| |
|
Tên chủ đề |
Trả lời |
Người viết chủ đề |
Lượt xem |
Hành động cuối |
| Thông báo |
 |
|
Thông báo: Nội quy Diễn đàn Văn học Trẻ |
- |
Thợ Làm Vườn |
18880 |
--
Bài viết cuối bởi: Thợ Làm Vườn
|
 |
|
Thông báo: Hướng dẫn cách gõ tiếng Việt trên Diễn đàn Văn học Trẻ |
- |
Thợ Làm Vườn |
19665 |
--
Bài viết cuối bởi: Thợ Làm Vườn
|
| Chủ đề diễn đàn |
 |
|
|
1
|
Đạo Sĩ Thúi |
176 |
11th August 2010 - 03:13 PM Bài viết cuối bởi: ms gấu |
Làm thế nào để nhận KIm Cương???
B1: Đăng nhập vào Facebook
B2: Bạn vào 1 trong các trang sau:
Chiến Quốc;
Thống Lĩnh;
Shaiya;
Linh Giới;
Zero
B3: Click vào nút "Like" như hình dưới:
B4: Xuất hiện 1 box xác nhận như hình dưới. Nhập mã xã nhận vào. Ví dụ như trong hình, bạn nhập “ducks lehmanp” hoặc “duckslehmanp” vào.
Thế là xong!!!
----------------------------------------------------------
Tham gia sự kiện “Xếp Kim Cương - Ẵm ngay 10 triệu” như thế nào???
B1: Bạn vào 1 trong các trang sau: Chiến Quốc; Thống Lĩnh; Shaiya; Linh Giới; Zero tại tab “Hộp Quà” hoặc nếu với bạn dùng ngôn ngữ là tiếng Anh thì là “Boxes”
B2: Click vào Sự Kiện “Xếp Kim Cương - Ẵm Ngay 10 Triệu”
B3: Click “Tôi sẽ Tham Gia” (nếu bạn dùng tiếng Anh thì là “I’m Attending”)
Thế là bạn đã có thể tham gia vào sự kiện rồi!!!
Tiếp tục chơi Game tại ĐÂY nhé.
----------------------------------------------------------
Làm thế nào để post hình và clip lên Tường của bạn???
B1: Sau khi chơi xong, sẽ xuất hiện giao diện dưới đây:
B2: Bạn Click vào “Post Replay”, sẽ xuất hiện bản dưới đây:
Bạn click vào “Đăng Tải”. Nếu bạn muốn thêm vài chữ vào trước khi post thì điền vào phần ổ trống phía trên nhé!!!
----------------------------------------------------------
Làm thế nào để post hình lên Tường của Facebook của SaigonTel???
Sau khi post số điểm của mình lên Tường, bạn làm các bước sau:
Đối với bạn nào sử dụng WinXp
B1:Tại Tường của bạn, bạn nhấn vào phím “Print Screen” trên bàn phím (kế bên phím F12 ấy!!!)
B2:Vào Paint, paste vào paint hình vừa chụp bằng cách nhấn tổ hợp phóm Ctrl + P hoặc vào menu Edit --> Paste
B3:Cắt hình sau cho gọn gàng một tí, chỉ cần phần điểm của bạn thôi, tương tự vầy nè!!!
Đối với bạn nào dùng Win7
B1:bạn vào Start --> All Programs --> Accessories --> Snipping Tool
Đây là công vụ cắt màng hình trang bị riêng cho Win7
B2:Sau khi mở ứng dụng, con chuột sẽ đổi thành dấu thập, bạn click và rê chuột cắt phần cần thiết trên giao diện Tường của bạn (cắt phần điểm thôi nhé!!!)
B3:Sau khi cắt xong, sẽ xuất hiện 1 cửa sổ:
Chọn Save (icon đĩa mềm ấy!!!), chọn nơi lưu trữ, rồi OK
B4: Tại 1 trong 4 trang Facebook của Saigontel: Chiến Quốc; Thống Lĩnh; Shaiya; Linh Giới; Zero tại tab
“Hộp Quà” hoặc nếu với bạn dùng ngôn ngữ là tiếng Anh thì là
“Boxes”, ở phần post trên Tường bạn chọn post Hình ảnh và đăng tấm ảnh bạn vừa chụp được lên cho Tường của các Facebook trên (Bạn có thể ghi vài dòng phía trên cũng được!!!

)
Thế là bạn đã có thể post kế quả cho mọi người trên Facebook xem rồi!!!
----------------------------------------------------------
Làm thế nào để BTC có thể vào xem và check clip của bạn được???
B1:Tại tài khoản của bạn trên Facebook, góc phải phía trên, chọn menu Tài khoản --> Thiết Lập Quyền Riêng Tư (Tiếng Anh là Account --> Privacy Settings)
B2:Xuất hiện giao diện
B3:Giao diện tùy chọn hiện ra, bạn làm theo dưới dẫn hình dưới đây:
Vậy là xong, trở lại trang tường của bạn là BQT sẽ có thể xem và check được rồi!!!
 |
|
|
0
|
duonghoanghuu |
117 |
11th August 2010 - 09:27 AM Bài viết cuối bởi: duonghoanghuu |
Ca dao là kho tàng văn chương đặc biệt của dân tộc. Mình là người Việt Nam mà không thuộc vài mươi câu ca dao nước mình thì cũng kì kì! Có nhiều bạn học qua phổ thông cũng quên dần vốn văn hóa này hoặc còn nhớ chắc chỉ đếm bằng số đầu ngón tay. Cái nghèo nàn về vốn ca dao và cái nghèo nàn về văn hóa và tâm hồn dân tộc có mối quan hệ như thế nào nhỉ? Tôi mơ hồ mối quan hệ đó ràng rịt và chặt chẽ như không khí và sự sống của con người.
Tôi thức dậy sớm, vẫn nằm yên trên giường một mình. Trong đầu tôi nhá lên vài câu ca dao bất chợt. Để xem mình còn thuộc nhiều ca dao không tôi nghĩ ra trò chơi nhỏ. Xâu các câu ca dao thành bài thơ dài mà cái bắt buộc là vần cuối câu ca dao trước phải bắt vần với câu ca dao sau hay nói ngược lại cũng được. Vài câu thì khá dễ nhưng càng lúc càng dễ bí. Chẳng hạn như sau đây :
Trong đầm gì đẹp bằng sen
Lá xanh bông trắng lại chen nhị vàng
Nhị vàng bông trắng lá xanh
Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn
Chim quyên xuống đất ăn trùn
Anh hùng lỡ vận lên nguồn đốt than
Chim khôn kêu tiếng rãnh ran
Người khôn nói tiếng dịu dàng dễ nghe
Tới vần (ngh)e thì bí.
Đang nằm còn ngái ngủ và không mở sách vở thì đố mà tiếp được. Tôi quay ra bắt đầu bằng một câu khác như “ Trâu ơi ta bảo trâu này…” Thế là mở, tôi được vài mươi câu thấy đã khá. Tôi nghĩ rồi có lúc bằng cách này tôi có thể đọc liên vận vài trăm câu ca dao dễ như chơi.
Phát minh của Newton xảy ra ngoài vườn. Phát minh của Acsimet xảy ra trong phòng tắm. Phát minh của tôi xảy ra trên giường, tại sao không?
Theo thonnuxomrau
 |
 |
|
63
|
Tran le phuong Linh |
10,548 |
28th December 2009 - 12:05 PM Bài viết cuối bởi: Tran le phuong Linh |
Quá khứ và những bài học của nó là một cuốn nhật ký dành cho nhiều người, cho những người con Hà nội xa xứ. Rất mong ai có dịp đọc nó sẽ cảm nhận được về một người Hà nội, có thể người đó không tồn tại hay hiện diện đâu đó quanh bạn. nhưng "nó" luôn muốn nói rằng : Hà nội sẽ luôn trong tim chúng ta, những người con mà từng bước chân đến trường còn in đậm trong từng con phố vắng, từng cơn gió mùa đông như vẫn luôn réo bên tai, nhưng dòng sông Hồng nặng phù sa của những ngày hè rủ nhau chạy trên bãi cát.
Của những ngày xa xưa ấy...Nhớ lắm Hà nội của tôi, quê hương mà tôi sẽ tìm về và cho ai đó " mỗi khi lòng xác xơ, ....vội vã trở về với tháng năm xưa..với những còn đường dầu dãi nắng mưa" tìm về. Nơi đó có lòng mẹ bao dung đón những người con về với quê mẹ: Hà nội
Cám ơn
T.L.P.Linh
------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Nó sinh ra ở Hà nội, sao mà nó tự hào thế không biết, cái niềm tự hào đó đi theo nó suốt quãng đời ấu thơ, suốt các năm học phổ thông.
Mẹ nó nói, nó sinh ra vào thời kỳ mà Hà nội còn nghèo lắm. Lúc sinh nó, bố nó đã đèo mẹ nó bằng xe đạp lên bệnh viện BM.
Bố nó nói nó là kết tinh của tình yêu giữa bố mẹ nó và Hà nội. Nó thì chẳng hiểu gì cả, nhưng từ đó trọn nó luôn luôn có một niềm tin rằng Hạnh phúc chắc chỉ từ tình yêu và chẳng có gì khác.
Gia đình nó bao đời nay đã sinh ra và lớn lên ở Hà nội, vào ngày hè , Nga ghé tai nó mà thì thầm
... Mai tao về quê đấy và tao sẽ được đi chăn trâu với mấy người anh họ. Nó ngơ ngác, sao mình không có quê nhỉ.
Mẹ nó gắt, ....quê ở đâu mà về... Hà nội là quê của con, con hãy nhớ lấy.
Lần đầu tiên trong đời nó mơ hồ nhận ra, quê hương nó là những con phố vắng, những tiếng rao đêm đông chứ chẳng phải là bụi tre, triền đê như nó vẫn thường học.
Nó nhận ra bài học đầu tiên: Hà nội là quê hương nó.
Ngày ....../200
London, England
Thế là nó đã xa Hà nội và Việt nam được 3 năm, mấy hôm nay không hiểu sao nó cứ nao nao, chẳng học được chữ nào. Cô bạn gái cùng phòng Dominic cười bảo nó: mày lại nhớ bf hả.
Nó cũng chẳng hiểu thế nào, Mạnh của nó đã 3 hôm nay chẳng thấy liên lạc, dòng chữ trên cuốn sách cứ như nhảy múa.
Này cô gái Việt nam, cô có thư nhé... Nó vội xé, một dòng chữ lạ ...một bức ảnh....cuốn sách rơi từ tay nó như lọt vào khoảng không.
Tiếng điện thoại vang lên trong gió thoảng... alô, anh M đây, em có khoẻ không....Thật là dối trá, ti tiện.. chiếc điện thoại Nokia vỡ tan khi đập mạnh vào tường làm nó giật mình, mắt nó nhoà đi khi thấy màn hình còn có hình nó với Mạnh vỡ làm hai mảnh. Trong nó cái gì đó chợt vỡ oà.
Ngày…/200.
Ngày hôm nay là ngày sinh nhật của nó và cũng là ngày nó bước chân về nhà sau 4 năm học, nó chẳng hiểu là vui hay buồn nữa. Thế là tạm biệt ngôi trường mà nó đã sống 4 năm qua, những nụ cười đầy vui vẻ của dominic, cái nhìn tinh nghịch của franciao. Nó về nhà.
Hà nội của nó chẳng thay đổi bao nhiêu qua mấy năm nó đi học, chẳng hiểu từ khi nào nó lại thích nhìn những chiếc xe biển 29 đang lao vun vút quanh nó. Trời mùa thu se lạnh. Không biết ngôi nhà và bao kỷ niệm, bố, mẹ nó có thay đổi gì không.
Nó ào vào nhà. Bố, mẹ, cu bi. Nó đã về. Mẹ nó buông rơi cái đĩa….
Ngày…/200
Vậy là nó đã về nhà được 3 tháng. Trời Hà nội xám xịt với những cơn mưa phùn không dứt làm nó chẳng buồn thức dậy. mẹ nó nói: Đồ con gái lười, giờ còn ngủ.
Nó lơ đãng nhìn ra cửa sổ, nhớ mùa đông …. quá, chẳng biết nó rồi sẽ hoà nhập vào cuộc sống thế nào đây. Nhà ai đó đang mở bản nhạc của Phú quang, nam ca sĩ cứ ngân nga : Hà nội ơi, mỗi khi lòng xác xơ….Nó phẩy tay, chán.
Nó lao ra khỏi nhà, mặc kệ cho mẹ nó gào lên: Thế mày còn như thế đến bao giờ hả con.
........
Ngày …/200
Nó đang ngồi trong quán cà phê quen thuộc, cạnh nó cái Nga đang bấm điện thoại tí tách thỉ thoảng lại cười cười. Nó phẩy tay lấy một điếu thuốc bạc hà châm lửa.
Con ranh, mày có định đi làm không, tao đã nhờ bạn trai của tao kiếm cho mày một chỗ đấy. Mà sao không về công ty của gia đình mà làm.
Nó nhìn cái Nga như người hành tinh khác, cười vu vơ. chẳng hiểu nó cười gì.
Mày có vấn đề gì thế, học cho lắm mà thành điên điên khùng khùng, ngẩn ngơ thế này à
Nó chẳng hiểu nó có vấn đề gì thật không, nhưng rõ ràng từ khi về nước, nó đã không còn là chính nó.
Ngày…/200
Tiếng mẹ nó : con ranh dậy đi, cái Nga nó đến mang cho thông báo cho con kìa.
Nga ùa vào:
Mày đỗ vào Hàng Không rồi đấy, vào Sài gòn học nhé baby, tao với mày.
Nó cầm cái thông báo tuyển dụng mà chẳng thấy vui gì, vậy là nó phải xa Hà nội, xa mẹ..xa cu Bi.
Ngày…./200
Nó đã vào Sài gòn được 1 tuần, cái khu ký túc xá này chung luôn làm trụ sở cơ quan. Lần đầu tiên nó mặc áo dài, cái dáng cao gầy của nó kèm theo cái mái tóc trụi lủi của nó làm cái Nga cười ngặt ngẽo.
Mày mà cũng là con gái kia đấy. Hàng họ ở đâu thế Linh ơi.
FTC - Buổi học đầu tiên
Môn học làm nó chán phèo, nhưng vẫn cố nhập tâm, giọng cô giáo như thoảng qua tai nó:
Anh chị phải cười lên…
Ngày /200
Hôm nay nó phải học bơi, mà bơi thì có gì nhỉ, nó bơi mãi rồi, anh giáo viên trẻ nhìn nó nheo mắt:
Cô có biết bơi không, có chứ nó phẩy tay.
Nó nhận được điện thoại của anh vội nhấc máy, anh vui vẻ thông báo rằng đã nhận được công tác ở một viện nghiên cứu phù hợp và mong nó sẽ ra Hà nội, giọng anh vui vẻ
Cô bé, anh nhớ em lắm
Nó vội lao vào nhà vệ sinh, nôn thốc nôn tháo.
…
Lúc Nga đến nơi là lúc nó đã uống hết phân nửa chai chivas thứ 2, nó gần như chẳng còn biết gì, N ôm nó vào lòng giọng chìm vào nước mắt:
….Sao mày phải hành hạ mình thế này Linh ơi.
Ngày /200
Vậy là nó đã tốt nghiệp và được đi làm, mẹ nó gọi cho nó
Con cố xin ra ngoài này, mẹ đã mua nhà cho con rồi, thằng Mạnh nó chọn đấy chắc con ưng ý.
vậy mà chẳng hiểu thế nào nó lại xin ở lại và công tác ở sân này. Con Nga nhún vai, con điên mày bỏ nó thật à.
Nó cười khẩy.
Ngày /200
Nó về nhà, Hà nội đang vào hè, những cánh phượng như vẫy chào nó làm nó nao nao. Nhớ quá 12A ơi, vậy là đã gần 5 năm rồi còn gì. Giọng con Nga đều đều
Con Hà lấy chồng rồi...Này thằng Mạnh lấy vợ rồi, vẫn đứa đó, nhưng không hạnh phúc lắm thì phải.
Nó chẳng nói gì chỉ khẽ thở dài.
Ngày ...../200
VN85..
Một chuyến công tác thường lệ, ngồi ngay cạnh nó là một người đàn ông khoảng 40 tuổi, trong anh ta lịch lãm trong bộ veston sang trọng. Khi đèn báo tắt, nó cởi đai an toàn và bước ra làm một số việc như thường lệ. Nó nở nụ cười nhẹ và nói với người đàn ông: Anh uống nước gì.
Một giọng miền nam nhỏ nhẹ...Vậy cô muốn cho người đàn ông đến từ tương lại uống gì nào...
Nó sững người..
Đó là lúc mà nó và anh quen nhau.
Ngày..../200
Một chuyến đi thường lệ, Nó thì đi đi lại lại giữa Hà nội trầm mặc và Sài gòn ồn ã, sôi động quá nhiều lần. Nhưng vẫn không thể quên được nơi mình sinh ra và lớn lên là Hànội.
Hà nội của nó vẫn còn đó nhưng lúc nào nó cũng muốn quay về và ào vào lòng như ào vào lòng mẹ.
Nhưng nếu nó ra Hànội nó lại nhớ đến quay quắt con đường rợp nắng, dòng người cuồn cuộn và nụ cười của ngừơi sài gòn. Tự lúc nào Sài gòn đã trở thành quê hương thứ hai của nó, một người con xa xứ.
Tết này là cái tết nó lại ở Hà nội dù vỏn vẹn có 2 ngày, lại không khí vui vẻ của những cành đào, của pháo tết ngày nào khi nó còn bé. Nhưng đâu đó vẫn tới lui là màu vàng của hoa mai mà dưới cái rét Hà nội nó không còn rực rỡ như dưới ánh nắng Phương Nam.
Anh thường nói: Nó là người đa cảm nhưng lại cứng rắn đến lạ. Chẳng hiểu sao hai cái tính cách như thế lại tồn tại được trong một con người nhỉ. Từ nhiều lúc nó tự hỏi. Nhưng luôn có hai cảm giác trái ngược. Một yếu đuối đến lạ trong Lòng Hà Nội trầm lặng và Một mạnh mẽ trong lòng Sài gòn rực rỡ.
Có lẽ anh đã không hiểu nó vì anh lớn lên ở mảnh đất Phương nam đầy nắng gió với con người hiền hoà và chân thực. Không có cái khách sáo đến lạ của dân Hà Thành, không có sự tinh tế của một người Tràng An.
Nhưng Hà nội vẫn là nơi nó sẽ tìm về, tìm về như người con xa xứ tìm về quê mẹ.
Ngày....../200
Nó và Nga đang đứng trên vỉa hè Nguyễn Công Trứ để mua một số thứ, nó đang mê mải nói với người bán hàng về chiếc xe LX nó mới mua mà đúng hơn anh mới mua cho nó.
...rầm...
Tiếng Nga lanh lảnh: anh không thấy xe của em mới mua hay sao mà dựng xe vô lý như thế..
Người đàn ông nhìn Nga lạnh lùng, nó bước tới đứng trước mặt anh ta : này thằng kia, mày không thấy xe của tao dựng ở đó à, mắt mày có mù không, ném mẹ cái xe mày ra kia, mày thích nhìn tao không...
Người đàn ông sững lại và lầm lũi dắt xe đi
Nga nhìn nó: mày đanh đá quá Linh ơi, ai mà làm chồng mày là khổ cả đời.... Giờ nghĩ lại, Nó thấy ân hận quá.
Ngày......./200
Câu hát mà nó nó hay ngân nga: Hà nội ơi, mỗi khi lòng xác xơ tôi vội vã trở về, lấy cho mình dù chỉ chút bóng đêm trên đường phố quen....Nó cũng vậy, nó cũng trở về nhà về Hà nội thân yêu của nó, nhưng không phải với lòng xác xơ như ai đó mà ngập tràn niềm nhớ sau một chuyến hành trình dài.
Nó ngoảnh nhìn cái nhìn vội vã của một chàng trai Hà nội, nhìn vội vào cái áo dài đỏ mà nó đang mặc kéo dài trong chiều thu Hà nội trên lối nhỏ vào nhà nó, vẫn cái nhìn đó như vừa tinh nghịch vừa như vui vẻ reo lên: Chào cô bé, mừng cô bé về nhà.
Nó đã trở về đây với cái mảnh vường nhỏ đầy hoa liti, cái vẻ lạnh lùng của ngôi nhà mà nó đã từng tự hào với bè bạn. Nhưng giờ nó thấy cô đơn.....Cô đơn ngay chính trong căn nhà của nó, trong chính Hà nội thân yêu của nó.
Nga sắp lấy chồng, lấy anh Phương làm bên Bộ Ngoại giao, cái bụng nó cũng 4 tháng nên nó phải nghỉ bay. Nó nói mày quá lắm. Nga ôm nó cười...Tình yêu không nói trước được đâu. Mày nhớ đến dự đám cưới tao, không có mày, hạnh phúc còn phân nửa thôi đấy.
Chiều nay, chiếc xe lao đi mang nó lên sân bay, Nó sắp lại phải xa Hà nội, một chuyến bay dài đang chờ nó. Chiều Hồ Tây đẹp quá. Nó nhìn cuống quít như níu kéo điều gì và như một điều gì vỡ oà trong nó như thầm nói Hà nội thân yêu sẽ chờ nó trở về, sẽ ôm nó vào lòng như mẹ nó ôm nó ngày xưa.
Hôm nay nó lại lên mạng, chẳng hiểu có cái vui thú gì khi vào những cái chỗ hỗn loạn này, anh bảo nó toàn điều vô bổ.
Tại sao nó lại khóc khi đọc cái topic này nhỉ, nó đã khóc, nước mắt rơi ướt cái bàn phím nhỏ. Anh nheo mắt nhìn nó và nói: cô nàng ngổ ngáo mà cũng rơi nước mắt ư......Anh nói, Nó có đến hai tính cách nằm trong một con người, nó cũng chẳng hiểu vì sao..
Cô bạn đó đã nửa năm nay chưa về nhà... có thế mà nó cũng buồn, cũng rơi nước mắt....mẹ nó nói: Con gái gì mà như con trai, chẳng ra dáng gì cả khi mà nó mua chiếc xe GL mang về nhà. Bố nó thì chẳng nói gì chỉ lặng lẽ hút thuốc.
Hôm nay, nó lại chuẩn bị chuyến hành trình trở về, về lại khu phố nhỏ quen thuộc của nó, với ánh mắt tinh nghịch của chàng trai Hà nội khi nhìn thấy tà áo dài của nó.
Vội vã trở về cùng tháng năm xưa
Bên những con đường giầu giãi nẵng mưa
Bên quán nhỏ, em buồn nghe là trút
...và mưa xa, giăng kín phố dài...
Nó đang về, tạm biệt ánh nắng Phương nam để về với ký ức tuổi thơ của nó, về cái tuổi học trò ngổ ngáo, về với những con đường quen thuộc, về với ngôi nhà đầy hoa chấm liti của nó.
Về nhà. Nó thoáng lau nước mắt, đúng chỉ có về nhà.
Ngày ...../200
Nga gọi cho nó lúc nó đang ở xa mạc báo rằng đã sinh, một con bé con trắng trẻo nặng đến 5,5kg. Nó chẳng hiểu sao một đứa bé to đùng như thế lại có thể mang đến 9 tháng trong bụng nhỉ. Dù sao nó cũng đã có một cô con gái nuôi. Nó đặt tên cho con gái nó là Bông.
Chuyến bay của nó phải chờ, nó thật sự ghét chờ đợi. Đã gần 2 tháng nó không hề gặp anh, chẳng thèm bốc máy khi nghe điệu nhạc quen thuộc. Có lẽ đó cũng là cách mà nó và anh chia tay.
Nó mua một món quà nhỏ cho cô con gái nuôi của nó như Nga vẫn nói, không hiểu sao nó lại mua thêm một chiếc khăn cho Anh, dù biết rằng nó sẽ chẳng đưa cho anh món quà đó. Nó sợ tình yêu, sợ tất cả, sợ sự giả dối.....
Bài học thứ 2 của nó: Tình yêu không phải là tất cả để có hạnh phúc...
Ngày..../200
Một ngày mới lại bắt đầu, nó tỉnh dậy với cảm giác khát khô cổ...cơn sốt đã quật ngã nó mấy ngày nay, trên màn hình vi tính nó nhận ra rằng nó có thư của anh, bức thư thứ 51 kể từ ngày anh và nó chia tay...
Trời Sài gòn đang vào mùa mưa nhưng không khí thật là oi ả, cộng với cơn sốt đã làm nó quỵ hẳn. Trong cơn sốt miên man nó chợt thấy bàn tay ai nắm lấy tay nó, quen thuộc và chắc chắn. Mắt nó mờ đi...hai giọt nước mắt lăn dài trên má...mẹ ơi.
Mẹ nó đến với nó lúc nó cô đơn nhất, chẳng hiểu cái sự cô đơn có giết chết ai trên cái cuộc đời này không chứ như nó thì cái cảm giác đó cứ bào mòn thân xác và tình cảm của nó. Có ai đã nói với nó là ta chỉ yêu thật sự và có hạnh phúc khi cho người yêu mình một cơ hội. Có thật hạnh phúc là thế không nhỉ.
Ngày..../200
Nha trang
Hôm qua, nó mới đi đảo Hòn Mun và hòn Tằm về. Chuyến đi của nó chỉ có 12 người, chỉ có duy nhất nó và hai vợ chồng già Việt kiều còn lại toàn người Châu âu. Thật sự cách đối xử làm nó phát bực mình, tại sao lại có cái kiểu ưu đãi dân tây như vậy, chẳng ra đâu vào đâu. Điều đó làm cho nó không thể ăn xong bữa trưa được. Nó bỏ ra ngoài đi dạo trên đảo cùng với cô bạn mới người Pháp Maria. Cảm giác tức tối làm mặt nó bừng bừng, nhưng những cơn gió mát và không khí bãi biển làm lòng nó dịu lại.
Nó đi thăm tháp Bà, cái kiến trúc nửa Champa, nửa Ả rập này làm nó như bị mê hoặc. Từ trên cao nó có thể thấy toàn cảnh vịnh Nha trang, đẹp và lộng lẫy làm sao. ...Mấy con bé bán hàng cứ chạy theo nó mà Hello ầm cả lên..., Một chị bán hàng chạy lại kéo tay nó: Nào, mời Madam làm nó buồn cười quá. Nó vội xua tay, em là dân việt mà chị, chị bán hàng cười bẽn lẽn, ấy thế mà chị cứ tưởng em là dân Hàn quốc. thật chẳng hiểu nổi.
Ngày /2000
Nha trang
nó đã gặp một chuyện làm nó sợ nhất mà trong đời nó đã gặp, nó mở nhật ký ra và ghi lại mà tay vẫn còn run. Lúc nãy nó bắt chiếc xe xích lô đi ăn chè Huế, đang mải bình loạn với cô hàng ché thì nó chợt thấy một bàn tay đặt lên vai nó, nó vội quay lại. Một gã đàn ông nhìn nó cười nhăn nhở, tay vẫn cầm cốc chè nói như mê sảng...Ăn với em đi, ăn với em một miếng nhé...
Tim nó như muốn nhảy khỏi lồng ngực, mắt nó hoa cả lên. Cô hàng ché vội đẩy hắn ra khỏi hàng và nói.. đi về nhà mà ăn.... Hắn nhìn nó cười ngây ngô và bước đi.....Nó chỉ còn đủ sức ngồi xuống và ôm ngực, Nó đã khóc, khóc ngon lành vừa vì tức vừa vì sợ.
Nó bật mình tỉnh giấc, chiếc máy lạnh trong khách sạn vẫn kêu từng tiếng đều đều, chẳng có ai... mồ hôi nó ướt hết chiếc áo thun đang mặc, hình ảnh gã khùng cứ ẩn hiện trong mắt...không hiểu sao một việc lại xảy ra với một người đến hai lần thế nhỉ. Hoá ra nó đang mơ về những gì đã xảy ra. Khủng khiếp...
Ngày /2000
Chuyến tàu SE1 từ Nha trang về chậm, lúc nó ra đến cửa ga Hoà Hưng thì đã là 5.30 sáng, nó ngoắc chiếc xe ôm, anh chàng trông thật nhanh nhẹn....Cô em về đâu....Cho em về đường Cửu Long, Tân Bình, gần cụm cảng ý.
Bao nhiêu tiền vậy anh, cho em xin 50 nghìn. cái gì... nó gần như không tin vào tai nó, có mấy cây số mà 50 nghìn à...Thì bà chị là Việt kiều thì nó phải khác chứ... Thật là bực mình....Tôi là dân Hà nội đấy chứ Việt kiều đâu....Thì Hà nội cũng là Việt kiều...
Nó không còn tin vào tai mình nữa... không lẽ Hà nội của nó trôi sang Mỹ hay sao vậy.
Nó trả tiền và học thêm một bài học trên đời: bài học thứ ba: Dân Hà nội cũng là Việt Kiều.
Ngày ..../200
Singapore
Nó lang thang một mình trên Newton road. Trời Singapore thật là mát mẻ và khung cảnh làm nó nhớ đến thành phố nơi nó đã từng theo học, Một chiếc xe hơi lao nhanh trên phố khuất sau ngã ba để nó âm thầm một mình, nó hơi sợ vì vẻ lãnh lẽo của thành phố này về đêm, nó bước lên một chiếc cầu vượt ngang qua con phố, nó đứng đó và nhìn lên bầu trời sao.
Excuse me....giọng người cảnh sát vang lên làm nó giật mình suýt rơi chiếc túi xuống đường, trước mắt nó một người đàn ông cao lớn, râu quai nón, chiếc cầu vai vàng choé hắt trong ánh đèn nhìn nó nheo nheo mắt.
Ok. ...your passport ... Người đàn ông quay đi không quên dặn nó là nên về khách sạn sớm vì một mình lúc này là nguy hiểm, ....a beautiful woman...nó loáng thoáng nghe người đàn ông đó nói với đồng nghiệp của anh ta.
Không gian thật yên tĩnh, nó ước gì có thể đứng đây mãi và quên đi nó là ai, quên đi quá khứ, hiện tại, tương lai, quên anh và mối tình của nó..
Hình như đó cũng là cách nó nhớ anh thì phải
Ngày ..../200
Sài gòn
Đã một tháng nay, nó chẳng ghi thêm được dòng nào vào blog của nó. Cu bi mới gọi điện báo rằng nó đã vào 12A Trường Am, rằng nó đã có một cô bạn gái mà lúc nào rảnh nó sẽ giới thiệu cho mình biết mặt.
Lúc nào bay ra nhớ mua cho em mấy quả măng cụt nhé, baby của em thích ăn quả đó. Nó cao giọng mặc xác mày chứ, chết vì gái thì tuỳ chứ bắt chị mày chết theo à...cu Bi cười ra vẻ khoái trí lắm... Thằng ranh...
N báo rằng con gái nó đã biết cười, nhanh thật...Con gái của mẹ hãy cứ cười, mong rằng đừng bao giờ phải buồn như mẹ. Nó cảm thấy khuôn mặt con bé như đang cười với nó. Mẹ sẽ về với con, với Hà nội.
Ngày..../200
Bangkok, Thailand
Thế là lỡ không thể về gặp mặt con gái vì mình phải đi Thailand, cái đất nước của những chú voi này chẳng có mấy hấp dẫn gì với nó. Nó đã đi qua đất nước và cái sân bay này hàng chục lần. Anh chàng lái xe taxi người thái thật là vui vẻ, cái xe của anh ta thì treo ôi thôi đủ cái loại ảnh đến tượng Phật. Nó thật vui vẻ khi trò chuyện với anh ta.
Nó lang thang ở Robinson để tìm một chiếc áo cho con gái nó, lúc sang khu trợ trời Paratunam, một tai nạn nho nhỏ làm nó thót tim nhưng cũng đủ để nó cười, đã bao lâu nay nó chưa từng được cười như vậy.
Cô gái bán hàng để ly nước trước mặt nó, bên cạnh nó là một đám cảnh sát thailand đang ăn uống rất vui vẻ, nhìn họ mà nó cũng cảm thấy vui lây. Bỗng tự nhiên từ đâu, chiếc taxi lao ào đến đâm luôn vào đám cảnh sát. Chiếc ly nước đổ ào vào chiếc áo nó đang mặc....chắc là chết rồi....khủng bố quốc tế chứ chẳng chơi....đám cảnh sát la chí choé lăn xuống vỉa hẻ, rãnh nước.
Anh chàng lái taxi quỳ xuống vái đám cảnh sát như đang tham gia đám cúng tế vậy, sau phút hoảng hồn nó nhìn cảnh đó mà cười không thể nhịn được, cô bán hàng, anh phục vụ đều cười. Đám cảnh sát sau khi túm lấy anh cảnh sát mắng chửi cũng phải phì cười về khuôn mặt mếu máo của anh ta.
Cuối cùng anh ta cũng được đi sau khi mua cho đám cảnh sát nước uống và đền tiền cho cô bán hàng. Đã lâu nó mới có cảm giác vui vẻ thế.
Ngày..../200
Paris, France
Ngoài trời mưa, Paris xám xịt trong mưa, nó ngồi trong khách sạn nhìn ra xa, tháp Eiffel nhoà trong mưa, sông seine vắng lặng. Nó nhớ anh, nhớ Hà nội. Đây là lần đầu tiên nó có dịp ngắm kỹ ngọn tháp và niềm tự hào của dân Pháp này. Nó tự hỏi sao năm 1887 mà họ đã xây được cái tháp cao thế nhỉ, so với kim tự tháp Ai cập mà nó đã đến thì chiếc tháp này đâu có cao, nhưng đây chắc là cái tháp bằng thép cao nhất mà nó đã thấy.
Nó chẳng thể hiểu được sao anh và nó lại chia tay, hay vì nó còn sợ tình yêu, sợ sự giả dối và nó chưa sẵn sàng. Chắc chẳng phải sến đến thế chứ.
Bài hát của ca sĩ từ cái ipod càng làm nó buồn, chàng ca sĩ mà nó thích như đang xoáy vào tâm trạng của nó.
Khóc cho vơi đi những nhục hình
Nói cho quên đi những tội tình
Đời con gái cũng cần dĩ vãng
Mà em tôi chỉ còn tương lai
Mai về sau nước mắt có cạn
Khi xa đời thương cho đàn con
Triệu người quen có mấy người thân
Khi lìa trần có mấy người đưa?
Lệ xóa cho em được không những kỷ niệm đắng
Lời nói yêu thương ngày xưa có trở về tìm?
Đếm cho em giây phút mặn nồng
Giữ cho em mái tóc bồng
Lời anh nói sẽ còn mãi đấy
Truyện mai sau xin gửi trên tay
Buồn quá.
Ngày..../200
Hà nội
Đã lâu lắm nó mới có dịp chạy xe dòng dòng quay phố phường Hà nội, trời Hà nội hôm nay sao mà xanh thế...nó chẳng biết đi đâu, nhưng cứ cho xe chạy. Bà triệu, Phố Huế, hàng Bài, Hồ gươm, rồi Quán thánh, Hồ tây. Rồi Nghi tàm, Lạc Long Quân, phút chốc nó về đến Bưởi, rồi Láng, Nguyễn Chí Thanh. Nó không ngờ mình lại đi nhiều như thế.
Cái anh chàng cảnh sát giao thông trông trẻ măng cứ nhìn nó lom lom, chẳng hiểu mặt nó có vết tích gì đáng để nhìn thế không biết. Nó đưa giấy tờ với vẻ mặt bất cần.
Xe chị chưa sang tên đổi chủ, biển 53T9, Quận 1. Ừ nhỉ cái xe của anh mua cho mình...Biển Tp.HCM...Uh thì sao...nó là kỷ niệm cuối cùng về anh. Nó nhớ khi đi xem, anh nói với nó rằng chiếc LX này đang là mode của các cô gái Hànội. Chẳng hiểu sao nó lại đồng ý nhận cái xe quái quỷ đó.
Chị đã vi phạm điều...Chị ký biên bản nộp phạt nhé..Nhớ đi snag tên đi.
Tiếng anh chàng cảnh sát vang lên làm nó chợt tỉnh, uh thì nộp tôi đâu có thắc mắc gì...
Cảnh sát giao thông cũng dễ thương quá chứ, chẳng hiểu từ bao giờ ai cũng có ác cảm với họ, chứ nó thì thấy bình thường...Anh chàng cười và đưa biên bản cho nó...
Nó lại ngồi đó trong quán cà phê quen thuộc, ông già bưng cà phê cho nó...dạo này con ít đến...chàng trai ngày xưa thì hay ngồi đây...anh ta có vẻ không được vui vẻ...
Nó nghe mà như chẳng thấy gì...Ngoài kia đám lá đang rơi hình như Hà nội đang lại vào thu.
Ngày...../200
Nó về nhà thì nhận được bước thư của ai đó nhắn rằng anh ốm đã mấy hôm nay. Nó chỉ kịp quang chiếc valy và lấy xe chạy đến nhà anh, quãng đường từ Tân Bình sang Quận 7 sao mà xa thế. Nó phải vòng vèo vì kẹt xe, mãi đến 5 giờ chiều nó mới đến được nhà anh. Ngôi nhà với dàn hoa màu tím mà nó quen gọi là dàn hoa của thiên đường.
Nó mở cửa vào nhà, quang cảnh quen thuộc. Chị bếp nhìn thấy nó khẽ kêu ...Nó bước lên cầu thang...
Nó đứng lặng nhìn anh, anh gầy đi nhiều kể từ khi chia tay... chẳng biết nó đứng đó bao lâu...
Anh chợt thức giấc, khi thấy nó khuôn mặt anh bừng lên nụ cười....Em đến thăm anh đấy ư...nó không nói gì chỉ lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh anh...Em qua thăm anh, vậy thôi...
Nó ra về lúc đồng hồ điểm 1 giờ sáng, nó lái xe vòng vèo trên con đường vắng, Sài gòn về đêm thật là yên lặng so với vẻ ồn ào ban ngày, nó với tay bật nút CD...Hà nội ơi mỗi khi lòng xác xơ...giọng nam ca sĩ vút lên trầm ấm...
Có phải hạnh phúc là cho người ta yêu một cơ hội hay không, nó tự hỏi...
Ngày..../200
Nó nhận được thông báo về việc đi trao ngôi nhà tình thương mà chi đoàn cơ quan nó tài trợ. Vậy là đã 5 năm, cô bí thư chi đoàn ngày nào giờ đã khác...Nó thật sự chẳng thể hiểu cuộc đời nó sẽ còn có bao nhiêu thăng trầm và biến đổi nữa. Từ một cô bé cương nghị với giọng nói mà lũ bạn thường trêu là như lệnh vỡ trong cuộc họp liên chi, đến một con bé ngổ ngáo với quần Jean rách, đến một cô gái trông đến ẻo lả trong tà áo dài...
....
Chiếc xe lướt quá thị xã Tây Ninh, núi Bà ẩn hiện trước mắt, đằng xa từng vạt rừng cao su xanh đến nhức mắt, cái nơi mà nó sẽ đến là một xã xa nhất của vùng rừng này chỉ cách Campuchia có vài km. Qua thị trấn T..., nhà cửa thật thưa thớt và nghèo khó. Một vài cô bé người Khơ me nhìn chiếc xe chạy qua, bụi đỏ hoà lẫn trong bầu trời thành một mầu.
....
Ngôi nhà mà nó đến nằm sâu gần bìa một cánh rừng. Anh bí thư xã đoàn là một cán bộ còn trẻ nhưng đã thoáng có nét khắc khổ trên mặt ra đón. ...Tôi chờ các anh chị từ sáng... chắc là đường xa...Nó nhìn quanh, văn phòng đoàn là một căn phòng nhỏ và đơn sơ...Mời các chị ngồi, chỗ chúng tôi được Cơ quan quan tâm là tốt lắm rồi, nơi đây còn nhiều trường hợp khó khăn...
Một cô bé lấp ló bên cửa nhìn nó mỉm cười...Chào cô bé...
Đôi vợ chồng được nhận nhà đón chúng tôi bên ngôi nhà mới...người vợ mới ngoài 30 mà như đã 50 có lẽ gánh nặng của người chồng ốm yếu và những đứa con đã vắt kiệt sức lực của ngừơi đàn bà này...Nó thoáng lau giọt nước mắt chỉ trực rơi ra nơi khoé mắt...Cám ơn các anh chị nhiều lắm...
Anh bí thư xã mời đoàn nó phát biểu, ai cũng nhìn nhau, biết nói gì đây...Linh đồng chí nói vài điều đi...
Chẳng hiểu nó nói những gì... đồng chí bí thư xã đứng lên bắt tay nó khi kết thúc ...này đồng chí làm bên tuyên huấn đấy à...dạ cháu...Nó đỏ bừng mặt khi nghe người lãnh đạo già nói, nhưng nó biết cô bé bí thư ngày xưa hình như đang trở lại.
Đám thanh niên lôi nhau đi khi anh bí thư nói rằng khu rừng này nhiều hoa lan. Nó cũng muốn đi xem, anh bí thư đi cạnh nó thỉnh thoảng bẻ 1 cành cây cho nó mà không nói gì...
Một nhành hoa lan treo trên cao, nó đứng dưới nhìn lên, bóng nắng xuyên qua kẽ lá như tinh nghịch khẽ vuốt vào má nó...không biết hoa lan có từ bao giờ nhỉ, thật đẹp và thánh thiện...
Em biết không câu chuyện về người con gái và hoa lan, một câu chuyện về linh hồn em có tin là thật không...Ấy em sợ ma, đừng kể...
Em biết không, hôm đó một toán thợ khoan khảo sát địa chất dừng chân ở đây, ngày xưa nơi đây thật ác liệt, bị bom đạn huỷ diệt. Nhưng hoa lan vẫn nở, đẹp như hình ảnh cô gái giải phóng. Toán thợ khoan dừng chân cũng ở nơi anh và em đang đứng, một chàng trai cũng ngước lên nhìn hoa lan như em bây giờ, bất chợt anh ta bước đi vào khu rừng mà chẳng nói một lời, 10 phút, 20 phút, 30 phút, toán thợ khoan hoảng lên tỏa đi tìm, cuối cùng họ bắt gặp anh ta đang nằm trong chiếc lán của họ tận bìa rừng, sốt mê man....
Câu chuyện kỳ bí làm nó tò mò, anh kể tiếp đi. ..Anh bí thư hái cho nó một bó bông cỏ, giọng anh đều đều...
...Sau đó, câu chuyện đã hé mở sau 5 ngày... Chàng trai kẻ lại...khi anh ta đang nhìn đoá hoa lan, một giọng nhẹ nhàng thoảng đến...Ở đây nhiều hoa lan lắm, đã từ lâu chẳng còn ai đến với bọn em để ngắm hoa... một cô gái trẻ trung trong bộ bà bà khăn rằn, vai mang súng...nụ cười thật rạng rỡ... em sẽ đưa anh đi và hái những cánh hoa...Anh bước đi vô thức...và khi tỉnh lại thì đã là 5 ngày sau đó...
Em có tin là có linh hồn không...
Em tin...
Bài học tiếp theo mà nó nhận được: Linh hồn vẫn tồn tại trên thế gian
Ngày...../200
Nó nhận được điện thoại của Mạnh nói rằng anh đang ở Sài gòn và muốn gặp nó...Nó nghe với tâm hồn hoàn toàn vô cảm....5 giờ tại quán cafe Cõi Riêng, em nhé...
Câu chuyện sẽ như thế nào nhỉ, gặp nhau, sau đó nó sẽ cởi chiếc dây chuyền mà Mạnh tặng nó đem ném xuống sông hay hồ. À mà Sài gòn làm gì có hồ, vậy thì sông. Nó mỉm cười chua chát, có cần sến hay Hàn quốc hoá cuộc sống không thế. Nhưng nó là một cô gái Hà nội, mà đã là người Hà nội thì có cãch sử lý khác.
Nó bước ra khỏi cửa hàng vàng bạc, trên tay nó là 2T đồng mà người bán hàng trả cho chiếc dây chuyền mà Mạnh tặng nó...Cô ơi, làm ơn mua cho con vé số...từ sáng đến giờ con chưa có gì ăn....Con bé con chừng 10 tuổi năn nỉ...Nó khoát tay...Cô không mua đâu con...nhưng chợt nghĩ ra điều gì nó quay lại...Cô mua cho con hết chỗ vé số này và cô cũng không lấy vé số...yên tâm đi nó là khoản tiền mà cô bán đi quá khứ của mình đó...Con bé dúi vào tay nó mấy cái vé số và vụt chạy.
...
Nó lái xe đi mà trong lòng thật lạ, trong túi nó mấy chiếc vé số nằm im, bình thản.
Người con gái, cũng cần dĩ vãng.
Mà em tôi, chỉ còn tương lai.
Còn nó chẳng còn cần dĩ vãng mà làm gì...
Nó dựng chiếc xe Sh và lơ đễnh nhận chiếc phiếu xe, Cõi Riêng giờ này thưa thớt khách...Mạnh đang chờ nó, trông anh vẫn như vậy dù trên khuôn mặt đã có thêm vài nếp nhăn, mới có mấy năm mà M già đi nhiều quá...Mạnh nở nụ cười khi nhìn thấy nó, anh đứng dậy kéo ghế cho nó...Không cần tôi có thể tự ngồi...Anh gặp tôi có chuyện gì không...Anh lúng túng, không có chuyện gì nhiều...anh muốn gặp em, Mạnh khổ sở ấp úng.
Không hiểu vì sao, đang lý nó phải gào lên, chửi mắng hay làm gì đó cho thỏa lòng..nhưng nó lại ngồi im, tiếng nó lạnh tanh...vậy anh nói đi, tôi nghe đây...
Mạnh nói rất nhiều và mong nó tha thứ cho anh, về sai lầm gì đó...về sự nghiệp...Nó ngồi đó nhưng hoàn toàn vô cảm, khuôn mặt nó như có một lớp băng dù rằng trong sâu thẳm...một cái gì đó vẫn đang rỉ máu.
...vậy anh muốn gì ở tôi...Mạnh lặng nhìn nó, cúi đầu không nói, giọng anh chìm xuống...anh đã chia tay, anh muốn em cho anh một cơ hội...
Cơ hội ư... có lẽ tôi sẽ cho anh một cơ hội...Em sẽ cho anh một cơ hội ư...đúng vậy..hãy cầm lấy, nó được mua bằng quá khứ của tôi và anh đó...
Nó vụt chạy, giọt nước mắt thoáng rơi...Mạnh đứng lặng, trên tay anh mấy tờ vé số khẽ run run.
Bài học tiếp theo của nó: Quá khứ cũng có thể đánh đổi.
 |
|
|
0
|
Nga_nb |
526 |
14th September 2009 - 04:40 PM Bài viết cuối bởi: Nga_nb |
Buồn vẫn buồn
Nhưng cuộc sống vẫn tiếp diễn
" Thư em viết xin anh đừng giữ lại
Để thành tro hay mặc gió cuốn đi
Lá thư em lòng dạt dào xúc cảm
Của một người xa đợi một người xa!"
 |
|
|
0
|
ditimhanhphuc |
426 |
14th July 2009 - 10:08 PM Bài viết cuối bởi: ditimhanhphuc |
thời gian trôi qua khiến con người thay đổi nhiều quá. Hôm nay có thông báo lên trường cấp hai lấy bằng trong lòng tôi bỗng bồi hồi tôi nghĩ đến những người bạn thời cấp hai hồn nhiên và dễ gần tôi thầm nghĩ chắc hôm nay sẽ vui lắm đây vì tôi sẽ được gặp lai những người bạn cũ. Nhưng không phải vậy bạn của tôi thay đổi nhiều quá thậm chí tôi còn không nhận ra họ từ những kiểu tóc xì tin những chiếc áo diêm dúa những đôi hoa tai cầu kì nặng trĩu đã biến họ thành những người khác cũng vẫn vui vẻ cười đùa nhưng không phải là nụ cười hồn nhiên, đáng yêu ngày nào mà nụ cười đó là những nụ cười thật ... bên cạnh những chàng trai cô gái đi cùng họ. Tôi còn bắt gặp hình ảnh cậu bạn hiền lành ngồi bàn tôi ngày trước trên môi phì phèo điếu thuốc lá đầu tóc đầy những xanh đỏ tím vàng nhưng cậu vẫn không thật nổi bật bởi đi cạnh câu xanh đỏ tím vàng cũng nhiều không kém. Điều đặc biệt làm tôi kinh ngạc nhất đó là sự thay đổi bất ngờ của đứa bạn thân. Thường ngày tôi nghĩ nó có cắt tóc hay nhuộm màu cũng chỉ muốn mình đẹp lên trong mắt mọi mgười nhưng chỉ trong một buổi sáng hành động của nó đã làm thay đổi tất cả suy nghĩ của tôi. Nó mặc một chiếc áo diêm dúa đủ màu tay cầm chiếc túi xách đủ mau vào nhà tôi gủi xe đạp rồi nhảy lên ngồi trên chiếc xe máy bóng đỏ của một thằng con trai lạ hoắc mà tôi chưa một lần nhìn thấy trước đó. Có người đã nói rằng thời gian là một liều thuốc quý giúp con người ta vượt qua mọi bệnh tật khổ đau, nhưng với tôi giờ đây thời gian như một chiếc dao vô hình nghiền nát trái tim tôi. Chính thời gian đã làm các bạn tôi thay đổi sa ngã khi tuổi đời còn quá trẻ. Tôi biết minh không nên đổ lỗi cho thời gian bởi chính con người mới tự quyết định được số phận của mình, nhưng biết làm sao được khi những người bạn tôi biết đã không còn.
 |
|
|
0
|
ditimhanhphuc |
313 |
14th July 2009 - 10:07 PM Bài viết cuối bởi: ditimhanhphuc |
thời gian trôi qua khiến con người thay đổi nhiều quá. Hôm nay có thông báo lên trường cấp hai lấy bằng trong lòng tôi bỗng bồi hồi tôi nghĩ đến những người bạn thời cấp hai hồn nhiên và dễ gần tôi thầm nghĩ chắc hôm nay sẽ vui lắm đây vì tôi sẽ được gặp lai những người bạn cũ. Nhưng không phải vậy bạn của tôi thay đổi nhiều quá thậm chí tôi còn không nhận ra họ từ những kiểu tóc xì tin những chiếc áo diêm dúa những đôi hoa tai cầu kì nặng trĩu đã biến họ thành những người khác cũng vẫn vui vẻ cười đùa nhưng không phải là nụ cười hồn nhiên, đáng yêu ngày nào mà nụ cười đó là những nụ cười thật ... bên cạnh những chàng trai cô gái đi cùng họ. Tôi còn bắt gặp hình ảnh cậu bạn hiền lành ngồi bàn tôi ngày trước trên môi phì phèo điếu thuốc lá đầu tóc đầy những xanh đỏ tím vàng nhưng cậu vẫn không thật nổi bật bởi đi cạnh câu xanh đỏ tím vàng cũng nhiều không kém. Điều đặc biệt làm tôi kinh ngạc nhất đó là sự thay đổi bất ngờ của đứa bạn thân. Thường ngày tôi nghĩ nó có cắt tóc hay nhuộm màu cũng chỉ muốn mình đẹp lên trong mắt mọi mgười nhưng chỉ trong một buổi sáng hành động của nó đã làm thay đổi tất cả suy nghĩ của tôi. Nó mặc một chiếc áo diêm dúa đủ màu tay cầm chiếc túi xách đủ mau vào nhà tôi gủi xe đạp rồi nhảy lên ngồi trên chiếc xe máy bóng đỏ của một thằng con trai lạ hoắc mà tôi chưa một lần nhìn thấy trước đó. Có người đã nói rằng thời gian là một liều thuốc quý giúp con người ta vượt qua mọi bệnh tật khổ đau, nhưng với tôi giờ đây thời gian như một chiếc dao vô hình nghiền nát trái tim tôi. Chính thời gian đã làm các bạn tôi thay đổi sa ngã khi tuổi đời còn quá trẻ. Tôi biết minh không nên đổ lỗi cho thời gian bởi chính con người mới tự quyết định được số phận của mình, nhưng biết làm sao được khi những người bạn tôi biết đã không còn.
 |
|
|
0
|
Kiến đá |
817 |
4th February 2009 - 11:04 AM Bài viết cuối bởi: Kiến đá |
Đêm...02/09
Nó nghe tim mình thắt lại sau dòng "Kết thúc 01:46"
Nước mắt nó tự nhiên ứa ra, đọng lại....mãi chẳng thành hàng.
Nó nghe tức nghẹn trong lòng.
"uh, vậy thì anh với em dừng lại tại nơi bắt đầu vậy...."
Lặng lòng.....lắng lòng.
Mà có thể anh cũng chẳng nhớ đã nói những gì, chỉ là vô tình nhận một tin nhắn trong đêm tha hương cô đơn...một cuộc gọi..vậy thôi
Một lý lẽ cho riêng mình, vậy thôi.
Vậy thôi vậy.
 |
|
|
0
|
littlv |
478 |
2nd January 2009 - 10:00 AM Bài viết cuối bởi: littlv |
Năm mới rồi! Lóc cóc đi làm mà tâm trạng không có! Lượn lờ internet thấy
cuộc thi Thông điệp mùa xuân có một tấm thiệp khá đẹp! Vui vui cứ như thể người ta làm để tặng mình! Rồi lại thấy buồn buồn khi Tết này chắc không về nhà được. Mẹ vẫn réo rắt hỏi thăm qua điện thoại có về không, con gái thì vẫn cương quyết: "Năm nay con không về được mẹ ạ" Nhưng chỉ thêm một hai câu khéo lại khóc sướt mướt và đòi về luôn quá! Ôi cuộc sống, sao thấy mệt mỏi vô cùng!
Nhìn tên cuộc thi Thông điệp mùa xuân chợt thấy nao nao, thông điệp mùa xuân năm nay mà mình nhận được sẽ là gì! Những biến đổi, những thăng trầm, chắc sẽ đủ cả!
Ôi lan man, gửi tặng mọi người tấm thiệp bên cuộc thi (nói nghe cứ như thiệp mình làm

) thay cho lời chúc nghen


 |
|
|
2
|
laudaicat |
680 |
20th December 2008 - 05:44 PM Bài viết cuối bởi: Kiến đá |
Lang thang suốt đêm .Về đến nhà ,6 giờ sáng .Tôi vẫn thường hay như vậy ,muốn kiếm tìm điều gì tôi cũng không biết nữa .22 tuổi ,sinh viên một trường Đại Học kỹ thuật có uy tín nhưng tôi lại hay làm thơ ,thích mộng mị để cho những cảm xúc tự do tuôn trào .Tôi thường suy nghĩ và tự hỏi ,không biết rồi tương lai mình sẽ như thế nào ???Tôi muốn bay thật xa ,tới những nơi xa lạ .Làm những điều tôi cho là đúng .Thế nhưng ,tôi lại không làm được ,có điều gì đó cứ níu kéo lại ...thất vọng .
Đã đôi lần mơ về một người con gái ,không hiện hữu .Tỉnh dậy,kiếm tìm .Nhưng chỉ thấy những người xa lạ,trần tục .Người tôi đã thấy không có thật hay ở một nơi xa ,rất xa .Cũng có thể ở đau đó quanh đây mà tôi không nhận ra được ...Cô đơn .
Giá như ,tôi có một ai đó để chia sẻ ,để mở rộng lòng mình .Bạn tôi ,gặp nhau chỉ nhậu nhẹt ,bàn chuyện học hành .Muốn tâm sự....Đừng mơ mộng nữa ,thực tế đi .Suy cho cùng ,tôi vẫn chỉ có ...một mình
Cuộc sống thật khắc nghiệt .Giá như không phải lo toan thì hay biết mấy .Giá như có thể sống thật với lòng mình .Không e dè ,đố kỵ .Không dối trá đầu môi chót lưỡi ,không mang nặng áo cơm ...Giá như ....
Tôi biết ,tôi sẽ phải đối diện với tất cả những điều tôi không muốn .Và tôi sẽ không bỏ cuộc .Nhưng sao trong lòng...Trống vắng quá !
 |
 |
|
0
|
chianh_pleiku |
585 |
28th October 2008 - 08:14 PM Bài viết cuối bởi: chianh_pleiku |
trò thương yêu của cô!
mỗi ngày đến lớp nhìn trò từ từ lớn lên một chút làm cô xúc động,dạo này trò hết bị chảy máu cam ở mủi mỗi buổi trưa.trò bắt đầu biết nghịch ngợm với mấy bạn ko con trầm cảm như hồi mới đến trường.cô vui lắm.nhìn nụ cười của trò cô vui hơn mọi bữa,mặt dù nhiều lần trò làm cô mệt mỏi vì trò bắt đầu táy máy nói chuyện trong giờ học,nhưng cô biết một đứa trẻ nghịch ngợm táy máy là thông minh hơn ngồi một mình.hôm qua trò té đau vì đụng phải bàn sưng một cục to ở trán.ngó tro khóc lam cô hết hồn cũng sót theo.hix hy vọng mọi ngày trò cận thận hơn một síu trò nhé,dạo này nhìn trò bắt đầu vẽ đẹp hơn mọi bữa mặt dù cô ít khi khen trò nhưng thực sự cô vui lắm trò ah,chẳng hiểu sao dạo này co hay đến trường sớm để mong gặp trò,được tiu tit nghe trò kể chuyện,được thọc lét trò,được nghe nụ cười của trò,...hôm qua trò tìm cô tại phòng hội đồng rút ra đưa 2 phong bì (trong phong bì tro vẽ cô chianh rỏ to,to màu thật đẹp)rùi trò tặng cô với dòng chữ:em cinh tặn cô chianh.cô xúc động gì đâu.nhưng trò còn viết sai chính tả đấy,hihi ..sai nhưng thật dễ thương.dao này sap tới 20?1. cô mừng khi nhìn trò lại nghiêm túc trong đội múa văn nghe(dành cho trè em hội đao và khiếm thính) của trường tập hát .tro yêu thưởng của cô trò cố gấng thật nhiều hơn nữa nhé,đế không phụ lòng ba mẹ và cả tương lai của trò.trò hãy tin là bên trò cô luôn cố gắng hết mình đem lại những gi tốt nhất dành cho trò.cô yêu trò thật nhiều.
le chi anh
 |
|
|
0
|
hontho29.87 |
515 |
25th October 2008 - 04:23 PM Bài viết cuối bởi: hontho29.87 |
Học trò tất tưởi về quê khi nhận được tin cô mất. 1h chiều, cái nắng oi ả soi bóng một mình học trò nức nở chạy ra khỏi giảng đường. Ngẹn ngào, cay đắng, xót thương không dám tin vào sự thật rằng mình đã mất cô.
Tôi bị sock mạnh, đầu tôi như nổ tung ra, mọi thứ ngả nghiêng chao đảo, tôi cố lê bước chân về phòng mình, thu xếp đồ đạc để về quê. Con đường từ Thái Nguyên về Hải Dương sao mà xa xôi quá, cơn mưa nhẹ nhàng đổ vào lòng tôi, những giọt nước mắt trên khóe mi xô nhau òa vỡ, biết bao tâm trạng ngổn ngang, tôi mong sao đó không phải là sự thật.
Vì là học trò cô yêu thương nhất nên tôi được cô tâm sự những vui buồn trong cuộc sống gia đình của mình. Cô đã có chồng, chồng cô là một cảnh sát điều tra ở huyện Thanh Hà, tỉnh Hải Dương, cô đã có một em bé trai, năm nay mới gần 4 tuổi. Cô tên là Vũ Thị Quyên, sinh ngày 28 – 10 – 1981 là một giáo viên dạy Lịch sử tại trường PTTH Đồng Gia, huyện Kim Thành, Tỉnh Hải Dương – nơi tôi đã được bàn tay cô dìu dắt và dành cho biết bao tình cảm yêu thương.
Chiều thứ 7 tuần trước (ngày 18 – 10 – 2008) khoảng 2h – 2h30, cô gọi điện cho tôi, như bao lần nói chuyện khác, tôi và cô cùng chuyện trò về cuộc sống, về cuộc sống của cô. Nhưng tôi thấy giọng cô buồn, cô khóc, cô tâm sự với tôi rằng cô cảm thấy chán nản, lúc nào cô cũng thấy cô đơn, cô đang đi lang thang, cô muốn tìm nối thoát riêng cho mình. Cô chỉ thương Hoàng (con trai cô). Cô bảo hôm trước chú (Chú Hùng chồng cô) uống rượu say về tát cô chảy cả máu mồm, gia đình chồng không hiểu lại nói cô thế này thế nọ. Cô đã chịu đựng quá nhiều nhưng sức chịu đựng của con người ta còn có hạn, cô không thể chịu đựng hơn được nữa. Cô tâm sự với tôi như thế, còn tôi , tôi chỉ biết khuyên cô, thắp niềm tin cho cô bằng những lời an ủi còn quá non nớt. Tôi van xin cô đừng làm điều gì dại dột, cô cũng đã đồng ý với tôi, tôi giục cô về, rồi cả hai cô trò tắt máy. Khoảng 5h – 5h30 vì không an tâm nên tôi gọi cho cô hỏi xem cô đã về nhà chưa, lúc đó cô trả lời tôi rằng cô về nhà rồi, cô đang chuẩn bị nấu cơm rồi. Rồi tôi yên tâm cúp máy sau khi đã dặn cô nhiều lần rằng cô không được nghĩ linh tinh nữa.
Đến khoảng 21h cùng ngày hôm đó tôi gọi cho cô, tiếng chuông vẫn đổ nhưng không có người nghe máy. Tôi cũng không có đinh linh gì, bởi tôi nghĩ có thể cô ra ngoài một lát. Nhưng đến cả ngày chủ nhật tôi gọi về cho cô cũng không thấy ai trả lời máy mặc dù máy vẫn đổ chuông. Rồi đến đêm chủ nhật (ngày 19- 10 - 2008), khoảng 23h – 24h, tôi gọi cho cô để chúc mừng cho ngày 20 – 10 thì lúc ấy điện thoại không còn chuông nữa, máy trong tình trạng tắt. Tôi lo lắng nhưng không biết làm sao, vì những ngày lễ thế này là hai cô trò lại nhắn tin chúc mừng rồi chào ngày mới luôn, vậy mà sao hôm nay…?
Để ngày hôm nay, khi tôi đang học thì nhận được tin đau thương này, cô đã mất. Người ta không biết cô mất khi nào, chỉ biết rằng trưa nay (ngày 21 – 10 – 2008) , họ đã vớt được xác cô. Suốt cả một chặng đường dài dặc đưa tôi về nhà, tôi sẽ về thắng với cô, về để được gặp cô. Nhưng trời quá muộn. Đã hơn 6h tối rồi, đường đã lên đèn, thầy giáo của tôi ra đón tôi vào nhà cô, con đường mòn hai thầy trò buồn đau quá, thầy lặng im còn tôi thì nước mắt cứ lăn đều, những giọt nước mắt mặn mòi, xót thương và tôi biết đây là một sự thật. Sự thật đau lòng không ai có thể cưỡng lại được.
Tôi bước vào sân, nơi cô nằm ở đó. Không thể kìm nổi lòng mình, tôi chạy ra ngoài gọi cô, tôi không hiểu được tại sao cô làm như vậy nữa. Tôi không biết nguyên nhân trực tiếp dẫn đến cái chết của cô nhưng tôi biết chắc chắn cuộc sống vợ chồng cô là một áp lực rất lớn, lớn đến mức cô không thể chịu đựng được nữa. Bởi nhiều lần sang nhà cô tôi thấy những vết xước trên tay và trên mặt cô, cô cũng chỉ kể cho tôi chuyện chồng cô có “bồ”, chuyện ấy không phải mới mà cách đây đã 2 năm rồi. Cô đã chịu đựng, chịu đựng đến mức cao thượng. Cô có một cuộc sống không bình lặng, cô bị hành hạ cả về tinh thần lẫn thể xác, trong khi cô là một người độ lượng luôn yêu thương chồng con hết mực, đồng ngiệp, bạn bè, học trò quý trọng và yêu thương cô biết bao nhiêu. Cô đã từng nói với tôi một câu mà có lẽ cả cuộc đời này tôi không bao giờ quên được đó là “tha thứ là cách trả thù cao thượng nhất”. Có lẽ vì thế mà cô đã tha thứ cho những lỗi lầm của chồng mình?... Có lần cô tâm sự với tôi chú đi làm nhưng không có tiền, về nhà còn bảo cô đưa tiền cho tiêu. Một người đàn ông, mà nhất là một người chiến sĩ công an lại không chăm lo được cho vợ con mình thì mà còn có những hành động vũ phu như vậy thì cơ quan cảnh sát điều tra huyện Thanh Hà phải xem xét lại phẩm chất đạo đức của con người này. Đứng ở chỗ học trò của cô, hiện là một sinh viên đang được giác ngộ pháp luật, và đứng ở đám đông ngôn luận, tôi cảm thật đau lòng. Tôi xót thương cho cô giáo của tôi, người thầy mà tôi đã dành tình cảm quá lớn nhưng tôi thất vọng vì hình ảnh, phẩm chất của người chiến sĩ công an. Chỉ mong sao cơ quan điều tra sự việc, nguyên nhân cái chết của cô giáo tôi nhanh chóng để hương hồn cô được yên nghỉ thanh thản.
Đưa tiễn cô, trắng đồng màu áo học trò, những nén hương trầm thắp cho cô thơm hồn xứ sở - nơi cô đã sinh ra. Gia đình, đồng nghiệp, bạn bè, học trò ai ai cũng khóc thương cô, tiễn đưa một linh hồn cao quý, một tấm gương nhà giáo mẫu mực, một người vợ ngoan hiền, một người mẹ thương yêu con hết mình. Còn tôi, tôi lên trường với bao nỗi nhớ, tôi nhớ cô, nhớ những kỉ niệm cả hai cô trò cùng nhau có mặt, lại sắp đến sinh nhật cô nữa, tôi phải sẽ chuẩn bị gì cho cô đây?...
chuyện buồn quá phải không các bạn? Tôi bị sock sau cái chết của cô, các bạn hãy chia sẻ cùng tôi nhé!
 |
 |
|
0
|
chianh_pleiku |
572 |
18th October 2008 - 12:57 PM Bài viết cuối bởi: chianh_pleiku |
BUỒN VU VƠ
Hôm nay đi làm về nó ôm cái chân mệt mỏi 2 bàn chân sưng tấy, ngồi suýt xoa mà cứ nghĩ giá nó biết đi xe đạp,và có chiếc xe 3 bánh để đi.Nó ngồi lấy thuốc bôi bôi,soa soa cái chân,mẹ nhìn nó lắc đầu buồn bã,mẹ bảo nó sao không nói bố mẹ chở về?. Nó im lặng,giọt nước mắt chạy ngược trong lòng.Thật ra nó cũng muốn bố mẹ đưa đi đón về,nhưng nó thương những ngươi cha ,người mẹ lớn tuổi .Với lại nó muốn mình tự phấn đấu tự lập trên đôi chân dù thật mệt mỏi.Ai cũng nói sao không mua xe 3 bánh mà đi.nó cười,nó nghĩ xe 3 bánh cũng tốt.Nhưng liệu nó đi xe 3 bánh vô trường học để giảng dạy thì sao nhỉ,các giáo viên ..học trò sẽ nghĩ gì...thật buồn cười nó tự ái..và ngượng ngùng..thà đi bộ.vậy mà cũng nhiều lúc nó cũng buông suôi...cuối cùng cũng nhờ mấy anh xe thồ chở về,,,tốn đến cả chục đồng tiền lương.mà nó thì đã nghèo.chán..bản thân người khuyết tật như nó nhiều khi khóc muốn ra nứơc mắt...đi đâu cũng phải nhờ người chở đi...không có ai chở đành đi bộ và ngồi ở nhà.mà thiệt ngày xưa nó muốn tập xe đạp ý chứ..nó chập chửng lên xe,té rồi lại tập..bao bận té xưng cả đôi chân mẹ thấy thế thương quá nên cấm không cho tập nữa nó cũng buông xuôi.Mãi cho đến bây giờ nó mới hiểu ,biết đi bộ chưa hoàn toàn đã thành công, biết đi xe mới thành công.Cuộc đời không có xe cộ thì con người thật vất vả.thảng thốt vậy đó..buồn bã vậy đó.nhưng biết sao nhỉ..phải cố gắng thôi...làm sao bây giờ khi tuổi đời càng lớn...và cái chân càng yếu...ôi ngày mai.
LÊ CHIANH
 |
 |
|
0
|
chianh_pleiku |
512 |
16th October 2008 - 07:01 PM Bài viết cuối bởi: chianh_pleiku |
Chiều nay trời lại mưa.một mình ngắm những giọt mưa rơi,tu nhiên nỗi nhớ về anh lại chở về,cam giác ao ước vòng tay ngày xưa vẫn còn đâu đây?người ah giờ này anh đang lam gì?có bao giờ anh dành một phút nào đó để nghĩ về em như em đang nghĩ về anh không?mưa pleiku thật lạnh em vẫn còn nhớ y nguyên ngày xưa khi chúng ta còn bên nhau anh và em thỉnh thoảng khi đi học về bị mưa ướt.anh và em phải trú mưa dưới gốc thông già.anh khẽ tập cho em hứng từng hạt mưa rơi như đếm từng nốt nhạc...và khẽ nắm bàn tay lạnh buốt của em thì thầm lời yêu thương kỹ niệm thật ngọt ngào và lắng đọng.để bây giờ mỗi khi nhìn mưa em vẫn luôn hằng ao ưóc đươc trở về như ngày xưa

 |
|
|
4
|
XUANTHAM-TEARDOP!!! |
999 |
19th September 2008 - 12:11 AM Bài viết cuối bởi: cucarot |
Có một lúc nào đó tôi cảm thấy mình thật bơ vơ và lạc lõng dù đang sống giữa tình thương ấm áp của mọi người.Có những lúc tôi thấy không thể tin tưởng bất cứ ai trong khi mọi người bên cạnh đều đáng tin tưởng, dù biết thế nhưng tôi vẫn có cảm giác như vậy.TÔI KHÔNG HIỂU CHÍNH TÔI !
Tôi đã tự lừa dối bản thân khi chính tôi lại thích tiêu bản tính cách mới của mình. Trước kia tôi nhút nhát ,ít cười , hay buồn ,chưa bao giờ dám kết bạn.... Nhưng bây giờ tôi hoạt bát, tôi hay nói cười, tôi tham gia nhiều hoạt động của trường lớp,xã hôi ,tôi là mẫu người tự tin trong mắt mọi người...Nhưng tôi vẫn ước gì đó là bản chất thật sự của mình. Tất cả chỉ là giả tạo nhưng lại bằng lòng với sự giả tạo của mình. Để rồi những lúc chỉ có một mình tôi lại cảm thấy cô đơn vì thật sự tôi chẳng thể tin được cả tôi chứ đừng nói đến để mọi người tin mình . Sự cô đơn cứ lớn dần theo năm tháng và tôi không biết phải làm sao khi giữa con người thật và biều hiện là một sự trái ngược dù đối vời bất cứ mối quan hệ nào tôi cũng thật lòng và không biết mọi người có cảm nhận được điều đó hay không ???
 |
|
|
0
|
buomdem |
890 |
1st June 2008 - 07:12 PM Bài viết cuối bởi: buomdem |
nhieu khi toi dat but dinh viet 1 dieu gi to tat hay nho be cung duoc mien nguoi doi luu tam nhung viet mai cung ko song ,tay cam but ma cu cung nhac dau oc cha nghi duoc dieu gj.Nghi phi that, bao nam troi hoc tap boi loi trong van chuong ma gio nhu vay.Gia nhu dung hoc thi hon da hoc roi ma cha de lai gi cho doi, toi an han wa.Gia nhu 1 ngay nao do toi viet duoc 1 dieu gj thi hay biet may.Chua oi con ko muon mang toi voi van chuong, nguoi me nuoi duong tam hon con,day con biet lam nguoi.

 |
|
|
3
|
tammaoyb115 |
1,612 |
10th May 2008 - 04:06 PM Bài viết cuối bởi: hoatuyet |
Bị người ta từ chối tình yêu thì đau đớn lắm, nhưng còn đau đớn hơn khi biết rằng mình không còn xứng đáng với tình cảm của mình nữa. Như thế nào không còn xứng đáng nữa ? Đó là khi yêu người ta mà không thể thổ lộ rõ ràng, đứng đắn; đó cũng là khi đem chuyện tình cảm nghiêm túc của mình ra để đùa cợt trong khi mình vẫn còn yêu người cũ; là khi chưa thể làm một việc gì thật hữu ích cho người ấy, khi để mặc người ấy giữa bộn bề ở một nơi khác.
Tình yêu vốn sinh ra từ chính con người. Nhưng đến 1 lúc nào đó, ta không còn xứng đáng với nó, không còn đủ tư cách để được sở hữu nó nữa, thì thứ tình cảm thiêng liêng ấy trôi dạt vô định mới đáng thương làm sao...
 |
|
|
3
|
Lathu |
1,235 |
22nd April 2008 - 03:07 PM Bài viết cuối bởi: Lathu |
Xa rồi mùa đông
Sáng tác: NGUYỄN NAM
Trình bày: PHƯƠNG THANH
Tạm biệt, tạm biệt mùa đông
Tạm biệt ánh lửa hồng
Xa rồi vòng tay ấm
Mùa đông sẽ đi qua
Rồi anh cũng đi xa
Chỉ còn lại mình em
Ngồi hát cùng dòng sông
Chỉ còn lại mình em
Nhớ về một mùa đông
Ơi dòng sông bây giờ tóc gió thôi bay
Ơi mùa đông môi hồng chợt nhớ cơn say
Chiều không chút nắng
Mây bay lặng lẽ bên đời
Xa anh đã mấy đông rồi
Sông xưa buồn nhớ cánh chim trời.
Anh thân yêu ! Vậy là một mùa đông đã trôi qua ..những vạt nắng ấm đã lan tỏa trong chiều vàng cả những khóm tigôn đang hồng hồng trong gió chớm . Em nghe “Xa rồi mùa đông “ giữa trưa quạnh vắng và nhớ .Nỗi nhớ đong trên mắt , trên mi , nỗi nhớ đọng lại trên từng câu chữ và em thả hồn theo từng tiếng hát trầm buồn của Phương Thanh
Tạm biệt, tạm biệt mùa đông
Tạm biệt ánh lửa hồng
Xa rồi vòng tay ấm
Mùa đông đã trôi qua thật rồi anh ạ ! ở nơi này trời lúc nào cũng ấm nhưng em cảm nhận được mùa đông nơi Anh , em cảm nhận được cái rét cắt da len trong lòng Người nơi xa ấy .Mùa đông vừa qua ..Em đã đan cho Anh , đã dệt cho Anh những tấm áo ấm trong suốt như pha lê .Những tấm áo có một duy nhất trên đời kết tinh bằng niềm thương , bằng tình yêu , bằng cả nỗi lòng của người con gái nơi thật xa …Em thích mùa đông , em thèm được êm ấm trong vòng tay Anh và cái run bần bật sẽ làm Em nhẹ nhàng nép nhẹ trong lòng Anh hơn để nghe trái tim mình cùng thổn thức .. Mùa đông –Em có Anh trong đời , mùa đông Em và Anh trao bao nhiều điều mộng ước ..Em xây lâu đài cổ tích về một chuyện tình yêu đẹp quá giữa cuộc đời . Em mong chờ một kết cục ngập tràn nắng phương Nam như nơi Em đang ở . Những vạt nắng chắc sẽ làm không gian bớt ảm đạm, sẽ làm cho trái tim ấm lên và cùng nhịp đập . Nắng sẽ làm cho dàn tigon chỉ mong manh trong gió sớm mà không xào xạc rơi rụng dưới chân người.
Mùa đông đã trôi qua ..và Em phải nói lời tạm biệt .Vĩnh viễn cho một lời “tạm biệt “ vì Em biết sẽ chẳng bao giờ Em còn được “đối diện cùng mùa đông “ nữa rồi . Em sẽ chẳng bao giờ có dịp được cùng Anh dạo bước giữa trời đông , chẳng bao giờ nghe ấm bàn tay , chẳng bao giờ còn thấy trái tim rộn ràng những cảm xúc ….Em chợt nghẹn ngào khi nhớ câu nói “lòng Em thôi đã cưới lòng Anh “ .
Chất giọng trầm buồn của Phương Thanh đưa Em về với kỷ niệm ,đưa Em về với những khoảng thời gian hạnh phúc mà Em nắn nót viết bài thơ cho Anh .Những bài thơ đã đi liền với kỷ niệm , đã gắn chặt với từng câu nói và chỉ có thể diễn tả bằng cảm xúc, bằng những rung động từ sâu thẳm trái tim yêu .
Rồi anh cũng đi xa
Chỉ còn lại mình em
Ngồi hát cùng dòng sông
Chỉ còn lại mình em
Nhớ về một mùa đông
Giờ đây Anh đã xa Em thật rồi , giờ đây Em gậm nhấm những niềm đau cứ day dứt cứ cuốn Em vào những kỷ niệm. Da diết và thấm đẫm những ca từ khắc khỏai là nỗi lòng người con gái trong bài hát khi tiếc nhớ về một thoáng mùa đông đã trôi xa ..như Em đang ngồi đây để lòng chùn lại khi bật bài hát này và review làm mấy lượt …
Vâng ! giờ đây chỉ còn em , chỉ còn lại mình Em nhớ về những thoáng xa xưa mà nghe ..chênh chao quá !
Chiều không chút nắng
Mây bay lặng lẽ bên đời
Xa anh đã mấy đông rồi
Sông xưa buồn nhớ cánh chim trời.
Có buổi chiều nào lại không chút nắng , trời buồn mây xám .. một góc nhớ thương anh, vạt nắng kia chao chát để Em ngôi đây vương vấn chuyến khởi hành . Em tự hỏi mây hiểu Em nói gì ? Gió có thì thầm như lời Em hằng mong nhớ ? Em muốn gửi mây, gửi gió mang đến cho Anh tâm sự này ..dù biết xa anh , dù biết là mãi mãi dù biết rằng sông sẽ vẫn chảy , sẽ vẫn luôn xuôi dòng dù thuyền tình đã cạn đáy ..biệt ly.
Tạm biệt mùa đông, tạm biệt những kỷ niệm đã hằn sâu trong trái tim Em. Giữ mãi nhé anh, một trái tim trọn vẹn, giữ mãi nhé anh, một buổi chiều mùa đông vương khói rạ bâng khuâng.
Chiều 29/03/2008
 |
|
|
0
|
Le Duc Hoang Van |
1,162 |
12th January 2008 - 09:57 PM Bài viết cuối bởi: Le Duc Hoang Van |
3 ngày nữa là thi học sinh giỏi rồi mà sao lúc này lòng nó còn nghĩ ngợi vẩn vơ. Ôi cái tình cảm sao cứ chọn những lúc nó cố quên đi mà trở về trong kí ức, làm nó trở nên sao nhãng thế này. Cứ thế đấy, lúc nào nó cũng tự nhủ chuyên tâm học tập, mà cứ nghe đến bản 'Balad pour Adeline" của Richard Claydermand là bắt đầu nó không làm chủ được con tim mình. Ai bảo nó quá đam mê âm nhạc quá chi, luôn xúc động trước những bài pianô cổ điển tình tứ dù nó đã nghe đến ngàn lần. Hôm nay cũng vậy, càng nghe nó càng buồn. Lạ thật đấy, mỗi lần như thế này nó lại nhớ đến thằng bạn thân. Nó biết nó còn bé lắm, nó cũng biết thằng bạn thân chỉ là cách gọi của người nó thương, nó cũng biết thằng bạn thân không còn như trước nữa, nó biết mọi việc là do nó, nó biết con tim nó đã thích người khác mất rồi, nó biết....nó biết tất cả. Nó biết, nên nó mới buồn. Lạ thật, 15 tuổi, cái tuổi trăng tròn là như vậy sao, nó không tưởng tượng ra tuổi trăng tròn lại như thế này, nó chẳng bao giờ tưởng tượng. Mọi người khi nhìn vào nó đều chỉ một câu "còn bé mà...". Còn bé thì sao, ai ngăn cấm được tình cảm của mình cơ chứ. Còn bé, tại sao là còn bé, 15 tuổi, tuy chưa trưởng thành nhưng cũng đã ngấp nghé trước ngưỡing cửa cuộc đời. Còn bé..., cuộc sống mà không có tình cảm thì liệu có ai phân biệt được còn bé hay đã lớn không, còn bé....còn bé là không được nuôi dưỡng một tình cảm dịu ngọt và trong sáng hay sao. Nó còn bé, nó thích một người, thế là tội tình à? Thật lạ, người lớn lúc nào cũng có những suy nghĩ tối tăm, chưa kip nhận xét đánh giá một người đã vội vàng đưa ra một phán quyết lạnh lùng. Mà nó đang nói linh tinh gì vậy nhỉ. Trời ạ, buồn quá đi mất, chà biết vì sao buồn, chỉ biết buồn...là buồn....vậy thôi
 |
|
|
1
|
nguyen nguyen |
1,308 |
18th December 2007 - 03:28 PM Bài viết cuối bởi: ZIDAN |
Một ngày như trăm ngàn ngày khác. Sáng thức dậy ngáp ngắn ngáp dài, làm các thể thức cần thiết rồi đi làm. Đến công ty bắt đầu ngồi vào máy tính, làm việc và làm việc cho đến khi mệt rã rời, buông mình xuống chiếc ghế tựa mới bắt đầu ...thở. Đôi khi nghĩ dường như mình như là công cụ của chính bản thân mình vậy, làm việc không có điểm dừng, không có sự ngơi nghỉ mà chỉ toàn là mệnh lệnh, khô khan và buồn chán. Tôi bỏ quên chính tôi trong khái niệm thương trường nghiệt ngã, chạy trên một con dốc, càng lên cao càng thẳng đứng. Đến khi nào tôi mới biết dừng lại hả tôi ơi? Đến bao giờ mọi người xung quanh mới thoả mãn những kỳ vọng về tôi, trả cho tôi những phút giây thật đúng là mình, trả cho tôi cả một thời Thanh Xuân tươi đẹp. Hôm trước in mấy bài thơ về nhà đọc liền bị cô em nhắc nhở: Em thấy chị dạo này hình như toàn thơ với thẩn, đừng học thói mơ mộng của mấy cô thiếu nữ, chị là ai chị phải hiểu chứ! Im lặng quen rồi, nên khi nghe nói vậy, mình chỉ còn biết thở dài, ngồi bên cửa sổ nhìn lên bầu trời sầm sập tối, mắt hình như có cái gì vương vấn. May thay vẫn còn nước mắt để thấy mình thật đúng là mình.
Khi nãy ngồi nói chuyện với đối tác hơn tuổi mình nhưng lại gọi mình bằng chị. Nguyên bảo: Em thấy chị là con người rất hạnh phúc, lúc nào cũng mỉm cười vui vẻ, lúc nào cũng lịch thiệp và tao nhã, em rất hâm mộ. Cười và im lặng...biết phải nói sao bây giờ hả tôi ơi? Ừ thì nguyên ạ! chị đúng là hạnh phúc lắm, hạnh phúc chết đi được, phải hạnh phúc chứ! Mà nếu có đau khổ thì cũng nỡ lòng nào trút lên những người xung quanh... Đành mang trái tim thả nổi trên mạng cho những người không quen biết đọc, vài dòng an ủi của những người không quen biết hồi âm lại cũng thấy được an ủi thêm phần nào, có khi lại được bình yên đôi phút hay chăng???
Mang tâm trạng này mà đối diện với cha mẹ thì sợ là không ổn rồi, công cụ của tôi ơi!
 |
|
|
23
|
Chuột Rain |
3,372 |
19th October 2007 - 08:58 PM Bài viết cuối bởi: Chuột Rain |
Khen
Dù mình không có thiện cảm lắm với những lời khen, nhưng mình phải công nhận rằng những lời khen đôi khi là một động lực giúp mình tiến bộ hơn trên sự nghiệp.
Hôm nay mình nhận được rất nhiều lời khen, không biết có thật lòng không, nhưng mình thấy rất vui và thoải mái.
Trước hết là lời khen của bà cụ, cụ nhờ mình dắt qua đường, và cụ ta khen rằng mình lễ phép hơn với các thanh niên khác ( các thanh niên khác đừng buồn nhé! ), và cụ khen mình nói chuyện rất ngọt, và nhẹ. Làm mình mắc cỡ quá.
Tiếp đó là cô bán đĩa CD, mình mua có mỗi cái đĩa hài mà cô ta khen mình nhiều quá. Nào là có con mắt đẹp, và rất có duyên. Chắc có khối cô đeo đuổi. Chẳng lẽ mình nói với cô ta là mình đang ế hay sao?
Anh Huy Sơn khen mình có nhiều tài, học toán mà biết viết văn, làm thơ, viết báo. Mình muốn độn thổ với ảnh, vì định nhờ ảnh edit bài cho mình... Khen nhiều quá, sao mình nhờ được đây? Nhưng cuối cùng ảnh cũng đã lãnh nhiệm vụ "cao cả" đó.
Thầy Nắng Xuân ( quái, tên ngộ hen! ) khen mình vì có nhiều tài ( hic... sao ai cũng nói thế! ), khiến mình khoái chí quá. Thầy rủ mình đi uống cafe, nhưng từ chối rùi... hihihi... Sợ đi riêng lẽ lắm!! hú hú....
Chú nhà văn Đoàn Thạch Biền mấy ngày nay liên tục gửi mail cho mình, cũng có khen. Thậm chí chú còn đòi học hỏi mình nữa. Về khoản thiết kế trang Forums ấy mà...
===
Ôi, nhiều người khen quá... Sướng mê tơi...
 |
 |
|
0
|
sieuluadao_yeutho |
1,088 |
11th October 2007 - 08:42 PM Bài viết cuối bởi: sieuluadao_yeutho |
 |
|
|
3
|
Le Duc Hoang Van |
1,282 |
7th October 2007 - 10:30 PM Bài viết cuối bởi: Le Duc Hoang Van |
Minh co mot nguoi ban trai kha than. Cau ay hoc rat gioi, gioi toan dien. Nhung luc nao minh gap cau ay thi deu thay cau ay buon. Hoi thi cau ay noi la chuyen gia dinh. cau ay bao ba me khong quan tam toi cau ay. Nghe cau ay ke chuyen, minh cung cam thay bat binh. Theo loi cau ay ke, ngay nao cau ay cung bi me mang chui, du chi la mot chuyen con con ( nhu muon tien cua me mua but chi mau thi bi me chui la thang con khon nan, an cuop tien cua me). Tu nam lop 7 toi gio, me cau ay luon doi xu voi cau ay nhu vay, lam cho cau ay chan nan, khong muon hoc tap nua. Moi hom qua thoi, cau ay xin me ra mua but chi, roi dung noi chuyen voi minh mot chut, me cau ay ra thay minh va cau ay noi chuyen voi nhau, nghi la cau ay khong chiu hoc hanh ma di choi lien khoa cua nhot cau ay o ngoai. Minh khuyen cau ay goi cua xin me cho vao ma cau ay khong chiu nghe. Cau ay cho me toi 12 gio ma me khong ra mo cua, lien bo di ra cho nam ngu. Hai gio sang, me cau ay goi cua nha minh, khoc va hoi cau ay co o day khong. Me cau ay noi me cau ay gian chi dinh nhot cau ay mot luc thoi, nhung met qua ngu quen mat. Nhin co khoc, minh thay gian cau ay lam. Vay ma cau ay bao rang me cau ay khong thuong minh. gio sang than dan ba con gai ra ngoai mot minh chay cuong cuong tim con, vua di vua khoc thu hoi neu gap an cuop chan duong thi sao. Cau ay that ich ki. Nhung loi khong hoan toan o cau ay. Minh biet lam sao de giup cau ay suy nghi lai bay gio. Loi suy nghi cua cau ay tieu cuc qua. La ban than, minh thay cau ay nhu vay thi xot thuong lam. Ban oi, hay suy nghi lai di nhe, me nao cung thuong con het ban a, va minh tin rang me ban rat thuongban, hay co gang hieu me minh di nhe
 |
|
|
2
|
Chuột_Rain |
1,420 |
4th October 2007 - 04:05 PM Bài viết cuối bởi: Chuột Rain |
Tôi và Những Người Bạn1. Hai KhùTôi có một con bạn khá thân, đôi khi thân đến nỗi không thể diễn tả được tôi thân đến mức nào. Chỉ biết là tôi đã từng "qua đêm" tại phòng trọ nó, và nó cũng đã "qua đêm" tại phòng tôi. Chúng tôi hoàn toàn trong sáng nha!!! Mặc dù đã không ít người cứ "ghép" tôi với nó thành một cặp, thậm chí tên Vàng cứ liên tục hối thúc tôi đi lên chùa cầu duyên với nó...
Nhớ hồi năm nhất, chúng tôi học quân sự chung với nhau, và đám bạn Chaikô, Trái Cam, Vàng, Đồ Cổ, Mỏ Két, Chổi Chà... đã chọc nó đến nỗi nó phát cáu. Nó hậm hực bỏ đi về nhà một mạch không thèm đợi Trái Cam, sau đó nó đi thẳng đến chợ mua một kí chôm chôm để... hạ hỏa. Nhớ đến mà mắc cười ghê. Tôi cũng là nạn nhân, nhưng tôi không giận như tụi nó, bởi chuyện gán ghép nhau là chuyện bình thường của HS-SV rùi, còn nó lúc đó chắc bị "quê" hay sao á, nên nó mới có cớ sự như thế. Mà tức cười nhất là thằng Chổi Chà, nó cứ bảo tôi: nếu mày không chịu nó, tao cua thì đừng có trách nha. Tôi chỉ phì cười. Giờ thì Chổi Chà đã "sánh duyên" cùng nàng Ba Rọi rồi...
Tôi hay mượn tiền nhỏ này, mà giờ bớt rùi, chứ lúc trước thiếu nợ kinh khủng luôn... Nó đã từng bị ám ảnh về chuyện đó, nên nó cũng có topic viết về tôi cũng "chi tiết" lắm nè.
Vào xem nha! ( Chú thích: mt = mượn tiền ).
Hehehe... Có được nhỏ bạn như nó, khỏi sợ buồn. Vì tôi và nó mà hợp lại thì sẽ bể làng thôi. Nhỏ này "độc" lắm, có lần nó cố tình cười để ghi âm lại, rồi đem vô lớp khoe tùm lum tùm la... Phải nói nó "khùng" hết biết... hehehe...
 |
 |
|
0
|
anhhai_vnhk |
1,061 |
17th September 2007 - 08:28 AM Bài viết cuối bởi: anhhai_vnhk |
[size="2"]Tối nay buồn quá, đèn quảng cáo dọc bên đường cứ nhảy múa chập chờn như vẽ ra một hình bóng mơ hồ, trong lòng tự nhiên thấy trống vắng như thế nào đấy ! Như mọi đêm, cũng vừa ra khỏi chỗ làm lúc 11h30, đến nhà 11h50, mở máy tính 12h00 ! Tủ lạnh chẳng còn gì có thể ăn ngay ngay được, chỉ có mấy bịt tôm cá đông đá lạnh ngắt, cứng ngắt, chán ngắt !
Nhớ lại thời niên thiếu, ở một làng quê hẻo lánh, tôi thường lui tới kết thân cùng với một lũ chăn bò ( vùng tôi không có trâu ! ), cả ngày thường tụ tập, quanh quẩn bên mấy chòm mã hoang ! Nhớ cảnh ì ạch đắp bờ chặn nước, tát đìa, tát vũng bắt cá , rồi nổi lửa nướng trui, vừa thổi vừa ăn rất thú vị ! Sau này còn biết cách bắt cá nhẹ nhàng hơn, tìm một lọai dây rừng ( được dân tộc thiểu số chỉ ! ), cắt thành từng đọan, rồi đập giập ra, bỏ xuống những chỗ đầm ao cạn, chỉ chừng nửa tiếng , cá lớn cá bé say thuốc, lừ đừ nổi lên mặt nước, có khi bắt được cả thùng thiếc ! Thỉnh thỏang cũng được một lão ngư tốt bụng, có thói quen lúc nào cũng phì phèo điếu thuốc rê trên miệng, đánh chài ngòai sông , trên đường về quăng cho vài con tôm còn nhảy đành đạch, rồi cũng nhóm lửa, nướng qua nướng lại, lột bỏ vỏ cháy đen, thịt đỏ au, ngọt !
Lớn lên một chút, bắt chước mấy anh lớn, cũng biết dùng nôm bắt cá, dùng móc bắt cua, dùng tay bắt rắn, cắm câu chờ thời, bắt cóc nấu cháo…. ! Lâu lâu lại còn dại dột dí điện xuống ruộng cạn bên nhà để cá sặc nổi lên ! Cá sặc nhỏ thôi nhưng chiên xù ngon lắm ! Không phải làm gì nhiều, chỉ cần cho chút muối vào cá, đảo qua đảo lại, cho bớt nhớt, rồi đun chão dầu cho thật nóng, bỏ cá vào nghe xèo xèo, cá xù vảy lên, gắp nhanh ra để ráo, cuốn với bánh tráng, rau thơm, chuối chát, với chút nước chắm , ngon tuyệt ! Tiếc rằng lúc ấy còn hiền, chưa biết uống rượu, chỉ biết uống dừa… !
Lại nhớ đến chuyện dừa, chuyện ăn trộm dừa… rất cảm giác ! Dừa vùng tôi nhiều lắm, nhà nào cũng trồng! Nhưng lạ một điều là không đứa nào thích ăn dừa nhà mình, vì không thấy ngon ! Phàm làm điều gì mà lén lút, thường thấy sờ sợ, lo lắng nhưng cái cảm giác vụng trộm quá hấp dẫn, kích thích lạ lắm, dù biết là sai trái, nhưng không sao cưỡng lại được… !
Số là ở xóm tôi, có một phụ nữ trên dưới 30, cô ấy rất đẹp,mơn mởn như trái cây vừa chín tới, nhà đơn chiếc, chỉ có một người cha rất già, nghe đâu cô ấy đã có con, nhưng con sống bên nội ! Cô ấy đã từng mạnh miệng nói với hàng xóm rằng: … tui chẳng cần thằng đàn ông nào nữa, sống một mình cho nó phẻ… ! Nhưng cái mà lũ con trai trời đánh chúng tôi chú ý tới là vườn nhà của nàng, có đến mấy chục gốc dừa, cây nào cũng say trái .( hình như ông cố , ông sơ gì của nàng đã từng là điền chủ giàu có ! ) Thế nên chúng tôi thường vào thăm viếng vườn nhà! Đứa leo hái, đứa lượm dừa, đứa ném chuyền ra ngòai ( sản xuất dây chuyền mà! ), rồi tìm một nơi vắng vẻ, chặt dừa ra mà ăn mà uống ! Thơm ngọt, ngon ác ! ( nhất là lọai dừa lửa ! ) Tuy vậy cũng hơi sợ, vì nghe nói nàng này dữ lắm, nàng hăm rằng: bắt được ai trộm dừa, sẽ chém thành bảy khúc ! Nàng là học trò ruột của một ông thầy võ nổi tiếng trong vùng, vẫn thường vào rừng tìm bẻ măng dọc theo mấy con suối, với một con dao rừng sắc lịm của Úc, chặt tre gai dọn lối đi ngọt như chặt chuối, thấy mà sởn cả tóc gáy ! Bởi vậy đố thằng đàn ông nào trong làng dám động lòng, hoặc có ý định àm ẩu gì với nàng dù là nàng đi đâu cũng thường chỉ có một mình, không ai chở che…. !
Có một lần thật không may cho tôi, hôm đó được phân công leo dừa, vừa lên tới ngọn, mới chuyễn sang mấy tàu lá ngồi cho chắc chắn, thì nghe tiếng động ở cửa sau nhà chủ, bọn bên dưới nhanh chân chuồn hết ra ngòai, dông tuốt ! Chỉ còn kẹt lại tôi trên cây ! Người đàn bà mở cửa đi về phía mấy bụi chuối vào cái nhà tắm lộ thiên ! Rồi bất ngờ tuột hết tuốt luốt quần áo ra ! Lấy gáo dừa múc nước xối lên người xối xả ! Tôi như nghẹn thở lại, chết cứng cả người , run quá thiếu điều muốn rớt xuống đất! Ngại lắm, mà cái cổ thì lại muốn dài ra hơn, nhón mình cố nhìn, lúc đầu thì cũng chỉ thấy phần sau, tóc ngắn đen lửng ướt sủng, cái cổ trắng lấp lánh nước, đôi vai gầy gầy thanh mảnh, bờ mông đều đặn, tròn lẳng, ngún ngẩy, rung rinh theo từng cử động chà xát xà phòng, rồi tung chảy những bọt trắng, những giọt nước nhảy múa lăn tăn khiêu khích. Được một lúc người đàn bà đột ngột đảo mình, hai gò bồng đảo đều đặn, tròn trịa, trắng phau, đong đưa, phơi phới sức sống hiện ra rõ mồm một., bụng eo thon thả, hớ hênh, đường cong tuyệt vời…. Khen cho tạo hóa khéo nắn dựng nên người đàn bà ! ( mà sao đàn bà tắm lâu hết biết ! )
Kể từ đó, tôi cứ phải trèo rào vào đều đều, nhưng không còn để trộm dừa nữa, mà táo tợn hơn, áp sát vách để trộm nhìn người ! Cho đến một ngày bị một gáo nước bất chợt tạt ào, tiếng mắng thằng quỉ sứ…. tôi chạy vội nhanh ra ngòai . Hôm đó đến tối tôi mới dám về nhà, nhưng cũng không tránh khỏi, cây roi mây sẳn ! ( bị ba bắt nằm dài xuống đánh dù đã to đùng ! ), nhưng tuyệt nhiên không thấy hối hận chút nào !
Hết chuyện !
Thôi thêm một chút !
Đúng là thật ngu si, khờ khạo! Tôi đã bị phát hiện ngay sau cái lần thứ hai khi áp sát vách ! ( chắc do thở mạnh ! ) Người đàn bà hơn tôi rất nhiều tuổi, tôi đã không bị chặt thành bảy khúc, nhưng bị hớp hồn và nàng đã ăn tôi mà không hề báo trước… , người đàn bà mạnh mẽ, quyết liệt, quyến rũ và từng trải! Rồi thì chia tay, nàng muốn vậy !
Cho đến nay và có thể đến cả về sau này, tôi cũng không thể nào quên được cái hình bóng của người đàn bà đầu tiên ấy !
Nguyễn Việt Dân
 |
|
|
0
|
tammaoyb115 |
942 |
13th September 2007 - 09:14 AM Bài viết cuối bởi: tammaoyb115 |
color=#00FF00]Hôm nay nghỉ game, ở nhà viết blog. Cũng lâu lắm không viết nhật kí, chắc cũng khoảng 2 năm. Mình còn nhớ rất rõ những ngày đầu viết nhật kí, hầu như ngày nào cũng viết, mà viết có mỗi 1 chuyện-gặp cô ấy: gặp như thế nào, quen như thế nào, câu nói đầu tiên 2 đứa nói với nhau là câu gì, câu đầu tiên mỗi lần đến lớp cô ấyy nói, những hình vẽ, bức ảnh cô ấy tặng mình, những bài tập cô ấy chép hộ đến chục trang giấy.....Nghe như thể cô ấy với mình là một đôi...buồn cười thật. Mình ao ước điều đó biết chừng nào.
''Mối tình đầu tiên luôn khó quên, nhưng mối tình sau cùng mới là mối tình vĩnh cửu'' .....có lẽ là như vậy. Con người ta có thể chìm đắm bao lâu trong quá khứ??? Mình không biết, đã 3 năm kể từ khi quen biết cô ấy, biết bao biến cố xảy ra, mình cũng không thể ngờ là kết cục lại như thế này, mình quá kém cỏi, lại còn đa cảm nữa .....vậy thì đến bao giờ đây. Mình mới 17 tuổi đầu, con đường phía trước còn dài, còn nhiều việc phải làm, phải phấn đấu...rồi sẽ có lúc sự bận rộn, những cuộc vui sẽ khiến mình tạm quên đi cô ấy....nhưng thực sự là chưa có lúc nào như thế cả.
.......... .........
...............................
Ngoài kia hoa sữa đã trên cành. Năm thứ 4 hoa sữa nở trong lòng tôi. Cậu vẫn còn thích hoa sữa chứ? Tôi còn nhớ rất rõ- lần đầu tiên tôi biết đến hoa sữa lại chính là từ cậu, tôi thật ngờ nghệch. Từ khi cậu ra đi, tôi vẫn thường lẩn tránh hương hoa sữa...nhưng không thể. hương hoa nhắc tôi lại chuyện cũ..tôi đă cố tránh, nhưng tôi yếu ớt hơn rất nhiều so với những gì tôi tỏ ra. Năm thứ nhất, biết cậu thích hoa sữa, tôi đă mang 1 cành về, suốt đêm không ngủ được vì hương nồng quá, bố mẹ mắng tôi, kệ. Năm sau, hoa sữa lại nở, tôi nhớ cậu đến da diết, phòng nhan nhản hoa khô.... Năm sau nữa, tưởng như mọi chuyện đã qua, cho đến một đêm cuối hạ, mấy bông hoa gần trường lại nở sớm, lúc đó tôi đã reo lên, rồi lại không hiểu nổi mình nữa; lần gọi điện cuối cùng cho cậu, tôi vẫn gượng hỏi cậu còn thích hoa sữa không, câu trả lời có đẫ khiến tôi vui sướng nhường nào, cậu sẽ mãi mãi không biết đâu....Cho đến hôm nay, từ khi những bông hoa còn chưa tỏa hương, lòng tôi đã nhớ tới cậu. Tôi biết lắm chứ, cậu đã thay đổi, tôi cũng đã không còn như xưa, có hối tiếc cũng chẳng được gì. Tôi mãi mãi chỉ là kẻ thua cuộc. Nhưng tôi còn nuối tiếc hàng ngàn, hàng vạn lần; tôi đã không thể nói 1 câu tình cảm nào tử tế với cậu, những điều tôi thốt ra thật ích kỉ, còn sĩ diện nhiều lắm. Có thể cậu chẳng cần gì những lời nói đó đâu, nhưng với tôi- tôi đã mãi không còn cơ hội, mãi mãi.....
Có thể tôi sẽ đi trước khi những bông hoa sữa kịp tỏa hương....thế là không còn nhớ đến chuyện cũ nữa chăng??? Tôi sẽ đến một nơi khác, 3 năm, 3 năm có thể sẽ không gặp cậu, 3 năm cũng có thể không gặp hoa sữa nữa....còn có thể sẽ quên cậu nữa, tôi không chắc lắm.
''Em sẽ là nắng, là gió của đời anh...'' Cậu có nói vớitôi câu này không nhỉ??? Không, đúng không. Làm sao có thể vậy chứ ! .Nhưng tôi đã tưởng tượng ra như vậy đấy. Trong tôi chỉ giữ lại cậu-con người của những ngày tháng tôi quen biết- giờ thì câu chết rồi !! Tôi có ích kỉ quá không, tôi cũng không biết nữa, nhưng cái ý nghĩ kia thì có trong tôi lâu rồi. Cứ mỗi lần tức dậy là tôi lại nghĩ đến, những buổi đêm chợt tỉnh giấc, những trưa hè yên tĩnh, trước mỗi lần đi xa....Tôi chạy trốn !!! Nhưng nắng và gió thì ở đâu chẳng có cơ chứ. Nắng ôm ấp tôi, gió mơn man da thịt, tôi yêu cậu nhiều như cả xứ xở này, cả tuổi thơ và mông lung quá khứ xa xưa cũng như đã từng quen biết cậu. Tôi thích mùa đông, nếu có phép tôi sẽ biến 1/2 cuộc đời này thành mùa lạnh lẽo. Bạn bè hỏi vì sao, tôi trả lời đơn giản- vì thích. Nhưng thật ra, mùa đông càng dài thì những tia nắng khi đến dẽ có ý nghĩa nhiều nhường nào. Tôi thật sự yêu những trưa hè yên tĩnh, thức dậy tôi thấy nắng, gió và cả chính cậu trong sâu thẳm trái tim này....
 |
|
|
0
|
tammaoyb115 |
1,025 |
13th September 2007 - 09:01 AM Bài viết cuối bởi: tammaoyb115 |
 |
 |
|
0
|
xxzdinhmenhxyz |
1,002 |
5th September 2007 - 05:57 PM Bài viết cuối bởi: xxzdinhmenhxyz |
Chào Tất cả các bạn. Đây là câu chuyện tình yêu qua internet thật sự của mình, mình post lên bài này mục đích mong người Yêu hiểu cho mình , bởi vì một vài lý do mà mình va người ấy gặp trắc trở trong tình yêu, và một lý do khác mong các bạn thấu hiểu về tình yêu của mình dành cho cô Gái Ấy.
câu chuyên bắt đầu như sao:
cách đây một khoảng thời gian ngắn mình vẩn là một chàng trai vô tư , hồn nhiên. Chưa biết YÊU là gì. mổi ngày ngoài chuyện cố gắng Học thi mình chỉ biết chơi games , hoặc đi chơi với bạn bè. Đặc biệc mình thích nhất la online. khi lên mạng mình thường nghe nhạc , hoặc chơi games Yêu thích nhất là Võ Lâm Truyền Kỳ. có thể nói mình là pro trong Võ Lâm . Một ngày kia , khi mình đăng nhập vào Võ lâm thì phát hiện ra mình bị h**k. Lúc đó mình buồn lám bởi vì hok chơi games được. Mình đã từng nghỉ tới viêc từ bỏ internet.
Cùng lúc đó . Vì buồn quá nên mình mới vào phòng chat để tìm người Tâm Sự . Lúc đó mình nói lên trên Room là:" buồn quá có ai chat với tui ko?" .
Có 1 cô gái chơi nick conangcodon622c vào chat với mình. chia sẻ nổi buồn với mình. kể từ ngày đó mình trở nên chửng chạc hơn , có thể nói cô Gái đó đã thay đổi mình. cô Gái đó tên là LAN VY. trong lúc tìm hiễu nhau mình xin LAn Vy số điện thoại nhà. LAN VY ko chiu cho, LAN VY bảo là :" NGuyên cho số di động của NGuyên đi 7h30 VY nhắn tin vào" và thế là mình đã đọc số cho cô ấy. chiều Hôm ấy sao khi chat với LAN VY xong mình về Nhà , trong tay cứ cầm chắc điện thoại mong chờ tin nhắn ko biết LAN VY có nhắn tin vào hay không . lúc 7h30 mình vẩn chưa nhận được tin nhắn, mình cảm thấy hơi buồn nhưng lúc 7h35 mình nhận được tin Nhắn của Vy. Lúc đó mình thấy rất vui vì Quên được một cô gái dễ thương và biết giữ chữ "Tín".
Và cứ như thế lúc online thì chat với LAN VY . lúc về nhà thì nhắn tin. Có nhửng lúc mình ko online nhận được rất nhiều tin nhắn của Vy. Có một số tin rất dể thương như thế này:" Vy cúp tiết để đi nhắn tin cho NGuyên ne" .Lúc đó 2 ngày mình chưa lên mạng thì nhận được một tin nhắn dễ thương hơn nửa là : " Anh đi chat Quen cô gái nào khác rồi anh quên em rồi hả??" lúc mình nhận được tin đó mình rất vui vì không ngờ Vy dễ thương như vậy. Mình liền nhắn lại là :" đâu có quen cô nào khác, tại 2 hôm nay anh bận công chuyện" . rồi mình nói tiếp mai mốt chừng nào em đi chat thì nhắn tin trươc cho anh". thế là ngay tối Hôm đó vy liền nhắn tin cho mình :
Vy hỏi : " Nguyên có người yêu chưa??"
Mình trả lời:" chưa có người YÊu. đang buồn về chuyện đó đây"
Vy nhắn tiếp:" có khi nào mình YÊU nhau ko Nguyên??".
khi nhận được tin nhắn đó mình rất vui . Tim đập mạnh và nhắn lại :" chắc có mà . Vy dễ thương quá mà" và thế là cố bé Nhắn lại:" hihihiihihih".
Khi nhận được tin nhắn đó mình vui , rất vui, tối hôm đó mình ngủ ko đươc luôn đó .
cứ như vậy thời gian dần trôi , qua những lần chat gửi WC cho nhau. mình đã Yêu LAN VY. và kêu Vy hứa với mình thế này:" EM phải hứa với anh 1 điều, từ đây cho đến khi anh lên Thành Phố Học Đại HỌc em chỉ Yêu mình anh và ko được YÊU ai khác, phải chờ anh" khi nghe Vy chấp nhận hứa với mình . MÌnh cãm thấy rất rất vui.
khi Quen Vy mình cảm thấy như có một sức sống mới, như có một sưc mạnh khiến mình có thễ vượt qua tất cả. có một hôm Vy đi chơi xa với mấy đứa bạn bị Giao thông bắt xe, khi về nhà bị ba me la. Vy liền nhắn tin kêu mình online an ủi. nhận được tin nhắn mình liền lấy xe chạy nhanh ra quán nét. mình hỏi Vy rất nhiêu Vy kể ra toàn bộ câu chuyên . sau đó Vy nói : em buồn quá anh hát cho em nghe đi. và cứ như vậy mình hat cho Vy nghe rồi Vy hát cho mình nghe. cả 2 đều rất vui, Vy hát rất hay có các bài như: cô gái trung hoa. càng xa càng nhớ , Katy. hứa thật nhiều thất hứa thật nhiều" sau hôm đó cả hai thêm YÊU và hiễu nhau hơn.
Thời gian dần trôi rồi 1 năm học đã kết thúc, sau ngày tổng kết năm học mình rất vui. khi đó mình ra quán nét để chat và nhắn tin cho Vy. lúc mở yahoo thấy nick của Vy có trên mạng mình vui lắm mình chat với Vy và Báo tin mình chuẩn bị lên thành phố đễ chơi hè. Vy cũng vui lắm , Vy nói : em sẽ lấy xe chở anh đi chơi tất cả các chỗ trên Thành PHố " . mình vui lắm và nói : lúc đó để anh chở em cho , để người ta nhìn vào biết mình đang yêu nhau" .
sau đó vài ngày. đó là ngày mình lên thành phố , lúc đó mình ra quán nét nhắn tin cho Vy: Hôm nay anh len thành Phố đó, em ghi số fone mới của anh nè 0973112970. lúc đó vy ghi số fone lại và trả lời :" nhưng Nguyên ơi. hiện giờ em đang ở Củ Chi. anh lên thành phố chờ em về nha".
mình nghe lời Vy lên thành phố và ngày qua ngày nhắn tin và Chờ mong Vy về.
Lúc đó mẹ vy giữ FONE và lên Củ Chi đưa những tin nhắn cho Vy xem. Vy liền nhá máy để mình gọi lại" Vy nói em ở trên đây đễ nuôi bà của em, bà bị bệnh" . mình thông cãm và nói :" uhm. vậy em cố gắng về Sớm đễ gặp anh nha, anh Chờ em". từ đó mình vẫn chờ Vy về từng ngày trôi qua mình vẫn nhắn tin . rồi Mẹ Vy len Củ Chi rổi đưa Vy xem.
sau đó khoảng nửa tháng, mình đang ngũ bổng nhưng FONE rung. mình xem lại thấy Vy nhá máy mình liền gọi lại
Lúc đó mình giật mình như sét đánh ngang tai khi nghe vy nói: " Anh NGuyên ơi. em rất buồn khi anh đang ở rất gần em. mà em ko thể gặp anh" mình hỏi vy Tại sao. Vy nói: " ngày mai em phải di xingapore voi Bà của em. em qua đó để Du HỌc luôn Nguyên à". sau đó Vy hẹn mình đi chat. ngay luc đó cả 2 chay nhanh ra quan nét.2 đứa chát với nhau mà khung cãnh lúc đó rất buồn bởi ví cả 2 đều ko vui. đó là lần cuối cùng mình chat với Vy, mình năn nỉ Vy rất nhiều Nhưng Vy ko về gặp mình. Vy nói là sợ ba mẹ la. với lai:" em Sợ gặp anh rồi em ko thể nào đi đươc vì em YÊU anh".
sau buổi chat hôm đó. sáng hôm sao ngày 15 tháng 6 năm 2007 vao lúc 5h9' tui nhân đươc tin nhắn cuối cùng của vy la " em đi nha ở lại vui vẽ BYe BYE" . Kể từ lúc đó tui biết Vy đã rời xa tôi.
Cho đến bây giờ Vy đi chính xác la 2 tháng lẻ 18ngày . ngày nào tui cũng thương nhớ đến Vy. Không biết giờ này Vy thế nào rồi. Vy có nhớ đến tôi không
" Vy ơi, cho dù em đi đến đâu, có đi bao lâu anh vẫn luôn chờ em, anh vẫn luôn Yêu em, vẫn có một chàng khờ thủy chung luôn ở nơi đây ngòg trong em"
" Cho dù vận đổi SAo dời, cho dù trái đất ngừng quay ,trái tim nhừng đập anh vẫn YÊU em"
" PHương Nguyên LOve Lan Vy forver and ever"
Mình viết bài này với tất cả tinh cãm của 1 con tim chân thành. mong toàn thể các bạn , đặc biêc la Tương Vy và Thảo xin hãy hiểu dùm anh. hãy giúp anh . Anh vẩn rất Yêu LAN Vy.
ah Quên mình là Phạm Phượng NGuyên nha. các bạn muốn giao lưu với mình thì liên lạc qua địa chĩ :" Phạm PHương Nguyên , Ấp mỹ trung 1. xã mỹ thạnh trung, huyên Tam bình. tỉnh VINH LONG". so điên thoại 070714046. di động 0973112970. địa chỉ mail là xxzdinhmenhxyz@yahoo.com
THANKS
Good Lucks !
 |
|
|
1
|
chungkhoan |
1,265 |
1st September 2007 - 09:21 PM Bài viết cuối bởi: baby_yeu_doi0903 |

Tôi vốn không phải là dân văn học; tình cờ tìm kiếm diễn đàn trên yahoo thấy cái cánh cửa này nên tò mò coi thử. Biêt đâu các bạn lại giúp tôi yêu văn học như tôi đã từng yêu thuở ngày xưa (từ 7 đến 15 tuổi). không có tình yêu gì thì tệ quá mà nếu cứ kéo dài mãi thì đến đi tu mất thôi.
Tạm biệt các bạn nhé. Tôi lại lang thang tìm kiếm các cánh cửa khác ( chứng khoán đang xuống giá mà)

 |
|
|
3
|
Gia_Quynh |
1,816 |
13th July 2007 - 02:46 PM Bài viết cuối bởi: Tran le phuong Linh |
20h38: 4.8.2006
Đang mùa mưa bão.
Cơn bão số 3 đang tiến đến gần thành phố. Mưa lắc rắc. Thế mà lại mỏi mệt và chán nản. Cứ muốn ngồi trên xe với cái ô xanh và đi chậm như thế. Lẽ ra nên nói chuyện với một ai đó nhưng lại không muốn.
Lại mưa.
Mưa như biết mình đang uể oải hơn bao giờ ...
 |
 |
|
0
|
BE KHOAI LANG |
1,200 |
1st June 2007 - 12:12 PM Bài viết cuối bởi: BE KHOAI LANG |
đây là bài thi nói tiếng Hàn của khoai lang,nay khoai lang dịch ra tiếng Việt cho mọi người đọc,cùng chia sẻ cùng vui
phần 1 : " SỰ GẶP GỠ BẤT NGỜ "
" KHÔNG ỒN ÀO NHƯ TÌNH YÊU "
đúng 7 giờ , khoai lang đứng trước lớp phát biểu :
" Các bạn ơi
Chúng ta đã cùng nhau học tiếng hàn được một năm rùi đúng không?Theo các bạn , tiếng Hàn như thế nào?Tôi rất thích nó.Đễ học tiếng Hàn giỏi , mỗi ngày, tôi phải nổ lực và nổ lực hơn nữa.
Để kiểm tra năng lực tiến Hàn của mình các bạn làm gì?Còn tôi Để kiểm tra năng lực tiếng Hàn của mình, tôi chăm chỉ học ở trường và cũng thường xuyên tham gia các cuộc thi về tiếng Hàn
Vừa rồi , tôi có tham gia cuộc thi hùng biện tiếng Hàn do lãnh sụ quán Hàn Quốc tổ chức.Bây giờ tôi sẽ nói về những điều tôi nhận được từ cuộc thi nha .Có lẽ điều quan trọng nhất chính là những kinh nghiệm từ cuộc thi này .Nếu nói về điều này thì có lẽ nó quá kinh điển nên tôi sẽ không nói về nó nữa.
Vậy , tôi sẽ nói về cái gì đây ta?Các bạn đóan thử xem.Nếu chưa đóan ra thì tôi sẽ bật mí nha.Đ1 chính là “ tình bạn “.Không ồn ào như tình yêu nhưng chính tình bạn đã chia sẻ,giúp ta vượt qua những khó khăn trong cuộc sống.
Vừa rồi ,Khang đến đại học Ngoại Ngữ Tin học để thi vòng lạoi 2 của cuộc thi hùng biện tiếng Hàn <”nói nhỏ nghe nha : bạn Khang cũng có thi vòng 1 nhưng chỉ mìng Khang đậu vô vòng 2 này thôi, yaeh, come on baby”>
Tại đây , một sự gặp gỡ bất ngờ đầ thú vị đã đến với Khang.Đó là một người bạn mà tôi chưa hề biết trước đây.Người bạn này là người hướng dẫn – người phụ ban tổ chức cuộc thi - cho cuộc thi hùng biện lần này.Bạn đó tên là Nhân."
KỲ SAU
> > Phần 2 : chi tiết hơn
> > Bạn nào muốn xin bản tiếng Hàn về tham khảo thì " pm - nhắn cho Khoai lang " nha
|
|
|