Jump to content
Từ Linh Nguyên

Tôi về mót lại ngày xưa . . .

Recommended Posts

Giấc phố

 

Giữa phố xá bủa vây

Cơn mưa đêm mất ngủ

Dưới bóng tàn cây rũ

Bóng những người ăn xin

 

Con đường trôi về đâu

Lòng đường loang loáng nước

Khuất trong màn đêm buông

Nỗi buồn không hẹn trước

 

Sống giữa thời quảng cáo

Giấc người không tuổi tên

Cái ngủ đi lơ láo

Nơi đâu không mặt tiền

 

Đành gửi mình lên net

Nhờ google gọi tên

Lắng lòng bằng đôi chút

Hương đồng quê lang thang

 

Trong bộn bề phố xá

Mắt người không lối ra

Chút quê mùa ngày cũ

Bây giờ thành xa hoa

5/2008

Share this post


Link to post
Share on other sites

Nỗi niềm câu lục bát

 

 

 

Từ xa ruộng cạn đồng sâu

Em thôi guốc mộc áo nâu thuở nào

Cái hồn lục bát lao đao

Thất thơ bước thấp bước cao thị thành

 

Cái hồn lục bát mong manh

Chỉ quen gió nội trăng cành sương thôn

Phố kia ấm lạnh vô thường

Rủi may nào biết đâu phương để ngờ

 

Cái hồn lục bát ơ thờ

Trống tênh ngày hững đêm hờ . Dửng dưng . . .

Buồn vui nào biết tủi mừng

Bước chân về giữa rưng rưng mắt chiều

 

Cái hồn lục bát liêu xiêu

Hình như đêm xuống đã nhiều bơ vơ

Đã xa vắng những mong chờ

Trong tim còn chút ngây thơ để dành ?!

 

Cái hồn lục bát lòng thành

Xin em về hát bên cành nắng mưa

Bên mùa gieo tiếng dạ thưa

Ngọt ngào cho những bến bờ xanh quê

 

5/2008

Share this post


Link to post
Share on other sites

Bây giờ mình giống thằng Bờm

 

Đường đời đèo dốc khê nhiêu

Đắng cay đổi lấy một chiều tìm quê

Bao năm quẩy cái gánh hề

Nghe mưa nắng khóc bên lề bìa quên

 

May mà còn chút hồn nhiên

Để chưa xa khuất một miền rạ rơm

Bây giờ mình giống thằng Bờm

Bạc vàng quẳng, nhớ nắm cơm đói lòng

 

Ngẫm đời có đó mà không

Cậy chi đèn đóm mà hòng quên nhau

Vẫn mùi ruộng cạn đồng sâu

Ai khôn lớn không bú nhàu vú quê

 

Nhọc nhằn đổi lấy cơn mê

Tỉnh ra vẫn một nhà quê của tình

Mới hay Bờm chính là mình

Nắm cơm từ buổi thành sinh gọi về

 

Rằm tháng 7/ mậu tý

Share this post


Link to post
Share on other sites

Họa nét mùa đông

 

 

Vội vàng chi thế. Mùa đông ?!

Vàng phai rớt rụng tồng ngồng chiều hoang

Chiều hoang cây lá bàng hoàng

Bàng hoàng rất mực hoang mang cội cành

 

Ỡm ờ lời gió lưu manh

Mánh mung mở lối mờ xanh mịt mù

Lưới chiều bẫy lá tương tư

Tư tương sương lá ngất ngừ rẩy run

 

Mắt môi đánh tiếng hạp hùn

(Tưởng chừa từ độ tùm lum khóc cười !)

Khóc cười nghi ngút sương phơi

Mặn mà mê hoặc đã đời mộng du

 

Em từ lấp lánh thâm u

Trần gian đọa kiếp ngục tù trần mê

Giật mình. Chiều rụng đầm đìa

Cọ buông. Toan trắng một bìa đông run

 

mùa đông 11/2008

Share this post


Link to post
Share on other sites

Duyên

 

 

Giăng giăng của rất mịt mờ

Đắm sương sa gọi mấy bờ bềnh bông

Vàng vàng lá. Lá mênh mông

Đã nghe mưa giọt tang bồng ngả nghiêng

 

Vọng tên. Lẻ tiếng cầu nguyền

Chuông thừa âm rụng đoàn viên ngại ngùng

Trăng ngân nửa vạt duyên chùng

Em trăng trắng áo mịt mùng nẻo yêu

 

Tình run lẫy cánh lêu bêu

Sông còn luyến một mảnh chèo khoắt khuya

Chiêm bao nửa giấc chia lìa

Hẫng tay . Đầy bẫm một bìa sương sa

 

Em từ cổ độ ghé qua

Mải chơi. Gót dạo phù hoa phập phều

Tôi từ vấp lối khê nhiêu

Tương tư bật khóc cũng liều thế thôi

 

Thế thôi của rất ngậm ngùi

Trần gian mưa nắng đã ngời mênh mông

Em xa . . . xa mấy dặm lòng

Cái duyên côi lạnh còn không. Trắng mùa

 

12/2008

Share this post


Link to post
Share on other sites

anh Nguyên ạ, Vũ khoái nhất trong thơ anh là cách dùng từ và ngắt nhịp.

Thơ lục bát làm dễ mà khó hay, những từ luyến láy nhuần nhuyễn và gieo vần lạ của anh thật khiến bài thơ như có nhạc và thêm vẻ tang bồng. Thật sảng khoái!

Trước xuân đuợc anh ghé thăm thật là món quà lớn, dạo này em bỏ bê nhiều quá nên cũng ít viết bài hơn trước, vẫn nghĩ về anh luôn, chúc anh năm mới cùng gia đình nhiều hạnh phúc và sức khỏe!

Share this post


Link to post
Share on other sites

"Vàng vàng lá. Lá mênh mông"

...

"Trăng ngân nửa vạt duyên chùng

Em trăng trắng áo mịt mùng nẻo yêu"

...

 

"Mải chơi. Gót dạo phù hoa phập phều

Tôi từ vấp lối khê nhiêu"

...

"Trần gian mưa nắng đã ngời mênh mông

Em xa . . . xa mấy dặm lòng"

 

thật là những câu thơ tuyệt bút anh Nguyên ạ!

Share this post


Link to post
Share on other sites

Buồn có nghĩa là ta còn ở đó

Với nhân gian mưa nắng để yêu người

Và biết thương cả những điều rất giận

Để tiếng ru người còn xanh biếc quanh nôi . . .

 

 

Những câu thơ làm cái buồn tan biến, tôi thích những vần thơ làm tinh thần khỏe lên trong cái sự tưởng chừng như chán ngắt, lại thấy đó là điều để ta bắt đầu.Những vần thơ hay, khỏe.

Share this post


Link to post
Share on other sites

Nguyệt Thảo - Một vùng cỏ dại trăng mờ còn lay

 

13/3 - một năm sau ngày Nguyệt Thảo ra đi . . .

 

63963-b4.jpgKhi cây cọ thời gian loang vào toan mùa chút bơ vơ lúc Xuân dần xa về phía cuối đường. Có một gam màu lành lạnh khẽ nhói vào tôi , để chùng xuống tiếng tơ thương về một ngày tháng Ba tê nhói vùng cỏ dại suông nẻo trăng mờ, nơi có một đóa Phù Dung vừa chợt tắt. Em đã đến bên đời, ngân lên những cung bậc yêu thương sầu muộn lắm, để nhẹ nhàng đi mà đuối cho bao hồn nhung nhớ . Tiễn em đi là những giọt lặng thầm rớt lạnh lối chia phôi . . .

 

 

Thôi tóm lại .

trong bụi bờ là đất

Chẳng oan khiên

ta cũng hóa giun trùng

Có trời biết mình yêu nhau chân thật

Hóa giun trùng

cho lòng hóa khoan dung

 

Thôi tóm lại

hoa tàn hương cũng tận

tháng ngày đi

đổi lại

nếp nhăn về

tôi / son phấn / tẩy bồi / môi mắt nhận

người tỉnh say / đàng điếm / giả / chân thề

( thôi tóm lại)

 

 

Đó là em - Nguyệt Thảo, xuất hiện đầu tiên trong topic Thôi tóm lại, trên thotre.com. Những câu thơ chợt bật lên những cung bậc trầm buồn mang đầy trải nghiệm hoang vu và nước mắt. Nước mắt ấy đã từng ướt sũng trên từng nẻo lòng em qua, rồi se sắt lại , rồi kiệt khô khi đã : tôi / son phấn / tẩy bồi / môi mắt nhận. người tỉnh say / đàng điếm / giả / chân thề , để rồi sau lại trở về giọt giọt rơi cho phai đi những vết u phiền của định mệnh khi em biết: Hóa giun trùng/ cho lòng hóa khoan dung giữa tha nhân vốn dửng dưng và bội bạc. Bao dung bởi đời là nẻo tất nhiên phải đi qua, an nhiên là điều cần thiết để tiếp tục hành trình về cái nơi mà ở đó Có trời biết mình yêu nhau chân thật. Ôi! một cái nhìn thậm già, ngờ đâu lại thoát ra trong tâm hồn một cô gái trẻ, một bầu trời của thanh xuân xuất hiện những đám mây u ám , tín hiệu của những điều chẳng lành . Nhưng biết sao, bởi cái phát tiết của Phù Dung đã báo hiệu về một chiều cánh sã, phải chăng em đã nhận ra mình sau những tứ thơ đau:

 

Run tay rung phím nhạc thừa

ai rơi tiếng nấc xuống vừa khúc nhau

môi khô

ướt đoạn tình nhầu

sol buồn kiếp nọ mi sầu cõi kia

 

thăng trầm giữa quạnh hiu

khuya

những con chữ nhảy lên bia đá mình

cuống cuồng câu hát lời kinh

vật vờ áo ngủ

 

phục sinh tôi về

(karaoke buồn)

 

 

Yêu và được yêu là niềm khát khao và là hạnh phúc của nhân sinh, đó là những âm thanh đầy quyến rũ . Nhưng khi lọt vào thế giới em chỉ còn lại những âm thừa, nấc lên những cung âm nghẹn ngào đầy hiu quạnh, em đang hát hay là em đang khóc trong tiếng hát khi : môi khô /ướt đoạn tình nhầu /sol buồn kiếp nọ mi sầu cõi kia để đêm khuya bỗng bỗng vỡ òa những con chữ nhảy lên bia đá mình lạnh tê linh hồn xiêm mỏng đang lả xuống cuống cuồng câu hát lời kinh mà níu cõi phục sinh từ hút trời xa vắng trong giấc ngủ vật vờ:

 

 

Chiều giường - đo thiếu trăm năm

tôi kê gối lệch tôi nằm nghiêng lưng

chăn thu đắp mảnh lừng chừng

cao / nguyên / nhũ đỏ / thấp / rừng / rũ nâu

nghiêng đèo dốc lượn về đâu

cồn dâng mấy lớp khe sâu mấy tầng

 

Máu dồn da thịt nghiêng thân

tay nghiêng hứng giọt trong ngần triết / minh

đất trời nghiêng cõi bình sinh

tôi xiêm áo lại nghiêng mình tạ tôi (Một Mình ! Tôi Ngủ Nằm Nghiêng)

 

 

Tình một ngày bỏ ra đi, thôi trăm năm đó nói gì buồn vui. Đêm là nơi cõi miền ủ nuôi giấc mơ , là nơi con người được trở về với trạng thái bình yên , tái tạo lại sinh lực cho ngày sau. Đêm cũng là chứng nhân cho bao cuộc tình lãng mạn . . . với da ngọt môi thơm và nồng nàn ân ái.

 

Thế nhưng, đêm với em lại là một cạm bẫy, cái cạm bẫy đã nuối chửng em vào đáy vực cô đơn Chiều giường - đo thiếu trăm năm/ tôi kê gối lệch tôi nằm nghiêng lưng, một không gian em lồng lộng tiếng thở dài, tiếng thịt da réo gào đòi được yêu thương chở che và dâng hiến cao / nguyên / nhũ đỏ / thấp / rừng / rũ nâu /nghiêng đèo dốc lượn về đâu /cồn dâng mấy lớp khe sâu mấy tầng giờ chỉ còn rát lạnh hơi sương đêm bủa buông vào từng ngóc ngách gối chăn . . . tất cả nghiền nát em trong sự quẫy đạp tuyệt vọng vào hoang vu tay nghiêng hứng giọt trong ngần triết / minh . Những câu lục bát vốn bình yên là thế mà bước vào cảnh giới đêm em lại bỗng trở thành những cơn lốc giật tê người. Có ai đó khi đọc những bài thơ em sẽ cho rằng nhiều những câu thơ mang sự dung tục . Thôi thì sao cũng được, tất cả đều do tâm đối cảnh. Với riêng tôi thì không, có chăng chỉ là những phút giây lòng em yếu đuối nhất khi soi mồ côi vào chính mồ côi để bật lên những câu thơ đầy tài hoa, dệt lên một bức vẽ thật đời trong thật thà tiếng nấc bơ vơ đất trời nghiêng cõi bình sinh / tôi xiêm áo lại nghiêng mình tạ tôi. Và :

 

 

 

thổi tro trong nhúm tro tàn

níu hoàng hôn lại trong hoàng hôn phai

lòng theo biển rộng sông dài

giòng tôi từ cõi thừa thai chảy về

 

chảy về chốn bỏ tôi đi

trời cho có một dậy thì ấy thôi

ơn nhau sống một lần đời

nên yêu cũng chỉ một người . . . mà yêu

 

chút tình còn lại mang theo

chút ghen với họ

chút kiêu với lòng

nhặt ra trong mắt môi chồng

thây hồng nhan bạc phận hồng nhan / tôi ?

 

đời cho sống một lần thôi

sao không yêu hết / nhỡ rồi . . phải khi

một mai qua dốc xuân thì

muốn yêu nữa biết lấy gì mà yêu

 

nhặt chiều trong cõi hoang liêu

thấy hoang liêu tận ánh chiều dương tan

nhặt tro trong nhúm tro tàn

thấy tôi ngồi giữa bóng hoàng hôn tôi

 

( Thổi tro trong nhúm tro tàn)

 

Lòng người là một thứ dễ vỡ chưa từng thấy , mà đời thì luôn rập rình đánh tráo những yêu tin. Con đường càng đi cành một xa, nhưng đã lỡ làm kiếp người thì làm sao đứng lại. Tôi tiếc cho em đã quá cả tin vào tình đời , ngay cả khi biết đó chỉ là gian dối Hết đổ thừa em /lại đổ thừa cho Chúa/anh hèn như con chó/ của lão ăn mày điên phải chăng em muốn mang trái tim thật thà để chuộc lỗi thế nhân chăng khi

 

 

Chẳng dựng đời nhau được

 

thì dựng người nhau lên

 

bằng dựng tình nhau trước

 

trái tim mình ưu tiên.

( nói với người )

 

Để rồi sau đó lại ngỡ ngàng khi chợt nhận ra mình bị phụ bạc, nhưng đối ngược với thái độ thường có của thế gian, em vẫn nhẹ nhàng như chẳng thể nhẹ nhàng hơn:

 

 

Đừng đổ thừa cho Chúa

cứ đổ thừa cho em

Đừng đổ thừa cho Chúa

cứ đổ thừa cho em

Đừng đổ thừa cho Chúa

cứ đổ thừa cho em . . . !

( cứ đổ thừa cho em )

 

Bởi em biết người đã cố đi thì chẳng mong quay về, ngày lạc nẻo chỉ còn là đêm tối, em nghe sự ra đi của những cuộc tình như nghe tiếng gió ngàn lay dỗ giấc cây khuya:

 

 

Mắt trăn trối : góc thừa vuông da thịt

mảnh tâm hồn / cửa sổ mở sau lưng

chiều không đáy ngày vơi đi một ít

đêm nửa chừng nguỵệt khuyết bóng mông lung

 

 

Môi trăn chối : những vòng tròn vọng phụ

nụ hôn cong che rướn gáy lọc lừa

son phấn mới nhưng nồng nàn vẫn cũ

giấc ngủ vờ / thừa thãi gối chăn / khuya

 

Tóc trăn trối : rối ren rừng oan nghiệt

lối ngôi mòn về nhánh rẽ xa xăm

em lược trâm vẫn tím vàng da diết

mà gương mờ buồn bã hết trăm năm

(Bài trần tình thứ 5)

 

Tháng ngày như tấm gương phản chiếu cô đơn em: em lược trâm vẫn tím vàng da diết / mà gương mờ buồn bã hết trăm năm, nhưng khi cô đơn đã đến tận cùng cô đơn thì nó lại chuyển sang một trạng thái khác - Sự nhạy cảm chiều không đáy ngày vơi đi một ít/ đêm nửa chừng nguỵệt khuyết bóng mông lung . . . son phấn mới nhưng nồng nàn vẫn cũ . Em đã mang tấm gương đó soi ngược lại cô đơn mình để thấy lại những đam mê, những nhạy cảm trên vùng hoang tưởng lạnh, tưởng đã tắt giờ đây lại bời bời nham thạch:

 

Trùm mền

đắp mảnh thân hư

che tâm ý

tưởng hồn như loã lồ

ngỡ rằng xương thịt hư vô

chạm môi trái cấm sao ngồ ngộ :

đau

 

Trùm mền

ngăn khoảng đêm thâu

hương xa

gió thôỉ mùi nhau

bỗng thèm

Anh mùa đông cũng rũ mềm

ôm nhau nóng để trùm mền sưởi nhau

( trùm mền)

 

Nhận ra mình vẫn còn đó những mong chờ :

 

 

Người về / về / quạnh hiu tôi

bóng che mất bóng hình bôi khuất hình

tôi đi / đi / lặng lẽ mình

nụ sương

giọt rụng

nhuỵ quỳnh

hương rơi

 

Mộ tình / Ai / biệt giam tôi

thanh mi lòi tói

vành môi xích xiềng

mặt trời tịnh / trái tim thiền

tiếng ru tuyệt tự lời nguyền vong âm

 

Thảo hờn hồn cỏ xa xăm

khoé trăng tận Nguyệt mờ thăm thẳm . . . sầu

 

( trăng mờ cỏ dại 2)

 

Một cách tất nhiên, con người luôn hành động theo trái tim mình, dù biết đấy là sự thất bại . Cuộc sống cho biết những ai sống theo tình cảm thường luôn gặp trái ngang, thành công chỉ dành cho những ai làm theo lý trí. Nhưng , con người sinh ra thì đã có sẵn một trái tim rồi, mà đã là trái tim thì nó phải đập, phải bồi hồi . . . Sau những gì qua đi, trong cõi trần tình em thổ lộ :

 

 

Tia mắt thu chiêu từng toan tính nhỏ

nụ cười quy cách lại những đong đo

với hồn nhiên đã một thời quá độ

tôi ngày xưa / khác hẳn Thảo bây giờ

 

Cũng chẳng nhớ chuyến đò nào vội vã

chở qua sông / ai / mệnh phụ lên bờ

bỏ sau lưng một đời con gái đã

năm bảy lần . . . khâu vá lại ngây thơ

( Bài trần tình thứ nhất)

 

 

Vâng ! Em đã trở về khâu vá lại ngây thơ để tìm lại tiếng cười một thời đánh mất . Hạnh phúc, trên một bình diện nào đó không chỉ là yêu thương trong phạm trù cho và nhận. Nó còn là sự lắng nghe tiếng giao hòa những âm thanh cuộc sống chuyển tải vào tâm trạng để nhận dạng thực những buồn vui, rồi tổ hợp vào trong tâm thức , tái biểu hiện vào hành động. Qua những trải nghiệm về hạnh phúc, hẳn em đã thấy cuộc sống còn biết bao thứ đang chờ:

 

 

Ngày rộn ràng tôi / bữa tiệc vui

đũa đôi ngồi lại / chén ly cười

lanh chanh môi mắt y áo mới

vuông bếp lòng xanh hoa trái tươi

 

và ngon như chiếc bánh bông lan

những mũi dao chia miếng dịu dàng

bao nhiêu thơm ngọt vun từ thuở

cha mẹ nuôi đởi nhau chứa chan

( Chúc sinh nhật người hăm sáu)

 

 

 

Tôi đã thấy một Nguyệt Thảo khác hẳn Nguyệt Thảo trong cõi u phiền mộng mị, liêu trai :

 

 

Cây buồn vẫy gió buồn theo

hồn ai níu mảnh mây treo ngang trời

gió buồn rung lá buồn rơi

buồn rơi lá có về nơi cội nguồn

 

thuyền trôi nước đáy sông còn

nhớ bao nhiêu để sóng mòn xô nhau

khôn nguôi tóc ngủ trên đầu

xoa tay vuốt bóng dưới cầu đục trong

 

người xa / cách một dặm lòng

như đầu sông cách một giòng /cuối sông

chong đèn nhắc lửa thu đông

giữa chăn gối cũ giường không ấm giường

 

đêm này tôi lại nhìn gương

từ liêu trai có một sương phụ về

(từ liêu trai có một sương phụ về)

 

 

 

Mà ở đó, trong xào xạc gió Xuân reo, trong thơm nồng hương gió sớm, em trở về với em xưa , ngân nga lời hát ru ngày xuân tươi, để tay xuân trổ nụ ngần hoa trắng, nẻo sớm còn mờ hơi sương mà mắt em đã tỏa nắng ngời :

 

 

Tóc se ngôi lựa ngắn dài

hương trầm tháng chạp trâm cài tháng giêng

tay mềm chắp ngón bình yên

buồn ơi ! xin một cõi . . .

riêng . .đi về

 

Dây choàng áo ngực sân si

lưng vơi đau vết xiết ghì . . non da

thương từ trong ấy thương ra

tình như sóng tận bao la biển về

 

Ai đi nhặt lá bồ đề

cội trầm luân nhớ

nhánh bề bộn quên

hẹn nhau trứoc cửa môn thiền

nụ hôn nhang / khói

lời nguyên trái / hoa

 

Mùa xuân vẫn ở đâu xa

bình yên tôi

một món quà : tháng giêng

 

( Tháng giêng - Áo dây tóc nhuộm đi chùa)

 

Trong bốn mùa xuân - hạ - thu - đông, mùa xuân là ngắn nhất ! Khi mắt người chưa kịp trong veo, khi môi cười chưa tròn nụ thắm , khi những niềm đau vừa mím miệng . . . Thì hỡi ôi xuân đã vụt qua rồi. Hình như ở một nơi nào đó trong mịt mùng tâm thức, em đã linh cảm về một ngày xuân cuối. Cái ngày xuân dành để tiễn đưa em vào giấc Hoa miên. Tôi nghe thảng thốt tiếng em, dù đã kìm nén lắm , vẫn lăn rơi những giọt buồn bên mé chia ly:

 

 

Tôi phải đi đây. ngày đã cạn

đêm đã cùng, năm tháng đã thôi

vui đã đủ, giận hờn đã chán

còn nghĩa gì mảnh xác thân hôi !

 

trời đất rộng, lòng tôi bỗng nhỏ

một nẻo về bốn ngõ quanh co

tàu nguợc - tàu xuôi đều đã lỡ

hồn chạnh buồn như cái chợ trưa

 

giữa chợ trưa lại ngồi tính sổ

vay trăm năm góp trả một đời

trả một đời tôi còn vẫn nợ

vẫn nợ nguời tôi nợ cả tôi

 

nên dành dụm mỗi ngày mỗi tối

nên chắt chiu từng phút từng giây

mà thời gian thì qua rất vội

chẳng kịp rồi ! tôi phải đi đây !!!!!!

 

Chẳng kịp rồi !

tôi phải đi đây

chẳng kịp rồi tôi phải đi đây !!!

 

Thật tình tôi và em như quen mà cũng chưa quen, chỉ là chút duyên sơ qua những bài thơ trên mạng. Ở đó tôi bắt gặp một Nguyệt Thảo u buồn với những câu thơ tài hoa, những phá cách trong các thể thơ, mà đặc biệt là thơ lục bát, cái cách mà em biểu đạt . . . để trở thành một niềm vấn vương trước những bức tranh em vẽ bắng máu trái tim bời bời thiếu phụ. Cũng đã từng vừa phục mà lại vừa không thích cái cách em tranh luận trong những cuộc bình thơ trên diễn đàn mang tính quá khích và có phần ngoa ngoắt kiểu đàn bà ( có đôi lần như thế ). Nhưng thôi, sông vốn hẹp nên đời cho ta thế . Ta bắt đầu từ Thơ nên hãy cứ mở lòng cho hết cái tâm Thơ . . .

 

 

Một đóa Phù Dung đã rủ vào giấc ngủ . . . đã có nhiều tấm lòng chùng lắng hôm qua, đã có những nén hương Thơ ru em vào giấc Hoa miên , dịu lắng đi những nỗi niềm nhân thế. Tôi, vốn ít mượn lời người khác, nhưng trong tâm trạng này ngôn từ tôi bất lực, nỗi niềm xin mượn thơ của Trung niên thi sĩ Bùi Giáng thay cho nén hương lòng thắp tưởng về em:

Áo xanh

 

Lên mù sương, xuống mù sương

Bước xa bờ cỏ xa đường thương yêu

Tuổi thơ em có buồn nhiều

Thì xin cứ để bóng chiều đi qua

Biển dâu sực tỉnh giang hà

Còn sơ nguyên mộng sau tà áo xanh

 

À ơi ! Đóa Phù Dung đã ngủ say, Trăng mờ cỏ dại còn lay bên đời . . .

 

 

Bình Dương , đêm 13/3/ 2009

Share this post


Link to post
Share on other sites

Trắng hoa nẻo dại. Chợ chiều . . .

 

 

Già nua. Ơi hỡi con đường

Nhón đêm sỏi rạn. Nhược nhường ngày đi

Ngược xuôi. Nào có nghe gì

Lênh bênh lá rụng vào nghi hoặc chiều

 

Tôi đi. dáng cũng như Tiều

Lổ loang. Những mảnh vá chiều vừa khâu

Sợi ngày, đã bạc từ lâu

Sót hoàng hôn manh áo nhàu lưa tưa . . .

 

Chợ chiều, quanh quẩn bán mua

Cũng là bán thiếu mua thừa đấy thôi !

Chung quanh cái miệng con người

Bao nhiêu tiếng khóc tiếng cười mê man

 

Lênh loang gió, vệt chân mòn

Trắng hoa nẻo dại riêng còn đăm đăm

Chợ. Lòng. Thưa thớt trăm năm

Chưa về. Bởi chút buồn lăn tăn. Vừa

 

Níu lòng. Hỏi trăng lên chưa

Hồn hoa trắng khẽ lay đùa Bơ vơ

Đời là chợ, vốn là Thơ !

Ăn Xin rất mực, giờ mơ Ăn Mày

4/2009

 

foggyroadoil3zy.jpg

Share this post


Link to post
Share on other sites

Join the conversation

You can post now and register later. If you have an account, sign in now to post with your account.

Guest
Reply to this topic...

×   Pasted as rich text.   Paste as plain text instead

  Only 75 emoji are allowed.

×   Your link has been automatically embedded.   Display as a link instead

×   Your previous content has been restored.   Clear editor

×   You cannot paste images directly. Upload or insert images from URL.

Loading...

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

Footer title

This is an example of a list.

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

×
×
  • Create New...