Jump to content

Hobac

Thành viên
  • Content Count

    55
  • Joined

  • Last visited

Community Reputation

0 Neutral

About Hobac

  • Rank
    Cấp bậc:
  1. Dưới Bóng Đa Làng Ao làng! người thiếu nữ thả tâm hồn cho đồng ruộng em rửa chân (vành nón nghiêng chiều nắng tôi nghiêng câu thơ theo chiều cái nhìn chờ! từ phía triền đề ai về ai đợi ai đi) vén lên mầu trắng hiền hoà tóc xoã bờ vai nõn (trôi qua vùng tro xám cổ điển băng qua miền hương nồng mùi cổ điển cái nắng đang gieo mùa con nước đang chăm mùa) khe khẽ tình yêu từ đôi má chín bàn tay khoả sóng nhẹ tựa sợi mây trời (quẩy không gian góc tuổi trẻ hừng hực đam mê mầu đỏ những con rồng vẫn yên ngủ trên mái đình cổ điển bóng đa vẫn phủ mầu lên con đường gạch nâu cổ điển) chạm vào thiêng liêng em vỡ tan chạm vào thiêng liêng câu thơ tôi rùng rình hoá kiếp Dưới bóng đa làng người thiếu nữ thả tâm hồn cho đồng ruộng em rửa chân... và tiếng cười vang trong vắt! Hobac 281207
  2. Ban Công Gác Hẹp Mười năm trước bài thơ tôi bồng bềnh đáp xuống mái ban công ban công ngôi nhà em nơi tiếng cười ngất ngây, em! say say vào giọt nắng say say vào giọt trăng say say tôi nắng cũng tinh nghịch trốn tìm sau chiếc lá trong veo... thở hơi sớm nhẹ bờ môi xanh như ngọc trăng cũng ngượng ngùng xẻ đôi chia gập ghềnh hai nửa trốn tìm từng nhịp đập con tim... trên ngực em giấc thức Say say Mười năm sau bài thơ tôi rơi lăn lốc vỉa hè ban công ngôi nhà em giờ có thêm những vòm ô tròn mắt cáo... rỉ hoen thời gian giờ có thêm vài tấm rèm cô đơn chào đón bụi mùa... quái quỷ chờ cơn gió ngây ngây dại dại nắng vẫn về trăng vẫn về chùm phong lan trữ tình khoe mầu yêu từ bản năng nhân tạo khuất lấp cả cái nhìn trần thế Ngây ngây dại dại Mười năm đời nhận mặt mình có lạc mất nhau đâu những giấc chiêm bao gục rũ lẳng lặng xuống mái đầu lẳng lặng khoảng ngăn có bàn tay hai đứa còn bao giờ có thể chạm Em ơi! Bài thơ tôi rơi lăn lốc vỉa hè gần hơn một chút là khuya... đêm phố! Hobac
  3. Đêm Tháng Ba Mưa Rào Sợi tầm ngang đêm! không nhìn thấy gì bằng đôi mắt trần người cố hữu cố hữu thật cả trong từng tưởng tượng anh!... đi đo bề dầy, rộng một cơn mưa tháng ba mưa rào bỏ tiếng cười nhốt vào chiếc lọ bầy mưa thèm thuồng đói khát đạp thình thình lên mái dạ đớn đau... xa lắc lơ mùa xuân còn vọng về lời nguyền rủa mùa xuân ép người... tháo tiết ra mà chơi! tháng ba mưa rào lao xao chút tình chạy trốn mưa ướt nhòe... ướt nhòe mưa! ... gội rửa mưa anh thương em! bờ môi không ngọt nữa hóa thương mình! môi đóng vẩy thiên thu tháng ba mưa rào loanh quanh tìm một tiếng kêu loài ếch giản đơn là trắng xóa những gì ước lệ công kênh... công kênh... công kênh... tháng ba mưa rào, sợi tầm ngang đêm... đêm! đêm ủ nguyện lời cho em đêm... đêm, lắm em ạ! hồn anh, tầm hồn! Hobac
  4. Em Đã Đọc Chưa... (cho ngày 8/3) Hôm qua tôi lại nhớ đến bài thơ của Tago* viết về một vị thầy tu khổ hạnh... (cái đêm trăng sáng chứa gì giải thoát thế! những vĩ đại luân hồi mở vòng tạo hóa vong kinh) có một lần em cũng từng hỏi tôi điều vô nghĩa trong câu thơ tình tôi thường hay lẩm nhẩm tình yêu sặc mùi triết lý tình yêu không bướm không hoa tình yêu không trời xanh không bao la vật lạ tình yêu như bà già lập cập nhìn ra phía cửa sợ kiếm tìm cho mình một đám ma... vội vã từng ngày lãng quên vô hình bận bịu quanh cuộc chơi đời em không phải như cô gái hái củi bên rừng câu thơ tôi nhảy nhót tuột dài nơi địa đàng vấp ngã thiên đường, em? thiên đường, tôi? (có một lần tôi đã ý niệm lời kinh) Hôm qua tôi nhớ lại đến bài thơ của Tago viết về một vị thầy tu khổ hạnh... em ạ! tôi bỗng muốn hỏi tôi, bài thơ ấy ... em đã đọc chưa, em! Hobac * Tago đại thi hào người Ấn Độ
  5. Chị Yêu (Tặng Chị) Hai mươi năm tình phơi hai mươi năm chị ngóng tìm mong manh lời thề cũ người tình lắc lơ lạc lối đêm thượng tuần trăng ngài ru bóng rũ mộng! hai mươi năm chị yêu người đàn bà trắng những mùa hoa cải hẹn người đàn bà vàng những cánh đồng đương con gái... người đàn bà! hai mươi năm chị... còn yêu cháy bỏng! Hobac
  6. Bắc vào nghe nguyệt thảo hành nè! mùi mẫn ha... có bài hát như bà già say rượu ý... hihihihihih... nhưng hơn Bắc rồi... Bắc hổng có biết hát... hehehe. Năm mới vui nhe, bữa nào ra bắc chơi... nhắn cho Bắc nhé!
  7. Ta Tìm Về Nơi Đáy Mắt Em Ta tìm về nơi đáy mắt em trong vàng ánh đèn đêm chấm nhoè khoé mắt cầu xin em đừng tiếp ta bằng sự thật của tháng ngày em đã chật chội bóng gã đàn ông em đừng cười đừng khóc đừng biểu nộ chi một niềm cảm xúc cứ lạnh lùng để ta quỳ gối trước em! em đừng giận hờn đừng ghét đừng dửng dưng xa lạ cứ lạnh lùng để ta quỳ gối trước em! dưới ánh nến dưới chiếu chăn hờ khép lép thập tự đời ta em mặc sức đóng đinh vào nỗi đau dâng chồng chất tan biến những hư hao đêm nghẹt thở vỡ muôn vàn khoảng trống cho ta lại được thấy mình còn sống động ta nổi chìm nơi đáy mắt em cầu xin em đừng tiếp ta bằng sự thật của tháng ngày em đã chật chội bóng gã đàn ông Hobac 070108
  8. Chơi Cùng Với Con Của Mặt Trời Nhảy xuống từ những đám mây bầy trẻ thân vàng ngộ nghĩnh con của mặt trời vây quanh tôi trình diễn trò chơi trong một ngày ngốc nghếch vũ điệu chói chang cầu vồng căng đầy mật nhựa nguồn trong suốt nhộn nhịp tưng bừng khắp khu vườn tôi những bông hoa lên cơn say hơi mật ngây ngất lá cành mơ màng theo tiếng du dương của hương nhựa đất cào cấu phanh phui và bung nở thèm sưởi ấm côn trùng cũng lổm cổm chạy vòng qua vòng lại chờ ve vãn nhau tiếng cười mê dại bầy trẻ thân vàng thích thú thôi miên bầu không khí tôi mê dại thôi miên những câu từ lẩm bẩm vô thức "Thượng Đế, Ánh Sáng" "Thượng Đế, Ánh Sáng" bầy trẻ thân vàng bẹo má tôi bầy trẻ thân vàng kéo tóc tôi "Thượng Đế, Ánh Sáng" chiều trở về ngôi nhà trên đám mây của mình gia đình mặt trời đi ngủ cái lạnh váng vất gào gào không thể chịu đựng được không thể đủ chia đều cho tất cả những giọt hơi ấm cuối cùng vội vàng được ngã giá và đỏ lòm đêm trường kỷ đầy diễu cợt!... loài người! Hobac 1/01/08
  9. Nói Với Tháng Chạp Bằng Ngôn Ngữ Loài Kiến Lửa Đừng cắn anh bỏng rát thịt da tháng Chạp vu vơ tháng Chạp lững thững đợi xuân về chiếc tổ kiến lửa trên bụi cây bên đồng ủ ê những chú kiến lửa cũng ủ ê chờ mầm xanh mới cánh đồng ngập mùa màng phơi phới lạnh anh ngủ quên lên gặt hái gốc rạ tròn ngày thiếu nước đất nứt tung nguồn mạch anh bới tìm lắng nghe từng hơi thở dã hương chiếc tổ kiến lửa trên cành cây cuối góc vườn mầu xám những chú kiến lửa chẳng buồn ra khỏi tổ hoang hoải khói gieo đống tro tàn dần tắt và gió hắt mở cánh cổng chiều vàng vội vã anh xé chiếc lá khô cuối cùng chia nhiều mảnh che hờ những ngôi nhà côn trùng vườn anh chiếc tổ kiến lửa trên giao điểm lộ hành bụi bặm anh không nhận ra em! tháng Chạp em mải mê về hội trên phố vui sắm sửa ồn ào lao xao chuyện tà áo mới dư âm đời sống tung tăng tháng Chạp không còn xưa cũ dịu dàng chậm bước chân qua khăn len quàng bây giờ cũng lạ thiếu người gọi những thướt tha... tháng Chạp nói bằng lời kiến lửa đừng cắn anh bỏng rát thịt da trong ngày cóng trong ngày cóng tháng Chạp vu vơ tháng Chạp lững thững đợi xuân về Hobac 30108
  10. Dưới Váy Con Đàn Bà Nô Lệ Đừng đầu độc chúng tôi bằng thứ ngôn ngữ của các anh hãy nói với chúng tôi bằng ngôn ngữ chính dân tộc mình các anh có thể vui vẻ thưởng thức những thứ dưới váy con đàn bà nô lệ nhưng các anh không thể bắt chúng tôi làm điều đó! sự khinh bỉ là tất yếu điều mà lương tâm bẩn thỉu sẽ được nhận! chối bỏ nguồn gốc có nên đứng bằng hai chân không? nhảy nhót như một thằng hề có nên cho mình là đạo diễn không? không gian này là một thứ trừu tượng hạn hẹp trong một góc nhân sinh "thằng chột làm vua xứ mù" và thằng mù làm vua chính nó trong cái xó của những thằng dâm nghĩa buôn bán tổ tiên rễ má lờ mờ! Đừng đầu độc chúng tôi bằng thứ ngôn ngữ của các anh hãy nói với chúng tôi bằng ngôn ngữ chính dân tộc mình! Không phải dưới váy con đàn bà nô lệ! Hobac
  11. Âm Mưu Bản án là cái đinh nào che đậy được mưu mô thú vật nhìn kìa nó đang vẽ ngoằn ngoèo những sự thật bằng hung hãn dối trá điêu ngoa chiếc roi công lý mang hình hài lưỡi hái tử thần trên tay tên quan toà xác ướp lắc lư theo cái đầu không tóc kiểu trẻ con *** mày có tội chắc thế?? nơi này không thể không có tội chúng tao là người phán quyết không thể định tội mày có tội chắc thế!! *** bản án là cái đinh hãy che đậy mưu mô thú vật chăn dắt chúng sinh cần gì bằng sự thật hãy cho chúng im lặng như bầy cừu cho chúng ít cỏ còn chúng ta lấy sữa hãy thể hiện công nghệ ướp xác khi cần ...bản tuyên án lắc lư theo cái đầu không tóc kiểu trẻ con Hobac
  12. Mùa Kinh Tụ (Chùa Hương những sớm Thu) Loong koong chuông nguyện bến sương mai Bóng trúc ba gầy tu kiếp ai Suối lặng chèo khuây đường viễn tịnh Tâm thiền bước tục ngõ bồng lai Trà thơm huyền đạo tri âm tới Kinh tụ sắc mùa vạn dặm khai Chú tiểu lên chùa chân thảnh gót Bậc non thăm thẳm vệt nâu dài Hobac
  13. Mai Con Về Mai con sẽ chở về mẹ ơi Khi nắng rời buông tàn nối nhỏ Dưới gốc xoan tím hoa đầy ngõ Mái hiên nhà mưa nhẹ bay bay Mai con sẽ chở về mẹ ơi Ngúc ngắc bỏ đời sa lòng mẹ Vuốt tóc con bàn tay lặng lẽ Con dỗi hờn tìm tuổi thanh xuân Mai con sẽ chở về mẹ ơi Trên hành trang áo bạc bụi đường Quà cho mẹ niềm thương day dứt Và nụ cười lấm tấm phong sương Mai con sẽ chở về mẹ ơi Thời gian kia quăng trả cuối trời Khu vườn cũ mùa vui đến mới Con trồng lại hoa cỏ xanh tươi Mai con sẽ chở về mẹ ơi Sẽ hân lại tiếng cười rộn rã Bữa cơm chiều qua mùa êm ả Mẹ nhé! xin đừng hỏi xa xôi Hobac
  14. Những Vần Thơ Ma Đuổi(2) Đêm… Căn lều khét nẹt! Mùi trần gian? mùi địa ngục? hay mùi thiên thai? Rờn rợn! ...rờn rợn! Trăng giăng đầy trời? đèn giăng đầy phố? những hình hài lố nhố đuổi nhau? thân không có bóng? xanh xanh đỏ đỏ không có bóng? linh hồn trống rỗng! Này đàn ông!? này đàn bà!? này quỷ dạ xoa!? trong thực đơn có món gì? ai đã ăn nó? ai chưa ăn nó? ai đang ăn nó? hặc hặc...hú hú! thằng điên! thằng điên!... thằng điên!??? hú hú...hặc hặc! a...a ...hặc hặc!??? này đàn ông!? này đàn bà!? này quỷ dạ xoa!? tay ngươi cầm gì? óc ngươi nghĩ gì? bản thân ngươi đang làm gì? hụ hụ!... ngươi không biết? … ngươi không biết? hặc hặc...hớ hớ! đồ ngu! đồ ngu!... đồ ngu!??? hớ hớ...hặc hặc!??? người sống biết đấy!... hặc hặc! người sống biết đấy?... hặc hặc? a...a … im đi! … im đi! hặc hặc...hớ hớ!??? Đêm… Căn lều khét nẹt! Mùi trần gian? mùi địa ngục? hay mùi thiên thai? Rờn rợn! ...rờn rợn! Trăng nối đầy trời? đèn nối đầy phố? những hình hài lố nhố đuổi nhau? thân không có bóng? xanh xanh đỏ đỏ không có bóng? linh hồn trống rỗng! hặc hặc...hú hú!??? Hobac
  15. Một Giấc Mơ Khi em cúi xuống hôn trán tôi cỏ xanh phủ kín mộ một nhành hoa kịp nở đỏ ối như máu linh hồn chết sống lại nhưng không còn thoảng hương ngai ngái Nhành hoa rồi sẽ tàn Khi em rưng rưng lệ nhìn tôi trái tim đã sâu mọt cành ngô đồng một tiếng hót loài chim ăn xác đã no lê chúng đang hát bản trường ca bệ vệ Chúng sẽ lại đói thôi Khi em trao bàn tay cho tôi thịt da đã rữa nát mầu trong gương lạnh ngắt phản chiếu nhởn nhơ tiếng cười bí hiểm ảo ảnh chẳng bao giờ tôn nghiêm Một ngày gương sẽ vỡ Khi em gọi đến tên tôi giấc mơ choàng thức tỉnh trời vẫn chưa bình minh mặn mặn trên môi dòng máu nhỏ rơi rớt lại giọt mồ hôi trên chân mày than thở Và tôi sẽ lại mơ...tới một ngày không bao giờ mơ nữa Hobac

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

Footer title

This is an example of a list.

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

×
×
  • Create New...