Jump to content

thăng long

Thành viên
  • Content Count

    174
  • Joined

  • Last visited

Everything posted by thăng long

  1. lâu quá không vào trang thơ của em, của chúng ta.. anh sẽ ghép lại mấy vần mới Rồi Tất cả Rồi tất cả sẽ trở về như cũ Áng mây bay giờ đã khuất cuối chân trời Không đi hết một mùa hè sắp nắng Tím cuối đường bằng lăng khẽ khàng rơi! Cũng có thể duyên tình giờ đã tắt Đường mỏi bước chân, lỗi rẽ tình cờ Em quay mặt dấu giọt buồn bất chợt.. Bỏ lại ân tình bên cửa giấc mơ Như chẳng có mùa thu về năm trước Ta nhặt cho nhau chiếc lá chưa vàng Dù rất mỏng như những gì đã có Cũng đủ cho lòng một thoáng đa mang Rồi tất cả lại trở về như cũ Như chưa từng có hơi ấm vòng tay Ly rượu vẫn vơi đầy theo năm tháng Như chưa từng có một thoáng men say! Thăng Long HN 2012
  2. Cảm thán Chìm sâu như đã chìm sâu lắm Ta đón Đông lên để lạnh lùng Vẫn là câu chuyện xa xôi ấy Tiếng vạc kêu chiều giữa không trung! Mộng mỵ chìm sâu trong mộng mỵ Ai dấu người đi tận cuối trời Một buổi lòng đau bên lá rụng Ta nghe gió thoảng tiếng chơi vơi! Không lẽ đổi thay đà báo trước Lâu nay trong mắt thiếu nhau rồi Chiều muộn xanh xao chiều nỗi nhớ Như vọng trong lòng tiếng lá rơi! HN chiều cuối đông (Thăng Long)
  3. Gần - Xa Nghe như hình bóng em về Giữa những tái tê Cuối thu gió lạnh Muộn màng chút đam mê Mắt cười lóng lánh Câu thề ..... Không tiếng gà bình minh vẫn đến Trong sương mai trìu mến Mùa nào tiếng khóc trẻ thơ Nghe bơ vơ Một giấc mơ Vẫn đợi đến giờ .... Bao bài thơ dang dở Lẫn trong tiếng thở Có ngọn buồn tiếng khuya Cửa đóng gió lùa Trở mình chăn ấm Đêm mưa? .... Em đã về trong đêm đó hay chưa? Hụt hơi tiếng gọi Sao thưa Đường vắng đêm thừa Tiếng guốc đong đưa .... Đêm dài em đã về chưa! Hà Nội 11/2010 (Thăng Long)
  4. Hà Nội trong anh, Hà Nội trong em Thành phố ngàn năm rêu phong và mới mẻ Những tầm cao vươn tới nét công trình Mỗi con phố mang trong lòng cổ tích Sương sớm mặt hồ tháp cổ lung linh Ta nắm tay nhau đi trong chiều thu lạnh Sắc vàng rơi trong mắt đã lâu rồi Tây Hồ đầy vơi mây bay bảng lảng Bóng Sâm Cầm tan tác muôn nơi Mái đền hàng cây mặt hồ bóng nước Câu chuyện xưa vẫn mới đến bây giờ Mỵ Châu ơi trái tim còn nguyên đỏ Giếng Ngọc u buồn ngọn cỏ mọc bơ vơ Chẳng thể hiểu hết lòng người Hà Nội Như Sông Hồng vẫn đỏ nặng phù xa Chẳng đi hết những con đường Hà Nội Ngõ hút dài tĩnh lặng đến bao la! Một hàng cây cũng mang bao tâm sự Hôm qua, hôm nay.. hào khí mãi oai hùng Bốn mùa nắng mưa trên từng viên ngói nhỏ Tiếng chuông chiều cho con sóng rưng rưng! Hà Nội trong anh bình yên con phố nhỏ Lá vẫn rơi trong từng bước đi về Hà Nội trong em chập chờn mộng tưởng Có sóng hồ nhẹ vỗ những cơn mê... Hà nội 11/2010 (Thăng Long)
  5. Lời Cho Ta (II) Tìm chi nhau trong tiếng yêu Chiều tàn nhanh theo bóng nắng Và cùng người yêu ta trốn trong trống vắng Tháng năm thời gian lãng quên Mỗi trái tim đập theo nhịp riêng Sao còn cố công giải thích Hãy cứ vì nhau lặng yên Bởi tim không chịu nổi Như ngọn lửa bập bùng bối rối.. Như hoa sim đang cháy ven đồi Chờ mong một giọt mưa rơi! Chảy như vô tình dòng đời thản nhiên trôi Tình yêu khát khao khúc ca dang dở Có cả dối lừa và có một phần của trái tim tan vỡ Sao vẫn nồng nàn mê đắm khôn nguôi? Nhắc lại làm chi những việc đã qua rồi Vị ngọt đắng của ngày xưa xa lắm Kỷ niệm ngập lòng giữa không gian im lặng Em xa mờ bóng chim Thôi hãy vì nhau lặng im Thôi hay thương mầu hoa sim Bên triền đồi nắng cháy Khao khát vòng tay mà tình yêu nào thấy Cho dù dối lừa Cho dù vùng khô cằn không có cơn mưa! Đi hết con đường và đã gặp ai chưa? Em vẫn vậy và tình yêu vẫn vậy Đành giữ trong nhau những điều ta từng thấy Có một chiều buồn khi em thiếu vắng tôi! HN, 2010 (Thăng Long)
  6. Lời cho ta Tìm chi nhau trong tiếng yêu Chiều tan nhanh theo bóng nắng Người con gái vẫn mang mầu áo trắng Đang trốn tìm trong im lặng thời gian! Tình yêu con đường với muôn vạn gian nan? Và còn như cả những điều gì khác? Trước mặt mênh mông biển khát Sau lưng hoa tím lẻ loi ! Nỗi nhớ hằn lên như đòn roi Cho đến khi trái tim không chịu nổi Lời yêu thương sẽ giống lời nói dối Vì không thể nào tả hết lòng nhau Ai từng yêu mà không từng đau Nỗi đau lửa cháy Nỗi đau không mắt nào nhìn thấy Trải lòng cũng không thể mở xem! Biết nói gì cùng em Bởi anh cũng không tự mình hiểu nổi! Con tim đập theo nhịp riêng Mãi khiến ta bối rối Mà đời thì muôn lối Mà mình thì chưa nhau Hãy mang đến bất cứ điều gì Dù là đó niềm đau Miễn sao em là mãi mãi Người con gái đang trốn tìm mê mải Mang mầu trắng tinh khôi.. Hoa sim vẫn cháy ven đồi Biển vẫn dạt dào mơ ước Có lẽ nào ta chờ nhau một ngàn năm trước? Có lẽ nào ta cần nhau một ngàn năm sau! HN,2010(Thăng Long)
  7. Giản đơn Sau cơn mưa đất trời như trẻ lại Trong trẻo ban mai.. Giọt nắng tình cờ đọng lại Khóe mắt cay, lưu thoáng một đêm dài! Ngựa hoang đi hoài gối mỏi Cánh đồng cũng hoang tàn, Ngọn cỏ chẳng đọng hương mùa cũ Ngày mai hun hút con đường. Đồng xanh cỏ mới Có ai còn ngóng đợi Vết chân mờ lối xưa! Chén rượu hôm nào giờ em đã tỉnh chưa? Sau những cơn say lại cồn cào cơn khát Nắng vẫn cháy trên đầu bỏng rát Cơn mưa đêm về có đủ mát không em? Cơn bão thật xa sao trời đất quay cuồng Đời chờ điều chưa hề biết Cứ cho là đất trời nghiêng ngả hết Cơn bão lòng rồi có lúc qua đi! Hay coi như cuối đường là cuộc chia ly Đến lối rẽ rồi mỗi người mối nhả! Canh cánh trong lòng những điều đơn giản quá Ta đọng trong người hay người đọng trong ta! HN,2010 (Thăng Long)
  8. Đêm Phố Chiếc lá cuối thu cháy tận cuối trời Em ngồi vá nỗi đam mê đêm phố Nàng Tô Thị cô đơn vô duyên cớ Tuổi qua đi như tiếng vạc kêu buồn Ai đợi chờ ai, lẻ bóng cuối đường Lối rẽ tình cờ lá rơi gót nhỏ Nối nhớ mong manh thoảng qua như gió Đêm cuối cùng hơi ấm đã lạnh băng Thăm thẳm góc trời thiếu hụt một vầng trăng Thành phố ngủ quên, hoa buông hương muộn Ai đã đến như một lần từng đến Có qua đi theo những giọt rơi buồn Mọi con sông đều phải có ngọn nguồn Ta thoảng qua nhau như giọt sương mới đọng Hãy cứ đợi những điều đang mong ngóng Góc phố đêm dài ngồi vá những đam mê!.. HN.2010 Thăng Long
  9. Đen - Trắng Một mầu xám nhạt nhòa Trên hai gam mầu đen trắng! Ngoài trời hoa và nắng Bảy sắc cầu vồng lung linh! Và khắp nhân gian chỉ có hai mình... Ngày và đêm lặng thinh Với rõ ràng hai mầu đen -trắng Nếu không nhau lòng đêm có vắng Bên nhau có thấy vời xa? Em vẽ mầu gì trong tình cảm hai ta Khi trắng đen gặp nhau bỗng thành mầu xám Một sắc chiều đông ảm đạm Một cánh chim trời hư không? Bẩy sác cầu vồng mênh mông! Lung linh hoa nắng Và đêm dài phẳng lặng Vạch ngang trời sao đêm... .... HN, 2010 (Thăng Long)
  10. Tình Đời Tình đời cạn xuống đáy sông Vài con sóng nhỏ vỗ không tới bờ Không nâng nổi một con đò Chỉ làm ướt một chân cò ngủ say Sao cò chẳng cất cánh bay...?? Để cho vạc phải đắng cay đêm dài! Nhớ gì sóng cũ vỗ hoài Thương cô gánh nước theo ai không về Cỏ vàng chẳng ấm triền đê Trầu héo vẫn đợi câu thề gió bay Một mình uống rượu chẳng say Dòng sông nước cạn, vơi đầy ếch than! HN, 04/2010 (ThăngLong)
  11. Vu Vơ Cánh đồng thản nhiên khi mùa về không sắc Vấn vương ơi, mùa đã cũ lâu rồi Lạc lõng nhạt theo cánh hoa vừa héo.. Cánh bướm tìm một chút nhụy gieo neo! Sáng nằm ngủ bên cây chưa kịp nở Nắng vu vơ trên tán lá rơi dần Ngõ vẫn vắng như bốn mùa không đổi Cố đợi chờ vô vọng một bàn chân Em cứ thế và bình yên cứ thế Như lãng quên lắng lại chút mong chờ Em không thể cứ vờ như không thấy Những đêm dài đối mặt những cơn mơ! HN, 4/2010 (Thăng Long)
  12. Xin đừng đưa nhau vào giấc mộng Để niềm mơ bỗng chợt hóa chính mình Bao khao khát có khi như sự thật... Đêm tuy dài sẽ đến lúc bình minh! Xin đừng vẽ những thiên đường ảo ảnh Nét xinh tươi lấp lánh nắng ban mai Con đường rộng, mây bay và gió lộng Bức tranh nào chẳng có lúc tàn phai! Hay đến bên nhau bằng chính mình chân thật Ánh mắt nụ cười lấp lánh làn môi.. Dù thiếu hụt vẫn là mình hiện hữu Có nhau rồi là hết mọi đơn côi! HN2010, (ThangLong)
  13. Muốn nhấp môi Nếm thử rượu nồng Sợ một một ngày buồn tênh Rượu cạn! Muốn đam mê Cháy đến tận cùng Sợ bờ vai chiều đông Chật hẹp Muốn thử một lần thật say Nhưng sợ Men tan rồi Nhạt thếch Bờ môi! ......... Uống đi em cạn ly này Để quên bao chuyện đắng cay qua rồi Ngại chi nhạt thếch bờ môi Ngại chi gió lạnh đơn côi đông về Coi như một thoáng đam mê Cho vơi đi nhưng tái tê trong lòng Cuộc đời là thoáng hư không Tìm chi một chút lửa hồng mong manh Tình yêu như của để giành Cất sâu trong cõi yên lành xa xôi **** Uống đi em đắng trên môi Bên chiều cạn hết đất trời mình nhau! HN, 02/04/2010 (Thăng Long)
  14. Với tháng 3 Những ngọn nến lung linh trong đêm Em tiễn mùa đi thoảng con gió lạ Trong đêm lạnh tiếng chim trong trẻo quá Cùng ngập ngừng chào đón một ngày mai.. Con đường quen sao vẫn thấy thật dài Em mải miết lá rơi bên gót nhỏ Một nụ hoa đưa hương vào trong gió Một mùa vàng đợi những ước mơ xa Bao đêm thật dài trong nhịp sống quanh ta Giữa tĩnh lặng chỉ lung linh ánh nến... Góc phố thân quen chưa một lần anh đến Chỉ ánh sao trời khắc khoải giấc mơ hoa! HN, 03/2010 (Thăng Long)
  15. Mùa hoa gạo Xuân như đã qua rồi Đợi hoài mà không thấy Câu thơ viết nủa chừng Ngập ngừng trên trang giấy... Bắt gặp mùa gạo cháy Đỏ rực trời tháng ba Thương cánh cò tần tảo Gánh đất trời bao la Em dù có vời xa Tháng ba là duyên nợ Hoa gạo thắp đỏ trời Đưa nhau vào nỗi nhớ Sự đời vô nguyên cớ Vì lẽ gì cần nhau? Giật mình nhìn sắc đỏ Cháy trong lòng niềm đau! HN, 23/03/2010 (ThăngLong)
  16. Em là một, là riêng là, duy nhất Không có gì thay thế nổi em đâu Mặc bão tố hay mưa tuôn ào ạt Biển sóng muôn đời vẫn thế ..kệ nông sâu! Anh và em có lúc như mưa nắng Trên hai đầu của nỗi nhớ mong manh Anh và em như bình minh đến muộn Một tiếng chuông ngân trong trẻo ..an lành!
  17. Với Biển Tôi gặp biển giữa cô đơn hoang vắng Bờ cát , bóng dừa làn gió đu đưa Cánh hải âu trốn tìm cùng con sóng Hoa Dã quỳ hoang dại dưới làn mưa! Rồi năm tháng vơi đầy như ước vọng Trên lối nào cỏ mọc dấu chân quen Rồi thành phố đêm về như tĩnh lặng Thức năm canh day dứt một ánh đèn! Ngày thơ dại tôi nghĩ rằng biển rộng Sóng lao xao, đêm biển hát mơ hồ Cánh hải âu dập dờn bay trên sóng Mỗi cánh buồm đều như một vần thơ Khi gặp biển mới thấy mình thơ dại Biển mênh mông sâu thẳm đến khôn cùng Có bão tố thét gào cùng sấm sét Và cánh buồn đi mãi... bến lặng không! HN, 13/03/2010(ThăngLong)
  18. ...... Bao lời nói cũng trở thành vô nghĩa Khi lòng em đầy những nỗi nghi ngờ Dẫu ta biết cuộc đời thường vẫn vậy: Ngang trái nhiều cho dù cả trong mơ Nơi tôi đến không phải nơi em đến Sỏi đá bùn lầy và bão tố triền miên Cây gai góc và đêm về lạnh giá Chỉ có bụi đường mà chẳng thấy bình yên Em cho ta nhiều hơn điều em có Hơi ấm thơ ngây, nước mắt, nụ cười Ta ngơ ngẩn nhìn mây bay gió thổi Hun hút con đường hun hút muôn nơi! Hãy lưu giữ những gì đời ban tặng Rất thiêng liêng và cũng rất diệu kỳ Biển vẫn sóng và bốn mùa vẫn vậy Ấm trong lòng trên từng dấu chân đi! (Thanglong)-HN,2010
  19. Hun hút trời mây Cánh chim xanh giờ đã khuất mây trời Bỏ lại mình tôi nghe sóng về mải miết Trong giấc mơ nào đâu em có biết Một cánh buồm nâu thẫm phía chiều xa! Ngày ấy xa rồi người ấy đã đi qua Hương làn tóc khói chiều bay lãng đãng Cố ngoái lại mây mờ che dĩ vãng Một con đường hun hút đến mong manh! Như bóng mây chiều thời gian quá trôi nhanh.. Con sóng ngày nào đã tìm về với biển Người ơi người có đi là có đến Tới cuối con đường người có nhớ ai không? HN,2/2010 (ThăngLong)
  20. Cuối đông Giọt mưa đông không còn rơi bên cửa, Cuối con đường xao xác nắng vừa rơi Cây bàng cũ vừa nhú lên mầm mới Cánh của khép hờ chờ đợi một mình tôi! Em vẫn xa như tiếng chim buổi sớm Rất tinh khôi mà cũng rất mơ hồ Ngõ vẫn chờ từng bước chân lá đổ Bóng dáng ngập ngừng dò dẫm mấy vần thơ. HN,01/2010 (ThăngLong) http://vn.myblog.yahoo.com/tuvanxaydungvn/...-1&next=619
  21. Không đề Như hoàng hôn rơi thật chậm bên sông Em chợt đến khi bên đời êm dịu quá Còn đọng lại giọt sương buồn trên má Nét thời gian cũng thật chậm đong về Ai chẳng một lần mơ đắm một cơn mê Dòng suối mát long lanh bình minh lạ Tiếng chim rất ngây thơ trên vòm lá Bàn chân rộn ràng trên lối mới vừa quen! Cuộc sống bộn bề, cuộc sống lắm gian nan Bàn tay nắm lúc nồng nàn lúc vội Lời nói trên môi vẫn còn bối rối Mây trôi nhanh cho trời bỗng giăng mù! Đã xa lắm rồi thăm thẳm một lời ru Bước chậm nhé mặc thời gian rất vội! Cứ nói đi em cho dù là gian dối: Chỉ một lời rằng ta vẫn cần nhau! Trái tim dù mang lơ lửng niềm đau Giọt sương sẽ khô, cơn mê rồi sẽ hết Nhịp bốn mùa đào nở trong ngày Tết Xuân rất gần em có thấy không em? HN, 01/2010 (Thăng Long) http://vn.myblog.yahoo.com/tuvanxaydungvn/...w=1&mid=619
  22. một thoáng Sông Hồng! Sông chiều nay hình như hồng trở lại Cơn mưa đêm qua ..phù sa bỗng tìm về, Gió vẫn thổi cho mây bay về núi Cỏ nhú ngập ngừng đủ ấm một triền đê! Vẫn thay đổi vô thường như năm tháng Cơn mưa ơi có lúc đợi cháy lòng Biết chớp bể mưa nguồn dâng ngọn sóng, Mờ mịt bóng cò, mờ mịt nỗi chờ mong. Hình như đến rồi đi là quy luật Đi suốt bốn mùa mưa gió chẳng nghỉ ngơi, Sông lúc cạn lúc đầy không đón đợi Mãi xao lòng bên bồi - lở đầy vơi ! Nam Định 2010 (ThăngLong) http://vn.myblog.yahoo.com/tuvanxaydungvn/...w=1&mid=612
  23. ...Em như mây, như gió ,như những vì sao Đã tan vào không gian theo mùa đông lạnh cóng Sao bến cũ cắm hoài con sào vắng Mãi hỏi lòng đèn cũ - bấc còn không ? (Lá Thu) Ngọn đèn cháy từng đêm Bóng tối khi mờ khi tỏ Chênh vênh trước gió Vài tia sáng mong manh! Có phải đêm nào trăng cũng thẳm màu xanh Có gió nhẹ đưa dịu dàng mùi thiên lý Đã bao đêm chập trờn trong mộng mỵ Em vẫn còn khuất xa! Đêm của mai ngày đêm của hôm qua Hơi ấm ngọn đèn, lắt lay chờ đợi Em vẫn còn rất vội Vạc kêu hoài đêm đêm! Dù sớm mai nắng đọng nhẹ trên thềm Hạt sương long lanh đậu trên ngọn cỏ Hơi ấm ngọn đèn như còn đâu đó? Giữa giao hòa ngày- đêm Đò ai cắm sào chở trăng có nặng thêm Xót xa trăng rơi chập chờn mặt nước Ngọn đèn đêm nào cũng thức Ấm nồng trong tiếng bình yên! HN, 01/2010 (ThăngLong)
  24. Không Đề Những hòn sỏi lăn vào màn đêm ...màn đêm Lặng im Cánh vạc khuya vỗ cánh Bình minh thật xa Chỉ có sương đêm nhạt nhòa! Tôi biết đêm đưa em trong bao la, Nơi triền đồi hoa mọc Lá cây đầy gai góc Mùi hương liêu trai! Biết bao đêm thật dài Ngọn đèn chờ đợi Tôi biết đời thật vội Tôi biết đêm thật sâu? Ngày mai nắng cháy trên đầu Đá sỏi dưới chân bỏng rát! Nghẹn ngào câu hát: Nhớ ngọn đèn hàng đêm! HN,6/1/2010 (ThăngLong)
  25. Tản mạn dòng sông Con sông mùa nước cạn Chảy giữa hai bờ bao la Dòng nước ngày nào trĩu nặng phù xa Không còn bên bồi bên lở! Suốt một tuổi thơ tôi vẫn còn mắc nợ Cánh buồm mang khát vọng đi xa Triền đê cỏ may níu bước chân qua Người em gái một ngày cất bước Con đò .. Tiếng sáo diều mộng ước Chiều hôm nào khói loang Hồng bay xác pháo chân nàng.. Dòng sông một đời đa mang Hôm nay vào mùa cạn Nứt nẻ những cánh đồng khô hạn Em chiều này nơi đâu? Lạnh khô gió thốc ngang đầu Phong phanh áo mỏng Nghiêng nghiêng mây không có bóng Chỉ cánh diều chao nghiêng! HN, 28/12/2009(Thăng Long)

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

Footer title

This is an example of a list.

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

Footer title

This content can be configured within your theme settings in your ACP. You can add any HTML including images, paragraphs and lists.

×
×
  • Create New...