Jump to content

Tran duy trung

Thành viên
  • Content Count

    165
  • Joined

  • Last visited

  • Days Won

    26

Everything posted by Tran duy trung

  1. cho các con, Quốc Bảo & Bảo Tiên Buổi trưa trong vườn mẹ có chiếc lá khô gầy như tay mẹ có bầy chim sẻ tha cọng rơm vàng có cái nắng mang bóng trưa vừa Ngọ có đàn gà nhỏ đi lại lang thang có con kiến càng vừa đi vừa kể... có bông hoa khế rụng mặt giếng khơi lay cả bầu trời khua làn mây trắng có mùi bồ hóng theo khói bếp bay có tiếng điếu cày kêu to rong róc có tiếng sảy thóc hạt lép hạt đầy có tiếng võng mây kẽo cà kẽo kẹt có tiếng chổi quét hạt bụi rong chơi có tiếng í ơi bên bờ dậu vắng mặt ao phẳng lặng cá quẫy bọt tăm kê gối tôi nằm hiu hiu gió thổi... Lagi, Trung thu 2016. 15.09.16
  2. trong vườn mẹ (*) hàng rào hoa bụt đỏ cuối hè lựu trổ bông Ôi những cô em gái đợi thu sang lấy chồng 13.09.16 (*) tặng em Phương Tình & Hồ Thu
  3. đêm trong vườn mẹ đêm phôi thai giọt sương con sâu non cuộn mình trong lá khô im ngủ đêm nhốt đầy hương đêm nhốt đầy trăng đêm rụng xuống mặt ao cá quẫy... tôi nhốt đầy hương tôi nhốt đầy trăng tôi gõ cửa ngày mai bằng tiếng hạt mầm tách vỏ cục cựa trong đất nâu 12.09.16
  4. Buổi sáng trong vườn mẹ lọt qua kẽ chiếc lá khô mục rách như mái nhà xưa vắng bàn tay cha về lợp sợi ban mai se chỉ đầu ngày. mùi nước mưa đêm qua còn nồng hương đất chiếc lá tật nguyền bập bẹ bay... 10.09.16
  5. Gã đưa thư Tháng mười làm gã đưa thư Nỗi buồn tôi nhận gửi từ lá bay 20.12.15
  6. Thích là trẻ con có lần nhìn cái xe hơi tớ vờ vĩnh nghĩ : đồ chơi thôi mà Trần gian bé tí tẹo à lớn bao nhiêu, vẫn thích là trẻ con 12.12.15
  7. Mộ Phần Tôi thấy tôi tan rữa dần Trong trăm năm - cái mộ phần đời tôi... 05.12.15
  8. Tặng bạn của tôi - Vũ Đình Cường ! HOÀNG TỬ BÉ (*) Tớ không có gì cho bạn ? Điều đó chẳng quan trọng Bạn không có gì để tặng tớ ? Điều đó cũng chẳng quan trọng Chúng ta vẫn sống như ngày hôm qua, ngày hôm kia Và nhiều ngày trước đó… cái quan trọng thì chẳng bao giờ nhìn thấy được cái quan trọng thì chẳng bao giờ nhìn thấy được bằng mắt thường Chúng ta là những người lớn nghiêm túc Chúng ta vẫn sống như ngày hôm qua, ngày hôm kia Và nhiều ngày trước đó… Bạn sẽ là ông vua mặc áo lông chồn màu đỏ tía Còn tớ sẽ là ông hợm hĩnh có cái mũ thật kỳ khôi Chúng ta là những người lớn nghiêm túc Bạn sẽ là nhà buôn sở hữu tất cả các vì sao Còn tớ, tớ sẽ là người thắp đèn trung thành nhất Chúng ta là những người lớn nghiêm túc Lâu rồi không gì làm tớ khóc Lâu rồi không gì làm tớ khóc, Chắc bạn cũng vậy ! Bạn cần tưởng tượng ra mình bị lạc giữa hoang mạc Không gì hết, ngoài mặt trời và cát và đêm và các vì sao Không gì hết, bạn gặm nhấm nỗi cô đơn một mình Không cách gì giúp bạn ra khỏi hoang mạc Bạn tuyệt vọng, mặt trời và cát và đêm và các vì sao Nỗi cô đơn sẽ làm bạn bật khóc Bạn khóc và bạn bắt đầu nhớ lại Bạn khóc và bạn bắt đầu nghĩ về ai đó nhiều hơn Bạn lịm đi và bạn nghĩ mình sắp chết… cái quan trọng thì chẳng bao giờ nhìn thấy được và rồi bạn bắt đầu nhìn thấy chúng bằng trái tim bạn mỉm cười bạn thấy mình bé lại bạn thấy mình như một cậu bé… tớ cũng thường tưởng tượng như vậy mỗi khi tớ lãng quên chính tớ mỗi khi tớ muốn nhớ lại một ai đó của cuộc đời tớ tớ không muốn làm người lớn nghiêm túc tớ nghĩ bạn cũng vậy ! 07.12.15 (*) tiêu đề, nhân vật, ý từ trong “ Hoàng Tử Bé “ của Saint – Exupéry, Trác Phong dịch
  9. Một chút thôi. Thèm về khóc bên bờ vai của Mẹ Đã lớn khôn, ai đó cũng từng... Là đàn ông, một chút thôi, lặng lẽ Một chút thôi... Vừa đủ để Rưng rưng 13.11.15
  10. Bỏ Ông Bùi Giáng Tôi Đi Hôm xưa tôi chết bên bờ Có ngàn lá nhỏ khóc xơ xác mùa Hôm nay mộng cũ về thưa Hỏi chàng thi sĩ năm xưa đâu rồi Thưa rằng đã giã biệt tôi Đi về phố thị có đôi với mình Tay bồng bế một sinh linh Bỏ ông Bùi Giáng hạ sinh mưa nguồn 28.08.15
  11. Dắt thơ qua tháng ngày này Anh như một gã ăn mày thời gian 22.04.15
  12. Lâu rồi mới vào lại đọc thơ của Vinh. Đề tài và Ý tưởng thơ rất phong phú. Chúc Vinh thêm nhiều sáng tác nữa nhé.
  13. Một hiện diện tuyệt vời. Chúc mừng anh !
  14. Bài này anh viết hay quá. Nhóc Bảo nhà em có thêm bài thơ hay để học thuộc rồi . Hihi
  15. 1. Trong cuốn sách Có những viên gạch Không cần lửa nung 2. Dòng nước bao dung Chưa một lần chối nhận bầu trời Soi cả ngày bão giông 3. Đàn gà con Những dấu chấm Bóng của nắng trưa 4. Soi gương Thấy mình ngày một già đi Vui vì nghĩ... Con đang lớn dần ! 5. Nấu ăn và rửa bát Sẽ thành những việc to tát Nếu tất cả đàn ông luôn nghĩ về Mẹ 04.04.15
  16. Bài này Trung viết rất thật, Bỏ học giữa chừng, 15 năm ra đi và xa gia đình, mang theo ước mơ trở thành...nhà thơ hihi. Thương Mẹ nhều lắm vì đã làm Mẹ buồn. Cảm ơn anh Gió và Vinh cùng chia sẻ . chúc mọi người an lành
  17. Đào Công Điện : Người Nhật Tụng Thơ “Anh – Câu thơ nhật tụng Nguyện suốt mùa tin yêu “ ( bốn khúc rời – Trần Duy Trung ) Đúng vậy, tôi có thể gọi nhà thơ Đào Công Điện là người nhật tụng thơ. Bởi vì với anh, chỉ cần một cơn mưa bất chợt cuối chiều, một lọn gió heo may đầu mùa , một chiếc lá vừa rơi hay một hình ảnh, một nét mặt, một cô gái dại điên vô thức anh gặp trên phố cũng đủ làm trái tim anh thổn thức và rung cảm. Dường như với con người tài hoa này, mỗi một phút giây trôi qua anh có thể nhìn ra tính thơ ở khắp nơi bằng một tâm hồn nhạy bén và đầy nhân hậu. Để rồi mỗi phút giây ấy là ăm ắp những ý tưởng và câu chữ vỡ òa : “Hãy cho tôi được rụng Chạm đất dẫu một lần Để tròn kiếp phiến lá Qua đời rất ung dung “ ( Ước Nguyện Nhỏ ) “Cô gái không son phấn Lúc đời nghiện hóa trang Vải vóc chỉ vướng bận Em trần truồng rất ngoan ” ( Cô Gái Khỏa Thân ) Thế đấy, với Đào Công Điện chẳng cần phải đao to búa lớn, thơ chỉ như những khuôn hình anh chụp nhặt được bằng con mắt thơ giản dị mà đầy sống động mà anhbất chợt bắt gặp đâu đó xung quanh. Càng đi sâu vào thơ của anh, tôi càng hiểu vì sao anh lại viết được nhiều mà hay đến thế. Chân thành đến thế và giầu cảm xúc đến thế. Bởi vì anh có quan niệm thơ hoàn toàn khác, quan niệm của người thơ nghiệm sinh sâu sắc, anh viết trong sự phù phiếm của danh phận, trong sự tĩnh lặng của tung hô xưng tụng. “ câu thơ này của tôi làm ơn giùm đừng giỡn hớt với những vũ điệu uốn éo ma mị nữa mà hãy đưa chân bước xuống ngổn ngang đời “ ( Rót cho đầy ) Đôi lần tôi đã ngớ ngẩn mà hỏi anh rằng : “ Làm thế nào mà anh viết nhiều mà không bị trùng lặp đến thế ? “ Có lẽ không chỉ mình tôi ngớ ngẩn như vậy. Bởi vì anh viết cả vài nghìn bài thì không tránh khỏi làm người ta ngạc nhiên thắc mắc và rồi than phục thật sự. Thì đây : “ Hãy đưa chân bước xuống / ngổn ngang đời “- cái quan niệm thơ hết sức đơn giản này đã trải dài suốt con đường thơ của anh . Để rồi anh sống và hát lên những rung cảm tâm hồn đi qua những ngày tháng yêu thương, những vùng đất và phận người bé mọn. Và có lẽ trên hết, anh viết thơ như một sứ mệnh của mình mà không có cách nào chối bỏ. “ Chối bỏ ngôn từ Ai nói hộ mình đây ? “ ( chối bỏ ) Nói thật rằng, tôi cũng là người cầm bút ( viết nghiệp dư thôi nhé ) nên tôi càng hiểu những gì anh gửi gắm trong hai câu thơ kia của mình. Anh yêu cái cuộc sống ngày, cái ngổn ngang của đời này nên anh sợ, anh sợ một ngày nhìn vào đôi mắt trẻ thơ nơi góc phố co ro và lạc lõng, anh sợ chiếc lá đau rơi cuối mùa khắc khoải, sợ những sớm cong vênh mưa nắng qua đi khi vừa thức dậy, sợ chính tâm hồn mình như căn nhà hoang vắng không yêu thương, không ai về gọi cửa : “Tâm hồn tôi là căn nhà bỏ hoang Mỗi chiều tắt phập phồng chờ gọi cửa “ ( kinh khuya ) Đọc thơ anh, tôi luôn có cảm giác anh còn muốn yêu thương cuộc sống này nhiều hơn thế, anh sợ tâm hồn mình không đủ, đôi lúc muốn tự làm rỗng mình để lại rót đầy, rót đầy. Chính ý niệm đó đã luôn mang lại cho anh những cảm xúc mới lạ để viết trước muôn màu và góc cạnh của cuộc sống. Mỗi lần bắt gặp một bài thơ của anh là tôi lại giật mình bắt gắp một ý tưởng mới, một cái nhìn mới và một hơi thở mới “thân xác này của tôi rỗng đến độ nhiều khi không có đủ tâm hồn rót đầy cho nó “ ( Rót cho đầy ) “ như mọi ngày tôi cặm cụi làm thơ những ước mơ dưỡng nuôi bằng mộng ước những cấu tứ tuổi nghìn năm trứng nước từ Lạc cha trai lơ và Âu mẹ chưa chồng như mọi ngày tôi hớn hở lại băn khoăn xa róc rách bỏ bầy phương sóng nọ dòng sông biếc chảy về đâu, chẳng rõ nẻo đường nào đến được tâm hồn em “ ( Con Đường Nào ) Để khắc họa một chân dung thơ Đào Công Điên thi tôi là kẻ bất tài, bất tài trong sự cảm nhận hạn hẹp và ngôn ngữ nông rỗng của mình. Bởi vì thơ anh có quá nhiều cái hay và những ngụ ý triết lý sâu xa : “ Đi hết một chân trời Có thể sẽ gặp chân trời khác Đi đến cuối giọng cười Thường nghe giọt rơi nước mắt ” ( Bước Song Song ) “ ánh sáng bị nuốt bởi bóng tối đêm chảy tan vào ngày “ ( Kinh mùa đông ) Triết lý, hiện sinh, và đầy chất suy tưởng tuyệt hay như thế này thì có lẽ tôi chỉ còn biết đứng vỗ tay mà thôi. Cái vỗ tay của một cậu học trò háo hức vô cùng… Và một trong những câu thơ của anh đã làm thay đổi rất nhiều ý thức thơ của tôi : “ Chỉ cần thêm vào từ Mẹ Câu thơ cũng đủ nên người ‘” ( Chỉ Cần ) Thế nên, trong bài viết ngắn này, tôi chỉ mạn phép viết về điều đã làm tôi ngạc nhiên và rất đỗi thán phuc. Hay đúng hơn là cái tài viết thơ như viết nhật ký : từng phút là thơ, từng ngày là thơ và cả trong từng hơi thở là thơ của anh nữa… Nha Trang 03/03/15 Trần Duy Trung
  18. VIẾT Ở NGŨ HÀNH SƠN tạo hoá trêu ngươi ngũ hành học thuyết ban cho con người vài điều minh triết đi rồi mới biết ta - vạn ngu si trước bao tinh tiết thiên nhiên diệu kì NHS 28.02.15
  19. VIẾT ĐÊM HỘI AN xuôi theo một mái chèo nan trăng soi phố cổ Hội An đèn mầu mai xa nhớ vị Cao Lầu nhớ ai đứng đợi Chùa Cầu mà thương Hội An 26.02.15
  20. Chúc anh và gia đình năm mới sức khỏe, vạn sự như ý nhé
  21. BÀI THƠ TẤT NIÊN MÌNH Đời ta như mẻ vó Ta cất nốt chiều nay Giữa không và giữa có Trắng mù lọn khói bay… Xin em ngày rất thực Ta nhìn xuống đôi tay Vết sạn chai cơ cực Chuyện áo cơm mỗi ngày… Ta giấu vào tóc muối Nhăn nhúm nửa tâm hồn Sống cho thêm ngày tuổi Ơn cha mẹ, lớn khôn… Ta phải đâu chọn lựa Hai nửa, hai cuộc đời ? (Cả hai chiều sấp ngửa Cũng bấy nhiêu khóc cười) Đêm nay, năm tháng cạn Lẩn thẩn tất niên mình Ba mươi tư tuổi hạn Cõi người về hiện sinh 17.02.15 ( 29 tết Ất Mùi )
  22. MẦU CỦA MÙA ĐÔNG con đường con đường con đường... phố nằm như một vết thương của mùa thời gian trôi chậm như rùa í mà tớ đã già nua mất rồi muốn hôn một phát lại thôi mùa đông diễm tuyệt mầu môi em buồn 29.12.14
  23. bài này rất hay , rất thích .hihi
  24. tuyệt vời và rất thích. những bài thơ gần đây của Vinh đọc rất lạ. Lạ với những gì mình đã đọc của Vinh.hihi. ý tưởng tươi mới và độc đáo hơn. cấu trúc gọn nhưng chắc tay hơn. ngôn ngữ ít '' thơ " hơn nhưng mang lại nhiều hơi thở của cuộc sống hơn. mong được đọc nhiều bài thơ mới nữa của Vinh.hè
  25. ĐÀN BÀ anh thấy mùi thơm nước mắt của ai đó giấu vào đêm anh thấy mùi thơm trong vắt nở ra ban mai êm đềm anh thấy mùi thơm phố xá lẫn trong đôi gánh hàng rong giọt mồ hôi thơm rất lạ hóa bữa cơm no ấm lòng anh thấy mùi thơm em đấy mùi thơm không của thịt da cái mùi thơm mà anh thấy từ lòng nhân hậu tỏa ra 14.12.14

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

Footer title

This is an example of a list.

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

×
×
  • Create New...