

 

 

NGUYỄN HOÀNG TỐ TRINH

 

 

 

(*) Khi mùa xuân trở lại - Lá Me

Share this post


Link to post
Share on other sites

Cha là chỗ dựa giữa đời

Cha là hình ảnh trọn đời thiêng liêng

 

Mình nhớ cha mẹ quá

Mình đang bước trên một con đường mà nơi cuối là lối rẽ

Bài này Tố Trinh viết cách đây mấy năm rồi. Viết vào Ngày của Cha. Và biết rằng cha không biết ngày đó...

Ngày đó tư dưng thấy nhớ và thương cha quá. Thế là viết.

Hôm nay cảm xúc đó lại ồ ạt như sóng vỗ. Thế là post :)

Cảm ơn bạn Nguyễn Hữu Đức đã ghé xem nhé. Chân thành chia sẻ với bạn.

Cha mẹ chính là suối nguồn yêu thương, là bóng Thái Sơn cao sừng sững...

Share this post


Link to post
Share on other sites

Join the conversation

You can post now and register later. If you have an account, sign in now to post with your account.

Guest
Reply to this topic...

×   Pasted as rich text.   Paste as plain text instead

  Only 75 emoji are allowed.

×   Your link has been automatically embedded.   Display as a link instead

×   Your previous content has been restored.   Clear editor

×   You cannot paste images directly. Upload or insert images from URL.

Loading...
Sign in to follow this  

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

Footer title

This is an example of a list.

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

×
×
  • Create New...