Jump to content
Sign in to follow this  
Tran duy trung

CHIẾC ĐÒN BẨY

Recommended Posts

RƠI

 

nắng rơi vào mắt giọt sương 
khi con kiến đứng soi gương mặt trời

rơi

rơi

rơi

rơi

rơi

rơi

...

tớ rơi vào cái cuộc đời buồn tênh

 

8.12.14

 

 

  • Like 4

Share this post


Link to post
Share on other sites

ĐÀN BÀ 

anh thấy mùi thơm nước mắt 
của ai đó giấu vào đêm 
anh thấy mùi thơm trong vắt 
nở ra ban mai êm đềm 

anh thấy mùi thơm phố xá 
lẫn trong đôi gánh hàng rong 
giọt mồ hôi thơm rất lạ 
hóa bữa cơm no ấm lòng 

anh thấy mùi thơm em đấy 
mùi thơm không của thịt da 
cái mùi thơm mà anh thấy 
từ lòng nhân hậu tỏa ra 

14.12.14

  • Like 5

Share this post


Link to post
Share on other sites

MẦU CỦA MÙA ĐÔNG

 

con đường con đường con đường...
phố nằm như một vết thương của mùa
thời gian trôi chậm như rùa
í mà tớ đã già nua mất rồi
muốn hôn một phát lại thôi
mùa đông diễm tuyệt mầu môi em buồn

29.12.14

  • Like 5

Share this post


Link to post
Share on other sites

 

 

BÀI THƠ TẤT NIÊN MÌNH

 

Đời ta như mẻ vó 
Ta cất nốt chiều nay 
Giữa không và giữa có 
Trắng mù lọn khói bay…

 

Xin em ngày rất thực 
Ta nhìn xuống đôi tay 
Vết sạn chai cơ cực 
Chuyện áo cơm mỗi ngày…

 

Ta giấu vào tóc muối 
Nhăn nhúm nửa tâm hồn 
Sống cho thêm ngày tuổi 
Ơn cha mẹ, lớn khôn…

 

Ta phải đâu chọn lựa 
Hai nửa, hai cuộc đời ? 
(Cả hai chiều sấp ngửa 
Cũng bấy nhiêu khóc cười)

 

Đêm nay, năm tháng cạn 
Lẩn thẩn tất niên mình 
Ba mươi tư tuổi hạn 
Cõi người về hiện sinh

 

17.02.15

( 29 tết Ất Mùi )

 
 
  • Like 4

Share this post


Link to post
Share on other sites

my%20son.jpg

 

(mạn phép tác giả đưa lên vì bài hay quá )

 

Viết ở Mỹ Sơn

 

Ta cúi xuống nghe hồn đất thở
Hỏi nghìn năm gạch đá trơ đau
Dõi người xưa tay lưng dựng mở
Viễn tượng đời ta tro bụi mai sau.

 

Đây Thánh Địa, vết thời gian loang lổ
Đây chư thiên, linga, shiva
Đây Sambhuvarman, Bhadvarman phận mộ
Đây linh hồn giống dõi chăm Pa.

 

Đây điệu múa Apsara em giữ
Đây ánh nhìn tạc vào đá nghìn năm
Người phương Bắc - ta thân là thứ lữ
Ngọn ngọn nguồn về lại ghé thăm.

 

Ta đứng dậy giữa bốn bề rừng núi
Nghe linh thiêng thổn thức trái tim mình
Mỹ Sơn ơi, có chút gì buồn tủi
Thánh Địa còn mà thế giới im thinh.

 

TRẦN DUY TRUNG

 

TĐ Mỹ Sơn
27.02.15

 

 

  • Like 4

Share this post


Link to post
Share on other sites

VIẾT ĐÊM HỘI AN 

xuôi theo một mái chèo nan 
trăng soi phố cổ Hội An đèn mầu 
mai xa nhớ vị Cao Lầu 
nhớ ai đứng đợi Chùa Cầu mà thương 

Hội An 
26.02.15

  • Like 4

Share this post


Link to post
Share on other sites

VIẾT Ở NGŨ HÀNH SƠN 

tạo hoá trêu ngươi 
ngũ hành học thuyết 
ban cho con người 
vài điều minh triết 

đi rồi mới biết 
ta - vạn ngu si 
trước bao tinh tiết 
thiên nhiên diệu kì 

NHS 
28.02.15

  • Like 4

Share this post


Link to post
Share on other sites

Đào Công Điện : Người Nhật Tụng Thơ

 

 

“Anh – Câu thơ nhật tụng

Nguyện suốt mùa tin yêu “

( bốn khúc rời – Trần Duy Trung )

 

Đúng vậy, tôi có thể gọi nhà thơ Đào Công Điện là người nhật tụng thơ. Bởi vì với anh, chỉ cần một cơn mưa bất chợt cuối chiều, một lọn gió heo may đầu mùa , một chiếc lá vừa rơi hay một hình ảnh, một nét mặt, một cô gái dại điên vô thức anh gặp trên phố cũng đủ làm trái tim anh thổn thức và rung cảm. Dường như với con người tài hoa này, mỗi một phút giây trôi qua anh có thể nhìn ra tính thơ ở khắp nơi bằng một tâm hồn nhạy bén và đầy nhân hậu.

 

Để rồi mỗi phút giây ấy là ăm ắp những ý tưởng và câu chữ vỡ òa :

 

“Hãy cho tôi được rụng

Chạm đất dẫu một lần

Để tròn kiếp phiến lá

Qua đời rất ung dung “

( Ước Nguyện Nhỏ )

 

“Cô gái không son phấn

Lúc đời nghiện hóa trang

Vải vóc chỉ vướng bận

Em trần truồng rất ngoan ”

( Cô Gái Khỏa Thân )

 

 

Thế đấy, với Đào Công Điện chẳng cần phải đao to búa lớn, thơ chỉ như những khuôn hình anh chụp nhặt được bằng con mắt thơ giản dị mà đầy sống động mà anhbất chợt bắt gặp đâu đó xung quanh. Càng đi sâu vào thơ của anh, tôi càng hiểu vì sao anh lại viết được nhiều mà hay đến thế. Chân thành đến thế và giầu cảm xúc đến thế. Bởi vì anh có quan niệm thơ hoàn toàn khác, quan niệm của người thơ nghiệm sinh sâu sắc, anh viết trong sự phù phiếm của danh phận, trong sự tĩnh lặng của tung hô xưng tụng.

 

 

“ câu thơ này của tôi

làm ơn giùm

đừng giỡn hớt với những vũ điệu uốn éo ma mị nữa

mà hãy đưa chân bước xuống

ngổn ngang đời “

( Rót cho đầy )

 

 

Đôi lần tôi đã ngớ ngẩn mà hỏi anh rằng : “ Làm thế nào mà anh viết nhiều mà không bị trùng lặp đến thế ? “ Có lẽ không chỉ mình tôi ngớ ngẩn như vậy. Bởi vì anh viết cả vài nghìn bài thì không tránh khỏi làm người ta ngạc nhiên thắc mắc và rồi than phục thật sự.

 

Thì đây : “ Hãy đưa chân bước xuống / ngổn ngang đời “- cái quan niệm thơ hết sức đơn giản này đã trải dài suốt con đường thơ của anh . Để rồi anh sống và hát lên những rung cảm tâm hồn đi qua những ngày tháng yêu thương, những vùng đất và phận người bé mọn. Và có lẽ trên hết, anh viết thơ như một sứ mệnh của mình mà không có cách nào chối bỏ.

 

“ Chối bỏ ngôn từ

Ai nói hộ mình đây ? “

( chối bỏ )

 

Nói thật rằng, tôi cũng là người cầm bút ( viết nghiệp dư thôi nhé ) nên tôi càng hiểu những gì anh gửi gắm trong hai câu thơ kia của mình. Anh yêu cái cuộc sống ngày, cái ngổn ngang của đời này nên anh sợ, anh sợ một ngày nhìn vào đôi mắt trẻ thơ nơi góc phố co ro và lạc lõng, anh sợ chiếc lá đau rơi cuối mùa khắc khoải, sợ những sớm cong vênh mưa nắng qua đi khi vừa thức dậy, sợ chính tâm hồn mình như căn nhà hoang vắng không yêu thương, không ai về gọi cửa :

 

“Tâm hồn tôi là căn nhà bỏ hoang

Mỗi chiều tắt phập phồng chờ gọi cửa “

( kinh khuya )

 

Đọc thơ anh, tôi luôn có cảm giác anh còn muốn yêu thương cuộc sống này nhiều hơn thế, anh sợ tâm hồn mình không đủ, đôi lúc muốn tự làm rỗng mình để lại rót đầy, rót đầy. Chính ý niệm đó đã luôn mang lại cho anh những cảm xúc mới lạ để viết trước muôn màu và góc cạnh của cuộc sống. Mỗi lần bắt gặp một bài thơ của anh là tôi lại giật mình bắt gắp một ý tưởng mới, một cái nhìn mới và một hơi thở mới

 

“thân xác này của tôi

rỗng đến độ nhiều khi

không có đủ tâm hồn

rót đầy cho nó “

( Rót cho đầy )

 

“ như mọi ngày tôi cặm cụi làm thơ

những ước mơ dưỡng nuôi bằng mộng ước

những cấu tứ tuổi nghìn năm trứng nước

từ Lạc cha trai lơ và Âu mẹ chưa chồng

 

như mọi ngày tôi hớn hở lại băn khoăn

xa róc rách bỏ bầy phương sóng nọ

dòng sông biếc chảy về đâu, chẳng rõ

nẻo đường nào đến được tâm hồn em “

( Con Đường Nào )

 

Để khắc họa một chân dung thơ Đào Công Điên thi tôi là kẻ bất tài, bất tài trong sự cảm nhận hạn hẹp và ngôn ngữ nông rỗng của mình. Bởi vì thơ anh có quá nhiều cái hay và những ngụ ý triết lý sâu xa :

 

“ Đi hết một chân trời

Có thể sẽ gặp chân trời khác

 

Đi đến cuối giọng cười

Thường nghe giọt rơi nước mắt ”

( Bước Song Song )

 

“ ánh sáng bị nuốt bởi bóng tối

đêm chảy tan vào ngày “

( Kinh mùa đông )

 

Triết lý, hiện sinh, và đầy chất suy tưởng tuyệt hay như thế này thì có lẽ tôi chỉ còn biết đứng vỗ tay mà thôi. Cái vỗ tay của một cậu học trò háo hức vô cùng…

 

Và một trong những câu thơ của anh đã làm thay đổi rất nhiều ý thức thơ của tôi :

 

“ Chỉ cần thêm vào từ Mẹ

Câu thơ cũng đủ nên người ‘”

( Chỉ Cần )

 

Thế nên, trong bài viết ngắn này, tôi chỉ mạn phép viết về điều đã làm tôi ngạc nhiên và rất đỗi thán phuc. Hay đúng hơn là cái tài viết thơ như viết nhật ký : từng phút là thơ, từng ngày là thơ và cả trong từng hơi thở là thơ của anh nữa…

 

Nha Trang

03/03/15

Trần Duy Trung

  • Like 3

Share this post


Link to post
Share on other sites

Suốt quá trình làm thơ, mình nhận được cả lời khen lẫn ý chê, điều đó không quan trọng, chỉ cần nhận được sự đồng cảm, dẫu chẳng nhiều, như từ người thi hữu Trần Duy Trung đây, mới đúng là sự động viên đích thực. Có thể mình chưa được như những gì huynh đệ nói, nhưng chính những dòng chữ tâm huyết này đã đặt ra cho mình một tiêu chuẩn mới, cao hơn, để hướng đến. Hy vọng là ít nhiều sẽ đạt được (nếu còn đủ điều kiện tiếp tục viết). Thường thường mình hoài nghi về những lời khen, nhưng mỗi câu chữ ở đây, vào tháng ngày này, mình sẽ nhớ mãi. (Bạn làm mình ứa nước mắt rồi đấy, Trung ạ.) 

nguoibuongio

  • Like 2

Share this post


Link to post
Share on other sites

Join the conversation

You can post now and register later. If you have an account, sign in now to post with your account.

Guest
Reply to this topic...

×   Pasted as rich text.   Paste as plain text instead

  Only 75 emoji are allowed.

×   Your link has been automatically embedded.   Display as a link instead

×   Your previous content has been restored.   Clear editor

×   You cannot paste images directly. Upload or insert images from URL.

Loading...
Sign in to follow this  

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

Footer title

This is an example of a list.

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

×
×
  • Create New...