Jump to content
Sign in to follow this  
101#

Sao Khuya

Recommended Posts

Hồn cũ

 

Về lại cọ khẽ vào tim

Hồn xưa nhà cũ im lìm nắng trưa

Vàng anh ngơ ngác cành thưa

Ống tay áo ấy sao vừa lòng em

Hiện hình nàng Tấm thử xem

Đếm bao quân tử ngày đêm xếp hàng

Trong là ngọc, đặc là vàng

Thế còn mảnh chĩnh bẽ bàng bờ tre

 

Vườn hồng hoa khép, nụ se

Mầm xanh ngoảnh mặt, lá che nỗi niềm

 

 

Phạm Ngọc Hùng

Share this post


Link to post
Share on other sites

Em của anh

 

Anh nghĩ em như một ngôi chùa

Có vườn sâu đá, có mơ chua

Có hang, có suối, quanh co lắm

Phong phú hồn thơ, khó kẻ đùa

 

Em đã quên đi những sự đời

Đem lòng băng giá ủ hoa tươi

Thí đời, những đứa con cầu tự

Thí mơ chua cho kẻ không mời

 

Anh cũng như một kẻ không mời

Đạp chân lên chiếc lá vàng rơi

Đến viếng chùa em vào một buổi

Nào ngờ chỉ thấy có mơ thôi

 

Lững thững quay ra, anh biết đâu

Kể từ dạo ấy, em đã đau

Nỗi đau êm ái, cay mà ngọt

Hương vị thân quen của buổi đầu

 

Từ đó, mơ chua có hóa lành

Lá vàng mặc gió, lại hòng xanh

Kìa, ngôi chùa vắng tìm đâu chứ

Chùa hóa ra là em của anh

 

 

Phạm Ngọc Hùng

Share this post


Link to post
Share on other sites

Hương Trà nóng

 

Dựng xe xong, vừa bước chân vào quán

Chợt thấy tim nhảy loạn tự đâu về

Em thấy đó, anh thật lòng xao xuyến

Cớ gì em vẫn bán mải mê

 

Anh ngồi lên chiếc ghế vụng về

Châm điếu thuốc như là cho người lạ

Rồi anh đợi dài cả tàn thuốc lá

Cớ gì em vẫn làm vẻ bàng quan

 

Mắt em là hai cục đá đang tan

Mà mắt anh là hòn than cháy bỏng

Tình yêu ấy dâng thành hương trà nóng

Buổi trưa hè giải khát một đời…

chai

 

 

Phạm Ngọc Hùng

Share this post


Link to post
Share on other sites

Em bảo tôi

 

Em bảo tôi - ừ tôi khờ

Nhưng ai xuôi mãi ai hờ hững ai

Em bảo tôi - ừ tôi sai

Tình tình kết nối, tình hai ba tình

Tôi đi về phía bình minh

Mặt trời mỗi sáng mang hình trái tim

Ở đâu nghĩa cả tôi tìm

Ở đâu sóng gợn khó dìm được đi

Lá me còn đậu trên mi

Thì xa xăm nữa vẫn gì… em ơi!

Tôi mong em lúc nghẹn lời

Tôi mơ em lúc rã rời mộng mơ

Bốn mùa mặc áo chơ vơ

Còn mùa nào nữa để vờ nên duyên

 

 

Phạm Ngọc Hùng

Share this post


Link to post
Share on other sites

Ngày tàn

 

Như mắt buồn hoàng hôn

Hôm nay xoa cô đơn

Tràn bên thềm bão tố

Lúc tất cả chập chờn

 

Thôi đành có trong chiều

Đôi lời mãi phiêu diêu

Oán thương là rất nhẹ

Và vô tận cô liêu

 

Chân trời sẽ có còn

Phút giây thôi hoàng hôn

Tràn tay em cơn lốc

Tuột ngày tàn héo hon

 

 

Phạm Ngọc Hùng

Share this post


Link to post
Share on other sites

Hà nội ngàn năm

 

Hoàn kiếm Tháp Rùa ngập nắng hoa

Oanh vàng Thê Húc thốt hiền hòa

An lành thiếu nữ vui duyên mới

Háo hức Tây Hồ vỗ sóng ca

 

Ào ạt mùa về đầy nỗi nhớ

Người muôn năm cũ tựa sao sa

Ông cha tâm huyết dòng thơ cổ

In dấu ngàn thu chẳng nhạt nhòa

 

 

Phạm Ngọc Hùng

Share this post


Link to post
Share on other sites

Khai quang

 

Sét cứ nhọn, thế mà tôi chẳng nhọn

Dao rựa cùn tôi phạt có quang cây

Đường vào tim rậm rạp, bụi hoang dầy

Khai hóa khéo sa lầy, mà đồng hóa

 

Nhát sét xuyên chẳng qua là chớp lóa

Mưa rơi bơi tuôn buồn bên chân trơn

Sét lằng nhằng nên chẳng thể mạnh hơn

Tôi tiến thẳng dù lầm mưa, lạc gió

 

Dù trượt ngã vẫn trượt thương, trượt nhớ

Tôi vùng lên. Tôi vượt thẳng đoạn trường

Dịu đi em! Đừng tự đắm đời hương

Bằng tiếng sét ái tình, toang cửa ngực

 

Đừng lãng phí, khi tôi còn đương sức

Còn lỳ lầm, háo hức được khai quang

Hãy cho tôi cơ hội lấy ngàn vàng

Tự chinh phục bằng trái tim quả cảm

 

 

Phạm Ngọc Hùng

Share this post


Link to post
Share on other sites

Mưa ru

 

Ta muốn trời ơi mưa

Chỉ là mưa đừng nắng

Cơn mưa dài mà nhẹ

Ru ướt màu xanh thơ

 

Không còn trăng nữa ư

Mưa có là tất cả

Mùa hè con ve ru

Lá ngủ vờ trên lá

 

Nắng quá, ôi là nắng

Ta mang mưa trong tôi

Lúc trời vừa dừng sáng

Mơ mê man tỉnh hồi

 

Chỉ là cơn mưa nhẹ

Ru một ngày thôi nôi

 

 

Phạm Ngọc Hùng

Share this post


Link to post
Share on other sites

Hiểu biển

 

Một lần đi ra biển

Thấy biển dài rộng hơn

Có phải chân đã mỏi

Hay là lòng đã sờn

 

Hay là hạt cát con

Dính mồ hôi của biển

Hôm nay làm tan biến

Giấc mộng bồng xa khơi

 

Một lần đi ra biển

Cầu vồng cong hai nơi

Một con tàu rời bến

Bò mãi đến chân trời

 

Một lần đi ra biển

Biển cả đặc mù khơi

Không còn, không còn sức

Bến bờ nào hơi ơi

 

Một lần đi ra biển

Biển và sóng lặng thinh

Thêm một lần hiểu biển

Là số không vô hình

 

 

Phạm Ngọc Hùng

Share this post


Link to post
Share on other sites

Mong mới

 

Đi khắp muôn nơi thấm thía nghèo

Trở về mấy ngả buồn nhà neo

Mẹ già đỏ mắt thương con dại

Cha cả phiền tâm nuối gió reo

 

Tay trắng phải chăng là có tội

Nợ hồng không lẽ mãi hoài treo

Đầy phè sách vở, tìm chê chán

Mới mẻ chưa thuần, cũ cứ theo

 

 

Phạm Ngọc Hùng

Share this post


Link to post
Share on other sites

Join the conversation

You can post now and register later. If you have an account, sign in now to post with your account.

Guest
Reply to this topic...

×   Pasted as rich text.   Paste as plain text instead

  Only 75 emoji are allowed.

×   Your link has been automatically embedded.   Display as a link instead

×   Your previous content has been restored.   Clear editor

×   You cannot paste images directly. Upload or insert images from URL.

Loading...
Sign in to follow this  

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

Footer title

This is an example of a list.

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

×
×
  • Create New...