Jump to content

hoanggiao

Thành viên
  • Content Count

    335
  • Joined

  • Last visited

  • Days Won

    1

Everything posted by hoanggiao

  1. NGƯỜI LÀM NÓN Nghiêng vành nón lá thật là yêu Đỏ thắm môi ai dáng diễm kiều Mái tóc suôn mềm ngơ ngẩn điệu Chân mày đen nhánh mịn màng kiêu Thương người đứng đội ngoài sương sớm Nhớ kẻ ngồi đan giữa nắng chiều Phảng phất niềm vui từng sợi chỉ Bao ngày khéo léo những đường thêu Hoàng Giao 22/04/2016
  2. Mời các thi hữu tham gia tiếp vần thơ Song Tứ Bát Luật chơi: Phải đúng với 4 điều kiện sau đây:1. Chữ cuối của câu 1 vần với chữ thứ 2 của câu 22. Chữ cuối của câu 2 vần với chữ thứ 4 hoặc chữ thứ 6 của câu 33. Chữ cuối trong câu 1 của người đi sau phải vần với chữ cuối trong câu thứ 3 của người đi trước4. Bài thơ chỉ có 3 câu Thí dụ:TIẾP VẦN: Niềm vui kết bạn Bất tận vô bờ Lòng đang sóng sánh vườn thơ cứ vào HG Vận niêm ngọt ngào Thi hào dạo khúc Sông duyên mỗi lúc vỗ tràn bờ thương sd Vườn ai ngát hương Má hường ai thắm Con đường ngập nắng nồng nàn tiếng ru Ngồi mơ câu chữ Khắc đủ bao điều Bao giờ gặp lại cánh diều thủa xưa HG
  3. NHỚ XƯA Thức trọn canh dài để nhớ xưaNhư còn đất rộng nắng lay trưaBên hồ nước gợn xôn xao cáGiữa khoảng trời nghiêng bát ngát mùaRuộng cạn đêm về nô nức tátĐồng vàng lúa hát ngẩn ngơ đưaLàng thôn rộn rã vui ngày gặtNhững mái đầu thương đội gió lùaHoàng Giao
  4. NHỚ XƯA Thức trọn canh dài để nhớ xưaNhư còn đất rộng nắng lay trưaBên hồ nước gợn xôn xao cáGiữa khoảng trời nghiêng bát ngát mùaRuộng cạn đêm về nô nức tátĐồng vàng lúa hát ngẩn ngơ đưaLàng thôn rộn rã vui ngày gặtNhững mái đầu thương đội gió lùaHoàng Giao
  5. ĐÔI BỜ Nắng tỏa đôi bờ cánh nhạn bay Lung linh mặt nước sóng xô dày Lời ru ngọt lịm chao hồn đắm Giọng hát trong ngần thả mộng say Biển rộng thuyền đi tìm bến cũ Dòng sâu thác đổ dội sông gầy Chân trời tím thẫm màu nhung nhớ Da diết câu hò gió động lay Hoàng Giao
  6. Thơ mừng ngày 20/10 NÉT ĐẸP NGƯỜI PHỤ NỮ(Mời họa)Thế giới ân tình phụ nữ mangNiềm tin vẻ đẹp của Thiên ĐàngDịu hiền bất khuất trao lời ngọcTrung hậu kiên cường tỏa ánh quangChèo, lái gia đình đây sức chịTrồng, gieo cuộc sống ấy công nàngBầu trời vũ trụ luôn xanh ngátXứng để ghi tâm khắc dạ vàng Hoàng Giao
  7. MÙA NGÂU Em về nghiêng hạt mưa ngâu Anh đi nghiêng một nỗi sầu tương tư Tình em nghiêng bóng hồ thu Để anh nghiêng mãi lời ru kiếp này Trời cao nghiêng hạt mưa dày Chức Nữ bao ngày nghiêng đợi sao khuê Ngưu Lang nghiêng mãi chưa về Gió lộng bốn bề nghiêng bến sông tương Hoàng Giao
  8. Tan sở về, gặp mưa to Đường ngập lầy lội lo xo thân gầy Ngã tư ngã bảy ngật ngầy Chiếc xe đạp cũ trật trầy phố đông HG
  9. CON ĐƯỜNG EM ĐI Từ lâu em đã chọn Con đường không có anh Đường em rợp lá xanh Đường anh toàn sỏi đá Từ lâu em đã đi Con đường khác nhẹ tênh Đường anh đi gập gềnh Con đường em rợp lá HG
  10. TỰ VẤN Thơ không có thời gian, chỉ có không gian Trời đất rộng xưa nay không tuổi tác Chữ không còng, con tim không ngừng đập Vần không trơn, thi tứ mãi thăng hoa Ta muôn đời vẫn tự vấn trong ta Cảm xúc chắt chiu có khi nào bất lực Tim vẫn trào, và vẫn sôi rạo rực Thời gian trôi, khoảnh khắc lửa trong hồn Những lo toan hối hả chẳng rụi lòng Nhịp sống lớn, những ánh hồng bất tử Dù ta mãi bơi chèo trên thuyền đời mệt lử Tiếng thơ còn ấp ủ mãi không thôi... HOÀNG GIAO
  11. MÙA VÀNG Tiếng lúa, điệu cười, quạt gió Rì rào, choáng ngợp, em quay Mắt ai nồng nàn hương lúa? Tràn ngập trên môi niềm say Tóc vương má hồng môi thắm Nắng đổ chơi vơi về đây Dáng em tươi màu lúa mới Rơm vàng dịu ngọt trong tôi HOÀNG GIAO
  12. THÁNG SÁU Tháng sáu mùa thi Rạo rực tiếng ve ngân Áo trắng trẻo trong Rộn ràng mơ ước Giảng đường thênh thang Niềm hân hoan phía trước Dáng mẹ gầy "Em, mắt ướt hoen mi" Tháng sáu mùa thi gợi nhớ điều gì lạ lắm Len lén lòng Mưa xao xác Bước chân............ Tháng sáu mùa thi Em lớn lên thêm Bóng đổ dài Mắt bồ câu biêng biếc "Đợi chờ ai" Nơi giảng đường Xuôi ngược... Cánh cửa vào đời Khát vọng Nghiêng chao... Hoàng Giao
  13. Nha Trang Khi vừng dương ló dạng Thuyền buông neo ra khơi Xa tít tắp chân trời Đạp lên ngàn sóng vỗ Khúc tình ca trong gió Hòa vào sóng trùng dương Quyện lòng ta trong sương "Mây trời trôi lãng đãng" Sóng bạc đầu cát trắng Gợi khát vọng yêu thương Nha Trang ơi Quê hương Cảm ơn một lần đến Níu bước chân lưu luyến Mấy mươi năm không phai Níu ánh nắng ban mai Gieo vào lòng thương nhớ __________________ Hoàng Giao
  14. CUNG TRẦM Dưới trăng em dạo phím đàn Khẽ khàng lãng đãng mây ngàn rưng rưng Bổng trầm giai điệu ngân rung Đôi tay mềm mại gẩy từng nốt thương Đàn em bao tiếng tơ vương Mắt em dào dạt sông tương vọng thầm Nồng nàn khúc nhạc cung trầm Mái đầu buông vạt tóc mềm em say HOÀNG GIAOCUNG ĐÀN Ngón tay tiên lướt cung đàn Tiếng tơ ngân vút gió ngàn nỉ non Khi khoan khi nhặt véo von Nốt si thầm lặng, nốt son giãi bày... Ô kìa! Lưng lửng ngọn cây Mặt trăng như cũng ngất ngây ánh vàng Dừng chân lữ khách ngỡ ngàng Lãng quên dấu vết thời gian dãi dầu. NTT TIẾNG ĐÀN Mải đàn quên những bể dâu Không thấy lữ khách bạc đầu gió sương Trăng treo trên cõi vô thường Sáng soi nhắn gửi yêu thương ngọt ngào Tiếng đàn dìu dặt sóng trào Nốt trầm nốt giáng rì rào trùng khơi Bàn tay đưa lướt chơi vơi Cỏ cây lay, lục bình trôi nhớ thầm HOÀNG GIAO
  15. HAI BÀ MẸ Băn khoăn trong lúc đi tìm Hài cốt không biết có chìm dưới sông Một người lính Một chiến công Một người vừa lỡ khiến lòng Quặn đau Nhạt nhòa nước mắt Thương nhau Nhìn lên mái tóc bạc đầu Vắng con Xót thương hai chữ Sống còn Ra đi vì nghĩa nước non Cũng đành Mấy chục năm Giữa thái bình Mẹ ơi đức mẹ ấm tình Suối sông Hoàng Giao
  16. VÌ SAO NGƯỜI ĐÀN BÀ KHÓC Người đàn bà khóc Không phải vì nghèo hèn Giàu sang phú quí Chị không có thói quen xa xỉ Người đàn bà khóc Không phải vì Nhan sắc tàn phai Không phải vì lo lắng cho ngày mai Mà vì hiện tại Người đàn bà khóc Mưa đời hoang hoải Đêm chập chờn Giấc ngủ không yên Hắn miệt mài khói thuốc triền miên Quay quắt một niềm riêng Đơn lẻ Bóng trời lặng lẽ Mưa giông Hai kẻ Cận kề bên Mà không một hướng lòng Hình như họ ở hai đầu 2 thái cực Xa vắng Mông lung Nghẹn ngào Bất lực Người đàn bà không trách Không thở than Không buồn đau Ngậm ngùi lát cắt Xa cách Người đàn bà Định đứng lên Địng rời xa Giải thoát Không được rồi Lại lặng lẽ vào hiên Những việc làm không tên Xoay vần Hắn vẫn ngồi yên Vô tâm, vô cảm Chẳng ném một cái nhìn ngọt ngào Âu yếm Người đàn bà Chờ Bóng đêm nhạt nhòa Xót xa Tỉnh thức Hoàng Giao
  17. HOA NĂM CŨ TRÊN TAY EM CÒN GIỮ? Nghiêng một chút thương tình côi cút Ngả cả lòng anh đón phút rời xa Tình dang dở đa đoan em níu giữ Dốc cuối đời ai ước mộng đoàn viên?? Nghiêng một phút lẻ đơn ước vọng Ngả cả con đò vắng bóng người qua Tình xưa em vẫn giữ miền ký ức Dốc ngược về anh day dứt xót xa Hoa năm cũ trên tay em còn giữ? Khăn năm nào nay đã úa rêu phong Con đường cũ không người xưa đứng đợi Nghiêng nghiêng chiều ai đứng ngóng... xa xăm... Cánh phượng đỏ em còn lưu cuốn vở Mà bóng hình anh vời vợi bao năm? Hàng cây xanh vẫn nghiêng mình đứng đợi Sao không một lần người trở lại ghé thăm? Đường năm cũ nay thay tên đổi số Quen từ thời ta chưa có số phone Giá như trước ta có xài Face book Search google ta đâu phải mất nhau?? Vì con đường xưa không còn nguyên dấu vết Nên ngày anh về ta lạc lối thương yêu Làm gì có số phone google đề kiếm cho đâu Có biết rằng góc trời kia em rưng rưng nước mắt Nhạt nhòa nước mắt em rơi Làm sao khóc hết một đời nhớ quên Khăn lau mi ướt ướt thêm Hét to mưa vẫn bên thềm cứ mưa Mưa anh biết bên ngoài mưa to lắm! Bão trong lòng cũng sóng sánh tim anh Đêm thức trắng vàng tay anh khói thuốc Gương soi mờ đã thấy tóc hoa râm... Thời gian ơi sao thấm thoắt đưa nhanh Một loáng đã nửa vòng quay trái đất Nỗi chờ trông vẫn nôn nao thành thật Bạc mái đầu khói thuốc đựng tim nhau 22/2/2013
  18. TÌM XUÂN Ngả nghiêng xỉu Ngả nghiêng SAY Anh nghiêng trong buổi nắng ĐẦY tìm XUÂN Hào hùng uống Hào hùng NGÂN Tay vần chén rượu tay VÂN ráng CHIỀU Đậm đà Ngây ngất tim YÊU Anh hôn lên nỗi nhớ NHIỀU khát KHAO Nồng nàn ngắm Nồng nào TRAO Hồn anh bay bổng suối TRÀO giấc ĐÊM Bâng khuâng ánh mắt môi MỀM Dáng thiếp bên THỀM Lặng lẽ bao NĂM HOÀNG GIAO
  19. THÁI BÌNH Gió lành điểm giữa thái bình Hương quê ngọn cỏ bình minh nắng hồng Bốn nghìn năm giữ Biển Đông Cớ sao Trung Quốc còn hòng mưu mô Vươn ra một cái lưỡi bò Đặt giàn khoan để xóa nhòa giới ranh Mặt biển đây vẫn màu xanh Giữ gìn hải đảo có ANH sáng ngời Quân dân một trí thương nòi Quyết tâm bảo vệ đất trời tự do Hoàng Giao
  20. TỊNH TÂM Nghĩ các bác thật là thông thái Đọc thơ hồn cứ mãi mênh mông Dẻo dai như trẻ mơ hồng Đôi chân thả bước lòng không cỗi cằn Dẫu tuổi cao mắt nhìn chẳng lóa Tập thiền hành cho thỏa ngược xuôi Còn say nhiệt huyết vẫn ngời Chăm lo sức khỏe nào vơi sức già Hoa Lan kiếm về trồng không nghỉ Xướng họa cùng thi sĩ gieo âm Đoàn viên vui vẻ tịnh tâm Ngày đêm đèn sách ươm mầm trí bay Đời nhẫn nại thăng trầm mưa gió Vẫn cần lao gian khó không ngơi Tình yêu trao tặng cho đời Luôn trong như ngọc sáng tươi thi đàn Hoàng Giao
  21. Tan sở về, gặp mưa to Đường ngập lầy lội lo xo thân gầy Ngã tư ngã bảy ngật ngầy Chiếc xe đạp cũ trật trầy phố đông HG
  22. NỖI NHỚ KHÔNG TÊN Hoa quỳnh chỉ nở về ĐÊM Lung linh bừng sáng say MỀM dưới TRĂNG Long lanh ánh mắt chị HẰNG Mênh mông khoảng lặng sương GIĂNG ngút CÀNH Gieo vào lòng nỗi nhớ ANH Gieo vào mặt đất mầm XANH trập TRÙNG Tiếng đàn xao động ngân RUNG Như lòng ai thổn thức CÙNG nỗi YÊU Anh đi tìm cánh lá DIÊU Chênh vênh giữa hạt nắng CHIỀU đang LĂN Không xa mà cũng chẳn GẦN Lòng em còn nhớ bao LẦN tiếng MƯA Ngược dòng về lại chốn XƯA Tìm nhau khoảng lặng bốn MÙA hỏi TÊN Hoàng Giao
  23. CẢM TÁC ĐÀ LẠT Đà Lạt lung linh Ngân Hà núi, Ngân Hà xanh Ánh sao, ánh điện quyện thành Đà Lạt đêm Bốn mùa Đà Lạt chung chiêng Bước chân du khách nghiêng nghiêng núi đồi Cánh ô em đợi chờ người Gió Xuân Hương lộng ửng đôi má hồng Hồ Trăng mái phố say nồng Vấn vương một cánh hoa rừng soi gương Dã Quỳ nở sớm trong sương Xôn xao hoa nắng con đường trắng mây Hoa Anh Đào nở ngất ngây Đồi thông tình ấm đêm ngày nhớ nhung Núi Voi ngọn lửa bập bùng Cao nguyên bát ngát tiếng cồng gần xa Nhạc hòa reo cuốn lòng ta Đà Lạt muôn sắc muôn hoa...Xuân về HOÀNG GIAO
  24. NGHIÊNG Nửa đời nghiêng, dạ xót xa Nghiêng sao vẫn lệch nên ta tủi hờn Nửa đời nghiêng, vẫn chập chờn Lệch thì vẫn lệch tủi hờn vẫn nghiêng Hoàng Giao
  25. CÓ NHỮNG LÚC Có những lúc trời tuôn gió bấc Hai hàm răng cứ đập vào nhau Thời gian cứ thế qua mau Rét thì mặc rét lá trầu vẫn xanh Có những lúc ruột gan như cắt Tưởng rơi từ bất tận tầng không Trời kia vẫn ánh nắng hồng Ai kia vẫn kẻ chờ trông miệt mài Có những lúc chẳng ai san sẻ Chẳng yêu mình, mình chẳng yêu ai Nếu mình chẳng thể yêu ai Thì hãy yêu lấy mảnh mai thân mình Có những lúc cuộc tình vô nghĩa Chỉ buồn tênh lặng lẽ buông xuôi Ngày mai bất chợt yêu người Muôn vàn lý lẽ sáng tươi tràn trề Có những lúc chiều lê, biệt lập Con đường không tấp nập người qua Bỗng đâu trời đất hiền hòa Cỏ cây hoa lá diết da tự tình Hoàng Giao

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

Footer title

This is an example of a list.

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

×
×
  • Create New...