Jump to content

Cánh phù dung mỏng

Thành viên
  • Content Count

    83
  • Joined

  • Last visited

  • Days Won

    6

Everything posted by Cánh phù dung mỏng

  1. Tuổi học trò ai không một lần yêu Dù tình yêu đó là ngu ngờ, dại khờ Tuổi học trò ai không qua thời bẽn lẽn Dấu ánh nhìn sau nỗi nhớ quân quơ Ta gửi chút gì cho sương hồng mỗi sớm Ngóng mắt nhìn qua khung cửa còn say Chân vội vã, ta tìm và ta trốn Những khoảng riêng, ai biết và ai hay Tuổi học trò là những lúc thơ ngây Điều vụn dại cũng nghĩ hoài không biết Cơn gió qua cũng nhủ thầm…lạ đấy Mà thật ra điều ấy quá bình thường Một thời để nhớ, một thời để thương Một thời vấn vươn cất vào hoài niệm Để mai đi rồi, còn mãi trong tim Khúc ca nào giữa nắng trút thềm xưa
  2. Nếu cuộc đời cho em một điều ước Ước gì đây? Cho cả anh và em Em sẽ ước bàn tay mình có phép Hóa cuộc đời trong bóng tối đêm đen Em sẽ biến trái tim mình thánh đá Không biết buồn, không nhớ, không đau Để máu chảy cũng lạnh lùng xa lạ Rót vào mi, không phải nước mắt đâu Em sẽ biến đôi mắt anh thành gió Phớt qua đời trong chập chờn giấc mơ Khi tỉnh giấc giật mình em cười khẻ Chẳng có anh đâu trong lòng đóng khép Em sẽ biến nụ cười mình thành biển Nhấn chìm tàu những lãng khách lênh đênh Để ngày sau con tàu sẽ có bến Để bến không chờ, khắc khoải đêm đông Em sẽ biến kỹ niệm mình thành không Khi điều đó làm em thêm yếu mềm Không vật cản, đời em là chiếc lá Rớt xuống dòng như nước chảy ra khơi Em sẽ biến lòng mình thành vực thẳm Để cô đơn thành đáy vực đó thôi Em sẽ tạo cả vùng trời vô cảm Trong tim em để xóa bóng hình anh
  3. Em chợt nhớ mùa hoa giấy năm nào Xanh của lá, đỏ của hoa, tình nguyên vẹn Em chợt nhớ buổi chiều nào anh hẹn Quán cóc ven đường thành kỹ niệm trong tim Mùa thu ơi, xanh mắt người viễn xứ Lá nằm im không thỏ thẻ trộm nhìn Đôi mắt ai, chớm lạnh nỗi riêng tư Như chính anh, gửi trọn một bóng hình
  4. Khi cơn gió bay vào luồn cửa sổ Nắng thêu hồng cũng len lách chen qua Sương lãng đãng rồi kết chùm nho nhỏ Như áo tiên giăng kín bầu trời xa Mưa hôm qua còn không tan vào đất Vươn trên cành những nét ngọc tươi xinh Đàn gà con tắm mình trong biển cát Bướm từng đoàn múa hát giữa rừng hoa Gót chân trần chạm đất mẹ bao la Muôn cảm xúc nở bừng trong mạch máu Trên tầng cao mắt nhìn xa vời vợi Quê hương mình hóa thành cánh chim câu Bay lên nữa, giữa ngàn xanh không gian Vượt trùng dương, thành muôn vạn bài ca Thắp ước mơ cho những mầm xanh nhỏ Khát vọng tình yêu, khát vọng vô cùng…
  5. Đã yêu nhau từ những hẹn hò ảo Anh đơn phương hay thầm lặng đợi chờ Còn em, đang vươn mình lên đỉnh cao Nung mơ ước từ thời còn rất nhỏ Chuyện yêu đương như lá đan chờ xuân Trong lặng lẽ bên đèn khuya trang vở Lòng chợt buồn khi chẳng biết làm sao Cho người thương, cho mối tình bỏ ngỏ Em vẫn thầm mong chiếc lá đừng vàng Nhưng thu đến, lòng em đành câm lặng Chỉ mong gió đừng thổi phăng mộng ảo Sao trên trời cũng minh chứng tim yêu Lâu lắm rồi, mình quen nhau ngày ấy Thuở mơ ước một tình yêu khờ dại Để mỗi lần chia tay, hay dỗi, hay hờn Đâu thể đoán ai cùng ai chung hướng Gặp được anh trong vô vàn thế giới Đã yêu rồi mà không biết đấy thôi Bởi những thẹn thùng che dấu bờ môi Đang khát vọng biển tình trong tâm khảm Chắc có lẽ anh vẫn còn nhiều lắm Những bộn bề, vất vã lẫn lo âu Làm con trai sao anh nhiều suy nghĩ KHi trái tim em vẫn nguyện yêu anh thôi Nắng mùa thu tỏa đầy trên đồng nội Nắng cũng đợi chờ, nắng cũng đã yêu Ai bảo gió là vô tình, vô cảm Gió cũng kéo mây đi khắp thế gian Em nghe mùi hương của nỗi nhớ chiều dâng Ép vào trang nhật ký đầy hoang dại Vẫn nhớ người ở nơi xa xôi lắm Để cánh hoa rơi nhẹ giữa tầng không
  6. Tháng năm về, nắng lan nhẹ vào không gian thơ mộng của căn nhà nho nhỏ. Tiếng đàn piano truyền cảm chạy dọc theo con phố dài. Tháng năm đẹp, cô yêu tháng năm như chính những hoàng hôn có anh kề bên. Ấm áp và dịu dàng đến lạ, nhưng năm nay mùa hạ về không anh. Những niềm vui chợt lóe lên rồi theo đôi mắt cô ủ xuống. Nhấm nháp li cà phê đen huyền, từng giọt sánh đen tuyền như đôi mắt cô nhìn anh. Trước kia cô thích cà phê sữa, bởi mùi thơm và sự ngọt ngào. Anh từng bảo cà phê sữa ngọt nhưng không mang đến cảm giác dịu dàng sau khi uống. Cô nhớ anh nói thế, cũng nhớ bản thân dần thay đổi . Mùa hạ năm trước, anh dẫn cô qua những khúc quanh tìm một nơi ngắm bình minh. Đi rất sớm, những giọt sương còn nhỏ giọt trên lá, bình minh mùa hạ rất đẹp. Nắng hanh vàng một chút trên hàng cây đứng tuổi, những nụ hoa như ướp thêm thứ hương vị dạt dào sức sống. Bầu trời rộng và cao, những chùm mây như làn sóng nối tiếp nhau bàn bạc, nền trời xanh ngút ngàn. Anh đèo cô trên chiếc xe đạp nhỏ, tiếng lọc cọc như âm vang của kỹ niệm xa vời. Đưa cô đến một thả cỏ xanh, từng cánh hoa phượng từ phía bên kia theo làn gió bay trên tóc cô, mượt mà như bàn tay anh vuốt. Tựa đầu vào vai anh, tim dâng lên niềm hạnh phúc nhỏ nhoi, ánh mắt anh vẫn xa xăm như thế. Ánh mắt chứa đựng những ưu sầu nhân thế, cô không hiểu, đã từng hỏi anh nhưng anh chỉ cười. Năm nay mùa hạ đến sớm hơn nhỉ ? Cô chưa đủ hoàn toàn tự tin đón mùa hạ này, bởi mùa hạ này không anh. Không còn tiếng xe đạp lọc cọc, tiếng anh chọc cô cười nho nhỏ. Không gian giờ đây im lặng đến lạ. Bản nhạc buồn vang đều trong tâm trí cô, ngày xưa có anh cô không nghĩ mình có thời gian nhiều như thế, còn có thể cảm nhận được sự buồn của tiếng nhạc. Li cà phê đen trước mặt, cô nghĩ về anh với biết bao kỹ niệm, chắc có lẽ giờ này anh cũng đã thức chỉ là cô không thấy được. Cô đừng dậy bước đến cửa sổ, đưa mắt nhìn tàn phượng đỏ, sắc phượng rực rỡ dưới mùa hạ như thế. Đẹp, hoa phượng với cô bao giờ cũng đẹp và mang nhiều hoài niệm. Bước chân cô dạo trên phố sáng, tiếng xe cộ không chạm được vào đầu cô. Trong cái nắng sớm nhẹ nhàng như thế, trên con đường như thế chợt sao chỉ có cô và nỗi cô đơn. Mùa hạ này có lẽ là mùa hạ cuối cô nhớ về anh, không bao giờ cô còn thấy anh nữa. Một cánh hoa rơi trên vai cô như một chú bướm bướng bĩnh, màu hoa li ti sắc vàng đỏ, mắt cô ươn ướt… Một mùa hạ không anh… CPDM
  7. Em yêu tháng mười thơm mùi hương cỏ Bởi những ngày em mới quen được anh Mùa thu về dang hồng đôi mắt đỏ Lá trên cành đâu đã mất màu xanh Em yêu yahoo những ngày cùng trò chuyện Sẽ chia nhau bao cuộc sống đời thường Những giận hờn vô tình em đọc lại Lại nhớ anh, bao cung bậc yêu đương Em yêu những đêm về sắc trời vươn Đêm lặng lẽ cùng li cà phê đắng Em chờ anh trong từng giây thầm lặng Có nghẹn ngào những lúc anh vô tình Em yêu tiếng đồng hồ đêm gõ nhịp Cùng con tim hòa chung một chí tuyến Cũng có lúc lòng dâng niềm xao xuyến Lúc ghen hờn, em chẳng dám nói ra Em yêu thời gian làm hòa cơn giận dỗi Tiếng yêu anh, chưa nói được thành lời Mượn thời gian làm một vòng xích đạo Để một ngày ta tiến đến gần nhau Em yêu khoảng cách chúng mình…rất xa Để tình yêu vượt qua ngàn sông vạn biển Để tình yêu không như giọt pha lê tím Đẹp lung linh nhưng dễ vỡ anh ơi Em yêu rất nhiều những lời anh quan tâm Dòng sông quê em cuộn chảy chở niềm thương Qua bao hành trình, cách ngăn cùng ngăn cách Cũng có ngày anh nhận thấy …. Phải không?
  8. Có ai đó đưa hương vào ô cửa Vung cánh hồng phượng đổ nắng trưa Có ai đó chia nhau nhìn khắp nẽo Chờ ngày đi mang cả bóng trường xưa Xa quá rồi sao ngày thi rộn rạo Phố len đèn trong tiếng đọc xôn xao Nghe nhỏ nhỏ tiếng thì thào cô bạn Mắt nhắm nghiền vẫn cố nghêu ngao Cứ lắng lại một phút lòng xao động Để nhớ về một thời đôi mắt trong Có tiếng dạy của cô thầy trên bục Có nụ cười em nhớ mãi...ngày xưa
  9. Xin gửi lại gió chút tình thầm lặng Tháng năm về xôn xao phố chiều lên Bên gốc đá, phượng già rồi, rực đỏ Em mơ màng nghe giọt đắng ve rền Năm tháng nào cho ngày xanh trở lại Áo học trò còn lưu bút mực say Ôi, nhớ quá ngày xưa trắng như mây Nhuộm thêm hồng của cánh phượng hương bay Xe đạp chiều nghe con phố ngẫn ngơ Nhìn trước ngõ, trường nay vắng quá Hè đã về thiêu đốt ánh mắt xa Còn đâu nữa mái tóc thầy hoa râm Có bao giờ tháng năm mình hội ngộ Giữa vùng trời đỏ thắm phượng mơ Có ánh mắt nhìn em cười lưu luyến Xuỵt! Nhẹ thôi để gió thì thầm!
  10. Có một loài hoa nghìn năm vẫn đẹp Cánh long lanh như ngọc biếc diệu kỳ Có một loài hoa trong âm thầm em gọi Đẹp nhất nụ cười, đẹp nhất dáng đi Có một phương trời nắng xinh tươi Tỏa bóng râm thu nhỏ dáng con người Có một biển tình mênh mang gõ sóng Ánh thu hồng khép mắt chờ lá ru Xin thỏ thẻ loài hoa xinh là mẹ Xin thì thầm dòng sông là cha Xin tự dâng cuộc đời muôn màu đẹp Khi trong con còn sáng bóng mái nhà Xin trả lời những điều ai chưa biết Quê hương em có những mái nhà tranh Có cánh đồng dựng mùi hương kỹ niệm Có dòng sông xinh, đẹp cỏ thiên thanh Quê hương em có con cò nho nhỏ Mỗi ngày về chở chút nắng qua sân Có cô học trò hằng ngày đến lớp Áo trắng ngần như mắt cành sương ngân Quê hương em có núi nghiêng bóng nắng Nghiêng về mặt trời rọi sáng niềm tin Có người thầy qua sân trường im lặng Mỗi ngày về bụi phấn vươn trên mi
  11. Xin một lần cho em đi bên anh Nghe thổn thức con kênh chiều gõ sóng Nghe tiếng ve rộn ràng bên cửa lớp Ta trường về em nhặt chiếc lá phong Anh sẽ hỏi khi nào mình gặp lại Dẫu em chưa lần nào nói chia ly Giọt sương rơi tàn đêm hoang dại Em cúi đầu chẳng dám nói với anh Đường tương lai bao nhiêu sóng cát Chuyện tình yêu anh có giữ dài lâu Anh từng nói biển sóng nào thiếu cát Có em về rạng rỡ ánh bình minh Nhưng cũng có lần em bỏ anh một mình Gió thổi qua chắc lòng anh lạnh giá Có khi nào bên thềm rơi hoa lá Có một người đứng đợi dưới chiều qua Chắc ngày mai, khi cánh phượng bừng hoa Màu đỏ quá mà đôi mình chia xa Thôi anh ơi, còn chi lời hẹn ước Dám nói gì khi ký ức xa xôi!
  12. Em gửi lại tình yêu bao nhiêu nỗi nhớ Hàng phượng buồn úp mặt với thời gian Chia tay rồi, con tim buồn bỡ ngỡ Sao tình mình như cơn gió đi hoang Em gửi lại tình yêu cơn mưa nhỏ Đã từng làm rung động con tim nhau Từng dội rửa những giận hờn nhỏ bé Để đôi tay vẫn giữ lấy đôi tay Em gửi lại tình yêu dòng lưu bút Mùa hè xôn xao tiếng ve sầu kêu Anh đã tặng em hai cánh phượng thắm Bảo em rằng mình sẽ mãi luôn yêu Em gửi lại cho anh con tim nho nhỏ Đã khắc ghi hình bóng của ai rồi Mong ngày mai nên duyên đôi lứa Để hạnh phúc bừng dù trong cơn mưa
  13. Con về quê ngoại giữa mùa mưa Thăm lại hàng cây đỏ hoa đưa Thăm dậu trúc mượt mà như lụa Con về thăm lại dáng ngoại xưa Con thăm hàng dừa bên hiên nhỏ Mắt ngoại buồn trông lại trời mơ Ngoại nhìn thấy gì? Con không thấy! Chỉ có con cò lã giữa trời mây Con về thăm ngoại buổi ban trưa Nắng gay người bổng ập cơn mưa Con không thấy mặt trời đâu nữa Mà lòng con không giá lạnh ngoại ơi! Con nhớ lời ru ngày còn thơ Câu hát ầu ơ giản dị đậm tình Ngoại đã ru con, ru cả cuộc đời Cho con nữa ngày mai vào cuộc sống
  14. Cứ mỗi lần anh nói mình chia tay Là một lần em nghe lòng đau nhói Dù tình yêu là muôn thể, muôn màu Mà trong em vẫn thấy khổ, thấy đau Nhiều lần muốn rời xa anh mãi mãi Để con tim không còn hoài nhung nhớ Khoảng cách tim mình không còn dang dỡ Lúc xa nhau sẽ không thấy cô đơn Em yêu anh như những lần giận dỗi Giận càng lâu nỗi nhớ càng đong đầy Em giận anh bởi lòng ghen con gái Có bao giờ muốn san sẽ tình yêu Anh rồi như con sóng xô bờ cát Dội cát vàng thay mới hồn thanh tân Mang vị mặn của tình nồng xứ biển Tưới vào bờ làm ấm cát triều dâng Em muốn cuộn mình trong vòng ôm sóng Nghe rì rầm bản nhạc biển giao hòa Như lòng anh thì thầm tên em đó Để không còn giận dỗi như trẻ con Và anh rồi như nắng hồng thơm má Lúc bình minh hôn đôi mắt em xa Lúc hoàng hôn khuất dần sao buồn quá Vẫn bên em trong giấc mộng muôn đời Em muốn với tay thu trọn nắng rạng ngời Khoe sắc thắm trên nụ hồng mới chớm Sắc nguyên trinh còn vùng trong nhụy xinh Chưa mở ra để ôm ấp môi gần Nên tình em chưa một lần vội vã Chỉ âm thầm như chiếc bóng hoàng thôn Chỉ mong anh yêu em như ngày trước Thuở mới quen mộng ước vuông tròn.
  15. Lá phong rơi trên nắng buồn thoả ấy Gió hanh lòng chân bước trở về đây Bao kỷ niệm trong lòng không thể xoá Đêm nhạt nhoà khóc tình đắng cay Em vẫn chờ anh trên đoạn đường xưa Bên hàng rào nối liền hai cánh cửa Cửa nhà em và một cửa nhà anh Thêm một cửa mong manh tình yêu nhỏ Thoả còn yêu hai đứa đi bên cạnh Gió rung mi, bao cung bật dịu kỳ Nay mùa mưa thấy trong lòng giá lạnh Mắt nhìn xa trên khoảng cách chia ly Kỷ niệm một thời còn bao nhung nhớ Mà tình yêu đã nhạt tự thuở nào Theo ánh nắng cuối đường trong giấc mơ Không còn nữa, yêu thương ngày trở lại!
  16. Có một bài thơ viết trong nỗi nhớ Em chờ anh tặng viễn khúc tình si Anh có hay giữa lòng em bỡ ngỡ Tim bồi hồi những lúc nhớ về anh Có một bài thơ viết trong hờn giận Khi vội vàng mình chẳng thể hiểu nhau Để hai đứa như nghịch đường nghịch lối Muốn nói rằng mình rất nhớ về anh Có một bài thơ viết trong hơi lạnh Khi mùa đông lớt phớt giọt mưa đầu Khi đôi mắt nhem hoen dòng lệ dỗi Cố dối lòng mình chẳng cần có anh Và những bài thơ như muôn sắc màu Tô tình yêu trong hạnh phúc diệu kỳ Em chợt thấy anh bên đường hạnh phúc Chờ bước em về...về với yêu thương!
  17. Thêm một lần anh nói mình chia tay Mùa đông lạnh thêm một cơn mưa nữa Tay em đau không thể níu lấy Đành mỉm cười chúc anh được bình yên Anh đi rồi, không còn ai đón đưa Vườn hoa sữa nhà em bừng trắng xóa Em lựa cho mình một nhành hoa nhỏ Cài mái đầu trong khoảnh khắc chia xa Tình em trao, anh đành sao quên lãng Cơn mưa nào dội rửa những yêu thương Còn trong em là khoảng hồn gắng gượng Cố bảo rằng sẽ mau thôi quên đi Nhìn tia nắng nhạt dần vùng đất ấy Trải con đường đã thắm đượm chia phôi Những nhớ nhung cũng bỏ đi không nói Còn riêng em khóc giữa mùa đông nay!
  18. Anh có biết những lúc buồn em khóc Trái tim đau vẫn gọi thầm tên anh Nhưng tình anh chỉ như gió mong manh Đến thật mau rồi ra đi vội vã Em gọi tên người em yêu lúc trước Người đó là anh mà cũng không phải anh Anh ngày nay không cùng em chung bước Đường cô đơn em lẽ bóng một mình THời gian ơi, xin quay dòng đi ngược Để em về say giấc ngủ mộng mơ Làm con bé chỉ biết đùa biết nghịch Chưa quen anh, chưa một phút mong chờ Tim yêu ơi, vì sao ngươi không chết NHịp từng nhịp làm nát cả hồn ta Còn anh nữa sao không về thinh lặng Để lòng em mạnh mẽ để vượt qua Tình muôn kiếp tình cũng đã xa Em yêu anh, được mất cũng thành tro Thì thôi nhé, một lần đau, lần khổ Tình chia phôi về lại chốn ngày xưa!
  19. Em chợt nghĩ nắng hanh màu tóc rối Chiếc ô hồng nâng gót đôi đường qua Đôi mảnh ghép từ hai phương trời lạ Đến cùng nhau chợt ngẫn...mình có quen? Em mỉm cười nghiêng nghiêng màu tóc xanh Trời còn đỏ những hoàng hôn khuất dạng Em thẹn thùng che môi cười ranh mãnh Để hồn anh lạc giữa chốn thần tiên Đôi ta yêu nhau trong những ngày ấy Nhặt cánh hoa rơi rưng rưng dòng lệ Cánh phượng hồng đâu đã rực cháy Báo phút chia tay đã điểm rồi thôi Giữa mùa chia tay em nghĩ ngày gặp lại Tim nghẹn ngào trong cảm xúc tương lai Vẫy tay anh đường vào hành trình mới Bước em đi luôn nghĩ mãi về anh Năm tháng kéo lá nghiêng lối nhỏ Đường đến đồi xa rập bóng cây buồn Em không đi nữa, em không thấy nữa Nồng nàng xưa như nước chảy ra khơi Anh quên rồi bóng hồng màu tóc rối Cô gái yêu anh nay vẫn đợi anh về Xưa rồi sao anh, bao nhiêu kỹ niệm Để bây giờ em nghĩ chỉ riêng em!!!
  20. Gió từ đâu gió đến, gió đi đâu Mang giúp em nỗi buồn đang giấu Gió từ núi thổi về nông trường lạnh Thổi từ tim vào khoảng cách vô tình Ngăn một nữa con tim đang thổn thức Viết tình thơ bằng đôi mắt lạc loài Gió chẳng còn là mênh mông sóng đẹp Chỉ là màn sương không tỏa đến ngày mai Nếu hôm nay đôi mình chung lối rẽ Dù đi chung, nhưng khoảng cách xa vời Nếu em nói em không còn yêu nữa Xin đừng nhìn bằng ánh mắt trong khơi Em vẫn là em có nào chi khác Xa anh rồi chỉ là ảo giác mà thôi Dù em biết mình làm anh thương tổn Và anh buồn, anh chẳng muốn thấy em Nhưng con tim là muôn trùng điệp khúc Có ai đếm được bao giờ buông cạn Từng nốt trầm si, hư ảo, miên man Có ai biết bao lời ca ngang trái Em bây giờ không muốn nghĩ đến ai Dù đôi lúc cần lắm một bờ vai Nghe biển hát những ân tình đứt đoạn Bên khung trời tung ánh mắt bình an Giờ mình em không có trăng sao làm bạn Tiếng thơ ngân trong đêm lặng hoang tàn Em chẳng biết mình còn có nước mắt Để tưới hồn những lúc thấy cô đơn Nên bây giờ...em sống cho riêng em
  21. Có thời gian nào để gọi là yêu Có thời gian nào nếu anh không giữ lấy Em không phải gió, không gió heo may Em là nắng, giữa tim người xa lạ Em phải tập sống một mình, không anh Bởi chúng ta như chiếc lá lía cành Thể hạnh phúc chỉ còn xa dịu vợi Em chối từ khi điều ấy xa xôi Em đã từng yêu những người khác anh Họ cũng yêu và đi không vươn vấn Em chẳng níu lấy khi đã chấp nhận Những cuộc tình gian dối lẫn dối gian Em gặp anh như trò chơi số phận Đến lượt em giữa vòng xoáy tình yêu Như đã định em rơi vào vực thẳm Nước mắt rơi cũng chỉ vì tình yêu Em tập sống không có anh mãi mãi Vì không cần cơn gió thoảng vào tim Em tập sống một mình, ôm hoài niệm Để nỗi đau chỉ còn trong giấc mơ Em không khóc vì những lời anh nói Dẫu mơ hồ nhưng lại nhói tim đau Em không giận khi mình gây gỗ Giữa bình yên dành một khoảng chân trời Nếu anh nói để thời gian nghiệm chứng Em yêu anh, và anh có yêu em Thôi hãy nói chúng mình chia tay nhé Bởi thời gian là vực thẳm êm đềm Tập sống không anh, một mình suy ngẫm Còn yêu thương là bóng dáng thiên thần Em chợt thấy tâm hồn mình thầm lặng Chẳng biết khi nào em trở lại là em Bởi tình anh em chẳng còn hy vọng!
  22. Em gọi tình yêu là tia nắng hạ Là tia nắng của một tình đầu vội vã Hôm nào đó, nhưng chợt tìm mưa đến Nắng u hoài chờ mãi bỗng ngẫn ra Anh là tia nắng giữa đời rất đẹp Bừng tia hồng, như máu của con tim Em lại sợ hoàng hôn về làm tím Cả khoảng trời cô độc không có anh Em đưa tay đan vòng tròn nắng nhạt Tỏa hồn yêu quanh quẩn mỗi gót chân Muốn thâu gió hôn vào môi dịu mát Ôm nắng vào, tựa má gối hương xuân Tia nắng buồn, nhạt màu buồn...năm tháng Dấu chân xưa như nốt nhạc lang thang Anh là nắng, biết có buồn chăng nữa Trái tim mình lại sợ lạc mất nhau Em muốn làm mưa để những khi trời nóng Tắt lại tim anh, một thoáng mùa đông Em không lạnh, chẳng biết mình có lạnh Sợ rằng anh mất ấm áp hạ vươn Em muốn làm gió để đi cùng với nắng Cuốn tình yêu thành vực xoáy muôn trùng Cuốn nỗi nhớ thành vô cùng vô tận Để bên anh chấp cánh giấc mơ chung Em muốn làm mây, chở thương chở nhớ Đầy ấp miên man, đầy ấp nụ cười Và có anh những ngày mình muốn khóc Òa vào lòng như nắng hạ êm tươi
  23. Gió Gió đi qua con đường vàng ký ức Em thẫn thờ đôi mắt ướt rèm mi Cố gọi gió quay về bên khung cửa Để mỗi lần nghe tiếng vọng tình si Không có bóng người về thăm em nữa Hòn đá nằm trơ trọi uốn trăng tan Em lượm đá ném vào lòng...muôn nỗi Tim rực nồng lại tạnh lại mà thôi Em nhớ vầng trăng ngày xa biên giới Lúa trổ đồng, cánh cò trắng tiễn đưa Trăng nhẹ tỏa hút hồn làn gió mới Em nhẹ nhàng rút khỏi cuộc đời anh Chẳng có tình thơ, chẳng có giã từ Đôi chân lặng lẽ về nơi cuối gió Em cất vào tim bao lời giận giữ Trả cho người cuộc sống mới bình yên Rồi một ngày anh sẽ chẳng còn em KHông nhung nhớ, không buồn, không lưu luyến Em trở thành con đường vô chí tuyến Ngược con đường đến với gió xa xôi Anh ơi mùa nào gió cũng phải thổi Gió nực nồng, nóng cháy cả trái tim Em đi trên đường ngắt hoa sim tím Cúi mắt nhìn lạnh cả đôi bàn tay Nắng lên rồi ủ hoài hoa cỏ dại Em đi trên nắng đan thành niềm thương Không phải gió là anh ở tưởng tượng Gió là quên, là phai dấu tình đầu. CPDM
  24. Tóc trắng! Lại một bước nữa con tiến vào đời mới Xuân nào về làm tóc trắng thầy tơi Tóc đã trắng nay dậm màu tô vôi Trắng thầy ơi, là màu trắng tình thương Nhớ ngày nào con mới vào trường mới Tóc thầy xanh chỉ lấm chấm giọt sương Qua năm học lòng con chợt nhớ tới Mắt ướt nhìn tóc thầy đã bạc hương Tóc nay trắng, trắng cả mùi hương sữa Con cất vào tim những sợi bạc mỏng manh Tóc thầy trắng vì những ngày gội nắng Đến với con chấp cánh ước mơ xanh Thầy là tia nắng giữa cuộc đời con Soi con đi qua những dãy đường cong Cám ơn thầy, cám ơn màu tóc trắng Màu yêu thương bạc cả tháng ngày về Con yêu quê hương qua làng mạc thầy kể Đầy ấp ruộng đồng với nắng chăn trâu Đàn em nhỏ ríu rít chạy khắp nơi Đem chiến lợi về cùng nhau nhìn ngắm Làn sương đọng những dòng sông tươi thắm Dãy đồi xa với trùng khơi nỗi loạn Thầy cho con nhìn bằng con tim sáng Đất nước mình mấy nghìn năm gian nan Mỗi ngày qua con lại nhìn màu phấn bảng Đem ví màu với tóc trắng của thầy đây Có lúc nghĩ nhuộm xanh lại...thầy nhỉ? Những ngây ngô không dám nói thành lời Mai con lớn muốn mình thành cô giáo Trên giảng đường với nét phấn trăng tinh Con sẽ xếp cho đàn em một hành tinh Nhắc lại chuyện màu trắng tóc năm nào! Nguyễn Thị Dung
  25. Nhìn màn hình cơn yahoo nhắm mắt Facebook sáng màu người qua tất bật Vào trong rum im lìm cơn mộng mị Ánh đèn màu với giọng hát chia li Rồi ngoài này em tìm anh trong danh bạ Tên hiện ra, lại nhấp lại nhấp qua Không phải gọi, muốn nhắn tin...lại thôi Vì chẳng biết giờ này anh có rỗi Bỏ điện thoại ngồi xem vài vở kịch Người ta cười em lại ngủ chẳng hay Hài bỏ dỡ buồn tênh màn hình chạy Trong mơ màng nghe ai nói yêu ai Chợt tỉnh giấc nhìn đồng hồ gõ nhịp Mười hai giờ buồn nhìn mắt rũ rượi Bỏ vào trong giận dỗi chính bản thân Lại thở dài điện thoại buồn chơi vơi Nằm lại nghĩ những quân quơ hờn dỗi Thấy mình khờ và cũng thật ngây thơ Bỏ qua hết mắt nhắm nghiền bảo ngủ Mà tim thì khóc chẳng biết đã bao lâu CPDM

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

Footer title

This is an example of a list.

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

×
×
  • Create New...